Tư vấn tâm lý (2)
“Cậu muốn hỏi gì nào?”
Kim Đồng nở nụ cười nhạt nơi đầu môi, xoay người ngồi đối diện với tôi như thể đã chờ đợi giây phút này từ lâu.
‘... Chẳng lẽ nó đã nhận ra rồi?’
Bình thường trông nó có vẻ khờ khạo, trẻ con và biến thái, nhưng đôi khi ở một vài khía cạnh nào đó, nó lại nhạy cảm đến mức đáng ngờ.
“Cái này không phải chuyện của tôi, mà là của một người bạn...”
“Dong-ha à.”
“... Hả?”
“Cứ thành thật với tôi đi.”
...
... Phải rồi.
Sao tôi lại định nói dối nữa chứ?
Đến nước này rồi còn muốn che giấu điều gì nữa.
Đúng là một thói quen xấu xí.
“Chuyện là về tôi và Ma Vương.”
*
Tôi trút hết những cảm xúc dạo gần đây cho Kim Đồng nghe. Cậu ta vừa nghe vừa gật đầu, như thể đang xác nhận lại những sự thật mà mình vốn đã biết rõ.
Sau khi im lặng lắng nghe hết câu chuyện, Kim Đồng bắt đầu tóm lược lại:
“... Vậy nên, ý của Dong-ha cậu là thế này đúng không? Một Ma Vương ngây thơ không biết gì... bỗng nhiên biết đến những cử chỉ thân mật, mà đối tượng duy nhất cô ấy có thể dựa dẫm lại là người bạn quý giá như cậu, nên cô ấy mới đòi hỏi ở cậu?”
“... Ừ.”
“Và vì đó là những việc khó có thể làm giữa bạn bè với nhau, nên cậu không biết phải đáp lại thế nào?”
“... Đúng thế.”
“... Ừm. Dong-ha à.”
Kim Đồng phi thẳng chiếc tên lửa giấy đang gấp dở về phía tôi. Dĩ nhiên vì làm bằng giấy nên nó chẳng thể phát nổ, cũng chẳng làm tôi đau. Chiếc tên lửa va vào người tôi rồi rơi bịch xuống sàn một cách yếu ớt.
“Sao cậu không nghĩ đến việc cô ấy đang thích cậu nhỉ?”
“... Thích thì chắc chắn là có rồi. Nhưng không phải loại cảm xúc đó. Ma Vương có biết gì đâu...”
Tôi xem xét chiếc tên lửa mà Kim Đồng vừa ném. Ngoài việc đầu mũi hơi bị móp một chút thì nó vẫn còn nguyên vẹn.
Đang mải nhìn thì một chiếc tên lửa khác lại bay tới.
“Cậu biết mà? Ma Vương đâu có ngốc.”
“... Tôi biết. Cô ấy thông minh hơn tôi nhiều.”
“Cũng chẳng phải hạng cầm thú không hiểu tiếng người.”
“... Ừ.”
“Vậy thì... chẳng phải chỉ cần cậu dạy cho cô ấy biết cảm xúc đó là gì sao?”
...
“Đến tôi còn chẳng rõ... thì dạy cái gì được chứ?”
Từ trước đến nay, tôi luôn tự tin chỉ dạy cho Ma Vương rất nhiều thứ. Nhưng riêng lần này, tôi cũng chẳng khác gì cô ấy.
“Vậy tôi đổi cách nói nhé. Hãy cùng nhau tìm hiểu đi.”
...
Tôi cứ ngỡ hỏi Kim Đồng thì sẽ có được một câu trả lời thỏa đáng để rồi cứ thế mà tiến tới.
Nhưng không phải. Tâm trí tôi lại càng trở nên phức tạp và rối bời hơn.
Không...
Có lẽ vì mọi lối thoát hiểm đều đã bị chặn đứng, chỉ còn lại con đường duy nhất nên tôi mới cảm thấy chùn bước như vậy.
“... Dong-ha à.”
“Hả?”
“Tôi đã bảo là đừng nói dối tôi mà.”
“...”
“Cậu cũng biết rõ mà.”
“... Biết cái gì.”
“Việc cô ấy thích cậu ấy.”
“...”
“Phải, Ma Vương có thể không biết gọi tên cảm xúc của mình là gì. Đúng như cậu nói, cô ấy là một đứa trẻ chẳng biết gì cả. Thế nhưng, việc cô ấy không chỉ đơn thuần thích cậu như một người bạn... thì dù Dong-ha cậu có đần độn đến mấy trong chuyện này, chắc hẳn cũng đã lờ mờ nhận ra rồi.”
“...”
