Vận động
“Mà này, sao dạo này tự nhiên ngươi lại tập vận động thế?”
Ma Vương vừa hỏi vừa ló đầu ra khỏi bức tường, lén lút quan sát tôi đang hì hục hít đất. Dạo này cô ấy cứ hay trốn như vậy. Tất nhiên, cô ấy vẫn đinh ninh là mình đang ẩn nấp một cách hoàn hảo.
*‘... Nói thật ra thì ngại chết đi được.’*
Một kẻ yếu đuối như tôi lại muốn tập tành chỉ vì muốn bảo vệ Ma Vương.
...
Chẳng qua tôi chỉ muốn tự an ủi bản thân rằng mình đang bảo vệ cô ấy mà thôi.
“Để tiêu diệt Ma Vương đấy.”
“... Đồ phản bội! Sáng nay ta còn làm trứng cuộn cho ngươi mà! Rạng sáng qua ta còn dùng bút màu vẽ hình khủng long lên mặt ngươi, rồi chính tay ta lau sạch đi cho nữa!”
“Ai mượn cô vẽ bậy lên mặt người ta lúc đang ngủ hả. Cái đồ Pudding chết tiệt này. Ngay từ đầu đừng có vẽ có phải hơn không.”
Ma Vương bắt đầu cảnh giác, cô ấy vận nội tại cường hóa (buff) lên cơ thể. Trước khi cô ấy kịp tung ra chiêu “Ma thủ địa ngục” vào má mình, tôi vội vàng đính chính đó chỉ là lời nói dối. Suýt chút nữa là hôm nay tôi không được chạm vào cô ấy rồi.
“Chỉ là... tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn thôi.”
“Hửm? Chẳng phải bây giờ ngươi đã rất mạnh rồi sao?”
“... Không phải mấy thứ như Thiết Quyền hay cờ vây. Ý tôi là muốn mạnh mẽ hơn ở ngoài đời thực ấy.”
“Trời ạ, ngươi định đi đánh lộn hả? Đánh nhau là xấu lắm đó.”
Một người ngày nào cũng “solo” khô máu với những kẻ xâm nhập như cô ấy mà nói câu này thì thật chẳng có chút thuyết phục nào. Mà thôi, trường hợp của cô ấy cũng đâu phải tự nguyện muốn chiến đấu.
...
“Vậy để ta dạy cho ngươi nhé? Cách để trở nên mạnh mẽ ấy?”
“... Cô dạy á? Định dạy tiết học ma pháp hay gì?”
“Ừm.”
...
Dù sao thì cũng chẳng tìm đâu ra giảng viên nào tốt hơn thế này. Được học kèm một-mốt với người phụ nữ mạnh nhất thế giới cơ mà.
Nhưng điều đó là không thể.
Ngay sau khi lạc vào thế giới này và biết rằng cách duy nhất để quay về là đánh bại Ma Vương, việc đầu tiên tôi làm là tìm cách để trở nên mạnh hơn. Thế nhưng dù có cố gắng thế nào, một người vốn không có ma lực chảy trong huyết quản thì chẳng bao giờ có cơ hội. Tôi từng đi làm thuê làm mướn để có tiền học lớp ban đêm tại các học viện đắt đỏ, nhưng tất cả những người dạy tôi đều nói rằng tôi không có tài năng, khuyên nên bỏ cuộc sớm cho rảnh nợ.
Đã sinh ra là Thợ săn hạng E thì chẳng bao giờ có chuyện thức tỉnh lần hai. Mà trong trường hợp của tôi, tôi còn chẳng phải là Thợ săn hay cái gì tương tự.
*‘... Nếu có cách nào như thế, mình đã chẳng gia nhập vào tổ đội của Nine.’*
“Ta sẽ dạy ngươi! Dưới con mắt của một chuyên gia như ta, ngươi rất có tố chất! Trò Bubble Bobble ngươi chỉ mất 3 ngày là phá đảo mà không trúng đòn nào, trò Thiết Quyền cũng giỏi hơn ta một chút...”
