Đón đợi
*- Baaaaaam!*
Đoàn tàu lao đi trên đường ray tăm tối. Không có lấy một bóng hành khách.
“... Khò... Thiết Quyền... lũ gà mờ...”
Kim Đồng đang chìm trong giấc ngủ. Vốn dĩ không phải đứa hiếu động, nhưng hôm nay nó đã chạy nhảy suốt cả ngày nên chắc hẳn là mệt lử.
“...”
“...”
Vì mải tìm lại con hạc giấy mà chúng tôi chẳng còn thời gian để tham quan đây đó. Mà kể cả có thời gian, không có tiền thì cũng chẳng làm được gì.
“... ”
“... ”
*- Ngượng ngùng*
Hơn cả chuyện đó...
Kể từ khi gặp Ma Vương đến nay, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy bầu không khí giữa hai đứa gượng gạo đến thế.
...
Lúc trưa, tôi và cô ấy có tranh cãi một chút. Ma Vương đã bộc lộ sự thù địch và nổi giận với tôi, và tôi cũng vậy.
Dù đã trao đổi lời xin lỗi, nhưng cảm giác gượng gạo và xa cách còn sót lại sau đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.
“...”
Thực ra, đến mức đó thì vẫn chưa phải vấn đề gì lớn.
Sự gượng gạo vốn dĩ có thể tan biến nhanh chóng chỉ bằng vài câu chuyện phiếm đời thường. Cô ấy vẫn im lặng nhìn ra cửa sổ giữa khoảng không tĩnh lặng. Tôi đang xem xét "góc độ nhập cuộc", định bụng khơi mào bầu không khí bằng cách bàn luận về thế trận đối đầu giữa Allosaurus và Therizinosaurus.
Nhưng vấn đề lại bắt nguồn từ sự nôn nóng của cô ấy – người lần đầu tiên trải qua tình huống khó xử với bạn bè.
“... Này, này.”
“Ơi?”
“... Lúc nãy chúng mình cãi nhau đúng không? Vì chuyện đó mà giờ ta chẳng nghĩ ra lời nào để nói cả. Bầu không khí gượng gạo lúc này cũng là vì chuyện đó sao? Ngươi... ngươi cũng vì thế mà không còn gì để nói... nên đang phân vân xem phải nói gì à? Ta chưa bao giờ gặp chuyện thế này nên...”
...
“... Không.”
Cái đồ phá đám này. Sao cô lại nói toẹt cái điều đó ra cơ chứ.
Lần đầu tiên trong đời đối mặt với tình huống khó xử với bạn bè, cô ấy cuống quýt không biết phải làm sao.
Chết tiệt. Nếu để lâu hơn, sự gượng gạo sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát. Dù hơi muộn nhưng ngay lúc này, tôi phải hỏi về lũ khủng long như thể đang thực sự tò mò lắm.
“Này. Tôi có chuyện muốn hỏi...”
“Ngươi... có phải ngươi đang cố ép mình nói về mấy con khủng long mà ngươi chẳng quan tâm không? Kiểu như nếu Allosaurus và Therizinosaurus đánh nhau thì con nào thắng ấy...”
...
Hỏng rồi. Thôi thì giả vờ ngủ cho xong.
“Này. Ta thích ngươi lắm.”
...
Lời bày tỏ tình cảm của cô ấy đến một cách đột ngột đến mức nghiêm trọng.
“Sao tự dưng lại nói thế?”
“Ta... tại ta đang thấy gượng gạo vì chuyện lúc nãy, nên chẳng nghĩ ra được gì để nói cả. Ta thích ngươi quá mà. Thế nên mới không biết nói gì đấy chứ. Tuyệt đối không phải vì ta ghét ngươi nên mới im lặng đâu. Ta sợ ngươi hiểu lầm.”
Làm ơn dừng lại đi. Cô định khiến mọi chuyện trở nên gượng gạo đến mức nào nữa đây?
