Fanart và ăn đồ cay
“... Đang làm gì đấy?”
Cảm nhận được hơi thở mềm mại chạm vào môi, tôi mở mắt ra thì thấy khuôn mặt Ma Vương ngay sát sạt. Không phải là một cách nói ví von, mà theo nghĩa đen là ngay trước mũi.
“... À, không, tại thấy ngươi ngủ muộn quá... nên định gọi dậy... À, ừ, đúng rồi. Ta định thiết đầu công vào ngươi đấy!”
“Nghĩa là đại khái cô định giết tôi chứ gì.”
Tôi nhớ là mình đã nói chuyện đủ thứ trên đời với cô ấy về chuyến hành trình, rồi bị cơn mệt mỏi bủa vây mà thiếp đi lúc nào không hay.
“... A, tiếc quá. Đến cả thời điểm thức dậy mà Dong-ha cũng vô dụng thế này...”
Lúc đó, qua khe cửa đang mở, Kim Đồng đang lén nhìn vào. Biểu cảm của nó cứ như thể đang cổ vũ cho một trận World Cup vậy.
“Ngươi, ngươi kia. Kim Đồng! Ngươi ở đó từ bao giờ thế!?”
Ma Vương quát hỏi. Bình thường nó toàn ngủ nướng để Ma Vương phải gọi dậy cơ mà.
“Kim Đồng dậy sớm nhỉ. Thay nước cho mấy con gà con chưa?”
“Chậc, cái đồ không biết điều. Ngủ thêm chút nữa có chết ai đâu.”
“... Ý ngươi là sao?”
“Kì kì. Dong-ha à. Vấn đề không phải ở chỗ đó. Cậu biết tôi vừa thấy gì không? Ma Vương đã...”
- Chạch!
“Expecto Patronum!”
Ma Vương vội vàng rút chiếc đũa tre từ bên hông ra, chĩa về phía Kim Đồng khi nó đang định nói gì đó. Ngay khi cô ấy hô vang câu thần chú ma pháp nghe quen quen ở đâu đó, những hạt ánh sáng bay ra và bắn trúng đích.
- Tạch tạch!
“Á á á!”
Kim Đồng thét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã gục.
(Thế... thế này là không còn nhân chứng nữa. Tí nữa phải xóa ký ức của nó mới được...)
Ma Vương lầm bầm tự nhủ bên cạnh, tưởng tôi không nghe thấy.
“Này... Cô lại định giở trò gì nữa đấy?”
“... Ai biết?”
Tôi còn lạ gì nữa? Cái điệu bộ này chắc chắn là định gây ra chuyện gì đó rồi. Khuôn mặt đỏ bừng lên kia chính là bằng chứng.
“Biết thừa đi còn bày đặt... Có phải cô định...”
Lý do để ghé sát mặt nhìn nhau như thế chỉ có một. Nhưng tôi không thể truy hỏi thêm được nữa. Vì Ma Vương đã chĩa chiếc đũa về phía tôi.
Cái đồ tội phạm chuyên dùng chiêu đe dọa này. Có lẽ ngay từ đầu cô ấy cũng chẳng cần đến mấy bài học làm kẻ xấu đâu.
... Lúc tôi đang ngủ.
Chắc chắn là định vẽ bậy lên mặt tôi rồi.
*
Món trứng cuộn mà tôi chê dở trong buổi học hôm qua, hôm nay có vẻ cô ấy đã dồn hết tâm huyết vào làm nên vị ngon hơn hẳn. Hình ngôi sao cũng được cắt gọt sắc lẹm. Không thể tin được là nó lại tinh xảo đến thế. Có vẻ như kỹ năng nấu nướng tỉ lệ thuận với khuôn mặt xinh đẹp thì phải.
“Này, sao phần của tôi lại nhiều thịt thế này!? Sao đầy đặn thế? Sao tự nhiên đối xử tốt với tôi vậy?!”
Kim Đồng vừa bới đĩa trứng cuộn của mình vừa không ngớt lời cảm thán.
“... Ăn nhiều vào, Kim Đồng à. Ngươi biết ta quý ngươi lắm mà đúng không? Hôm nay ta sẽ đào khoai phần của ngươi luôn cho.”
“Xì... Chẳng biết có âm mưu gì không nhưng mà! Thành Ma Vương là nhất! Phúc lợi đỉnh cao luôn.”
Ma Vương – người vừa nãy còn lôi xềnh xệch Kim Đồng đang bất tỉnh vào kho bãi – sau khi trở ra cứ liên tục đối xử tốt với nó.
Dù sao thì, trong lúc tôi đang mải mê lùa cơm, Ma Vương đưa cho tôi một tấm bảng được gói ghém cẩn thận.
*
“Fanart sao?”
“Ừ!”
