Tết nguyên đán
<Thông báo Đại hội Trò chơi Dân gian mừng Xuân tại Thành Ma Vương>
Xin chào các cư dân của Thành Ma Vương!
Nhân dịp năm mới này, ta đã chuẩn bị rất nhiều trò chơi dân gian khác nhau với hy vọng tất cả chúng ta sẽ có một cái Tết thật ấm áp! Các nội dung thi đấu bao gồm: Đập giấy, Quay quay, Vật Sa-reum, Đấu vật chuyên nghiệp, Đá cầu, Múa vòng Ganggangsullae, Thả diều, Ném tên, Chọi gà... Hãy chiến thắng trong các cuộc thi để thu thập "Xu Khủng Long" và đổi lấy những phần quà hấp dẫn nhé! Nhất định phải tham gia đấy!
Đối tượng tham gia: Các sinh vật còn sống.
Lệ phí: Miễn phí.
Thời hạn đăng ký: Trong vòng 1 giờ kể từ khi xem thông báo này.
Danh sách quà tặng có thể đổi bằng Xu Khủng Long:
- 5 xu: Yêu cầu Ma Vương làm một hành động bất kỳ (Ví dụ: Ôm một cái).
- 10 xu: Một hộp đậu đóng hộp.
- 15 xu: Một ly Choco.
- 20 xu: Phiếu massage vai.
- 30 xu: Chụp ảnh cùng Nhà Giấy.
- 50 xu: Phiếu thuê "Thư viện" hoặc "Vườn bách thú" trong một giờ.
- 150 xu: Phiếu mượn cuốn sách mới nhất ngay sau khi Ma Vương đọc xong.
- 200 xu: Một con búp bê giấy.
- 250 xu: Kho báu.
- 10.000 xu: Thuê Hạc Giấy trong một ngày.
*Lưu ý: Nếu không tham gia sẽ phải chịu hình phạt cực kỳ khủng khiếp. Thật sự rất khủng khiếp đấy.*
*
Một tờ áp phích như vậy được dán trên hành lang.
"Yêu cầu làm theo ý muốn mà chỉ tốn có 5 xu thôi sao...?"
Chẳng khác nào bảo người ta hãy ôm mình đi vậy.
Và tôi cũng thấy rõ ý chí sắt đá của cô ta qua việc định giá con Hạc Giấy cao ngất ngưởng để không ai có thể mượn được.
...
Tính ra thì cũng xấp xỉ đến Tết rồi. Ngày khởi hành chuyến đi cũng đã cận kề.
"Thú vị đấy chứ. Đi mau thôi, Dong-ha."
"Thú vị cái nỗi gì."
Bởi vậy mới nói mấy tay mơ thật phiền phức. Kim Đồng vẫn chưa phân biệt được trò nào nên chơi với Ma Vương, trò nào không, và lúc nào nên tiến lúc nào nên lui.
"Nhìn cho kỹ vào."
Tôi lấy ngón tay gõ gõ vào dòng chữ "Vật Sa-reum".
"Cậu định để cô ta quật thẳng xuống sàn đá à? Muốn chết hay sao?"
"Hả, đúng thế nhỉ?! Tôi không để ý. Thậm chí còn có cả chọi gà nữa này!?"
"Ừ. Và không hiểu sao lại có cả đấu vật chuyên nghiệp nữa. Có cái quốc gia quái quỷ nào coi đấu vật là trò chơi dân gian không cơ chứ."
"Hay là hôm nay tôi tháo Viên ngọc Vĩnh cửu ra nhé?"
"... Thế thì ký ức của cậu sẽ bị xóa sạch đấy. Hôm nay chúng ta chỉ cần dốc toàn lực để né Ma Vương ra là được."
"Hửm? Tại sao phải dốc toàn lực để né ta?"
...
*Uỳnh—*
Quay lại nhìn thì thấy cô ấy đang mặc bộ đồ thỏ mà Nine gửi tặng, đang chằm chằm nhìn chúng tôi.
"... Này, không phải thỏ là biểu tượng của Tết Trung thu sao?"
