Tàu hỏa (2)
Trạm dừng nghỉ nơi đoàn tàu đang đỗ lại náo nhiệt hơn hẳn ngôi làng nơi họ vừa xuất phát.
*Cộp, cộp.*
“Ở đâu rồi... Ở đâu rồi nhỉ... Con hạc giấy...”
Mặc kệ dòng người qua lại, Ma Vương chẳng mảy may để tâm đến những ánh mắt xung quanh. Cô sục sạo khắp các con phố để tìm kiếm cậu bé kia.
“... Biết thế cứ dắt Ma Vương theo cùng cho rồi.”
Dù có ngăn cản thế nào cũng vô dụng, nên cô chỉ còn cách đứng đợi. Đoàn tàu sắp khởi hành rồi, hy vọng cô ấy sẽ tìm thấy trước lúc đó.
“Nếu làm vậy thì hành lý đã bị cuỗm sạch rồi. Lũ đó, có vẻ chúng đã lên kế hoạch nhắm vào Ma Vương ngay từ khi mới lên tàu.”
Lời Kim Đồng nói không sai, nhưng tôi chợt nghĩ thà bị mất hành lý còn hơn.
“... Phải rồi. Thấy Ma Vương nâng niu nó như báu vật, chắc chúng tưởng đó là một món cổ vật (Artifact) cực phẩm. Quả nhiên không nên để cô ấy lên tiếng trên tàu. Tính cách cô ấy vốn ngây ngô... Ai mà ngờ hai mẹ con ngồi cạnh lại là hạng người đó. Chết tiệt... mình đã quá chủ quan.”
“... Giờ tính sao đây? Dong-ha à.”
“...”
... Mà thôi.
Xét chi li ra thì tình hình chẳng có gì nghiêm trọng.
Thứ bị đánh cắp chỉ là một con hạc giấy tôi gấp chưa đầy một phút. Vì muốn lấy lại nó mà xuống khỏi đoàn tàu sắp chạy thì thật là lãng phí cả tiền bạc lẫn thời gian.
Nó không hề có sự sống như Ma Vương tin tưởng, cũng chẳng biết ăn cơm cùng chúng tôi, không có giá trị tiền bạc, và cũng chẳng thể biến thành trò chơi.
...
*Tạch tạch tạch.*
*Nhìn quanh quất.*
Và trên hết, đó là báu vật mà cô ấy trân quý nhất.
“... Vẫn còn kịp. Tôi còn tiền dự phòng. Kim Đồng à, chúng ta sẽ đi chuyến sau. Cậu cứ giả làm búp bê đi, để tôi đi tìm.”
*
Tôi đi hỏi khắp những người bán hàng rong và khách bộ hành tại trạm dừng về nhân dạng của cậu bé và người phụ nữ kia.
Chưa đến một nửa số người chịu hợp tác. Một vài kẻ còn đòi tiền mới chịu bán thông tin.
Sau vài giờ đồng hồ thu thập, kết quả duy nhất tôi có được là: nơi này vốn dĩ đầy rẫy quân trộm cắp, và với những đặc điểm nhận dạng chung chung mà chúng tôi có, việc truy tìm gần như là bất khả thi.
Có lẽ chúng đã rời khỏi trạm dừng nghỉ từ lâu rồi.
*
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Trong lúc đó, đã có sáu chuyến tàu đi qua.
Lúc xuống tàu trời còn sáng rõ, vậy mà giờ đây mặt trời đã bắt đầu khuất sau rặng núi.
...
Theo kế hoạch, sáng mai chúng tôi phải có mặt tại Urupu, thánh địa của tộc Half-Elf.
Vẫn còn vài chuyến tàu nữa, nhưng nếu không đến nơi trong ngày hôm nay, các thành viên trong tổ đội có thể sẽ nghĩ chúng tôi không tin tưởng họ nên không đến.
Không, giữa màn đêm mịt mù sắp tới, có lẽ họ đã rời khỏi điểm hẹn từ lâu rồi cũng nên.
*Cộp, cộp.*
Khác với chúng tôi đang mệt lử ngồi bệt trên bậc thang sau nhiều giờ tìm kiếm, cô ấy vẫn mải miết chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Lúc thì biến hình thành chim bay lên trời, lúc lại áp sát mặt đất để dò tìm dòng chảy ma lực ẩn trong con hạc giấy.