Tôi cố ý làm rơi Kim Đồng đang ngủ xuống sàn, nhưng có vẻ nó chẳng có ý định tỉnh giấc sau giấc ngủ sâu ấy.
“...”
“...”
Cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, còn tôi thì nhắm nghiền mắt dù chẳng hề buồn ngủ.
...
“Này. Có phải ngươi không ngủ được nhưng vẫn nhắm mắt không? Vì thấy gượng gạo à?”
‘... Cứ lờ đi thôi.’
Sau đó, cho đến khi tàu đến ga, chúng tôi không nói với nhau thêm lời nào nữa.
*
“Này. Có phải vì gượng gạo nên ngươi định cứ thế cho qua không?”
“Ngậm miệng lại đi. Một chút thôi.”
Nhờ cô ấy mà luồng không khí gượng gạo đã tan biến sạch sành sanh.
*
*- Kéééét!*
Cuối cùng cũng đến ga Aniriel. Nơi này từng là nơi đặt nhà trọ của tổ đội chúng tôi ngày trước. Từ ga đi bộ chỉ mất 10 phút. Lũ nhà giàu đó lần nào chuyển chỗ ở cũng chỉ khăng khăng chọn khu vực gần ga tàu.
Qua khung cửa sổ, ánh đèn trong phòng chờ cũng đã tắt. Nhà ga không một ánh đèn, chỉ có bóng tối và cái lạnh lẽo của đêm đông bao trùm đậm đặc. Nơi này còn tối tăm hơn cả lâu đài Ma Vương, nơi vốn dĩ chẳng mấy khi có ánh sáng lọt vào.
“Mặc áo cho hẳn hoi vào. Lạnh đấy.”
“Hửm? Ta dù có rơi xuống biển Nam Cực cũng chẳng thấy lạnh đâu... Mùa hè ta còn chui vào bụng Rồng Băng mà ngủ nữa là.”
“... Rồi. Biết cô mạnh rồi. Nhưng cứ cẩn thận, mặc cho ấm vào.”
*- Cạch*
Cửa tàu mở ra. Chỉ mới đi có một ngày thôi mà tôi cảm giác như đã ở trong đó một thời gian rất dài.
*- Nhảy phắt*
“Oa, lạnh thật đấy. Tay tôi đã tê cứng rồi này.”
“Có muốn đút tay vào người ta không? Trong này ấm lắm.”
“... Là con gái đấy. Đừng có đưa ra lời đề nghị đó với người khác.”
Xung quanh tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì.
“Trước tiên thì... lối ra sân ga ở...”
“Ngươi! Sau lưng có người!”
Đến lúc đó tôi mới cảm nhận được hơi người phía sau. Vì quá tối nên việc nhận diện mất nhiều thời gian.
Thôi chết. Bị phục kích sao? Kẻ lén lút tiếp cận chúng tôi ở nơi tối tăm thế này, không cần nhìn cũng biết là bọn cướp.
*- Vút*
Tôi vung mạnh khuỷu tay, tung một cú thúc về phía sau.
*- Keng!*
“... Ư hự.”
Cảm giác đau điếng truyền đến. Có vẻ như đối phương đã dùng thứ gì đó như khiên kim loại để đỡ.
“...”
... Ơ? Khoan đã.
Cái cảm giác cứng cáp quen thuộc này là sao?
“... Ơ?”
“Hả?”
“Ôi trời!?”
“Ồ ồ!!”
“Tôi đã bảo gì nào!? Đã bảo là họ sẽ đến mà! Tất cả các người, tôi sẽ trói vào đường ray đúng như lời hứa! Lại đây!”
Bầu không khí quen thuộc.
Những giọng nói mà chỉ cần nghe thôi đã thấy bực mình trào dâng.
“F-Flash!” (Ma pháp ánh sáng)
Ma Vương bắn một quả cầu ánh sáng lên trời. Ánh sáng vàng rực soi sáng cả sân ga tối tăm.