"Ta là Thỏ Ngọc cung trăng."
"Ừ. Tôi sẽ cẩn thận. Thỏ Ngọc ạ."
"Quan trọng hơn là tại sao các ngươi lại định né tránh ta?"
"... Thật ra là Kim Đồng bảo..."
Tôi định đổ vấy cho Kim Đồng như mọi khi, nhưng chẳng biết từ lúc nào Kim Đồng đã lấy đâu ra một chiếc bờm tai thỏ đội lên đầu và đứng sóng đôi cùng Ma Vương. Thay đổi phe phái nhanh thật đấy.
"... À thì, chuyện là."
"Hửm? Tại sao lại né ta? Tại sao?"
Hai đầu tai thỏ của Ma Vương khẽ gập lại, hướng về phía tôi như thể sắp bắn ra tia phân hủy sinh học đến nơi.
"... Ý tôi là lúc chơi trò trốn tìm thì phải né thôi."
"Ôi trời, hóa ra là vậy sao! Sao không nói sớm!"
Cái Tết ở Thành Ma Vương mang đậm phong cách của... Ma Vương.
*
Bắt đầu là trò đá cầu.
"Hô hô. Dám đưa chiến thư cho một bậc thầy đá cầu như ta sao!"
"Tôi có đưa chiến thư bao giờ đâu."
"Bây giờ điều đó có quan trọng không? Ngươi lúc nào cũng thế."
"... Đừng có bắt chước lời thoại phim một cách kỳ quặc như vậy nữa. Bắt đầu thôi."
Trước khi bắt đầu, Ma Vương đã dặn đi dặn lại tôi nhiều lần. Rằng dù cô ấy có giỏi đến đâu thì tôi cũng đừng có sợ hãi mà bỏ cuộc giữa chừng. Nếu nỗ lực hết mình, cô ấy sẽ trao cho giải khuyến khích.
"Chắc là cô giỏi lắm nhỉ?"
"Hô hô. Ta chỉ là luôn nỗ lực hết mình trong mọi khoảnh khắc thôi."
Cô ấy nhắm mắt lại đầy khiêm tốn như một cao thủ ẩn dật.
"Vậy thì đến lượt Kim Đồng trước! Vì chân ngươi nhỏ nên ta đã làm riêng một quả cầu dành cho Kim Đồng rồi đấy. Khi đá nó sẽ phát ra âm thanh rất vui tai."
"Ồ, Ma Vương... cảm động quá. Được! Tôi sẽ cố gắng hết sức!"
Tuy nhiên, chẳng có âm thanh vui tai nào phát ra cả. Kim Đồng đá được 0 cái. Cậu ta đá tệ đến mức tôi cảm thấy như mắt mình bị xúc phạm vậy.
"Trời đất! Kim Đồng à! Ngươi cố tình đúng không? Sao chân không chạm được vào cầu vậy? Làm sao có thể như thế được?"
Ma Vương mắng nhiếc Kim Đồng như một bà mẹ đang thúc ép đứa con lớp hai không biết làm phép cộng trừ.
"Xì, chân tôi hình tam giác nên mới thế, xin lỗi nhé. *Xoẹt*."
Đâu rồi hình ảnh chú thỏ con Kim Đồng mắt long lanh hô vang quyết tâm? Giờ chỉ còn lại một con thỏ bất lương đang đút tay vào túi quần và chán đời.
"Nhìn đây, để ta cho các ngươi thấy phải làm thế nào!"
Ma Vương tung quả cầu lên tận trần nhà cao vút để bắt đầu.
*Bộp.*
*Bộp.*
*Bộp.*
Tư thế rất ổn định.
"... Chà, cũng giỏi đấy chứ."
Đôi mắt mở to của cô ấy di chuyển lên xuống, tập trung cao độ vào quả cầu. Tôi phải cố gắng lắm mới kiềm chế được ham muốn chọc vào cái eo nhỏ nhắn xinh xắn kia.
"39, 40, 41..."