Thế nhưng vì đang ở thế giới bên ngoài, cô ấy không thể tự do sử dụng ma lực như lời đã nói, nên mọi chuyện chẳng đi đến đâu. Ma Vương có vẻ uất ức lắm, cô nắm chặt đôi nắm đấm nhỏ xíu rồi lại tiếp tục chạy đi.
“Dong-ha à.”
“... Ơi.”
“... Liệu Ma Vương có thể từ bỏ con hạc giấy không?”
“...”
Không thể tìm lại được con hạc giấy đó đâu.
Tôi cũng nghĩ vậy.
Ngay từ khoảnh khắc bị lừa vài tiếng trước, khả năng tìm lại đã tiến dần về con số không tròn trĩnh.
...
*Tạch tạch tạch.*
Và nếu cô ấy cứ mãi không tìm thấy con hạc giấy...
*Tạch tạch tạch.*
Thì lời nói dối của tôi cũng...
‘...’
Mình đúng là rác rưởi mà.
Thật là kẻ hết thuốc chữa.
Nhìn người bạn đang chực trào nước mắt, chạy đôn chạy đáo không biết mệt mỏi kia mà mình lại có thể nghĩ đến chuyện này.
...
‘Phải, mình là đồ rác rưởi.’
Tôi và hai mẹ con lừa đảo kia chỉ khác nhau về mục đích, còn phương tiện thì đều là những kẻ dối trá như nhau.
“Kim Đồng à.”
“... Hả?”
“Tôi sẽ nói dối thêm một lần nữa.”
Vậy nên, hãy cứ lừa cô ấy thêm một lần này thôi.
Sau này tớ sẽ bù đắp cho cậu gấp bội.
*
Tôi đi đến một cửa hàng tạp hóa cạnh ga tàu. Tìm kiếm một hồi, tôi thấy họ có bán loại giấy giống hệt loại tôi đã dùng để gấp hạc.
Trả tiền xong, tôi chọn một góc khuất không ai thấy và bắt đầu gấp.
...
Y hệt như lúc đó.
Vì ngày nào cô ấy cũng đeo nó trên cổ, đặt trên bàn ăn cơm cùng, hay đem ra khoe với tôi, nên tôi nhớ rõ từng đặc điểm nhỏ nhất. Đầu cánh hơi cong, mỏ hơi tù, và vết ố nhỏ dưới cánh trái.
‘... Gấp xong rồi.’
*
“Tìm thấy rồi.”
Nghe tôi nói vậy, Ma Vương – người nãy giờ vẫn đang cố kìm nén tiếng khóc – quay lại, hai hàng lệ lã chã rơi. Tôi đã dặn ra ngoài không được khóc, nhưng có lẽ vì nghe tin đã tìm thấy nên cô ấy nhẹ nhõm đến mức không kìm lòng được.
*Tạch tạch tạch.*
Cô vội vã chạy đến bên tôi, ôm chầm lấy con hạc giấy. Rồi cô cuống quýt kiểm tra xem nó có bị thương không, có bị rách chỗ nào không.
“...”
Trên khuôn mặt lấm lem nước mắt nước mũi ấy.
Một thoáng nghi hoặc hiện lên.
Và rồi...
“... Không phải con này, hức.”
Nỗi thất vọng tràn trề lan tỏa.
“Không phải nó.”
Dù tôi đã gấp giống hệt.
Cô ấy trả lại con hạc giấy mới vào tay tôi, lấy tay quệt ngang mặt rồi nói:
“... Này nhé. Chuyện đi chơi ấy.”
“Ừ.”
“... Ta không đi cũng không sao đâu, nên hai người cứ đi đi được không...? Hi hi... Ta sẽ tìm hạc giấy rồi về nhà đợi! Hai người hãy chơi thật vui vẻ thay cả phần của ta nữa nhé...”
Ma Vương vừa khóc vừa cố tỏ ra vui vẻ, nở một nụ cười gượng gạo.
...
Mệt mỏi thật đấy.
“Chỉ vì con hạc giấy thôi sao? Chỉ để tìm thứ đó thôi à?”
“... Ừm.”
...
Rõ ràng chính tôi là kẻ đã tạo ra "báu vật" bằng lời nói dối, khiến cô ấy bị lừa mất nó, vậy mà giờ đây tôi lại định dùng lời nói dối khác để dỗ dành.
Tôi bỗng thấy bực bội.
“Này.”
“... Ơi.”
“Theo cô đi tìm mấy tiếng đồng hồ thế là đủ rồi chứ. Không có thì biết làm sao? Cô cứ bướng bỉnh ở đây thì chúng nó có tự quay về không? Từ bỏ đi thôi. Nhé? Hạc giấy thì tôi sẽ gấp cho cô bao nhiêu cái chẳng được. Giống hệt cái tôi vừa đưa ấy.”
