Kyuuketsu Hime wa Barairo no Yume o Miru

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1867

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13651

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 756

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2249

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85413

Vol 6: Thánh Vực Của Vị Thần Sa Ngã - END (Đang tiến hành) - Chương 21 – Đại Loạn tại Thánh Đô

Chương 21 – Đại Loạn tại Thánh Đô

Johnny dẫn đường, còn tôi theo sát phía sau, tiến thẳng về trung tâm thánh đô. Nhưng càng đến gần, tôi càng cảm nhận rõ một thứ gì đó bất thường và bất an lan trong không khí, đến mức bất giác nghiêng đầu đầy khó hiểu.

Tôi liếc sang Johnny. Trên gương mặt cậu ta cũng hiện rõ vẻ bối rối tương tự, ánh mắt nheo lại hướng về phía Tháp Lam Thần. Công trình ấy khổng lồ đến nỗi, từ khoảng cách này, chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy phần nền móng đồ sộ của nó.

“Chuyện gì vậy…? Không khí này… có gì đó không ổn.”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng nổ long trời vang lên, kèm theo là chấn động sâu và nặng dội thẳng vào lòng đất. Mặt đường rung chuyển, không khí chấn động, truyền một cơn rung sắc lạnh xuyên qua cơ thể chúng tôi.

“—Đ-Động đất à?!”

“Không… tôi không nghĩ vậy. Cảm giác giống một vụ nổ hơn… Chắc chắn có chuyện rồi.”

Khói đen bốc lên từ hai con phố phía trước, kèm theo những tiếng thét hoảng loạn vọng đến. Tôi đưa tay vào túi mở rộng dạng ruy-băng bên hông, rút ra Gilles de Rais, rồi lấy La Vie en Rose và lập tức trang bị.

“Tôi sẽ qua đó xem thử. Nguy hiểm lắm, cậu ở lại phía sau đi.”

“Hả?! Đợi đã! Chính vì nguy hiểm nên tôi mới phải đi cùng chứ!”

“Tùy cậu. Tôi đi trước đây. Muốn theo thì tự bắt kịp.”

Ném lại mấy lời đó, tôi lao thẳng về phía trung tâm hỗn loạn mà không ngoảnh đầu lại. Johnny, dĩ nhiên, bị bỏ xa phía sau.

Đường lát đá cho tôi chỗ đặt chân hoàn hảo để tăng tốc tối đa. Nhưng khu vực này đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn, biển người hoảng loạn gào thét, chen lấn bỏ chạy tán loạn khắp nơi.

“…Xem ra không còn cách nào khác.”Nhận ra đường bộ đã hoàn toàn tắc nghẽn, tôi tặc lưỡi, đổi chiến thuật. Tôi bật lên theo phương thẳng đứng, mượn tường, thân cây và lan can cầu trên cao để liên tục nhảy chuyển vị trí trên tầng cao của thành phố. Đám đông quá hoảng loạn để chú ý, nhờ đó tôi tiến lên không bị cản trở, nhanh chóng áp sát nguồn cơn.

Hỗn loạn bùng nổ ngay tại chân Tháp Lam Thần. Những sinh vật méo mó, dị dạng đang tàn phá đường phố—nơi vốn là các cửa tiệm phục vụ giáo sĩ, tín đồ và khách hành hương, trước đó còn đang bình yên.

“Quái vật!”

“Lam Thần ơi, xin cứu chúng con!”

“Cứu tôi với! Lam Thần, làm ơn!”

Những sinh vật ấy—nửa người nửa thú—từ Orc, Kobold cho đến Ogre và Cyclops. Nụ cười vặn vẹo trên khuôn mặt chúng càng sâu thêm khi tắm mình trong nỗi kinh hoàng xung quanh, xé toạc mọi thứ với khoái cảm tàn bạo.

“Đồ quái vật!”

Tôi nhảy từ tầng năm của một tòa nhà xuống, chém gục con Cyclops hung tợn nhất trong tầm mắt, rồi nối tiếp bằng một phát Thánh Phá bắn thẳng ở cự ly gần.

“Mau chạy đi, ngay bây giờ!”

Khi Cyclops bị thổi bay dưới đòn đánh, tôi lập tức chuyển sang mục tiêu tiếp theo, vừa chiến đấu vừa hét lớn thúc giục đám đông sơ tán. Nhưng—

“Xin hãy cứu chúng tôi!”

“Lam Thần ơi, xin hãy lắng nghe!”