*Bép.*
Đến cái thứ 41 thì quả cầu rơi xuống đất. Cô ấy đã vã mồ hôi hột từ lúc nào không hay. Chắc hẳn vì muốn thể hiện mặt tốt nhất cho chúng tôi thấy nên cô ấy đã rất căng thẳng. Chắc chắn là cô ấy đã dậy từ sáng sớm tinh mơ để tập luyện trước rồi. Không nhìn cũng biết.
"Thế nào? Nếu các ngươi bình tĩnh thì cũng có thể làm tốt như ta thôi. Nói cho mà biết, kỷ lục của ta là 47 cái đấy. Đã được ghi vào Sách Kỷ lục Guinness của Thành Ma Vương rồi."
Cái Sách Kỷ lục Guinness Thành Ma Vương đó là cái quái gì nữa...
Cảm giác như trong đó sẽ viết đầy tên của tôi vậy.
Trao quả cầu cho tôi, cô ấy trông có vẻ rất đắc ý. Sau bao ngày khổ luyện cho ngày hôm nay, đôi tai thỏ của cô ấy dựng đứng lên như cột ăng-ten.
"Hi hi. Đừng lo. Ta sẽ mở lớp cấp tốc về đá cầu cho các ngươi. Chỉ cần 2 tiếng là các ngươi sẽ nắm được căn bản..."
"Dong-ha à. Nhờ cậu đấy. Hãy thắng Ma Vương đi."
"Cứ giao cho tôi."
Đến lượt tôi. Không đá cao vút lên như Ma Vương, tôi đá thấp, nhanh và dứt khoát để gia tăng số lượng thật mau.
*Bộp, bộp, bộp, bộp.*
"34, 35, 36..."
Con số tăng lên chóng mặt.
Kỷ lục của tôi là 140 cái. Đến tầm đó thì chân bị chuột rút nên không làm tiếp được nữa.
Tôi cũng không định làm đến mức đó... Nghĩ đến công sức của Ma Vương, tôi định dừng lại ở con số 42 là vừa đẹp.
"Ồ, đúng là Baek Dong-ha! Không có trò gì là không giỏi! 39, 40..."
"A, không được... Phùuu—"
Ma Vương đứng bên cạnh đang cắn móng tay lo lắng, bỗng nhiên thổi mạnh một hơi. Luồng hơi thở mang hương trái cây ngọt ngào làm quả cầu bay lơ lửng rồi đập thẳng vào tường.
40 cái.
"..."
"..."
"Uuu! Đồ gian lận! Đồ có sừng! Đồ kén ăn! Ác quỷ cô độc!"
"Oa, thật sự là hèn hạ quá mức đấy. Cô là Tank-top Tiger à?"
"K-Không biết, ta thắng rồi."
Ma Vương bịt tai thỏ lại, lắc đầu như thể không nghe thấy gì.
Kẻ thua cuộc đầy kiêu hãnh, người từng khẩn thiết yêu cầu tôi đừng nhường trên bàn cờ ngày xưa giờ đã không còn nữa. Chỉ còn lại một kẻ cuồng thắng thua đê tiện, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để giành phần thắng.
Nhưng dù là cô ấy đi chăng nữa, cũng không thể phớt lờ những lời chỉ trích xối xả.
"... Đ-Được rồi. Nếu các ngươi nghĩ vậy thì ta tính là hòa. Dù là ta thì cũng không thể nhượng bộ thêm được nữa đâu."
Thấy dư luận không tốt, Ma Vương đành công nhận đồng hạng nhất. Tôi nhận được 30 Xu Khủng Long cho giải nhất. Đó là những đồng xu được làm từ cúc áo dùng để may búp bê, trên đó có vẽ hình khủng long. Tất nhiên là chẳng thể nhận ra đó là loại khủng long nào.
*
"Trò tiếp theo ta nhất định không thua đâu! Hôm nay ta sẽ đánh bại ngươi cho xem."
Con thỏ gian lận vừa tuyên bố lời thách đấu tử chiến với tôi.