“Bây giờ cậu đang lừa dối chính bản thân mình. Rằng Ma Vương sẽ không như thế đâu. Chuyện đó không đời nào xảy ra.”
Những khoảnh khắc ở bên Ma Vương lướt qua như một cuốn phim toàn cảnh. Nếu ai đó hỏi tôi rằng trong tất cả những giây phút ấy, liệu Ma Vương có chỉ thích tôi như một người bạn hay không, tôi có thể tự tin khẳng định là "có" không?
“...”
“Thấy chưa. Thế nhưng... cậu có thể cho tôi biết lý do tại sao cậu lại cố tình vờ như không biết tâm ý của Ma Vương không? Tất nhiên là tôi sẽ không nói với ai đâu.”
“...”
“... Hay là Ma Vương không có sức hút của một người phụ nữ? Cô ấy không phải hình mẫu lý tưởng của cậu sao?”
“...”
“...”
“Không... làm gì có chuyện đó.”
Trước đây, mỗi khi nghe đến cụm từ "hình mẫu lý tưởng", tâm trí tôi như một tờ giấy trắng, chẳng vẽ lên được bất cứ điều gì.
Hình mẫu lý tưởng.
Giờ đây, khi nghĩ về từ này, tờ giấy trắng ấy đã lấp đầy hình bóng của Ma Vương. Một Ma Vương xoay vòng vòng vui sướng khi nhổ được cây bắp cải khổng lồ; một Ma Vương lẽo đẽo đi theo sau như gà con, hễ tôi ngoảnh lại là đứng khựng ngay tại chỗ; một Ma Vương lắc đầu nguầy nguậy vì không muốn ăn cà rốt; một Ma Vương với đôi mắt lấp lánh đuổi theo những ngôi sao rụng; một Ma Vương đưa hết cho tôi cả hai thanh kem vì bảo đó là thứ quý giá nhất. Một Ma Vương với thân hình nhỏ bé cố kìm nén nỗi đau để tự an ủi mình; một Ma Vương dù biết mình sẽ chết vẫn dốc hết tài sản để mua thuốc cảm cho tôi.
...
Sẽ chẳng có một hình mẫu lý tưởng nào khác có thể sánh bằng cô ấy.
Tuyệt đối không.
“...”
*Thình thịch, thình thịch, thình thịch.*
Vừa nghĩ đến cô ấy, trái tim tôi lại rộn ràng.
“... Vậy thì vấn đề là gì? Tại sao cậu không thể tiến thêm bước nữa?”
“... Vì tôi sợ.”
“Hả?”
Kim Đồng nghiêng đầu trước câu trả lời của tôi.
“Cậu vừa nói gì cơ?”
“... Vì tôi thấy sợ.”
“... Ôi trời, chẳng lẽ đến giờ cậu vẫn còn sợ Ma Vương sao?”
“Không... không phải ý đó. Cái đồ mít ướt có sừng ấy thì có gì mà sợ chứ.”
Tôi bật cười chua chát. Sợ Ma Vương sao? Ngày xưa đúng là đã từng như thế thật. Cái thời mà tôi còn mải mê ảo tưởng rồi tìm mọi cách để sống sót qua ngày.
“... Ý tôi là, tôi sợ mối quan hệ hiện tại bị thay đổi.”
“...”
Cô ấy là một người bạn đặc biệt đối với tôi, nhưng đối với Ma Vương, tôi chắc chắn còn là một người bạn đặc biệt hơn thế nhiều.
Mỗi khi Ma Vương đi vắng, tôi thường ở lại trong tòa lâu đài tối tăm của cô ấy và thử cảm nhận nỗi lòng của cô.
Một người bạn xuất hiện giữa nỗi cô đơn và trống trải khó lòng đong đếm được ấy. Người đó chính là tôi.
Cũng giống như tôi mong muốn, chắc hẳn Ma Vương cũng hy vọng mối quan hệ giữa chúng tôi sẽ kéo dài mãi mãi.
“Tôi muốn chúng tôi cứ mãi là những người bạn tốt như bây giờ... không, tôi muốn điều này là vĩnh cửu. Bước tiếp theo sao? Tôi sợ rằng nếu dựa dẫm vào một thứ cảm xúc mà cả cô ấy lẫn tôi đều không rõ, mối quan hệ của chúng tớ sẽ biến chất. Tôi muốn cả ba chúng ta cứ tiếp tục chung sống... như bây giờ, và mãi mãi về sau cũng chỉ cần như bây giờ thôi.”
...
“Cậu đúng là...”
Kim Đồng vơ lấy tất cả đống tên lửa giấy đang gấp dở bằng cả hai tay. Cậu ta vung tay ra sau như một chiếc máy bắn đá, định ném về phía tôi.
