Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

WN - Chẳng thể chợt mắt được đâu

Chẳng thể chợt mắt được đâu

Tôi bừng tỉnh. Nhìn ánh sáng xanh đen ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tờ mờ sáng.

"Ư..."

Trong khoang miệng vẫn còn cảm giác tê rần.

Nhưng có lẽ Ma Vương và Kim Đồng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Dù hôm qua tôi đã nhận thua, nhưng cả hai vẫn giúp tôi ăn hết chỗ đó.

"Để ta giúp một tay! Ngươi ăn cay dở tệ mà!"

"Tôi cũng tham gia nữa! Dong-ha à, tôi đã chứng kiến tất cả... dù phải vứt bỏ cả lòng tự trọng của một thằng đàn ông... cảm động quá."

... Dù sao thì.

Có vẻ bọn họ cũng không muốn để tôi phải chịu khổ một mình.

Ngay từ đầu, thắng thua trong trò chơi có lẽ đã chẳng còn quan trọng. Dù là ai dính chưởng, những người còn lại chắc chắn cũng sẽ ăn cùng.

... Thế nhưng.

'Ma Vương. Cô ấy đâu rồi?'

Chiếc chăn được quấn chặt đến mức không một kẽ hở cho gió lùa vào. Chẳng biết đây là cái chăn hay là cuộn cơm Kimbap nữa, nhưng tôi cảm nhận được sự quan tâm tỉ mỉ của cô ấy, vì sợ tôi lạnh nên mới quấn kỹ như thế.

...

Ma Vương đi đâu rồi nhỉ? Không có cô ấy bên cạnh, dù có nhắm mắt nằm đấy tôi cũng chẳng tài nào ngủ được.

...

Giờ đây, vào những đêm thiếu vắng cô ấy, có lẽ tôi chẳng thể tự mình chìm vào giấc ngủ nữa rồi.

*

'... Ơ? Có ánh sáng.'

Bước ra hành lang, tôi thấy ánh sáng hắt ra từ phòng chơi game. Ra vậy. Ma Vương đang luyện tập Thiết Quyền. Từ cách đây ít lâu, cô ấy đã bắt đầu nghiên cứu cách để đánh bại nhân vật đeo mặt nạ báo của tôi.

- Cộp, cộp.

- Hé mắt nhìn.

...

'... Không phải rồi.'

Ma Vương không chơi game mà đang xem video. Vì trên tay cô ấy không phải là tay cầm chơi game mà là chiếc điều khiển từ xa.

... Phim ư?

'Không lẽ nào, Ma Vương lại...?'

Chẳng lẽ cô ấy đã "thức tỉnh" và đang định xem 50 sắc thái sao? Thế nên mới lén lút xem vào lúc rạng sáng khi mọi người đã ngủ say?

Bất chợt, một ký ức cũ hiện về.

*

Đó là hồi tôi còn ở tạm nhà bác cả.

- Dong-ha à, mang ít dưa lê qua cho Hye-won đi cháu.

- Dạ.

- Cộp, cộp.

- Cạch, kẽo kẹt.

- Hye-won ơi, dì bảo mang trái cây...

- !?

...

...

Hye-won, đứa em họ của tôi, đang dán mắt vào bộ truyện tranh đen trắng trên màn hình máy tính. Đó cũng là bộ truyện tôi yêu thích, nhưng nội dung lại khác xa những gì tôi biết. Rõ ràng Zoro và Sanji là những đồng đội quý giá của nhau, nhưng mà...

Trong bộ truyện đó, họ trông "quý giá" nhau đến mức quá mức cần thiết.

- ...

- ...

- Không sao đâu. Anh cũng thích One Piece mà.

- Em chết đây. Thật đấy.

*

... Có nên vờ như không biết không nhỉ?

Người ta bảo thanh thiếu niên dù có bị tịch thu ấn phẩm đồi trụy bao nhiêu lần thì cuối cùng họ cũng tự tìm cách xem bằng được. Dù tôi đã ngăn cản không cho cô ấy xem...

Nhưng một khi đã xem rồi, việc bị tôi bắt quả tang lúc này chỉ để lại cho cô ấy một ký ức xấu hổ mà thôi.

'... Chắc chắn là phim Sắc thái rồi.'

Chứ còn lý do gì khác để lén lút xem phim vào giờ này nữa? Tốt nhất là nên rút lui. Tôi định rón rén quay trở lại phòng thì...

