Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

WN - Biển, Đi Chợ

Biển, Đi Chợ

- Rào rào...

Cơn gió biển thổi tới làm mái tóc vàng của Kim Đồng bay lất phơ lất phất.

“Biển tuyệt thật đấy.”

“...”

“Lắng nghe giai điệu của những con sóng, nội tâm ồn ã cũng bỗng chốc trở nên dịu dàng.”

“... Này, Kim Đồng. Muốn làm màu thì ít nhất cũng rời mắt khỏi mấy bộ đồ bơi của các cô gái đi đã.”

Kim Đồng đang dán mắt vào bãi biển, ánh nhìn như muốn "liếm" sạch mấy cô nàng nóng bỏng để thỏa mãn nhãn phúc. Nghĩ lại mình thật là đồ ngốc khi ngồi cạnh và nhận lời tư vấn tình cảm từ cái loại này.

- Tõm!

Ma Vương bị bốn người họ khiêng lên rồi quăng thẳng xuống biển.

“Dong-ha à. Đây là lần thứ mấy cô ấy bị ném xuống rồi?”

“Mười hai lần. Bình thường thì người ta phải bỏ cuộc rồi chứ... Đúng là phải bái phục cái sự chấp niệm của cô nàng.”

Trong danh sách những việc cần làm của Ma Vương, vị trí đầu tiên là trò chơi cắm que gỗ xuống đất. Bạn biết đấy, vun một đống cát lên, cắm cái que vào giữa, rồi mỗi người lần lượt dùng tay gạt bớt cát đi, ai làm đổ que cuối cùng sẽ bị phạt.

Và hình phạt chính là bị ném xuống biển. Giữa những người đang lặng lẽ tận hưởng không gian riêng tư, chỉ có nhóm họ là ồn ào nhất, nhưng chẳng ai nỡ buông lời khiển trách. Thậm chí có người còn mỉm cười nhìn họ đùa nghịch vui vẻ.

...

‘... Có vẻ tâm trạng cô ấy đã khá hơn rồi.’

Kể từ sau vụ ở bờ hồ, không còn là vẻ gượng ép "ta ổn" như trước nữa, nụ cười của Ma Vương giờ đây đã thuần khiết hơn nhiều.

- Cạch.

Cái que lại đổ. Dĩ nhiên, lại đến lượt Ma Vương.

“Khà khà khà! Lại trúng rồi nhé!”

“Aaa...! Không thể nào! Chúa ơi! Tại sao lại luôn là ta!”

“Này, các cậu châm chước cho ta lần này thôi được không? Ta sẽ cho mượn con ốc ma thuật ta vừa nhặt được này.”

- Tõm!

Ma Vương ôm cái que đổ mà khóc ròng. Mặc kệ cô nàng van nài, bốn người kia vẫn nhấc bổng cô lên và ném xuống biển một lần nữa.

Họ chơi đùa cùng Ma Vương, ngoài miệng thì bảo là đang chơi cùng cô nàng Ma Vương ngây thơ tội nghiệp, nhưng nhìn cái điệu cười khoái chí đó thì rõ ràng chính họ mới là những người đang phấn khích nhất.

“... Để tôi ra giúp cô ấy một tay.”

- Lạch bạch.

Tôi bước về phía biển. Cô gái vốn thướt tha trong bộ váy thanh lịch giờ đây ướt sũng như một con chuột lột.

- Chìa tay.

Tôi đưa tay ra ý bảo cô ấy nắm lấy để bước lên khỏi nước.

...

Ma Vương đang bận nghiêng đầu cho nước ra khỏi tai, nhìn thấy bàn tay ấy thì bỗng khựng lại đầy do dự.

Thấy sự lưỡng lự thoáng qua đó, tôi định rụt tay lại ngay. Nhưng đúng lúc cô ấy chậm chạp vươn tay ra định nắm lấy thì nhịp độ lại bị lệch nhau.

...

“Cứ từ từ mà hong khô quần áo.”