"Chẳng phải cô bảo chuẩn bị trò chơi dân gian vì muốn có một cái Tết ấm áp sao?"
"... A, đúng rồi. Quên mất."
Ma Vương lỡ miệng thốt ra suy nghĩ thật lòng. Vì bấy lâu nay toàn thua tôi nên hôm nay cô ấy đã chuẩn bị mọi thứ để bằng mọi giá phải thắng một lần.
"Dong-ha à. Cho tôi 14 xu để mua Choco đi."
"Ừ. Đây."
Tôi đưa xu cho Kim Đồng. Vì Kim Đồng chỉ nhận được 1 xu giải khuyến khích.
"Á! Ngươi..."
Ma Vương thấy tôi đưa xu thì hốt hoảng.
"... Ơ? Sao thế?"
"N-Ngươi cho xu dễ dàng vậy sao?"
"... Thì cũng có sao đâu."
Trong danh sách quà tặng, chẳng có món nào khiến tôi hứng thú cả. Phiếu mượn sách thì toàn là sách tôi viết nên đã đọc hết rồi, phiếu massage vai thì dùng xong chắc xương cốt nát vụn mà chết mất, còn chụp ảnh với Nhà Giấy thì tuyệt đối không bao giờ.
Món duy nhất tôi tò mò là "Kho báu" trị giá 250 xu.
"Ma Vương à."
Kim Đồng tiến lại gần và đưa cho cô ấy 5 xu.
"Hửm?"
"Chống đẩy chịu phạt đi."
Kim Đồng không mua Choco mà chọn gói 5 xu <Yêu cầu Ma Vương làm một hành động bất kỳ>.
"Ch-Chống đẩy chịu phạt!"
Cô ấy, người luôn giữ lời hứa trong những chuyện thế này, hô vang khẩu hiệu rồi nằm xuống. Vì không nhìn thấy mặt nên trông giống như một con thỏ khổng lồ đang nằm sấp vậy.
"Này, con thỏ chết tiệt kia. Đá cầu kém là có tội à? Sao cô dám khinh bỉ tôi thế?"
"Kh-Không phải..."
"Trả lời ngắn gọn thế à?"
"Kh-Không ạ..."
Kim Đồng đã dùng 15 xu để trả thù Ma Vương. Cái đó cũng vui đấy chứ. Hay là tôi gom hết xu rồi bắt Ma Vương chơi cùng cả ngày nhỉ?
*
Lần này là trò đập giấy.
Ma Vương chia cho mỗi người 10 lá bài giấy. Kim Đồng đã bị loại từ sớm.
"Xì, thật ra trò này chẳng vui tí nào."
"Cậu là người chơi hăng nhất đấy, đừng có dỗi."
Hiện tại cuộc đối đầu giữa tôi và cô ấy đang ở cao trào.
*Uỳnh, uỳnh.*
"Ma Vương à. Đập nhẹ tay thôi. Cái tháp cứ rung bần bật lên kìa."
"Ơ, ừ... Nhưng mà."
Dĩ nhiên, tôi cũng rất giỏi trò đập giấy. Hồi tiểu học, tôi từng quét sạch các loại bài Maple không chỉ ở trường mình mà còn ở cả khu phố bên cạnh, đóng góp không nhỏ vào việc thúc đẩy kinh tế của các cửa hàng văn phòng phẩm địa phương. Khi số bài giấy tôi thu được đã chất đầy một căn phòng, người duy nhất ngăn cản được cơn cuồng phong của tôi chính là mẹ. Đi học về thì thấy đống bài đã bị vứt sạch sành sanh.
"L-Lá cuối cùng..."
*Chát!*
*Bưng.*
*Bạch.*
Lá bài cuối cùng của Ma Vương cũng bị tôi lật ngược.
"Đưa xu đây. Tôi hạng nhất rồi."
"... Ng-Ngươi sao cái này cũng giỏi thế? Ta cũng đã tập luyện rất nhiều mà."
"Hồi nhỏ ước mơ của tôi là trở thành tuyển thủ đập giấy chuyên nghiệp đấy."