- ♬♪

Một đoạn nhạc nền quen thuộc vang lên khiến bước chân tôi khựng lại.

... Âm thanh này là.

- Xoạt.

Bộ phim Ma Vương đang xem chính là bộ phim tình cảm mà lần trước chúng tôi đã xem cùng nhau. Cảnh cuối cùng. Khi lên đến đỉnh vòng quay mặt trời, hai nam nữ chính trao nhau nụ hôn và phần giới thiệu cuối phim (ending credits) bắt đầu hiện lên.

...

Ma Vương dán mắt vào màn hình ở khoảng cách gần đến mức tôi lo cô ấy sẽ bị hỏng mắt. Trông cô ấy như thể sắp bị hút vào trong màn hình vậy.

...

Bộ phim kết thúc.

- Tít.

Ma Vương hướng điều khiển về phía TV và bấm nút với động tác thuần thục.

- Rè rè rè.

Tiếng tua băng đặc trưng của đầu đĩa cũ vang lên. Bộ phim bị tua ngược lại một cách kỳ quái. Có vẻ Ma Vương đã nhấn nút tua lại (rewind).

- Tít.

Tiếng tua dừng lại và đoạn phim được phát tiếp là cảnh hai người cùng nhau bước lên vòng quay mặt trời.

Một lần nữa, cô ấy lại thẫn thờ dõi theo cảnh tượng đó.

...

Cô ấy thích phân đoạn cao trào đó đến thế sao?

...

- Cộp, cộp.

Tôi quay về phòng và nằm xuống.

Cơn buồn ngủ đã bay biến sạch sành sanh. Chắc chắn là do cái miệng vẫn còn đang tê rần đây mà.

...

Đúng lúc tôi đang nhắm mắt nằm im như người chết, nhìn chằm chằm lên trần nhà thì.

- Cạch.

- Kẽo kẹt.

- Sột soạt.

Ma Vương đã trở lại. Chắc là đã xem xong phim rồi.

- Phóc.

Cô ấy leo lên giường và chui vào trong chăn.

Vốn dĩ cơ thể cô ấy đã lạnh, lại thêm việc ngồi trong cái không khí giá buốt mùa đông của phòng chơi game nên hơi lạnh tỏa ra càng buốt giá hơn.

...

Ma Vương không tiến lại gần ngay lập tức.

"... Mau ấm lên đi nào..."

- ... Vù vù.

Tôi có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ bên cạnh. Có vẻ Ma Vương đang tự dùng ma pháp sưởi ấm lên cơ thể mình.

Việc làm ấm cơ thể mà không dùng đến ma pháp đối với cô ấy luôn là một việc khó khăn. Cả về mặt thể chất lẫn tinh thần.

...

Thật ra chẳng cần phải làm thế, cô ấy cứ việc ôm lấy tôi ngay cũng được mà.

Dù cô ấy có đóng băng lạnh lẽo đến mức nào, tôi cũng có thể sưởi ấm cho cô ấy. Tôi có thể kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi cô ấy ấm áp trở lại.

Bởi vì cô ấy là một người bạn vô cùng quan trọng của tôi.

Vô cùng, vô cùng quan trọng.

Một lúc sau, Ma Vương mới tiến lại gần tôi. Quả nhiên, vì không muốn truyền hơi lạnh sang cho tôi nên cô ấy mới đợi cơ thể ấm lên. Cơ thể đã được sưởi ấm của cô ấy rất nóng hổi. Dù nếu không dùng ma pháp, nó sẽ nhanh chóng nguội lạnh đi.

Tôi đang nằm nhìn thẳng thì cô ấy khẽ kéo cánh tay trái của tôi, bắt tôi xoay người nằm nghiêng về phía cô ấy.

'Hóa ra là vì vậy.'

Thảo nào trước khi ngủ, dù tôi có nằm thẳng thì khi thức dậy, lúc nào tôi cũng thấy mình đang nằm nghiêng về phía cô ấy. Cứ ngỡ là do mình trăn trở trong lúc ngủ chứ.

...

Nằm như vậy được một lúc.

Tôi cảm nhận được hơi thở mơn man trên môi. Một sự ấm áp khiến tôi thấy nhột nhưng không hề khó chịu. Đó là một trong số ít những hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cô ấy.

...

Nghĩ lại thì, hình như hôm qua khi thức dậy cũng có cảm giác như thế này.

...

Dù đang nhắm mắt nhưng tôi vẫn thấy được.