“... Hả?”

“Tôi sẽ trả thù cho cô. Từ giờ cô sẽ không phải bị ướt nữa đâu.”

“... Th-thật sao?!”

Ma Vương sử dụng một loại ma pháp có cái tên nghe như món hàng quảng cáo trên tivi: <Máy sấy siêu cấp>. Ngay lập tức, một luồng gió xoáy nhỏ bao quanh lấy cô, khiến quần áo trở nên khô ráo, thơm tho.

...

“Thế bấy lâu nay sao cô không dùng cái phép đó đi? Thế công sức tôi phơi quần áo lên giá treo đồ bấy lâu nay là gì?”

“Ngươi ấy! Không được quá phụ thuộc vào ma pháp như thế, không tốt đâu.”

... Vâng, tôi hiểu rồi.

Tôi quay lại chỗ cũ và tham gia vào trò chơi. Những cô nàng vừa thắng liên tiếp, vai vênh lên tận trời xanh, khinh khỉnh cười nhạo sự gia nhập của một "tân binh" như tôi.

- Cạch.

“Oa, oa!”

Ma Vương giơ tay reo hò đầy phấn khích. Cuối cùng thì người bị phạt không phải là cô ấy mà là Rebecca. Ngay trước lượt của Rebecca, tôi đã gạt cát đến giới hạn cuối cùng. Đến mức chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đủ làm cái que đổ sập.

“C-cái đó mà cũng làm được sao?”

“Gạt nhiều cát thế mà tài nào không làm đổ nhỉ!”

“Đúng là vận may của kẻ mới chơi rồi.”

...

Ai là kẻ mới chơi cơ chứ?

Tôi là một bậc thầy đấy. Hồi còn học ở mẫu giáo Voi Con, tôi đã chiếm cứ bãi cát cạnh cầu trượt và "lột sạch" lũ trẻ mỗi ngày. Tôi có thể tính toán góc nghỉ để đống cát không sụp và thiết kế một cái bẫy tinh vi khiến người kế tiếp chắc chắn phải thua. Khi vùi bàn tay vào cát, cảm giác của ngày xưa lại ùa về sống động.

“Ném Rebecca ra chỗ rạn đá đi!”

“Nhất trí!”

Mấy cô nàng đang phấn khích đến mất cả lý trí. Kể từ lúc đó, bao nhiêu "nợ nần" của Ma Vương đều được tôi đòi lại bằng sạch. Kết cục là trừ Ma Vương ra, tất cả đều ướt nhẹp.

“Hi hi. Ngươi đến một cái là ta đỏ hẳn lên!”

Ma Vương nở nụ cười rạng rỡ.

... Vì cô ấy không bị thua thêm lần nào, nên Ma Vương vẫn giữ được vẻ thướt tha, khô ráo.

Sau đó, chúng tôi chơi đùa dưới biển cả ngày cho đến khi kiệt sức. Tất cả đều là những việc Ma Vương muốn làm. Nào là chơi trò con sứa, thi xem ai ném Kim Đồng đi xa nhất. Thậm chí còn nhổ tóc của Rebecca kết thành sợi dây dài để làm cần câu cá, rồi ăn dừa do chính tay Ma Vương bổ. Cô ấy bổ dừa mà cứ như bóc vỏ quýt vậy.

Sau một hồi vui chơi thỏa thích, chúng tôi mệt lử và lần lượt thiếp đi trên bãi cát.

*

Khi mặt trời lặn xuống đường chân trời, nhuộm đỏ cả không gian, tôi mới tỉnh giấc. Tôi không ngồi dậy ngay vì cảm giác êm ái khi được vùi mình trong cát quá đỗi tuyệt vời.

- Rào rào...

- Hải âu kêu...

... Thật dễ chịu.

Bãi cát trắng nhuộm một màu cam rực rỡ dưới ánh hoàng hôn. Nhìn quanh, Kim Đồng và mọi người vẫn đang say giấc nồng trên cát. Chắc hẳn họ đã rất mệt.