“Không phải nó thì không được.”
“Nó? Cô đang nói cái quái gì thế hả?! Định làm tôi phát điên lên đấy à? Hạc giấy mà có sự sống chắc? Cái mẩu giấy vụn đó là cái thá gì mà cô phải làm loạn lên thế này. Tôi đã bảo về nhà sẽ gấp cho bao nhiêu cái cũng được mà?”
“Đừng có gọi nó là mẩu giấy vụn!!”
Ma Vương hiếm khi nổi giận với tôi. Một người vốn luôn cẩn trọng với những người bạn ít ỏi của mình như cô ấy lại quát lên.
“Không phải giấy vụn đâu! Nó cũng là bạn của ta mà! Nó là một trong số ít những người ta thích và cũng thích ta! Và nó là báu vật ta trân trọng nhất trong số những thứ ngươi tặng ta đấy!”
“Vớ vẩn. Hạc giấy mà là bạn bè gì? Vì cô cứ ru rú trên đỉnh tháp không có bạn bè nên mới không phân biệt nổi đúng không?”
“Này! Baek Dong-ha! Ngươi nói cái gì thế hả?!”
...
Dù tất cả đều bắt nguồn từ lời nói dối của tôi, dù Ma Vương thuần khiết và tốt bụng chỉ đơn giản là tin vào những gì cô ấy nghe được.
Nhưng tôi vẫn thấy ghét sự bướng bỉnh của cô ấy khi cứ bám víu vào một ảo ảnh trước mắt. Tôi ghét sự ngây thơ ngốc nghếch đó.
“...”
Nếu vậy thì chỉ cần nói cho cô ấy biết ảo ảnh chỉ là ảo ảnh thôi là được chứ gì.
...
Tôi thôi không cắn chặt môi nữa.
Vị tanh nồng của máu lan tỏa trong khoang miệng.
"...A, ngươi bị chảy máu kìa..."
“Hạc giấy biến thành trò chơi? Tất cả đều là dối trá thôi. Chẳng có chuyện nó biến thành trò chơi đâu. Vì lúc trước tôi sợ cô nên mới nói dối đấy.”
“...”
“...”
Ma Vương lắc đầu.
“Ngươi nói dối.”
Có vẻ cô ấy nghĩ tôi đang nói dối để thuyết phục cô ấy bỏ cuộc.
Tôi có thể đưa ra thêm bằng chứng để chứng minh đó là lời nói dối. Nhưng như thể không cho phép tôi nói thêm lời nào nữa, cô ấy quay lưng bỏ đi.
*
Trời đã tối mịt.
Chuyến tàu tiếp theo là chuyến cuối cùng.
Các thương lái bắt đầu rục rịch đóng cửa hàng.
...
Tôi đã xin lỗi vì lỡ lời với cô ấy.
Ma Vương chấp nhận lời xin lỗi. Cô ấy còn bảo nếu vì cô ấy mà chúng tôi không đi chơi được thì cô ấy sẽ buồn lắm, nên giục chúng tôi mau đi đi.
Đến cuối cùng, cô ấy vẫn không tin chuyện hạc giấy là lời nói dối.
“... Ngươi đúng là hiền lành thật đấy.”
“... Hả?”
“Không cần phải nói dối đến mức đó đâu.”
Cô ấy coi chính lời thú nhận mình là kẻ dối trá của tôi là một lời nói dối.
*Tạch tạch tạch.*
“Kim Đồng à.”
“Ơi?”
“Không đi du lịch cũng được chứ?”
“... Hì hì. Tôi thấy vui rồi mà. Tôi cũng đã được ăn khoai tây nướng rồi.”
“...”
Việc không đi chuyến hành trình này.
Chẳng hiểu sao tôi cảm thấy nó đồng nghĩa với việc sẽ mãi mãi không thể quay trở về Trái Đất được nữa.
...
Trong tay tôi là vé của chuyến tàu cuối cùng. Tôi đã mua sẵn trước khi quầy vé đóng cửa.
Có lẽ sẽ chẳng cần dùng đến những tấm vé này nữa.
“... Tôi đi mua chút đồ ấm. Tiện thể tìm phòng trọ luôn.”
Thời tiết thật lạnh lẽo. Có lẽ vì bên trong cũng đã đóng băng cả rồi, nên chẳng thấy hơi thở tỏa ra từ miệng Ma Vương.