Vẫn còn lối thoát. Thế nhưng phần lớn bọn họ chỉ sụp xuống đất, thì thầm cầu nguyện như thể sự cứu rỗi sẽ từ trên trời giáng xuống. Nhìn y phục, tôi nhận ra rất nhiều người trong số đó là giáo sĩ.

“Nếu còn thời gian cầu nguyện thì chạy đi chứ!”

Tôi hét lên, nhưng họ vẫn đứng chết trân, tự biến mình thành con mồi hoàn hảo. Quái vật áp sát, bắt đầu cuộc tàn sát không chút do dự.

Cái cách họ mù quáng dựa dẫm vào cái gọi là Lam Thần—ngay cả khi con đường sống còn ở ngay trước mắt—thật đáng thương. Đó là từ bỏ hoàn toàn ý chí sống. Đến mức này, họ chẳng khác nào những cái xác không tri giác. Cuộc đời như vậy thì còn ý nghĩa gì?

Dù sinh ra ở đâu—quốc gia an toàn nhất hay vùng đất yên bình nhất—sự thật vẫn không đổi: không ai biết mình có sống được để ngắm bình minh ngày mai hay không. Cái chết luôn rình rập, và sinh mệnh không hề thiên vị—không phân biệt trẻ hay già, giàu hay nghèo.

Đúng là hoàn cảnh mỗi người khác nhau, nhưng ranh giới giữa sống và chết luôn gần hơn ta tưởng. Nó lặng lẽ chờ sẵn. Chính vì thế, cảnh tượng những kẻ ngu muội này—trong khoảnh khắc sinh tử lại phó mặc mạng sống cho kẻ khác thay vì tự lựa chọn—khiến tôi phẫn nộ đến phát điên.

“Đừng chống cự! Những sinh vật này xuất hiện từ Tháp Lam Thần. Đây là ý chí thần linh! Hãy mở rộng tâm hồn mà tiếp nhận!”

Một lão nhân, rõ ràng là giáo sĩ cấp cao, cất giọng vang dội khắp con phố, cố gắng tập hợp đám đông trong cơn điên loạn ấy.

“Lão mất trí rồi sao?! Lão muốn chết à?!”

Tôi gào lên không thể tin nổi. Nhưng lão chỉ đáp lại bằng sự ngạo mạn bình thản khiến da đầu tôi lạnh toát.

“Tất nhiên là có! Nếu đây là ý chí của Lam Thần, thì tuân theo chính là bổn phận thiêng liêng của chúng ta! Hỡi những tín đồ trung thành, hãy tiếp nhận ý chỉ này, và cánh cổng thiên đường sẽ mở ra!”

Lời nói của lão tiêm nhiễm vào những kẻ còn đang do dự. Từng kẻ một, lần lượt quỳ xuống, bắt đầu cầu nguyện, nhập vào hàng ngũ những kẻ đã sớm chìm trong đức tin mù quáng. Quái vật thấy có thêm những mục tiêu bất động liền lao tới, vung vuốt nhe nanh không chút chần chừ.

“Không thể tin nổi… Toàn lũ ngu xuẩn!”

Tôi nghiến răng, chém gục từng con Orc và Goblin, ánh mắt chúng lóe lên khoái trá méo mó khi xé nát đám người bất lực.

“Hiyuki! Cuối cùng tôi… cũng bắt kịp rồi. Cô nhanh thật đấy…”

Johnny xuất hiện bên cạnh tôi, thở dốc khi lách qua đám đông hoảng loạn.

“Ồ? Đáng lẽ cậu nên chạy trốn đi. Hay cậu định chết ở đây cùng đám cuồng tín kia?”

“Cô nói gì vậy chứ?! Với lại—quan trọng hơn—những thứ đó là cái quái gì?!”

Johnny chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt khi quái vật tuôn ra từ tháp. Các tín đồ không hề phản kháng, mặc cho mình bị nuốt chửng.

“Gì mà gì? Thì là quái vật thôi. Trông giống bán nhân, nhưng… đừng nói với tôi là cậu chưa từng thấy quái vật bao giờ nhé?”

“Khoan đã… chẳng lẽ là những thứ Lam Thần từng phong ấn trong luyện ngục? Như trong thánh điển?”

“Ra là vậy sao? Nghe cũng có lý đấy.”

“Vậy… chúng ta phải làm gì?”

“Tôi cũng không chắc.”