“Không phải là một chút đâu.”
“Im lặng đi. Dù sao thì cờ vây ngươi cũng giỏi, lại còn thắng cả Ryuk ở vườn ớt ngay lần đầu gặp mặt nữa? Đúng rồi. Chắc chắn ngươi có tố chất để mạnh lên.”
Nếu dựa vào mấy thứ đó mà bảo có tố chất thì thật khó tin.
“... Thôi bỏ đi. Đằng nào cũng chẳng được đâu.”
“Không phải đâu. Thử xem nào. Trước tiên ta dạy ngươi chiêu Meteor Drive nhé? Hay là Băng Long?”
... Đi ra chỗ khác chơi đi. Tôi đang thấy thực tại nghiệt ngã lắm rồi đây.
*
“Học phí mỗi tháng là 10 phiếu sử dụng phòng kẹo vàng và viết thêm một cuốn truyện cổ tích.”
“Ai cho cô tự quyết định thế hả?! Đã bảo là không cần học rồi mà?”
“Hừm. Thanh toán xong xuôi rồi.”
“Biến đi. Tôi muốn hoàn tiền.”
“Muốn hoàn tiền thì chỉ nhận lại được 10% thôi, ngươi thấy ổn không?”
Cái học viện này vận hành y hệt mấy cái phòng gym lừa đảo ngoài phố vậy. Chắc cô ấy lại đọc được mấy tờ tạp chí thể hình ở xó xỉnh nào trong nhà rồi.
Bị Ma Vương đe dọa, cuối cùng kẻ khờ khạo là tôi cũng phải chấp nhận theo học. Hơn nữa, cô ấy còn dọa nếu không học thì từ nay về sau đừng hòng chạm vào má cô ấy nữa, nên tôi chẳng còn cách nào khác.
“Hồi trước ngươi học ở học viện là ma pháp gì thế?”
“Chẳng học được gì ra hồn cả. Đến cả cái cơ bản nhất là phát tiết ma lực tôi còn chẳng làm được như sách dạy.”
“Phát tiết ma lực? Sao phải học cái đó?”
Xung quanh Ma Vương, những luồng ma lực đen kịt bắt đầu tỏa ra lờ mờ. Ma lực có đặc tính là uy lực càng mạnh thì màu sắc càng tối. Đến cả một kẻ mù ma thuật như tôi mà cũng có thể nhìn thấy bằng mắt thường những luồng hào quang đen tỏa ra tự nhiên như hơi thở thế này, thì quả thực trình độ của cô ấy đã đạt đến mức phi lý.
“... Những thứ cô đang làm đó, người bình thường không làm được đâu.”
“Vậy ngươi thử tập trung ma lực vào đầu ngón tay xem?”
Ma Vương làm mẫu. Cô ấy nhắm mắt lại và đưa tay về phía trước.
“Nào, hãy tưởng tượng tất cả tương cà trên thế giới này đang bị hút vào đầu ngón tay ngươi đi.”
- Xoẹt xoẹt...
Ngay lập tức, không khí xung quanh nhuốm một màu đen kịt, và một nguồn năng lượng đen bắt đầu tụ lại trên tay cô ấy. Nhìn cứ như Râu Đen vậy.
“Thế nào? Có cảm giác gì không?”
“... Chẳng thấy gì cả.”
... Tương cà tụ lại trên tay à. Đúng là kiểu tưởng tượng đặc trưng của cô ấy. Hay bí quyết mạnh mẽ của Ma Vương là do ăn nhiều tương cà nhỉ? Tôi vừa nghĩ vẩn vơ vừa đưa tay ra tập trung theo lời cô ấy.
...
Một lúc lâu trôi qua.
...
Quả nhiên. Không được. Ma lực chẳng thấy đâu, đến một ngọn gió cũng không thổi qua.
“Chắc không được rồi.”