Có lẽ vì ma lực đã yếu đi so với khi ở lâu đài Ma Vương nên ánh sáng có phần mờ hơn, nhưng vẫn đủ để soi rõ xung quanh.
“...?!”
Danh tính của những kẻ bám đuôi phía sau chính là các thành viên trong tổ đội của tôi.
...
...
“Á á! Dong-ha à!! Ma Vương!! Cô nàng Viking đáng yêu này là Ma Vương đúng không!? Hehe!!”
“Thật này! Đến thật rồi này! Hi hi hi!!”
“Thấy chưa! Ta đã bảo là họ sẽ đến mà! Ha ha ha!”
“Yuria, cô bảo bao giờ cơ chứ! Chẳng phải cô bảo tuyệt đối họ không đến sao! Còn bảo nếu họ đến thì cô sẽ đi phẫu thuật thẩm mỹ da để thành Dark Elf cơ mà! Mai tôi sẽ đặt lịch phẫu thuật, cứ liệu thần hồn đấy!”
...
Các thành viên cũ của tổ đội có lẽ vì lạnh nên vừa gào thét vừa chảy cả nước mũi. Trông bẩn chết đi được.
...
Ơ kìa.
‘... Mình điên rồi sao.’
Sao mình lại thấy vui khi gặp lũ này nhỉ?
...
Họ vây quanh và ôm chầm lấy tôi và Ma Vương như thể những người bạn đồng hương gặp lại nhau sau 20 năm xa cách.
Tôi không còn muốn dùng chiêu Whirlwind (Cơn lốc xoáy) để nghiền nát họ như lần trước nữa.
“Chắc các cậu lạnh lắm nhỉ!”
...
‘Người đóng băng hết cả rồi kìa.’
Ôi, lạnh ngắt. Cái lũ như mấy miếng thịt ba chỉ đông lạnh này... Chúng tôi vừa ở trong tàu nên người còn ấm. Ai lại đi lo cho ai lạnh cơ chứ.
Bình thường nếu lạnh là chúng nó chẳng thèm bước chân ra khỏi nhà lấy một bước.
“Mọi người ơi! Người Ma Vương với Dong-ha ấm lắm. Mau xin gia nhập tổ đội (Party) đi!”
“Xin gia nhập!”
“Ma Vương ơi. Tớ đút tay vào trong áo cậu một chút được không?”
“Hi hi hi. Không được đâu. Bạn ta bảo không được cho người khác đút tay vào người.”
*- Tí tách, tí tách*
Nhìn thấy họ chào đón mình nồng nhiệt, Ma Vương lại rơi nước mắt. Vì tôi đã dặn là cấm khóc khi ở bên ngoài nên cô ấy vội vàng dùng cánh tay lau đi những giọt lệ.
“... Hi hi hi. Ta cũng nhớ các cậu lắm.”
...
Cả bốn người họ nở nụ cười tràn đầy sự ấm áp và xoa đầu Ma Vương.
“... Dong-ha à.”
Giữa lúc Rebecca, Dorothy và Yuria đang vây quanh hò hét với Ma Vương, Nine bước ra và gọi tên tôi.
“... Cảm ơn cậu... vì đã đến... vì đã tin tưởng bọn tôi.”
“...”
“... Hì hì. Không cần trả lời cũng được. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, bọn tôi sẽ không xen vào chuyến hành trình của hai người đâu.”
“...”
“Cứ coi bọn tôi như vệ sĩ hay phương tiện di chuyển thôi. Bọn tôi sẽ không đi cùng, cũng sẽ không để lộ diện đâu. Chắc cậu cũng chẳng muốn đến chỗ trọ của bọn tôi... nên tôi đã đặt sẵn khách sạn cho hai người rồi.”
“...”