Nếu Tengai hay một trong các Ma Tướng ở đây, họ có thể quét sạch đám này chỉ trong một đòn. Nhưng không có họ. Còn tôi thì không đủ hỏa lực diện rộng để xử lý một bầy đông thế này. Khi chưa kích hoạt trạng thái «Pet Unison», dù HP và MP gần như hồi vô hạn, bản thể hiện tại của tôi vẫn quá mong manh. Từng con thì yếu, nhưng số lượng đông có thể đè chết tôi.

Xét theo tốc độ đám quái vật liên tục xuất hiện, rõ ràng tôi đang dần thất thế.

“Muốn làm gì thì chỉ còn cách vào trong tháp, tìm ra thứ đang khiến chúng xuất hiện. Có lẽ khi đó mới giải quyết được.”

Nhưng xông thẳng vào tháp trong lúc quái vật tuôn ra từng đợt chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.

“Vậy là chỉ cần vào Lam Thần Tháp?”

Johnny nhăn mặt suy tính.

“Ngay cả vào được, tôi cũng không dám hứa gì. Nhưng đó là manh mối duy nhất,” tôi đáp, không ngừng tay chém hạ thêm một con nữa.

“Nhưng…Tôi biết đường vào. Theo tôi!”

Johnny không chờ câu trả lời, lập tức quay người chạy đi.

“…Xem ra tôi chẳng còn lựa chọn nào.”

Tôi lẩm bẩm, rồi đuổi theo cậu ta, bỏ lại sau lưng cơn đại loạn.

◆◇◆◇

Một chiếc cáp treo thô sơ—trông như một cái hộp gỗ có mái—kẽo kẹt trượt dọc theo dây cáp, chầm chậm tiến về phía Lam Thần Tháp.

“Đây là Snake. Tôi đang bị thôi thúc nhục dục mãnh liệt,” tôi lẩm bẩm, nửa đùa nửa để phân tán sự chú ý khỏi độ cao.

“Cô đang bị dồn nén à?” Johnny lặp lại, vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc.

Tôi thở dài thật nặng trước phản ứng quá đỗi chân thành ấy.

“Chỉ là đùa thôi. Quên đi,” tôi xua tay.

“Nếu cô nói vậy. Nhưng nếu cảm thấy khó chịu quá, cô cứ nhờ tôi giúp,” Johnny nói, hoàn toàn không nhận ra ẩn ý.

Tôi quyết định không đáp lại câu nói đầy ám muội của cậu ta, chuyển tầm nhìn xuống phía dưới, nhìn qua ô cửa kính mờ đục để quan sát tình hình.

Dù tầm nhìn xa và mờ, vẫn có thể thấy rõ những quái vật khổng lồ đã xuất hiện khắp thánh đô, tàn phá điên cuồng theo mọi hướng.

“Không có cách nào làm thứ này chạy nhanh hơn à?”

“Đừng mong phép màu. Cái thang máy này bị bỏ hoang từ lâu rồi. Tôi chỉ biết nó còn hoạt động vì vô tình nghe được trong một lần làm việc vặt. Thật ra đây là lần đầu tôi vận hành nó.”“Khoan đã! Lỡ dây cáp đứt khi chúng ta đang lơ lửng thì sao?!”

Nếu thứ này hỏng lúc này, chúng tôi sẽ chỉ còn là một vệt máu bết dưới đất.

“Vậy thì… chắc chỉ còn biết cầu nguyện là nó không xảy ra thôi,” Johnny nhún vai bất lực, hoàn toàn thản nhiên trước ý nghĩ ấy.

Sau một quãng leo lên dài như vô tận, bào mòn cả thần kinh, chiếc cáp treo cuối cùng cũng dừng lại. Trước đó tôi đã hỏi vì sao không dùng mấy chiếc phi hành cơ có cánh kia, nhưng Johnny nói cậu ta không có giấy phép, hơn nữa không phận quanh tháp bị hạn chế nghiêm ngặt. Thậm chí cậu ta còn buông một đề nghị liều lĩnh đến mức khó tin:

“Tôi không có bằng lái thật, nhưng tôi từng thấy người khác dùng rồi. Chỉ cần kiếm được một chiếc ornithopter là được. Muốn thử không?”

Tôi lập tức dập tắt ý tưởng đó ngay tại chỗ.

“Cậu điên rồi à? Tình hình đã đủ tệ rồi, tôi không rảnh mà liều thêm một vụ rơi máy nữa!”