Dù thấy hơi có lỗi với sự giải thích nhiệt tình của cô ấy, nhưng cái gì không được là không được. Chuyện một người Trái Đất chơi game giỏi, xuyên không vào thế giới giống như game rồi một mình cân cả bản đồ chỉ có trong truyện tranh thôi.
“... Đã bảo là không được mà.”
“Hừm, vẫn chưa đâu. Thêm chút nữa đi.”
Nhưng thời gian trôi qua, kết quả vẫn vậy.
Cảm giác như mình cứ liên tục phản bội lại sự kỳ vọng của cô ấy khiến lòng tôi không khỏi khó chịu. Từ trước đến nay, trong mắt cô ấy, tôi luôn là một người đa tài.
“... Không được đâu. Nghỉ thôi. Cô cũng cảm nhận được mà. Trong người tôi không có lấy một mảy may ma lực nào.”
“Mấy đứa khác cũng thế thôi. Tụi nó với ngươi cũng sàn sàn như nhau cả.”
...
Cũng đúng thôi. Với một người sở hữu ma lực bùng nổ bẩm sinh như cô ấy thì ma lực của con người chắc nhìn đâu cũng thấy giống nhau.
Dù có tập trung đến mấy, tôi cũng không thể phát tiết ra chút ma lực nào.
“Oa! Ngươi dở tệ luôn!”
“... Xin lỗi vì tôi dở nhé.”
“Hê hê, không sao đâu! Ai lúc đầu mà chẳng thế! Tất nhiên là trừ ta ra.”
Hôm nay cô nàng này hơi bị đáng ghét rồi đấy.
“Nếu cái này khó quá thì thử cái dễ hơn nhé? Nào, tay phải vẽ hình tròn, tay trái vẽ hình tam giác. Cùng một lúc.”
Những gì cô ấy nói cũng là nội dung tôi từng học ở học viện. Não trái và não phải càng hoạt động đồng đều thì khả năng kiểm soát ma lực trong cơ thể càng tốt.
“Không được. Cái đó là hai hình tròn mà.”
...
“Cái đó là hai hình tam giác.”
...
Đã lâu rồi Ma Vương mới lại bộc lộ cái tính cách đã làm là phải làm đến cùng. Lại một khoảng thời gian dài dằng dặc trôi qua, đến khi ngón tay tôi sắp chuột rút đến nơi, cuối cùng tôi cũng nhận được sự chấp thuận của cô ấy.
“Đúng rồi! Chính là nó! Một hình tròn hoàn hảo và một hình tam giác đều!”
“Yes!!!”
Chẳng hiểu sao cái việc cỏn con này lại khiến tôi vui đến thế. Cuối cùng cũng kết thúc được chuỗi ngày bị cô ấy kìm kẹp hành hạ.
“Nào, vậy tiếp theo tay trái vẽ vệ tinh nhân tạo, tay phải vẽ thủy quái Kraken nhé. Để ta làm mẫu trước...”
“Biến đi.”
*
Tôi đã từ bỏ ma lực. Nhưng Ma Vương vẫn không từ bỏ cậu học trò kém cỏi này. Cô ấy hứa sẽ khiến tôi sử dụng được Meteor Drive trong vòng ba tháng.
... Thà bảo Kim Đồng ăn lá ngải cứu với tỏi để hóa thành người còn nhanh hơn.
Hiện tại, tôi chọn một phương pháp khác.
“Ngươi tìm gì thế?”
Ma Vương hỏi khi thấy tôi đang lục lọi trong kho.
“Tôi định tập cơ bắp một chút. Không biết ở đây có tạ tay hay gì không nhỉ?”
“Tạ tay?”
Tôi vẽ hình minh họa cho Ma Vương xem. Trong cái kho này có rất nhiều thứ mà chính cô ấy cũng chẳng biết dùng để làm gì nên cứ cất đại vào đó, biết đâu lại có.