“... Cảm ơn cậu đã đến. Dù cậu ghét bọn tôi lắm. Nhưng tôi thực sự rất vui khi được thấy mặt cậu lần nữa. Vui lắm.”
“Phòng khách sạn bất tiện lắm.”
“... Ơ?”
“Tôi có mang theo Board game. Loại dành cho 6 người đấy.”
“...!”
“Không thích thì thôi.”
...
Nine đứng ngẩn ra một lúc rồi nở nụ cười rạng rỡ đến mức lộ cả chiếc răng khểnh.
“Dong-ha à. Bây giờ tôi ôm cậu một cái được không?”
“Được cái con khỉ. Biến đi.”
Đúng lúc đó, Ma Vương – người đang bị ba cô nàng kia vây quanh sờ soạng không biết làm sao – nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi liền hét toáng lên:
“Á, không được ôm!”
Quả nhiên tai cô ấy thính kinh khủng.
“Ha ha ha! Nhưng những lúc quan trọng thì bọn tôi sẽ lánh mặt!”
“Lúc quan trọng?”
“Hi hi. Không có gì đâu. Mọi người ơi! Lạnh quá rồi, về thôi! Về chỗ trọ của chúng ta nào!”
*
“Ực...”
Trên đường về chỗ trọ. Ánh mắt Ma Vương cứ dán chặt vào cửa hàng bánh cá bên đường. Nhưng vì biết lúc nãy tôi đã tiêu hết tiền để tìm lại con hạc giấy, cô ấy liền vội vàng dời mắt đi. Đó là một hành động rất người lớn, vì sợ tôi sẽ thấy có lỗi khi không mua được cho cô ấy.
“Cho tôi lấy hết chỗ này.”
Yuria đã bắt trọn ánh mắt thoáng qua đó, cô ấy chạy lại mua sạch sành sanh số bánh cá.
“Kh-không đâu! Thứ quý giá thế này, ta không nhận được đâu. Ta không ăn cũng được mà.”
“Ha ha! Khăn tay đây này. Lau nước dãi đang chảy ra trước đi đã.”
Túi bánh cá đầy ắp, to như cái mũ Viking của Ma Vương.
“Nhiều thế này... Cảm ơn cậu... Mỗi ngày ta sẽ chỉ ăn một cái thôi.”
“Cái cô Ma Vương bần hàn này. Không cần phải thế đâu! Ăn hết tôi lại mua cho!”
Mọi người thúc giục cô ấy ăn vì cô ấy cứ tiếc không dám ăn. Ma Vương cắn một miếng rồi cứ thế ăn ngon lành.
“Nhoàm, nhoàm.”
Cô gái từng nghèo đến mức dùng hộp đậu đóng hộp để làm tiền cược vật tay. Ma Vương – người từng cố tìm chút hương vị còn sót lại trong chai tương cà đã cạn – giờ đây đang ôm túi bánh cá nặng trĩu bằng cả hai tay.
Nhìn quanh, ai nấy cũng đều đang mỉm cười hài lòng nhìn cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy đang nhai bánh cá ngon lành giống hệt tôi.
“Hi hi. Trông ngon quá nhỉ. Cho tôi một cái với.”
“... À, ừ! Xin lỗi nhé. Thân phận như ta mà lại tham lam quá.”
Nghe thấy câu "cho một cái", Ma Vương rụt rè thò tay vào túi lục lọi. Cô ấy chọn lấy một cái to nhất rồi đưa cả túi bánh cá cho Dorothy.
“... Không, ý tôi không phải là bảo cô chỉ được ăn một cái... mà là xin cô một cái thôi.”
Chứng kiến cảnh đó, ánh mắt của những thành viên còn lại nheo lại.
"... Oa... sao cô có thể cướp của Ma Vương chứ?"
"Đúng là ác quỷ, không còn ác quỷ nào hơn thế này."
"Giết!! Giết nó ngay đi!! Nhỉ?"