Vì thế, cáp treo trở thành lựa chọn khả dĩ duy nhất. Nói là “lựa chọn” cho sang chứ thực chất chỉ là chọn giữa đá và vực. Dẫu vậy, sau gần một tiếng đồng hồ leo lên chậm chạp, chúng tôi cuối cùng cũng đến được một tầng nào đó, ước chừng nằm giữa tầng hai mươi và ba mươi tính từ đỉnh tháp.

“Từ đây trở lên chỉ còn cầu thang thôi. Cô ổn chứ?”

Johnny hỏi với vẻ lo lắng, dù phần lớn sự mệt mỏi của tôi chỉ nằm ở tinh thần.

“Tôi ổn. Thể lực không có vấn đề. Đi thôi. Mục tiêu là đỉnh tháp, đúng chứ?”

Tôi thở ra một hơi, ngước mắt nhìn cầu thang xoắn khổng lồ vươn lên xuyên suốt lõi tháp. Những gian phòng nhỏ bao quanh nó như cánh hoa đã bị bỏ hoang từ lâu, phủ đầy dấu vết của thời gian.

“Ừ. Theo tôi nghe được thì tế đàn nằm trong thánh điện ở tầng trên cùng.”

“Bảo sao người ta nói, càng ở cao thì rắc rối càng nhiều.”

Johnny theo sát phía sau khi tôi đặt chân lên bậc thang đầu tiên. Trông cậu ta như vẫn còn điều gì đó trong lòng, nhưng rốt cuộc vẫn không nói ra.

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Lam Thần đứng trên này mỗi đêm, tay cầm ly rượu, nhìn xuống thế gian rồi cười nhạo những kẻ thờ phụng mình. Nghĩ kỹ lại, tôi cũng chẳng khác là bao. Với Thiên Uyển nằm trong tay, với danh xưng Thiếu Nữ Yêu Kiều của Thiên Không mà người đời gán cho, sự mỉa mai ấy tôi hiểu rõ hơn ai hết.

◆◇◆◇

Sau khi leo qua nhiều tầng cầu thang, chúng tôi bước vào một đại sảnh rộng lớn. Trần cao vút, được chống đỡ bởi những cột đá chạm khắc tinh xảo, bố trí chuẩn xác đến lạnh lùng. Sàn nhà lát đá xanh lam được mài nhẵn như gương, phản chiếu mọi thứ một cách hoàn hảo.

Tôi cúi nhìn xuống—và thấy rõ toàn bộ hình ảnh phản chiếu của mình. Kể cả dưới váy.

“Hít—!”

Tôi lập tức ép chặt váy xuống và xoay người lại, vừa kịp thấy Johnny… cố tình nhìn sang hướng hoàn toàn ngược lại.

“…Cậu thấy rồi à?”

Tôi hỏi thẳng, nhẹ nhàng đặt mũi kiếm lên má cậu ta. Tùy câu trả lời, tôi có thể móc luôn hai con mắt ấy ra.

“T-Tôi thề là không thấy gì cả! Tôi nhìn thẳng từ đầu đến cuối! Luôn luôn! Mãi mãi!”

Giọng Johnny run lên vì hoảng loạn, ánh mắt cắm chặt về phía trước một cách cứng nhắc đến bất thường.

“Vậy thì được.”

Câu trả lời đủ khôn ngoan để tôi không truy cứu thêm.

Tôi chuyển sự chú ý về phía tế đàn nâng cao ở trung tâm đại sảnh. Một làn sương trắng nhạt lặng lẽ tuôn ra từ đó, lan trên mặt sàn bóng loáng rồi bị hút xuống những lỗ tròn lớn cỡ nắp cống, phân bố theo vòng tròn quanh thánh điện.

Cả tế đàn lẫn làn sương ấy đều gợi lên trong tôi một cảm giác quen thuộc.

“Cổng dịch chuyển… và Sương Hư Vô? Vậy là quái vật được sinh ra từ làn sương này rồi bị chuyển thẳng lên mặt đất sao?”

“Này, cô có thể nói sao cho người thường còn hiểu được không? Rốt cuộc chuyện này có giải quyết được không?”

Johnny lo lắng nhìn quanh đại sảnh, ánh mắt dừng lại ở dòng Sương Hư Vô tuôn ra không ngừng. Trong lúc tôi còn quan sát nơi khác, cậu ta đã rút vũ khí—một thứ nằm giữa dao dài và mã tấu ngắn.