Thấm thoát tôi đã viết cho Ma Vương được năm cuốn sách rồi.
Từ <Thư viện>, <Sở thú>, <Rạp chiếu phim>, <Khu trượt tuyết> cho đến <Tiệm điện tử xèng>.
Số lượng đã bằng với những cuốn sách của Ma Vương từng bị cháy trước đây.
“Hì hì. Để kỷ niệm cuốn thứ năm... Ta đã thử vẽ fanart đấy.”
Ma Vương nói với vẻ ngượng ngùng.
- Xoạt!
Tôi cẩn thận xé lớp giấy gói và nhìn vào nội dung bên trong.
“...”
“Cái gì đây nhỉ.”
Đại khái thì tôi cũng nhận ra đó là hình người. Một con quỷ mắt đỏ với cặp sừng đen sì đỏ lòm, đứng cạnh một tên tay sai của quỷ đội cái thứ gì đó như lông chó trên đầu, cả hai đang trừng mắt nhìn tôi đầy hung dữ. Phía dưới là một gã lùn tịt trông có vẻ ngông nghênh, bên hông đeo một thanh kiếm.
...
“... Fanart? Của những cuốn sách tôi viết à?”
“Ừ... Tệ lắm sao? Từ ngày ngươi viết xong cuốn <Tiệm điện tử xèng>, đêm nào ta cũng thức khuya để vẽ đấy...”
... Tệ...
Làm sao mà tệ được chứ.
“Oa, tôi thích lắm. Thật sự rất thích. Thích như 6 cuồng phong luôn.”
“..... Ơ? Thật sao?”
Là thật lòng. Đây không phải là diễn kịch để đáp lại lòng tốt của cô ấy.
“... Thật sự.”
Hóa ra cảm giác nhận được fanart lại tuyệt vời đến thế này. Việc một độc giả yêu quý những nhân vật sống trong đầu mình, rồi tái tạo lại chúng để cho mình xem, quả là một điều kỳ diệu.
“... Cảm giác thích thật đấy.”
Hay là khi trở về, mình thử làm nhà văn tiểu thuyết nhỉ.
...
Đã có sẵn một người hâm mộ rồi đây này.
Nếu có cô ấy, tôi cảm thấy mình có thể viết mãi mãi.
Hy vọng người hâm mộ này sẽ luôn mỉm cười khi đọc tất cả những gì tôi viết sau này.
*
Dù đó là một bức tranh kỳ quặc không thể nhận dạng nổi, nhưng tôi thấy rõ những dấu vết tô vẽ đầy tâm huyết ở khắp nơi. Chắc hẳn cô ấy đã vừa hình dung ra những hình ảnh trong bài viết của tôi, vừa di chuyển những mẩu bút màu sáp.
“... Ô kìa.”
Khi tôi quay lại nhìn, Ma Vương có vẻ còn ngạc nhiên hơn khi thấy tôi.
“... Thích đến thế sao? Ngươi bây giờ đang ở mức độ 8 của thang đo hạnh phúc đấy.”
“... Gì cơ?”
“... Có mà. Ta là chuyên gia quan sát biểu cảm của ngươi đấy. Lần trước khi xem sao băng, ngươi đạt mức 10 luôn.”
“...”
Có vẻ cô ấy cũng giống tôi, đã đạt đến cảnh giới nhìn thấu biểu cảm của đối phương. Đôi khi trông cứ như một kẻ khờ khạo không biết nhìn sắc mặt, vậy mà...
“Dong-ha cười trông cũng được đấy chứ.”
Kim Đồng cũng góp lời.
“Đúng vậy. Hi hi hi. Ngươi có biết là ta cực kỳ, cực kỳ thích biểu cảm của ngươi khi vui không?”
Trong lúc tôi còn mải nhìn bức tranh, Ma Vương đã lại đỏ mặt, chống cằm nhìn tôi.
“... Nụ cười của cô trông đẹp hơn gấp trăm lần.”
“... Hì hì. Thật sao? A! Vậy thì ta có ý này hay lắm.”
Ma Vương vỗ tay cái chát rồi nói.
“Ngươi cứ tiếp tục cười mãi như hôm nay đi. Ta thấy vậy cũng sẽ cười theo! Thế nào? Động cơ vĩnh cửu luôn đúng không?”
Ý kiến hay đấy. Nụ cười của Ma Vương là vô tận sao. Nếu về Trái Đất, chắc chắn cô ấy sẽ thâu tóm hết giải Nobel mất.
Nhưng tôi vốn không phải là người hay cười.
“Cười lên xem nào! Nào!”
Ma Vương vừa nói vừa chìa chiếc đũa tre hồi sáng ra. Dẹp đi hộ cái. Đang định cười mà thấy nó là tụt hết cả hứng.
...
Bảo cười chứ gì?