*Cộp, cộp.*
Tôi lấy tiền xu trong túi ra đếm.
...
‘Ơ?’
Đồng xu cũ mà cậu bé kia đưa lúc nãy, và đồng xu tôi nhận lại khi mua giấy, chúng có vết bẩn giống hệt nhau. Một loại vết bẩn được tạo ra nhân tạo để trông như di vật.
...
*Tạch tạch tạch.*
Tôi chạy ngay đến chỗ người bán hàng lúc nãy. Ông ta vừa định đóng cửa.
*
“... Dong-ha. Sao cậu ấy mãi chưa quay lại nhỉ.”
Chưa đầy 5 phút nữa là chuyến tàu cuối cùng sẽ đến.
Dù sao thì chúng tôi cũng chẳng lên chuyến đó đâu.
“... Hà... hà...”
Ma Vương vẫn có vẻ đang bận rộn tìm kiếm.
...
Liệu thế này có ổn không?
Một kết cục tan vỡ đã định trước lại đến sớm hơn dự kiến. Theo cách tồi tệ nhất.
...
Liệu Ma Vương có thể quên đi và tiếp tục sống tốt không?
Coi đó như một trong vô vàn những bất hạnh vẫn luôn ập đến với cô ấy.
...
Tôi cũng hiểu cho nỗi uất ức của Dong-ha.
Sự bất lực của bản thân khi cứ chồng chất lời nói dối này lên lời nói dối khác, để rồi cuối cùng chẳng còn gì ngoài sự dối trá.
Thực tại không thể cứu vãn nổi những lời nói dối đã đi quá xa.
...
Dù nói gì đi chăng nữa.
“Mình ước gì chuyện tốt lành sẽ lại đến.”
...
*Píp píp píp.*
Như thể đang chế nhạo suy nghĩ của tôi, đoàn tàu tiến vào sân ga giữa màn đêm đậm đặc. Chẳng có hành khách nào đứng đợi.
...
Đoàn tàu dừng hẳn, cửa mở ra.
“...”
Ma Vương cũng đang nhìn chuyến tàu cuối cùng với ánh mắt u sầu. Có lẽ cô ấy đang nghĩ rằng chính sự ngây thơ ngốc nghếch của mình đã phá hỏng chuyến đi vui vẻ, nên từ nãy đến giờ cô ấy cứ khóc mãi.
...
Tôi nhìn đoàn tàu.
Dù sao thì mày cũng chẳng đợi đâu mà.
Nếu định đóng cửa thì đi mau đi.
Đừng làm bạn ta thêm đau lòng nữa.
*Cộp, cộp, cộp.*
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã của Dong-ha vang lên. Cậu ấy bảo có việc quan trọng cần làm... lẽ nào định đi một mình sao?
‘... Hay là đến giờ này rồi vẫn định thuyết phục Ma Vương?’
Vô ích thôi. Cô ấy sẽ không rời khỏi đây cho đến khi tìm thấy con hạc giấy.
*Chộp.*
“Oát?”
*Tạch tạch tạch!*
Bất thình lình, Dong-ha bế bổng tôi lên. Rồi cậu ấy bắt đầu lao về phía Ma Vương.
“... Hộc, hộc... phù...”
“...?”
“Tìm thấy rồi.”
Vẫn là câu nói y hệt lúc cậu ấy đưa con hạc giấy mới gấp.
Có lẽ tưởng đó lại là một con hạc mới gấp, hoặc thậm chí còn chẳng phải, nên Ma Vương tránh ánh mắt của Dong-ha và ngập ngừng. Thế nhưng...
“... Cô tin tôi chứ? Không phải nói dối đâu.”
Trước lời nói của kẻ dối trá trơ trẽn không ai bằng ấy.
“Ừm.”
Ma Vương gật đầu và bước theo sự dẫn dắt của đôi tay cậu ấy.
Trước khi cửa tàu đóng lại, chúng tôi đã kịp lên xe.
*
Toa của chuyến tàu cuối cùng không có một bóng người.
Ma Vương đang nằm gục xuống khóc. Trong tay cô nắm chặt con hạc giấy lạnh ngắt vì sương giá.
“... Sao ngươi tìm được hay vậy?”
“... Tại nơi lũ đó giao dịch, tôi thấy những đồng xu giống hệt...”
Dong-ha bảo cậu ấy đã dùng một nửa số tiền để mua thông tin về sào huyệt của bọn lừa đảo, và nửa còn lại để chuộc con hạc giấy từ tay chúng, nên giờ cậu ấy trắng tay rồi.