"Trời ạ... Sau này nếu thành công thì đừng có giả vờ không quen ta nhé?"
Ma Vương lộ ra vẻ mặt phức tạp, nửa thất vọng, nửa ngưỡng mộ.
Và vẻ mặt đó dần nghiêng hẳn về phía sau khi chúng tôi chơi các trò khác.
*
Từ đấu diều, ném tên cho đến trò ném đá.
Sau khi càn quét các trò chơi, tôi đã có trong tay gần 250 Xu Khủng Long.
*Chát! Chát!*
Những nhát quất roi điêu luyện của tôi khiến con quay tăng tốc. Kim Đồng nhìn tôi với ánh mắt thán phục.
"... Dong-ha à. Kỹ thuật quất roi của cậu... không phải dạng vừa đâu nhỉ? Cái này... có khi nào với các thành viên tổ đội cũ..."
"... Này, cậu đang nghĩ cái quái gì thế."
"Oa..."
Nhìn con quay của tôi xoay tít như có thần thú nhập vào, sự hiếu thắng lúc nãy của Ma Vương đã biến mất, thay vào đó là đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào con quay.
"Tuyệt quá..."
Dù vẫn là một người đầy lòng tự trọng và ham mê thắng thua, nhưng dạo gần đây, đôi khi cô ấy đã biết dành sự tôn trọng một cách sòng phẳng cho thực lực của đối thủ. Giống như cách cô ấy đang nhìn con quay lúc này.
... Phải chăng cô ấy cũng đã trưởng thành hơn?
"Ngầu quá. Thật sự..."
"... Hi hi. Dong-ha sắp bị nhìn thủng lỗ chỗ rồi kìa, Ma Vương à."
*
"Hô hô... Quả là một đối thủ đáng gờm. Đây."
Tôi đã thu thập đủ 250 xu.
"Hừm... Hay là tôi bắt cô ăn thật nhiều cà rốt nhỉ?"
"?"
Vì điều khiển Ma Vương chỉ tốn 5 xu, nên với số xu này, tôi có thể bắt cô ấy ăn cà rốt 50 lần.
"Đùa thôi."
"À, ừ. Xin lỗi vì hôm nay ta đã định xóa hết ký ức của ngươi."
"Cô định xóa hết ký ức á!? Này, không lẽ cô đã từng xóa rồi đấy chứ?"
Một sự nghi ngờ hợp lý. Nếu ký ức bị xóa thì dĩ nhiên tôi cũng chẳng biết là nó đã bị xóa, nên biết đâu nó đã biến mất từ lúc nào rồi không chừng.
"Ôi trời, không phải đâu. Sao ta lại làm chuyện... *nấc* xấu xa đó với bạn mình cơ chứ."
"Dong-ha à. Cô ta vừa nấc kìa?"
"Nghe thấy rồi. Quyết định là bắt ăn cà rốt 50 lần..."
*Sột soạt.*
Từ trong tai thỏ, cô ấy lấy ra một đồng xu được quấn bằng sợi chỉ.
"Quả nhiên chọn kho báu là đúng đắn nhất."
"Ừ. Tôi cũng tò mò lắm."
Sau khi nhận 250 xu, Ma Vương cười rạng rỡ rồi mang từ trong kho ra một chiếc rương kho báu. Đó chính là chiếc rương từng đựng Viên ngọc Vĩnh cửu trước đây.
*Cạch.*
Khi mở rương, một luồng sáng vàng kim tỏa ra bốn phía. Ở đó...
Có một hòn đá nằm yên vị.
...
"Cái gì đây? Một hòn đá quý hiếm hay gì à?"
"Hì hì. Đúng rồi đấy."
"Kim Đồng à. Cậu có muốn lấy cái này không?"
"Không. Dong-ha, cậu vứt nó đi."
"Không được! Đừng có vứt! Đó là hòn đá ma thuật đấy!"