“... T-ta vừa mới nhìn thôi. Thật đấy.”

Ngoại trừ một người.

Vừa mở mắt ra, điều đầu tiên tôi thấy là Ma Vương đang nằm cạnh, nhìn tôi chăm chú.

“...”

“...”

Không hề có cảm giác gượng gạo.

Dường như chúng tôi đã bước qua giai đoạn đó rồi.

Nhưng tôi cũng không cố tìm lời để nói.

...

Tôi nhìn cô ấy.

Vì cô ấy cũng đang nhìn tôi.

“... Này. Ta nhìn ngươi một chút có được không?”

“Cô hỏi một chuyện hiển nhiên quá đấy.”

Tôi có thể cảm nhận được. Trong mắt nhau không hề có tạp niệm hay mục đích gì cả.

Không có tiếng chuông cảnh báo nào vang lên bảo rằng không được làm thế này. Bởi từ rất lâu rồi, khi còn là bạn bè, chúng tôi cũng đã nhiều lần nhìn nhau đắm đuối như vậy. Những lúc đó, tôi chỉ để đầu óc trống rỗng và làm theo những gì cơ thể mách bảo.

“...”

“...”

Dạo gần đây, tôi không thể nhìn thẳng vào mắt cô ấy lâu đến thế. Lấy cái cớ là nằm trên cát rất thoải mái, tôi có lý do để không rời đi. Dù mặt có đỏ lên thì cũng có thể đổ lỗi cho ánh hoàng hôn.

...

‘... Mà nhắc mới nhớ.’

Tôi vẫn còn một vụ cá cược nữa với cô ấy. Ai sống vui vẻ hơn người đó thắng.

Hình phạt của vụ cá cược đó là gì nhỉ?

Dù là gì đi nữa, tôi nghĩ mình đã thua rồi.

‘...’

Bởi vì trong lòng tôi vẫn luôn canh cánh nỗi lo rằng Ma Vương sẽ không thể vui vẻ được.

“... Hi hi. Ngươi còn nhớ vụ cá cược không?”

Không biết có phải Ma Vương đọc được suy nghĩ của tôi không, hay là vì tâm ý chúng tôi đã trở nên tương thông. Cô ấy cũng đang nghĩ đúng điều tôi nghĩ.

“Nhớ chứ.”

“... Thế nào? Mọi chuyện ổn chứ?”

“Cô đang hỏi về việc sống vui vẻ à?”

“Ừm.”

“... Ừ. Còn cô thì sao?”

“... Ừm. Ta cũng đang rất ổn.”

...

Tôi biết.

Cả hai chúng tôi đều đang nói dối.

Nhưng vì lo lắng đối phương sẽ bận lòng, vì sợ rằng trong lúc vui đùa hôm nay, diễn xuất vụng về của mình đã bị bại lộ, nên cả hai đều đang cố khẳng định rằng mình chẳng sao cả.

...

Bàn tay cô ấy đang nằm nghiêng về phía tôi. Nếu tôi nắm lấy bàn tay này, liệu tôi có thể chứng minh được sự trong sạch cho lời nói dối vừa rồi không?

Rằng tôi ổn, nên cậu cũng đừng thấy có lỗi nữa, và hãy cười thật lòng trong quãng thời gian còn lại của chuyến đi này.

...

- Sột soạt.

Bàn tay định vươn tới tay cô ấy cuối cùng lại vùi sâu vào lớp cát, cách tay Ma Vương một khoảng ngắn.

‘... Mình cũng muốn biết.’

Dù muốn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt cô ấy, nhưng trái tim tôi – vốn đã bất an cả ngày vì lo cho Ma Vương – lại khao khát được nghe một lời khẳng định "ta ổn" từ chính miệng cô ấy.

Tôi im lặng chờ đợi câu trả lời.

...

- Sột soạt.