Cậu ấy nói lũ đó biết đó chỉ là một con hạc giấy bình thường nên đã vui vẻ bán lại. Tất nhiên là với cái giá cắt cổ.
“... Nếu không có nhóm Nine, chắc tôi phải đi làm thêm mất thôi.”
“... Đúng thế thật.”
...
Ma Vương đang nằm co quắp khóc bỗng ngẩng mặt nhìn về phía chúng tôi.
“Phụt.”
“... Khục.”
Mắt cô ấy sưng húp, nước mũi chảy ròng ròng. Nhìn cái mặt đó thì bao nhiêu cảm xúc sướt mướt bay sạch sành sanh.
“...”
*Bật dậy.*
Ma Vương đứng phắt dậy, đi về phía hàng ghế bên phải. Cô quỳ trên ghế rồi cúi đầu trước chúng tôi.
“... Này. Cô lại...”
“Sao thế!”
“... Suýt chút nữa tớ\a đã phá hỏng chuyến đi vì lỗi của ta.”
...
“Ta xin lỗi vì đã bướng bỉnh.”
Ma Vương liên tục cúi đầu xin lỗi.
Cô ấy chẳng có lỗi gì cả.
Vì cô ấy đã bao lần giục chúng tôi cứ đi trước đi mà.
“... Tôi cũng xin lỗi. Vì lúc nãy đã nặng lời và lừa dối cô.”
Baek Dong-ha cũng chân thành gửi lời xin lỗi đến Ma Vương. Có vẻ Ma Vương chẳng hề để tâm đến chuyện đó.
“... Ừm. Không sao đâu. Ta biết đó là lời nói dối mà. Nó sẽ sớm biến thành trò chơi cho mà xem.”
“... Hả?”
...
Dong-ha xin lỗi vì chuyện hôm nay đã đưa con hạc giả để lừa cô ấy.
Còn Ma Vương thì vẫn không tin chuyện hạc giấy biến thành trò chơi là lời nói dối.
Phải chăng vì lời nói dối đã đi quá xa nên không thể gọi nó là lời nói dối được nữa?
...
“... Hức, lạnh lắm phải không? Hạc giấy ơi? Lông gấu Bắc Cực, áo giữ nhiệt của thần Apollo...”
“...”
Vẻ mặt Baek Dong-ha trở nên phức tạp.
...
Hôm nay tất cả chúng tôi đều đã quá mệt mỏi rồi.
Nghỉ ngơi thôi. Để kéo Dong-ha ra khỏi vũng lầy suy tư, tôi bắt chuyện sang chuyện khác.
“Dong-ha à. Liệu nhóm Nine có đang đợi không nhỉ?”
“Chẳng biết nữa. Lũ đó mà thấy lạnh là tuyệt đối không bước chân ra khỏi nhà đâu.”
“... Nếu có một người đứng đợi thì cậu đoán là ai?”
“... Chắc là con ngốc Rebecca chăng.”
*
“Ư ư, lạnh quá. Miếng dán giữ nhiệt nguội ngắt hết rồi. Tất cả là tại Rebecca dùng một mình tận 40 miếng đấy. Dorothy không dùng ma pháp được à?”
“Đã bảo ở sân ga mà dùng ma pháp là phạm pháp vì sợ cháy nổ rồi mà. Chị không muốn nhận quà Giáng sinh năm nay à? Tất sẽ trống không cho xem.”
“Ư hự... Đứa nào đầu têu cái ý tưởng đứng đợi ở sân ga thế hả!”
“Còn ai vào đây nữa. Là Rebecca chứ ai.”
“T-tớ là người nói trước nhưng mọi người đều đồng ý mà!”
“Rebecca, cởi bớt áo cho tôi mượn đi.”
“Cởi thêm cái nữa là còn mỗi đồ lót thôi đấy! Thôi ngay đi!”
...
“... Tớ còn mang cả kẹo để cho Ma Vương nữa... Quả nhiên là họ không đến rồi. Dong-ha ghét chúng mình mà.”
“... Đúng thế thật. Tất cả là tại Rebecca.”
“Con mụ hồng phấn chết tiệt. Tại cô mà tôi uổng công mong đợi.”
“... Ư hự! Kìa! Họ đến mà! Đợi chút đi! Hù...!”
Rebecca thổi hơi nóng vào một cái chai tương cà rỗng. Cô ôm chặt cái chai tương cà đã ấm lên như một miếng dán giữ nhiệt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