“Ừm… phải làm sao đây. Phá hủy tế đàn có thể là một cách. Nhưng nếu tôi đoán sai, nó có thể giải phóng một cơn sóng thần Sương Hư Vô—còn tệ hơn hiện tại rất nhiều. Mà nói đi cũng phải nói lại, giờ còn có thể tệ hơn được đâu đâu. Có lẽ vẫn đáng để thử.”

“Cô có thể nghiêm túc hơn chút được không?! Chúng ta đã đến mức đường cùng rồi à?!”

“Tôi đâu phải toàn tri toàn năng… với lại chúng ta vẫn thiếu mảnh ghép quan trọng nhất—Lam Thần.”

Tôi liếc tế đàn trống rỗng lần cuối rồi quay sang Johnny.

“À mà này, thanh kiếm đó của cậu làm bằng thép à?”

“Hả? Ừ, tôi chỉ mang theo để tự vệ thôi. Sao, có vấn đề gì à?”

“Chưa. Nhưng sắp có đấy.”

“Cái—ưg?!”

Không báo trước, tôi lao tới, vung kiếm chém ngang. Khoảng cách quá gần nên tôi gia lực thêm bằng cách đẩy sống kiếm bằng tay trái. Johnny suýt soát kịp đỡ bằng đoản kiếm. Đòn chém không cắt trúng, nhưng lực va chạm vẫn hất cậu ta lùi lại mấy bước.

“Cái quái gì vậy, Hiyuki?! Sao cô lại tấn công tôi?!”

Tôi thở dài mệt mỏi.

“Vẫn còn giả vờ sao? Dừng lại đi.”

“Tôi không hiểu cô đang nói gì cả! Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?!”

“Người cậu nên tự hỏi không phải là tôi. Mà là chính cậu—John… hay ta nên gọi là Devta?”

“Cô thật sự tin tôi là Lam Thần sao? Dựa vào cái gì mà cô nghĩ vậy?!”

“Ta phải công nhận, màn diễn của ngươi rất thuyết phục. Nhưng việc ngươi có thể đỡ được một đòn đánh thật từ ta là quá đáng ngờ. Ta đã nghĩ đặc tính Bất Hoại của ngươi sẽ khiến ngươi bất động, chứ không phải bảo vệ ngươi. Chưa kể, một thanh kiếm bình thường không thể nào đỡ nổi Gilles de Rais.”

Johnny chết lặng. Hắn ta cúi đầu, im lặng. Trong khoảnh khắc, tôi tự hỏi liệu hắn ta còn định giả ngốc đến bao giờ. Nhưng khi Johnny ngẩng lên lần nữa, mọi thứ đã khác.

Biểu cảm trở nên lạnh lẽo, tính toán. Vẫn là gương mặt thiếu niên ấy, nhưng ánh nhìn phía sau đôi mắt kia lại thuộc về một tồn tại già nua, xảo quyệt.

“Ấn tượng đấy. Ngươi nhận ra sớm hơn ta dự đoán. Vậy rốt cuộc là vì đâu?”

Giọng nói không đổi, nhưng sắc lạnh trong đó thì hoàn toàn khác.

“Ta đã thấy có gì đó sai từ khá sớm. Thế giới này được dựng rất tốt, nhưng chính các chi tiết đã tố cáo ngươi.”

“Ồ? Chi tiết kiểu gì?”

Lam Thần—hay Johnny—vẫn giữ vẻ thản nhiên khi hạ vũ khí xuống. Tôi thì ngược lại, siết chặt chuôi kiếm khi nhớ lại những điểm bất thường.

“Ngươi làm mọi thứ quá hoàn hảo. Ví dụ như đồng cỏ lúc chúng ta đi qua—những nơi như thế đáng lẽ phải đầy ruồi, muỗi và đủ loại côn trùng. Nhưng ở đó không có lấy một con. Chưa hết, từ ngươi cho đến mọi người trong thành phố, không ai có mùi cơ thể, không mùi mồ hôi, không mùi bụi bẩn. Mức sạch sẽ đó là bất khả thi nếu không tắm rửa hằng ngày và giặt đồ bằng xà phòng hay hóa chất tử tế.”