“Hình như ta chưa thấy cái này bao giờ.”
“Thế à? Đành chịu vậy.”
“A, hay là để ta làm cho?”
- Pyo-ro-rong!
Ma Vương nhào lộn một vòng trên không trung, rồi một tiếng “Bùm!” vang lên, cô ấy biến thành đúng cái tạ mà tôi vừa vẽ.
- Giờ thì nhấc ta lên mà tập đi. Cân nặng của ta chính là trọng lượng của cái tạ này đấy.
Cái tạ biết nói. Trời đất ạ. Lần đầu tiên tôi nhận được sự quan tâm kiểu này.
“... Cảm ơn nhé.”
Tôi nâng Ma Vương... à không, nâng thanh đòn bằng hai tay, rồi nằm xuống cái ghế gỗ lăn lóc trong kho. Tôi nằm trên cái ghế không có giá đỡ, hơi uốn cong lưng, cố định bả vai vào ghế rồi đặt thanh đòn lên trên ngực.
*‘... Grip (cách cầm)... chắc nắm ở khoảng này là được.’*
Khi tôi vừa di chuyển lòng bàn tay đang nắm thanh đòn, cái tạ bắt đầu ngọ nguậy.
“Hi hi hi. Nhột quá!”
“Này. Đừng có ngọ nguậy. Lỡ tay làm rơi là bị thương đấy.”
“Trời ạ, ngươi đang chạm vào chỗ đó đấy hả?”
...
Cái gì cơ?
“... Ma Vương à. Tôi đang chạm vào chỗ nào thế?”
“Hi hi hi. Không nói cho ngươi biết đâu.”
... Chẳng lẽ.
“Nói mau.”
“Bí mật!”
...
Chắc chắn là cô nàng này chẳng biết gì đâu nên mới nói bừa như thế.
“Ơ? Sao tự nhiên mặt ngươi đỏ bừng lên thế kia.”
Biến thành tạ rồi mà vẫn còn mắt để nhìn cơ à.
“Tại tập thể dục thôi. Tại tập thể dục đấy.”
“U hú! Chưa nâng được cái nào mà đã thế rồi, đúng là đồ yếu sên!”
... Cái con nhỏ này nãy giờ thật là.
Cả ngày chỉ giỏi trêu chọc người khác.
Để tôi cho cô biết thế nào là trêu chọc. Nguyên tắc của chiến tranh là bên kia bắn đại bác thì bên này phải đáp trả bằng tên lửa, đó mới là lẽ thường tình.
“Hự... Này, cái này nặng quá tôi không nhấc nổi.”
Tôi giả vờ rên rỉ như thể không nhấc nổi thanh tạ.
...
“... Cái, cái gì? Không nhấc nổi á?”
“Oa, thật sự đây là lần đầu tiên tôi nâng cái gì nặng thế này đấy. Tôi đẩy ngực được tới 85kg cơ mà... chẳng lẽ cô nặng tới 90kg à?”
“Gì, gì cơ?! Ta là khủng long Apatosaurus hay sao? Làm gì có chuyện nặng đến thế được.”
Thanh đòn bắt đầu trở nên ẩm ướt. Cô ấy đang đổ mồ hôi hột đấy.
“Hự, nặng kinh khủng. Cứ như đang nhấc bổng cả một chiếc chiến hạm vậy. Nặng hơn cả Rebecca nữa à?”
“Nói dối! Là nói dối thôi...! Mau nhấc lên đi! Nhấc lên mau!”
“Vô lý thật. Nặng thế này thì nhấc làm sao được.”
Thực tế thì chẳng nặng chút nào. Nhấc lên còn chẳng thấy có tác dụng luyện tập nữa là. Đúng bằng cân nặng bình thường của Ma Vương thôi.
Nhưng tôi nhất quyết không nhấc.
“Hự, hự... nặng quá đi mất... gân tay tôi sắp đứt đến nơi rồi.”