Bàn tay trắng ngần của cô ấy cũng vùi vào trong cát, khẽ nắm lấy tay tôi. Bàn tay Ma Vương mà tôi đã nắm không biết bao nhiêu lần, giờ đây cảm giác còn lạnh hơn thường lệ.

...

Chắc hẳn cô ấy cũng đang nghĩ giống tôi.

Rằng: Đồ nói dối.

*

Chúng tôi thuê một căn villa cao cấp gần bờ biển. Thế mới thấy, thứ nhất định phải mang theo khi đi du lịch chính là một đứa bạn giàu nứt đố đổ vách.

Cả nhóm đang bốc thăm xem ai phải đi chợ. Đúng như dự đoán, Ma Vương vừa bắt đầu đã trúng ngay.

“... L-lại là ta!”

Ma Vương phồng má giận dỗi, vò nát cái thăm vừa bốc được rồi nuốt chửng luôn. Sau đó cô ấy liếc nhìn tôi, lầm bầm cầu nguyện. Có vẻ cô ấy muốn tôi cũng bị trúng để đi cùng.

Thế nhưng khi Rebecca bốc trúng cái thăm "đắc đạo", các thành viên còn lại và Kim Đồng bỗng nổi đóa, xông vào vật ngửa Rebecca ra mà "hội đồng".

- Bộp! Bịch!

“Cái đồ đại ngốc này! Đã bảo màu hồng với màu xanh lá là thăm trúng thưởng, đừng có mà bốc vào rồi cơ mà!”

“Aaa! Nhưng mà! Màu hồng là màu thương hiệu của tớ mà!”

... Xem chừng, họ lại bày trò để tống khứ tôi và Ma Vương đi riêng với nhau đây mà.

“Ôi trời. Cô Rebecca ngất xỉu rồi, chẳng còn cách nào khác. Phải có người khác đi thay thôi.”

Cái đứa đến tàu hỏa đâm còn chẳng chết mà bị đánh vài cái đã ngất xỉu sao?

... Tôi thấy tội nghiệp cho họ khi phải ép Rebecca diễn trò chết giả đến mức này. Rebecca cũng đang diễn rất nhiệt tình, hình như còn nín cả thở luôn rồi.

“... Thôi để tôi đi cho. Đi thôi.”

“Ừm!”

*

Trời mới chập tối nên phố xá khá đông đúc. Tôi mua 1.000g thịt nướng, nhưng ông chủ tiệm thịt bỗng giữ tôi lại.

“Này cậu kia.”

Đó là một gã trông như dân xã hội đen, trên tay xăm trổ đầy mình. Một con đại ca "Golden Retriever" chăng?

“Khuyến mãi đấy.”

Nói rồi gã bỏ thêm 700g thịt nữa vào túi.

“Bán thế này thì bác còn lãi lời gì nữa?”

“Buôn bán là để cho đi chứ giữ lại làm gì. Tôi cho thêm cả nước sốt hành tây vợ tôi làm đấy. Thấy ngon thì lại ghé nhé.”

Sau đó, người đàn ông đưa cho tôi một tấm thẻ tích điểm (không phải Starbucks mà là thẻ tích 10 lần được tặng thịt miễn phí) rồi đóng luôn cho tôi năm cái dấu. Gã bảo bình thường cứ mua một lần là gã đóng cho năm dấu. Thế thì gã làm cái thẻ 10 ô để làm gì không biết?

- Cầm lấy, cầm lấy đi. Cứ giữ lấy.

- Khách lần đầu đến à! Thế thì cứ cầm đi! Đổi lại phải ăn thật ngon đấy nhé?

- Vì cô em xinh đẹp còn cậu em thì đẹp trai nên tôi cho thêm đấy.

...

Tôi bắt đầu nghi ngờ nghiêm trọng về hệ thống kinh tế của đất nước này. Nó đối lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Phải chăng thế giới này nát bét là vì tất cả những gì tốt đẹp nhất đều đã tụ hội hết về vùng Urupu này rồi?