Chuyện đó có gì khó đâu. Tôi cố tình nhe răng ra, tạo thành một nụ cười toe toét. Đó là một quá trình khó khăn như thể đang uốn cong một sợi dây sắt đã rỉ sét.
“... Phì hì hì.”
Tôi cố gắng kéo xếch miệng ra hết cỡ, bắt chước biểu cảm của Ma Vương rồi gượng cười.
“...”
“...”
Thấy cảnh đó, khuôn mặt Ma Vương hiện rõ vẻ kinh hoàng. Kim Đồng thì đánh rơi cả chiếc thìa đang xúc trứng cuộn.
“... Lạ lắm sao? Tôi cười giống Ma Vương mà.”
Ngay lập tức, cả hai đứa nó phát điên lên.
“Quái... Quái vật. Là quái vật...! Ta, ta chưa bao giờ cười như thế cả! Rút lại đi! Mau rút lại đi! Đồ quái vật Thiết Quyền này!”
“Dong-ha à! Tôi xin cậu đấy! Cậu bảo gì tôi cũng làm hết! Làm ơn... làm ơn từ giờ trở đi đừng bao giờ gượng cười như thế nữa!!”
...
Bảo người ta cười thì người ta cười cho, sao lại làm loạn lên thế không biết.
Cứ thế, chúng tôi vừa cười đùa vừa ăn, khiến bữa cơm kéo dài rất lâu. Đồ ăn nguội ngắt đến mức phải hâm lại bằng chiếc lò vi sóng "lửa địa ngục" của Ma Vương. Giờ là lúc phải ra đồng rồi.
- Chộp!
Chiếc bánh mì tròn mà cô ấy đã nướng. Là món tráng miệng. Trông ngon mắt nên tôi tống hai cái vào mồm rồi đứng dậy. Hôm nay là ngày tỉa mầm sao trang sức...
...
Ơ kìa?
Cảm giác tê dại truyền đến đầu lưỡi này là...
- Quay ngoắt!
Tôi quay lại nhìn Ma Vương. Cô ấy đang nhe răng cười, nhưng vừa chạm mắt tôi là vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
...
“Cô tiêu đời rồi. Hôm nay cô chết chắc.”
Không biết là cô ấy phết đẫy tương ớt vào bánh, hay là dùng tương ớt đông đặc để làm bánh nữa, nhưng cái thứ bánh cay xé họng này đang "hành hạ" tôi ra bã trong miệng.
Nhìn biểu cảm cố nhịn cười của Ma Vương khi thấy mặt tôi đỏ gay như gấc, tôi biết chắc chắn 100% là cô ấy cố ý.
*
Sự tình là thế này. Lúc nướng bánh mì tròn hồi sáng, cô ấy định đổ thật nhiều tương cà như mọi khi, nhưng lỡ tay đổ nhầm một lượng lớn tương ớt siêu cay. Đã lỡ rồi, bỏ đi thì tiếc mà thấy cũng vui vui nên cô ấy cứ thế đặt lên bàn ăn.
Cách để tìm ra sự thật rất đơn giản. Cứ đe dọa cô ấy là xong.
Lúc đầu cô ấy còn ngậm miệng ăn tiền, giả vờ không biết gì rồi lại lảng vảng quanh cái máy nướng bánh mì. Tôi liền tung ra quân bài quyết định, bảo rằng tiêu đề cuốn truyện cổ tích tiếp theo sẽ là một trong các tên sau: <Phòng cấp cứu>, <Tai nạn giao thông>, <Bệnh nan y>, hoặc <Cuộc xâm lăng của hành tinh cà rốt>. Thế là cô ấy khai ra tuồn tuột.
Dù đã thuộc lòng điều thứ 17 <Khi bị đe dọa bất công> nhưng cô ấy chẳng áp dụng được tí nào. Chỉ hy vọng đối với người lạ chứ không phải chúng tôi, cô ấy sẽ biết cách hành xử đúng đắn.
“... Dù sao thì... cũng không được lãng phí thức ăn mà.”
Tôi đồng ý với điều đó. Tuy nhiên, việc tạo ra thứ vũ khí sinh hóa này mà không thông báo trước rõ ràng là một sai lầm. Đây chắc chắn là trách nhiệm của Ma Vương.
Phải đưa ra hình phạt cho việc này.
Tôi bóc một viên kẹo caramel, đưa đến trước miệng cô ấy và bảo "A~". Ma Vương, người vừa nãy còn co rúm lại như đang đứng trước vành móng ngựa, lập tức cười hớn hở. Nhưng ngay trước khi cô ấy kịp ngậm miệng lại, tôi đã rút tay về và tống viên kẹo vào mồm mình.
“...?”