"Kh-không phải đâu! Anh Dong-ha!"
Dorothy cuống cuồng nhìn tôi cầu cứu vì tình huống không như ý muốn.
"... Đồ ác quỷ..."
Dorothy tức đến phát khóc.
*
Đã lâu lắm rồi mới quay lại chỗ trọ này.
...
Đúng là một nơi giống như địa ngục. Không ngờ có ngày mình lại tự bước chân quay lại đây.
“Dong-ha à. Cậu muốn tắm trước không? Để tôi đun nước cho nhé?”
“... Ừ.”
Câu nói "đun nước tắm cho" sao mà nghe gượng tai thế không biết. Vốn dĩ đó từng là nhiệm vụ của tôi mà.
‘... Ngày xưa chỉ cần nhiệt độ không vừa ý một chút là chúng nó lại làm mình làm mẩy.’
*
- Dong-ha ơi!
Tiếng Nine gọi vọng ra từ trong phòng tắm.
“Gì thế?”
- Nước tắm không đúng ý tôi lắm. Cậu vào kiểm tra xem.
“Thì vặn vòi nước nóng lên.”
- Tôi không biết vặn nước. Cậu vào vặn cho tôi đi.
“Đặt tay lên vòi nước, xoay ngược chiều kim đồng hồ.”
- ... Tôi không tìm thấy vòi nước ở đâu cả. Cậu vào tìm hộ tôi đi.
“Từ vòi hoa sen dóng thẳng xuống 1.2m...”
- Bảo vào thì cứ vào đi.
*
“Nine. Tôi đấm gãy sống mũi cô một cái được không?”
“Sao tự dưng lại thế!?”
“Vì tôi vừa nhớ lại chuyện ngày xưa.”
Nine quyết định đi chuẩn bị nước tắm. Trong lúc đó, tôi ngồi trên sofa chờ đợi. Ma Vương đang cùng Dorothy và Rebecca đi xem căn phòng mà cô ấy sẽ ở cùng tôi.
Dưới gầm sofa có một tờ giấy quen thuộc. Nó giống hệt tờ giấy mà ngày xưa Yuria hay ép tôi ký tên vào.
*- Sột soạt*
Ngay khoảnh khắc tôi nhấc tờ giấy lên.
“... Ơ! Đừng xem cái đó! Rõ ràng lúc nãy tôi đã dọn hết rồi mà!”
Yuria, người đang ngồi khép nép bên cạnh, lao đến ngăn cản tôi. Cô ấy đỏ mặt giật phắt tờ giấy đi.
“Dạo này cô vẫn đi triệt hạ lũ Dark Elf đấy à?”
“... Không phải nữa rồi. Tôi không làm chuyện đó nữa.”
Theo hướng nhìn của Yuria, tôi thấy trên tường treo những đôi tất mà Ma Vương đã tặng.
...
“Thế tờ giấy đó là gì mà phải giấu? Cho xem tí đi.”
“Kh-không được xem cái này. Vẫn chưa hoàn thành mà. ... Thà rằng tôi cho cậu xem cái khác...”
“Đừng có vừa xoắn quẩy người vừa nói thế, trông kinh chết đi được.”
Yuria đỏ mặt, ôm đống giấy tờ trên bàn chạy biến.
...
Thực ra tôi đã kịp nhìn thấy tiêu đề rồi. Đó là một bản danh sách ký tên có ghi: <Đình chỉ tấn công vào các tòa tháp của ma tộc đã bị cô lập và đầu hàng>.
...
Có lẽ trông sẽ giống như đạo đức giả.
Chính họ cũng đã từng là những người đi chinh phục các tòa tháp, tiên phong tấn công ma tộc. Vậy mà chỉ sau một tháng chung sống với Ma Vương, giờ đây họ lại thay đổi suy nghĩ.
Yuria cũng thấy hổ thẹn nên mới định giấu đi.