Nhưng rồi cậu ta không ném mà để chúng rơi lả tả tại chỗ. Những chiếc tên lửa giấy rơi xuống sàn đá mà không hề phát ra tiếng động.
“... Tôi thấy người ngốc không phải Ma Vương, mà là cậu đấy Dong-ha.”
“... Có lẽ vậy.”
“Dù thế...”
“...”
“Dù thế thì tôi vẫn có thể hiểu được lòng cậu. Chính những điểm ngu ngốc đó... cũng là lý do khiến tôi quý cậu, Dong-ha ạ.”
“Gì vậy cái thằng này... làm tôi nổi hết cả da gà rồi đây.”
“... Ha ha. Dong-ha này, cậu biết gì không?”
“Gì?”
“Cậu cũng thuần khiết chẳng kém gì Ma Vương đâu.”
...
Làm gì có chuyện đó. Tôi là một kẻ hay nói dối, ích kỷ và luôn tính toán đến lợi ích của bản thân trước tiên.
Và nạn nhân lớn nhất chính là Ma Vương.
“Khà khà. Cả hai đứa đều hiền lành đến phát ngốc.”
Kim Đồng cười rạng rỡ.
“... Cảm ơn cậu. Tâm trạng tôi đã nhẹ nhõm hơn nhiều rồi... Kim Đồng à. Mà sao cậu lại quan tâm đến bọn tôi thế? Tôi thấy bọn tôi cũng đâu có đối xử tốt gì với cậu đâu.”
“Cái thằng cha này. Nhắc mới nhớ. Thế nên lúc tôi còn sống thì đối xử tốt với tôi một chút đi!”
“Biết rồi, tôi sẽ đối xử tốt mà. Đi du lịch tôi sẽ mua quà lưu niệm về cho. Đợi đấy nhé.”
“Không phải thế! Cho tôi đi cùng với chứ!”
...
“Cậu hỏi tại sao tôi lại quan tâm à? Tôi nói rồi đấy thôi. Vì cả hai đều hiền lành quá mức... Tôi thích điểm đó, nhưng một mặt tôi cũng thấy bực mình vì hai người cứ mải nghĩ cho đối phương mà chần chừ... Thế nên tôi mới vậy thôi. Tôi muốn giúp đỡ hết sức trong khi tôi còn ở đây.”
“... Này. Câu đó nghĩa là sao?”
“Hả?”
“Câu vừa rồi ấy. Sao cậu lại nói như kiểu người sắp đi đâu xa vậy?”
“... Tôi nói thế à? Chắc là lỡ miệng thôi.”
Kim Đồng nhặt những chiếc tên lửa rơi dưới sàn lên, tiến về phía con robot giấy đang đặt trên bàn rồi gắn từng chiếc lên lưng nó. Từ chân cho đến ngực, lần lượt từng chiếc một.
“Baek Dong-ha.”
“Ơi.”
“Dù cậu và Ma Vương có tiến tới một mối quan hệ sâu đậm hơn... thì chắc chắn hai người vẫn sẽ hạnh phúc như bây giờ, không, thậm chí là hạnh phúc hơn bây giờ nữa. Cứ tin tôi đi.”
“...”
“Vậy nên... nếu một lúc nào đó cảm xúc của cậu lớn đến mức không thể kìm nén được nữa... thì đừng do dự. Mà thôi, đến lúc đó thì dù tôi có cản cậu cũng vẫn sẽ hành động thôi.”
“...”
...
Kim Đồng thực sự là một đứa trẻ tốt.
Tuy mồm mép có hơi thô lỗ giống tôi, nhưng thực chất nó là đứa quan tâm đến bọn tôi hơn bất cứ ai.
Có lẽ vì nhạy bén nên giờ đây nó không còn thúc ép hay gán ghép tôi với Ma Vương như trước nữa.
Nó giữ đúng khoảng cách cho chúng tôi, đồng thời dùng đôi bàn tay nhồi bông của mình để đẩy nhẹ chúng tôi tiến về phía trước, tớ thật sự cảm ơn...
“Mà thôi, dù sao thì cũng sớm thôi mà. Hi hi hi.”
- Lè lưỡi -
Kim Đồng, kẻ vừa nãy còn cười rất ngầu trong suốt cuộc trò chuyện, bỗng nhiên lè lưỡi ra rồi cười gian xảo với đôi mắt lim dim như mấy gã đàn anh biến thái ở đại học. Hình ảnh một người cố vấn cực ngầu tan biến trong nháy mắt.
“... Cái gì mà sớm thôi hả đồ biến thái này... Đừng có lè lưỡi nữa.”