Theo lời cô ấy, bất cứ đồ vật nào được chà xát bằng hòn đá này sẽ quay trở lại trạng thái của thời gian trước đó. Dĩ nhiên là không dùng được cho sinh vật sống. Nó rất hữu ích để xóa những vết bẩn trên tường chẳng hạn.
"Nói trắng ra nó là một cục tẩy chứ gì."
"Ừ, đúng rồi. Ta thấy trong tạp chí nói cái gì mà 'Cục tẩy Ah-ing'? Bảo là dùng cái đó thì việc viết lách trên giấy sẽ trở nên rất vui vẻ. Ta nghĩ ngươi là nhà văn nên chắc sẽ cần nó."
Chỉ vì một cục tẩy mà vui đến thế sao?
"..."
"... Hô hô. Thật ra lần trước ta định tặng cùng với tranh fanart rồi... nhưng ta đã đợi đến tận hôm nay. Chẳng phải ngày nào ngươi cũng viết sách, hễ viết sai là phải viết lại từ đầu sao."
"... Ừ, đúng là cũng mỏi tay thật."
"Hì hì. Ta đã mài hòn đá mang về từ chuyến du lịch lần trước rồi thổi ma pháp vào đấy. Đó là một loại ma pháp cực kỳ khó đấy nhé."
...
Kim Đồng lên tiếng.
"Này, Ma Vương. Vậy là ngay từ đầu cô đã nghĩ Dong-ha sẽ thắng và chỉ chuẩn bị kho báu cho Dong-ha thôi đúng không? Tôi dỗi đấy."
"Hửm? Không phải. Ta cứ ngỡ là ta sẽ thắng cơ chứ?"
*Phụt.*
Tôi và Kim Đồng đều không nhịn được cười. Ma Vương lườm nguýt chúng tôi.
"... Dù sao thì ta cũng có chuẩn bị kho báu cho Kim Đồng mà."
"Thật á? Là gì thế?"
"Cuốn '50 sắc thái' và bộ đồ y tá của Nine mà ngươi bảo là muốn có ấy."
"Chết tiệt. Biết thế mình đã cố gắng hơn."
Trong lúc hai người họ đang tranh cãi, tôi mân mê hòn đá nhẵn nhụi.
Nó nằm vừa vặn trong lòng bàn tay. Cảm giác cầm nắm rất thoải mái.
...
Cô ấy, người đã nắm tay tôi hàng chục, hàng trăm lần, đã tạo ra nó sao cho vừa khít với bàn tay tôi.
Đúng là kho báu rồi.
"Cảm ơn nhé. Nó hoàn toàn xứng đáng với giá 250 xu."
"... Hi hi. Ta mới là người phải cảm ơn."
Ma Vương nở một nụ cười thanh khiết.
...
"À đúng rồi, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cô."
Nghe tôi nói, đôi tai thỏ dỏng lên.
"... Chuyện gì thế?"
"Một chuyện rất quan trọng. Chứa đựng sự chân thành của tôi."
"*Ực*."
Tôi dùng bút viết xoẹt xoẹt vài chữ quan trọng lên tay.
"Phù... Không biết có nên cho cô xem cái này không nữa."
"Kìa, chuyện gì mà trọng đại thế?! Không lẽ ngươi có người yêu giấu mặt à?"
"Đã bảo là không biết nghĩa thì đừng có bắt chước phim nữa mà."
"Dù sao thì... l-là gì thế, cho ta xem mau đi."
*Chà chà.*
"Xóa rồi."
"?"
Cô ấy sẽ mãi mãi không bao giờ biết được tôi vừa viết gì.
*
"Hoa khôi của ngày Tết chính là trò chơi Yutnori."
Ma Vương và Kim Đồng đều đồng tình. Một trò chơi đôi khi gắn kết gia đình, nhưng đôi khi cũng là mầm mống của sự bất hòa. Làm sao có thể bỏ qua Yutnori được.
"Dọn dẹp xong cả rồi. Để tôi mang đống này đi cất rồi tiện thể lấy bàn cờ Yutnori luôn. Kim Đồng, đi cùng tôi."