Hơn nữa, mấy thứ này làm ra chắc gì đã có hiệu quả.
...
Dù vậy, tôi vẫn cảm nhận được tấm lòng của họ là chân thành. Dù tôi có ghét họ hay không, thì đối với Ma Vương, họ chắc chắn có thể trở thành những người bạn tốt.
*
Tắm xong, tôi định đi về căn phòng đã được họ dọn dẹp sạch sẽ.
Nhưng sao cảm thấy cứ thiếu thiếu cái gì đó.
“Ơ, anh Dong-ha? Anh đi ngủ à?”
Vừa tắm xong, tôi chạm mặt Dorothy trước cửa phòng tắm.
“Ừ.”
“Nhưng mà trước cửa phòng tắm có con búp bê lạ lắm... của Ma Vương ạ?”
“... Búp bê?”
*- Cạch, kééét*
Mở cửa bước vào, tôi thấy Kim Đồng đang giả làm búp bê trước cửa phòng tắm nữ.
“... Mày làm cái gì đấy.”
“...”
“...”
“... Chậc. Hôm nay xôi hỏng bỏng không rồi.”
Kim Đồng lồm cồm bò dậy đi ra khỏi phòng tắm. Có phải nó đã giả vờ làm búp bê suốt từ nãy đến giờ để rình rập cơ hội không?
... Phải giới thiệu nó với ai đó trước khi nó dấn thân vào con đường tội phạm mới được.
*
Căn phòng này trước đây bẩn thỉu vô cùng.
Các thành viên trong đội đã cố tình làm bẩn nó.
Có lần họ còn ném vào phòng tôi thứ thức ăn nồng nặc mùi chẳng kém gì cá trích thối (Surströmming).
- Chịu thôi! Phòng này tạm thời không dùng được rồi.
Và thế là họ bảo tôi mau sang phòng họ mà ngủ. Đúng là lũ đáng sợ.
...
‘Lâu lắm rồi mới lại ngủ một mình.’
Bởi vì lúc nào cũng có Ma Vương ở bên cạnh. Ma Vương hiện đang ngủ ở phòng bên. Cứ ngỡ không có cô ấy thì sẽ không ngủ được, nhưng...
*- Sột soạt*
Tôi kéo chăn đắp và gối đầu lên.
...
‘... Đây là lần đầu tiên cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.’
Vì trước đây lúc nào cũng phải cảnh giác, nên một trong hai người luôn phải thức. Chủ yếu là Ma Vương.
...
Đang nằm ngửa, tôi quay đầu sang bên phải. Đó là hướng phòng của cô ấy.
‘... Đã thấy nhớ rồi.’
Nghĩ đến Ma Vương, tim tôi lại đập thình thịch, chắc là không ngủ nổi mất.
Mau ngủ thôi. Ngày mai sẽ lại là một ngày bận rộn.
...
‘Cái gối này. Cảm giác mềm mại thật đấy.’
Sự mềm mại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với cái gối của tôi ở lâu đài Ma Vương. Tôi nằm sấp xuống giường, vùi mặt vào trong gối.
“Á, á!?”
...
*- Sột soạt*
Tôi ngồi dậy trên giường, nhìn xuống cái gối.
“...”
Cái gối vừa mới phát ra tiếng người.
“...”
“...”
“Trở lại vị trí cũ.”
*- Bùm!*
Phép biến hình giải tỏa, Ma Vương hiện ra.
... Cô ấy đã làm thế này từ bao giờ không biết.
“... Không, là vì... ta không có ngươi thì không ngủ được...”
“...”
“... Ta biết rồi. Xin lỗi nhé. Ta về đây.”
Thấy bị phát hiện, Ma Vương bĩu môi định bỏ đi, tôi liền kéo cô ấy lại ôm vào lòng. Và không buông ra suốt cả đêm.
Khi cả hai ôm nhau nhắm mắt lại, giấc ngủ ập đến thật nhanh chóng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