“Bỏ, bỏ ta xuống! Mau bỏ ta xuống đi! Ta không làm nữa đâu!”
- Ngọ nguậy ngọ nguậy.
Cái tạ vùng vẫy dữ dội. Đây chắc là cái tạ đáng yêu nhất mà tôi từng thấy.
- Bùm!
Khói bốc lên và cô ấy trở lại hình dáng Ma Vương ban đầu. Chỗ tôi nắm nãy giờ chính là phần thịt bắp tay trắng ngần của cô ấy. Quả nhiên là hiểu lầm mà.
“Ma Vương 90kg quay lại rồi đây.”
“... Hừ, được lắm! Nếu ngươi đã muốn thế thì ta sẽ biến thành 90kg thật cho ngươi xem!”
Cô ấy bị tôi nắm tay nhấc bổng lên, liền hất mạnh tay tôi ra rồi lao vào ôm chặt lấy tôi, đè nghiến lên người. Rồi cô ấy dùng ma pháp từ từ tăng trọng lượng cơ thể mình lên.
“Được rồi, được rồi. Tôi đùa thôi. Tôi xin lỗi. Đừng nặng thêm nữa.”
“Hừm, dù là ta đi chăng nữa thì lần này cũng không tha thứ được.”
“Nặng dần lên rồi... Này. Tha cho tôi đi! Tôi bị đè bẹp mất! Như quả cà chua bẹp dí bây giờ!”
“... Được thôi. Vậy bù lại ngươi phải khen ta mười câu đi.”
“Khen à... Ừm... Vì nặng tới 90kg nên không lo bị gió thổi bay?”
“Trời ạ, vĩnh biệt ngươi nhé.”
- Chèn ép...
Hự...
Phản ứng của cô ấy “hào phóng” thế này thì bảo tôi làm sao ngừng trêu chọc cho được. Dù cái chết đã cận kề nhưng tôi vẫn không thể dừng lại. Nếu tôi có chết ở đây, chắc nguyên nhân là do nghiện mất thôi.
“...”
...
Khi cơ thể hai đứa chạm vào nhau thế này... tôi chợt nhận ra cô ấy cũng là con gái.
...
- Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
“Được rồi, tôi biết lỗi rồi. Từ giờ tôi không dám láo nháo nữa đâu. Xin lỗi mà! Xuống giùm tôi đi!”
“Hừm. Muộn rồi. Sợ không? Thấy sắp bị đè bẹp không? Sắp nổ tung đỏ rực như lễ hội cà chua ở Tây Ban Nha chưa?”
Làm sao cô biết đến lễ hội cà chua ở Tây Ban Nha hay vậy hả trời.
*‘... Không. Quan trọng hơn là.’*
Vấn đề nằm ở chỗ khác cơ, cô nương ơi.
“Này, dừng lại đi! Từ trước đến giờ tôi đã cố gắng kiềm chế lắm rồi mà. Nhỉ?”
“Ai mượn ngươi cứ ôm chặt lấy người ta rồi làm người ta sốt ruột làm gì? Ta cũng không nhịn nổi nữa đâu.”
- Cạch.
Tôi quay đầu về phía có tiếng động phát ra. Ở cửa phòng không biết đã mở từ lúc nào, Kim Đồng đang đứng đó, đánh rơi cả đĩa bánh quy xuống sàn và nhìn chúng tôi trân trối.
“... Nghe thấy tiếng động trong kho nên tôi qua xem thử... Dong-ha à. Cứ tưởng cậu là đồ ái nam ái nữ, hóa ra cuối cùng cũng bị ăn thịt rồi nhỉ. Như hộp nước ép cà chua Del Monte vậy.”
“Tôi có bảo là hiểu lầm thì cậu cũng chẳng tin đâu đúng không?”
“Tất nhiên rồi. Nhớ mời tôi đi ăn thôi nôi nhé.”
Kim Đồng đặt đĩa bánh xuống rồi bước ra khỏi phòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