Khuôn mặt cô ấy đang tiến lại gần mặt tôi.

Thật chậm rãi.

...

Rồi khi đã đến một khoảng cách nhất định, cảm giác tiến lại gần bỗng dừng lại.

...

Cô ấy.

Cô ấy muốn làm gì đây?

Và vì lý do gì mà lúc này tôi lại không thể mở mắt ra được?

...

Hay là.

Hôm qua, không phải cô ấy định vẽ bậy lên mặt tôi sao?

- Thình thịch, thình thịch.

Trái tim tôi lại bắt đầu đập loạn nhịp.

...

'Baek Dong-ha... tỉnh táo lại đi.'

Có lẽ vì lúc nãy đã chứng kiến cảnh cô ấy cô độc tua đi tua lại bộ phim trong căn phòng tối tăm lạnh lẽo đó chăng?

Một kẻ không được thuần khiết như cô ấy là tôi đây đã thoáng nảy ra một suy nghĩ xấu xa. Tôi thầm gửi lời xin lỗi không thành tiếng đến Ma Vương.

- Hé mắt.

Tôi mở mắt ra như một người vừa mới tỉnh giấc. Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy mình cần phải diễn như thế.

Trước mắt tôi là khuôn mặt của Ma Vương đúng như dự đoán. Từ biểu cảm y hệt những gì tôi tưởng tượng... vệt đỏ trên mặt cô ấy nhanh chóng đậm dần lên.

"..."

"..."

Phản ứng thường thấy sẽ là: "Không, cái đó là! Ta đang tập húc đầu thôi!"

"... Cái đó. Ta đang tập húc đầu đấy. Giống như con khủng long Pachycephalosaurus ấy."

Đoán gần đúng rồi.

"... Thế nào? Kết quả luyện tập có ổn không?"

"... Ơ? Ờ, ừ. Thuận lợi lắm."

"Sao mặt lại đỏ thế kia?"

"... Thì luyện tập thì phải đổ mồ hôi, nóng mặt là chuyện thường mà."

...

Sau đó, tôi và Ma Vương cứ thế lặng lẽ nhìn vào mắt nhau.

...

"... Sao thế? Sao nhìn ta dữ vậy?"

... Càng nhìn, khuôn mặt cô ấy càng đỏ lựng như trái chín.

"Sao trăng gì đâu, tại cô đẹp quá thôi."

"... Ơ, hơ hơ..."

"Thi nhìn chằm chằm đi. Bắt đầu."

"... Ơ, đánh úp à...? Ta không thua đâu nhé."

Ma Vương mở to mắt trừng trừng, thể hiện ý chí quyết không chịu thua, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt vẫn lảng tránh cái nhìn của tôi.

Thật hèn nhát. Lúc tôi ngủ chắc cô ấy chẳng thèm tránh đâu.

Ngày trước, khi đi du lịch, lúc đó chúng tôi cũng đã nhìn nhau dưới ánh sao suốt cả đêm như thế này.

...

Khi ấy, cô ấy cứ cười hì hì rồi bảo rằng mình thích lắm... dạo gần đây trông cô ấy có vẻ khổ sở hơn thì phải.

...

Mượn cớ thi nhìn nhau, tôi thu trọn khuôn mặt cô ấy vào tâm trí.

Mỗi lần nhìn, tôi đều cảm thấy muốn lưu giữ lại bằng hình ảnh. Vì trí nhớ của tôi không được tốt như cô ấy.

... Nhưng chắc là không cần đâu nhỉ?

Để sau này không phải thốt ra những lời chết tiệt như "Biết thế lúc đó mình đã chụp lại", thì tôi sẽ ở bên cạnh để ngắm nhìn cô ấy suốt đời thôi.

Cầu mong mọi chuyện sẽ được như vậy.

...

Tôi thích cô ấy.

Rất nhiều.

Giờ đây đã là quá nhiều rồi.

- Thình thịch, thình thịch.

... Trái tim hỏng hóc lại không ngừng báo cho tôi biết về sự tồn tại của nó.

...

Ma Vương là người phá vỡ sự tĩnh lặng trước, cô ấy mấp máy đôi môi như tạc tượng.

"... Hình như tim ta bị hỏng rồi."

Cô ấy thì thầm. Đó là điểm yếu của cô ấy mà cả thế giới này chỉ có mình tôi biết.