Điều luôn khiến tôi khó chịu ở những “thế giới lý tưởng” kiểu này chính là mùi. Dù có ma pháp như Tẩy Rửa, nếu không tắm đều đặn, con người vẫn sẽ bẩn và bốc mùi. Gia vị thì đắt đỏ, nên tỏi thường được dùng nhiều—hơi thở đáng lẽ phải nặng mùi. Còn thuốc tẩy dùng giặt đồ? Nguyên liệu gốc lại đến từ chất thải người và động vật—quần áo đáng lẽ phải có mùi rất khó chịu. Thế nhưng ở đây, mọi thứ lại sạch sẽ một cách phi tự nhiên.

“Nói ngắn gọn, ngươi luôn nhìn thế giới từ trên cao. Bảo sao lại bỏ sót những chi tiết vụn vặt. Nếu ngươi từng thực sự sống lẫn với người thường, có lẽ đã không sơ hở đến mức này. Sai lầm lớn nhất của ngươi, là gọi ta là Hiyuki. Ta nhớ rất rõ—ta chưa từng nói tên mình cho ngươi nghe.”

Tôi khẽ thở ra khi kết thúc. Đáp lại, Johnny dang hai tay, nở một nụ cười khó đoán.

“Xem ra ván này ngươi thắng rồi. Ta chọn hình dạng này để đánh lạc hướng ngươi, nhưng rốt cuộc vẫn vô ích.”

“Hừ. Ta cũng đoán được phần nào. Ngươi lấy hình mẫu từ Joey, đúng không?”

“Bị phát hiện rồi. Ta lướt qua ký ức của ngươi và nhận ra thằng nhóc là người làm ngươi dễ mềm lòng nhất.”

Johnny cười nhạt.

“‘Lướt qua’, à? Vậy là ta đoán đúng. Đám quái vật sương mù, kể cả con gấu kia, đều đang quét ta từ đầu?”

“Có thể lắm.”

Johnny nở nụ cười đầy đắc ý. Trong khoảnh khắc, đường viền cơ thể hắn ta rung lên như màn hình nhiễu sóng. Khi sự méo mó tan đi, đứng trước mặt tôi là một mạo hiểm giả mặc toàn giáp kim loại, bên hông đeo ma kiếm—một bản sao hoàn hảo của Joey, từ đầu đến chân.

“Hoặc biết đâu… ta đã ở bên ngươi ngay từ đầu. Giả sử ta thay thế hắn ta từ sớm và giữ nguyên hình dạng này suốt quãng đường thì sao? Ngươi nghĩ thế nào, Hiyuki?”

Hơi thở tôi khựng lại. Dù biết rõ đây chỉ là đòn tâm lý, một cú đánh vào cảm xúc, nhưng… sự mô phỏng ấy quá hoàn hảo—từ nụ cười cho đến giọng nói.

Chỉ một thoáng do dự ấy là đủ.

Vẫn giữ nụ cười bình thản, “Joey” đột ngột xoay người lao về phía tế đàn.

“Đợi đã—!”Tôi đuổi theo theo bản năng, nhưng một lưỡi kiếm ánh sáng quen thuộc chém thẳng về phía tôi.

Nghĩ lại thì tôi nên né. Nhưng trong cơn xao động, tôi phản xạ theo bản năng và gạt kiếm sang bên. Khi lấy lại được tiêu điểm, Joey—không, Lam Thần—đã biến mất, bị Sương Hư Vô nuốt trọn.

“Hãy đến tìm ta nếu có thể, Hiyuki. Ta sẽ đợi ở phía bên kia. Ta rất tò mò—khi đứng trước ta, ngươi sẽ chọn điều gì… và phiên bản nào của chính mình sẽ xuất hiện.”

Tiếng cười vang vọng lần cuối, rồi tan biến hẳn vào làn sương xoáy.

“Đồ khốn nạn! Dù có phải đuổi xuống tận địa ngục, ta cũng sẽ tìm ra ngươi! Và khi bắt được rồi, không chỉ là một cú đấm đâu! Ta sẽ khiến ngươi hối hận vì từng giây phút đã làm chuyện này!”

Cơn phẫn nộ thuần túy thúc đẩy tôi lao thẳng vào Sương Hư Vô. Khi tiến gần, lớp kết giới lam quen thuộc rung lên bao quanh cơ thể. Cảm nhận nó vẫn hoạt động đúng như dự tính, tôi không chần chừ thêm giây nào, phóng mình vào trung tâm tế đàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Theo ENG editor thì này có vẻ là 1 câu đùa trong MGS do fan làm. T chơi mỗi phantom pain với rising không chắc lắm nên thím nào biết thì có thể giải thích.