Tôi nhai viên kẹo một cách ngon lành ngay trước mặt cô ấy. Biểu cảm như bị phản bội của Ma Vương quả là một kiệt tác.
Vấn đề là phải xử lý đống bánh mì kia thế nào. Cả tôi, Ma Vương và Kim Đồng đều là những kẻ "yếu đuối" trước đồ cay. Giới hạn của tôi chỉ dừng lại ở mì Jin cay, mà cũng chỉ vào những ngày phong độ tốt nhất thôi.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định giải quyết bằng trò chơi theo đúng phong cách của mình. Ma Vương kịch liệt từ chối oẳn tù tì. Vì cô ấy cho rằng thế là bất công.
Kim Đồng đề nghị phân thắng bại bằng xiếc gà con và trò giả chết.
“Bọn tôi làm sao thắng được đứa đã dạy cả gà con lộn nhào như cậu chứ.”
Bác bỏ.
Tôi đề nghị phân thắng bại bằng Thiết Quyền. Dĩ nhiên là bị bác bỏ. Đặc biệt là Kim Đồng phản đối dữ dội. Nó bảo làm thế này thì có mà cắn lưỡi chết mất. Mà khoan, mày có lưỡi à?
Ma Vương thì đề nghị trò "Đi chợ" và đấu ma lực.
“Kim Đồng à. Nhìn nhỏ đó chơi bẩn chưa kìa. Lỗi tại nhỏ đó mà nhỏ lại đòi thế đấy.”
“Đúng thế! Dong-ha à. Hay là mình cắt đứt quan hệ từ đây đi? Thế thì Ma Vương phải ăn hết chỗ này một mình rồi.”
Bác bỏ.
Sau một hồi suy nghĩ vòng vo, tôi nảy ra một trò chơi công bằng nhất.
“Nhai bánh xong rồi ngậm trong miệng xem ai chịu được lâu nhất thì sao? Ai thua phải ăn hết chỗ còn lại.”
Kim Đồng đồng ý ngay, còn Ma Vương thì vừa nghe xong đã nhảy cẫng lên hưởng ứng.
“Trời ơi! Ý kiến quá tuyệt vời!”
“Khoan đã. Cô định dùng buff tạo lớp màng bọc trong miệng đúng không?”
“Ta á? Trong trò chơi làm sao ta lại làm thế được. Nấc.”
“Vừa mới nấc một cái ta nghe thấy hết rồi đấy nhé. Cô mà dám làm thế, tôi chuyển nhà sang cạnh nhà Little Palm Chris luôn cho xem.”
Nghe vậy, Ma Vương liền lấy giấy ra viết cả bản cam kết. Tôi phải khó khăn lắm mới ngăn được cô ấy định cắn ngón tay viết bằng máu.
“... Vậy thì, bắt đầu!”
Mỗi người chúng tôi tống một miếng bánh vào mồm và nhai thật nhiệt tình theo đúng lương tâm. Sau đó cứ thế ngậm chặt.
“...”
“...”
“...”
Cả Kim Đồng và Ma Vương đều đỏ bừng mặt. Chắc tôi cũng chẳng khác gì. Cảm giác như có súng liên thanh đang nã vào đầu lưỡi vậy.
...
- Chọc chọc.
Kim Đồng dùng cái tay mềm xèo của nó chọc vào người tôi. Biểu cảm của nó như muốn nói: ‘Này, đồ hèn nhát yếu đuối. Ổn không đấy? Hay là đầu hàng đi cho rồi? Đồ không biết ăn cay cũng có thứ bậc cả đấy.’ Điều đó vô tình chạm tự ái đàn ông của tôi.
‘... Tuyệt đối không thua.’
Dù có chết tôi cũng sẽ chết ở đây. Tôi ra dấu tay đầy khiêu khích như các vận động viên vật chuyên nghiệp về phía Kim Đồng rồi mỉm cười ra vẻ thong dong. Đây là cuộc chiến tâm lý vừa ngớ ngẩn vừa cao thượng của những người đàn ông.
... Vậy còn Ma Vương...
Tôi nhìn sang cô ấy.
“... Ư hự... Ự...”
Trông cô ấy có vẻ đang rất khổ sở. Chắc cô ấy không ngờ là mình lại không thể dùng cái trò vặt vãnh là buff lớp màng bọc kia.
Hừ, đáng đời lắm. Càng ngày càng lắm chiêu trò.
...
“Ư hự... Ư ư.”
...
Trông cô ấy thực sự rất vất vả. Thay cho nụ cười tinh nghịch thường ngày là một khuôn mặt nhăn nhó hết cỡ, hai bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo đang bịt chặt lấy môi để không bị nôn ra.
“...”
“Ư hự... Ư hự.”
“...”
“... Ư ư ư...”
- Ực.
Tôi nuốt chửng miếng bánh.
“Tôi thua rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