“Hí hí hí. Cái lũ bệnh nhân tim mạch này. Nhìn tốc độ xích lại gần nhau của hai người là tôi biết ngay. Sớm muộn gì cũng thế thôi. Rồi sẽ quấn quýt lấy nhau nồng cháy cho mà xem...”
“... Tôi thật là thằng đần khi mới vừa nãy còn thấy cậu tử tế... Sẽ không có chuyện đó đâu, Kim Đồng.”
“Vậy có dám cá với tôi không? Liệu trong chuyến du lịch lần này cậu có tỏ tình với Ma Vương hay không.”
*
“Hồi sinh!”
Đến khoảng nửa đêm, Ma Vương bước ra khỏi chuồng gà. Tôi đưa cho cô ấy miếng đậu phụ đã chuẩn bị sẵn. Nó được làm từ đậu đóng hộp. Cô ấy ăn một cách ngon lành như một tù nhân vừa mới ra trại.
“Sống cho tử tế vào! Đồ cờ bạc này.”
Kim Đồng tung một cú đá "dropkick" về phía Ma Vương. Ma Vương gật đầu lia lịa.
“U hu hu, cuộc đời mới tôi sẽ không dính vào cờ bạc nữa mà sống thật lương thiện.”
Thứ "cờ bạc" mà cô ấy nói chính là trò mở hộp may mắn Gacha. Chắc là từ giờ cô ấy sẽ không làm mấy trò như mở liên tiếp 99 lượt nữa đâu. Hy vọng cô ấy có thể sống một cuộc đời ngay ngắn...
“Hí hí. Vậy giờ đi chơi Little Farm với Bubble Bobble thôi nào. Bắt đầu công việc hôm nay...”
“Nói gì vậy, giờ là mấy giờ rồi chứ. Ăn đậu phụ xong rồi thì đi ngủ thôi.”
“Cuối cùng cũng vào được nhà mình rồi. Mấy cái lông mông này, đi vào thôi.”
Gương mặt Ma Vương bỗng chùng xuống.
“Đâu phải chỉ có mỗi hôm nay. Mai còn phải chuẩn bị đi du lịch nữa mà. Phải ngủ sớm chứ.”
“... Ừm.”
Khi tôi dẫn cô ấy ra khỏi phòng, con robot giấy được dựng sẵn từ trước đang phô diễn dáng vẻ uy nghiêm của mình.
“... Ôi, cái, cái gì đây? Của ai thế này?”
“Đây là phần thưởng cho 50 ngày ăn cà rốt đấy, chúc mừng nhé. Sau này cũng phải ăn giỏi như vậy nghe chưa?”
“Chúc mừng nhé! Ma Vương!”
- Bốp bốp bốp -
Kim Đồng đi theo sau cũng vỗ tay bằng đôi tay bông của mình.
Khi tôi đưa con robot cho cô ấy, đôi mắt cô ấy bỗng rưng rưng lệ. Đúng là một tâm hồn quá đỗi nhạy cảm.
“Phải phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải nữa chứ.”
Kim Đồng đưa cho cô ấy một chiếc thìa, cứ như thể đó là cái micro vậy.
“... Hức, thật là một đêm tuyệt đẹp. Ta thực sự không ngờ mình lại nhận được giải thưởng lớn thế này... Để ta có được vị trí ngày hôm nay, tất cả là nhờ có các bạn...”
Bỏ qua cả bài phát biểu, Ma Vương vứt phăng chiếc thìa đi rồi đắm đuối ngắm nhìn con robot.
“Trời ơi! Ôi mẹ ơi, trên ngực còn có pháo quang tử khủng long, sau lưng còn có tên lửa nữa này. Sao mà... hức hức...”
“... Này đừng có khóc. Ướt hết bây giờ.”
“Ừ. Ta không khóc đâu. Vậy thì thêm buff vào nào...”
Ma Vương thêm chức năng tia laser vào pháo quang tử khủng long như một con robot sát thủ, còn tên lửa trên lưng thì biến thành bom ma lực.
- Chíu! -
- Bùm! -
Một chiếc tên lửa bắn thử nổ vang trời. Trong nháy mắt, một món đồ chơi đã biến thành vũ khí giết người. Tôi làm cho cô ấy đâu phải để dùng vào việc đó.
“... Thích không?”
“... Hả? Ừ. Hề hề. Thích lắm.”
Cô ấy chẳng thèm nghe tôi nói gì, cứ mải mê với con robot.
Nhìn gương mặt tươi cười đó, lòng tôi thấy thật nhẹ nhàng.
“Thích không?”
Kim Đồng hỏi tôi điều gì đó. Tôi nghe không rõ.
“... Hả?”
“Hề hề. Dong-ha nhà ta chẳng thèm nghe tôi nói gì luôn kìa.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