Bộ đồ chơi dân gian của Ma Vương nhiều đến mức phải dùng xe đẩy rau củ mới chở hết.
"Vậy thì ta sẽ chuẩn bị đồ ăn nhẹ! Hi hi. Yutnori, Yutnori. Vui quá đi."
Với Ma Vương, Yutnori là một kỷ niệm rất đẹp. Hồi trước khi chơi cùng tổ đội của Nine, cô ấy đã từng gieo được 5 lần "Mo" liên tiếp.
*
"Dong-ha à. Không thấy bàn cờ Yutnori đâu cả?"
"Lạ nhỉ. Ở đây cũng không có."
... Chắc là làm mất rồi.
Đành chịu thôi. Dù sao vẫn còn quân cờ, nên chỉ cần làm lại bàn cờ là được.
"Để tôi làm bàn cờ cho. Cậu dọn dẹp nốt đi."
Tôi cầm một cây bút đi về phía thùng giấy vụn. Để xem... có tờ giấy nào kích cỡ phù hợp không...
'Ơ...?'
Trong thùng giấy vụn có một tờ giấy giống hệt tờ áp phích lúc nãy.
<Thông báo Đại hội Trò chơi Dân gian mừng Xuân tại Thành Ma Vương>
Xin chào các cư dân của Thành Ma Vương!
Nhân dịp năm mới này, ta đã chuẩn bị rất nhiều trò chơi dân gian khác nhau với hy vọng tất cả chúng ta sẽ có một cái Tết thật ấm áp! Các nội dung thi đấu bao gồm: Đập giấy, Quay quay, Vật Sa-reum, Đấu vật chuyên nghiệp, Đá cầu, Múa vòng Ganggangsullae, Thả diều, Ném tên, Chọi gà... Hãy chiến thắng trong các cuộc thi để thu thập "Xu Khủng Long" và đổi lấy những phần quà hấp dẫn nhé! Nhất định phải tham gia đấy!
Đối tượng tham gia: Các sinh vật còn sống.
Lệ phí: Miễn phí.
Thời hạn đăng ký: Trong vòng 1 giờ kể từ khi xem thông báo này.
Danh sách quà tặng có thể đổi bằng Xu Khủng Long:
- 5 xu: ///////////
...
Mọi thứ khác đều giống hệt, có vẻ như cô ấy đang viết đến phần quà 5 xu thì gạch xóa rồi vứt đi để viết tờ mới. Nói cách khác, đây là tờ giấy được viết trước tờ áp phích đang dán ngoài kia.
...
'Đồ ngốc này. Dùng cục tẩy cô vừa làm mà xóa có phải hơn không.'
...
Không. Tôi có thể hiểu tâm ý của cô ấy. Chắc hẳn cô ấy muốn tặng tôi một món đồ mới tinh chưa qua sử dụng.
5 xu: /////////
Cô ấy đã viết gì nhỉ? Là cái gì mà phải gạch xóa dày đặc rồi giấu tận sâu trong thùng giấy vụn mà chúng tôi không hay biết để rồi viết lại tờ mới?
*Sột soạt.*
Tôi lấy hòn đá tẩy ra. Dù cô ấy tặng nó không phải để dùng vào việc này, mà là để tôi thấy thoải mái hơn khi viết lách...
'Nhưng mà... tò mò quá.'
*Chà chà.*
Dù chắc cũng chẳng có gì to tát, tôi vẫn thử chà hòn đá lên. Những nét gạch đen kịt bắt đầu bong ra.
'Cô ấy đã gạch đè lên bao nhiêu lần vậy không biết.'
Như thể tuyệt đối không muốn cho ai nhìn thấy. Những nét gạch nhiều đến mức không đếm xuể. Thật kỳ lạ là tờ giấy vẫn chưa bị rách.
...
Sau một hồi lâu, những nét gạch đè lên nhau biến mất, để lộ ra hình dáng của dòng chữ dưới cùng.
...
*Hôn môi*
"Dong-ha à. Vẫn chưa chuẩn bị xong sao?"
"... Ơ? À... Ừ... Sắp xong rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