Nhưng dù sao tâm trạng tôi cũng rất tốt. Bởi vì những người Half-elf đối xử với Ma Vương cực kỳ nồng hậu.

Ma Vương đang đứng từ xa, nhìn chằm chằm vào xe bán xiên gà với ánh mắt long lanh.

“Mua cho cô nhé?”

“Ôi, không được đâu! Tiền của ngươi mà! Phải tiết kiệm chứ!”

... Lau nước miếng đi rồi hãy nói.

Tôi mua xiên gà rồi nhét vào hai tay cô ấy. Ma Vương đưa lại cho tôi một xiên.

“Ngươi không ăn là ta cũng không ăn đâu.”

“Ờ. Thế tôi không ăn đâu.”

- Rầm.

Vừa đùa một câu mà mặt Ma Vương trông như thể trời sắp sập đến nơi. Nhìn cái biểu cảm đó làm tôi cười ngất.

- Chăm chú ăn.

‘... Ngon thật.’

“... Hi hi hi. Thích quá đi mất.”

Nước thịt xiên gà lan tỏa trong miệng khiến cô ấy nhai một cách đầy hạnh phúc.

...

“Cái que đó không ăn được đâu.”

“... Ơ? Thật à?”

Tôi chỉ đùa thôi, thế mà cô ấy định ăn thật đấy à.

...

Nếu như ở Hamo Hamo cũng không tìm được manh mối và phải kẹt lại thế giới này...

Thì tôi nghĩ việc tiếp tục sống ở Urupu này cũng không phải là một ý tồi.

*

“Cũng hòm hòm rồi đấy. Còn muốn mua gì nữa...”

Ma Vương đang đi bên cạnh bỗng đứng khựng lại trước một tấm áp phích, nhìn như muốn xuyên thủng nó.

- Lạch bạch.

Đó là thông báo về lễ hội. Có ảnh pháo hoa, tàu lượn mini, và cả vòng quay ngựa gỗ cũ kỹ. Còn có rất nhiều trò chơi nhỏ được chuẩn bị sẵn. Chắc hôm đó lũ chuột chũi trong trò đập chuột sẽ bị tận diệt mất. Dù sao thì cũng có toàn những thứ Ma Vương thích.

“...”

Phần cô ấy đang nhìn là về "Chuông nguyện ước". Có vẻ đó là phong tục đánh một chiếc chuông khổng lồ ở nơi cao nhất của ngôi làng để cầu nguyện.

...

“Lễ hội chắc là vui lắm nhỉ.”

“Ừ.”

“Đi nhé?”

Trên đường cùng Ma Vương quay về, chúng tôi thấy một chiếc xe tải bán đồ ăn kỳ lạ.

“Hotdog khoai tây kìa.”

“H-Hotdog khoai tây?!”

Mắt Ma Vương sáng rực lên đầy kinh ngạc. Cô ấy biết Hotdog khoai tây sao?

“Hotdog là cái gì thế?”

... Đến Hotdog là cái gì còn không biết mà sao cô ngạc nhiên ra vẻ nguy hiểm thế.

Sau khi tôi giải thích cho Ma Vương rằng Hotdog là món ăn ngon đến nhường nào, nước miếng cô ấy lại bắt đầu chực trào. Đúng là một người dễ thấu hiểu.

“Tôi mua cho.”

“Không được. Tiền của ngươi mà. Phải tiết...”

“Thôi đi. Đằng nào cô chẳng ăn.”

“Ừ.”

Phải chăng có người từ Trái Đất đã đến đây và truyền bá món Hotdog khoai tây này? Dù là ai đi nữa thì tôi cũng rất biết ơn.

Tôi và Ma Vương đứng trước xe tải, dáo dác nhìn xem nên mua loại nào.

“..... Ơ...? Dong-ha.....?”

...?

Tôi cũng nhìn về phía chủ xe tải.

“...”

“...”

“Min-sik...?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!