Căn bệnh này là do tôi lây cho cô ấy? Hay là tôi bị lây từ cô ấy đây?

...

Những lúc thế này, một cảm xúc không tên cứ bám theo tôi như hình với bóng. Một cảm xúc mà tôi chưa từng dành cho bất kỳ ai. Có lúc nó mềm mại như bông, có lúc lại nóng hổi rạo rực.

... Nếu dùng cuộc thi nhìn nhau này để đo lường mức độ của cảm xúc không tên đó...

Thì có vẻ cô ấy cũng bị bệnh nặng lắm rồi.

"..."

"..."

- Thình thịch, thình thịch.

Hình như tôi nghe thấy cả tiếng tim đập của cô ấy. Dù chắc chắn đó chỉ là do tôi tưởng tượng ra.

Thi nhìn nhau chỉ là cái cớ bên ngoài. Thực chất, đây giống như một cuộc chiến của những trái tim. Xem tim của ai sẽ không chịu đựng nổi mà nổ tung trước.

...

Nếu tim Ma Vương mà nổ tung thì rắc rối to.

Vì nếu không có cô ấy, có lẽ cả đời này tôi sẽ chẳng thể ngủ được nữa.

Cũng giống như cô ấy vậy.

- Chớp mắt.

Tôi nhắm mắt lại. Ngay lập tức, Ma Vương bày ra bộ mặt như thám tử Conan vừa tìm ra hung thủ rồi bật dậy.

"Th-thắng rồi!"

Thay vì đôi mắt mở to như chim săn mồi lúc nãy, giờ cô ấy lại ôm lấy trái tim mình.

Tôi sợ nếu cứ tiếp tục đối đầu, tim cô ấy sẽ nổ tung mất.

...

Từ việc ăn cay hôm qua cho đến tận hôm nay.

Tôi đã thua Ma Vương hai ngày liên tiếp rồi.

Cái biểu cảm đắc thắng xen lẫn lo lắng đó... đúng là một loại "mã gian lận" (cheat key) mà.

Đồ gian lận.

"... Chỉ lần này thôi đấy. Lần sau tôi không nhường đâu."

"Hi hi hi! Kẻ ác nào sau khi thất bại cũng đều nói câu đó cả!"

Việc bị Ma Vương gọi là kẻ ác, dù có nghe bao nhiêu lần tôi cũng chẳng thể nào quen được.

"Này, thế phần thưởng là gì?"

Vừa thắng xong là cô ấy đã lục lọi "hòm chiến lợi phẩm" ngay. Ý là bảo tôi hãy tự đưa ra hình phạt cho mình đi.

Tôi cầm lấy tờ giấy và cây bút đặt trên bàn đầu giường rồi quẹt vài đường. Tôi không phải hạng tiểu nhân chỉ biết đưa ra mấy cái phiếu đấm bóp vai rẻ tiền đâu.

"... <Vé xem phim cùng nhau>? Cái này là gì vậy?"

Nhìn tờ giấy tôi đưa, khuôn mặt Ma Vương hiện rõ vẻ tò mò.

"... Chọn một bộ phim cô muốn xem đi. Có thể dùng bất cứ lúc nào."

"... Th-thế thì, này... có thể dùng ngay bây giờ được không...?"

"Được. Phim chiếu rạp đêm cũng được luôn."

"Dùng luôn! Ta sẽ dùng ngay bây giờ. N-ngươi cứ đi trước đi. Ta sẽ đi lấy sữa socola với chiên đậu đóng hộp mang qua!"

"Đi cùng đi. Tôi cũng giúp một tay."

Vừa thắng trò chơi, lại vừa nhận được chiến lợi phẩm cấp S xịn xò, cô ấy trông vô cùng phấn khích.

Không đánh thức Kim Đồng đang ngủ cùng lũ gà con trong căn nhà mới sạch sẽ, tôi và Ma Vương, hai đứa ôm theo chiếc chăn đã được phù phép sưởi ấm, cùng nhau đi đến phòng xem TV.

Bộ phim cô ấy chọn, quả nhiên vẫn là bộ phim tình cảm lúc nãy.

"Xem phim này đi. Tự dưng ta thấy nhớ nó quá. Hì hì."

"... Đồ nói dối."

"... Hả? Ngươi nói gì cơ?"

"Tôi bảo là phim chắc sẽ hay lắm."

Dưới lớp chăn, chúng tôi nắm chặt tay nhau không rời cho đến khi bộ phim kết thúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!