1
Đã là ngày thứ năm Iska và Alice ở cùng nhau.
“Hoàng đế bệ hạ vẫn đang ngủ say. Có lẽ vẫn còn ít lâu cho đến khi ngài ấy tỉnh lại.”
“Đã hiểu.”
Rin đáp lại thông báo của Iska sau khi cậu trở về từ phòng của hoàng đế.
Thói quen hằng ngày của Rin trong mấy ngày sống ở Đế Quốc là đọc tạp chí để thu thập thông tin. Một ngày cô có thể đọc đến vài chục quyển báo hay tạp chí xuất bản ở Đế Quốc.
“......Chắc tầm này cô còn biết về Đế Quốc nhiều hơn tôi rồi đấy.”
“Giết thời gian thôi. Chẳng có thông tin gì đáng giá cả.”
Trong khi nhìn vào cuốn báo lá cải mỏng dính được bày trước ga, Rin nói:
“Như là: Bé mèo Mixi mất tích ở quận ba Đế Đô được tìm thấy sau một tuần. Từ tận đáy lòng: ta không quan tâm. Nhưng giờ ta đang rảnh đến nỗi có thời gian để đọc cả những thứ như vậy. Đằng nào cũng chẳng được ra ngoài.”
“......Rất xin lỗi vì điều đó.”
Cả Alice và Rin đều bị coi là “phù thủy” ở Đế Quốc. Hai người không thể cứ thế ra ngoài và đi dạo.
“Nhân tiện thì Alice đâu rồi?”
“Hôm nay tiểu thư lại tập luyện.”
Rin nhìn về phía quyển tạp chí.
“Không biết trời có bão không mà tự nhiên tiểu thư nói muốn tập nấu ăn cho đỡ chán. Chắc ngươi cũng biết, hôm qua tiểu thư mới tập làm trứng ốp la thôi, nên hôm nay chắc là──”
“Trứng cuộn đã sẵn sàng!”
Tiếng reo của Alice vang lên từ trong bếp.
“Rin. Nếm thử đi. Ta đã dồn rất nhiều tâm huyết cho món trứng cuộn này đấy!”
Alice chạy tới cùng một chiếc đĩa lớn. Mặc dù bị cháy ở một số chỗ và hình dạng cũng không còn nguyên vẹn, nhưng màu vàng tươi cùng mùi thơm đặc trưng này chắc chắn là Tamagoyaki.
“Iska, quay lại đúng lúc lắm!”
Thấy Iska, Alice giơ chiếc đĩa chứa món trứng cuộn ra.
“Hôm nay tôi học cách làm Tamagoyaki đấy. Thế nào, trông hấp dẫn chứ! Chính tôi cũng phải ngạc nhiên về thiên phú nấu ăn của mình đấy!”
“Ừ-Ừm.”
“Phải chứ!?”
Alice đáp lại ngay lập tức.
Nhân tiện, một cuộc trò chuyện tương tự cũng đã diễn ra vào hôm qua. Lúc đó, Rin đã nói “Ai cũng có thể làm được” một cách nghiêm túc khiến cho Alice buồn hơn nửa ngày.
“Quả là Alice. Học nhanh thật đấy.”
“Mồ, đúng là Iska có khác. Tôi biết cậu sẽ thấy được tài năng của tôi mà!”
Còn bây giờ, Alice đã trở nên phấn chấn hơn bao giờ hết.
“Được rồi, Iska. Cậu sẽ được nếm thử Tamagoyaki số một của tôi!”
“Hả? Xin lỗi nhưng...... Đây là lần đầu cô làm Tamagoyaki phải không?”
“Và cậu sẽ được nếm thử đầu tiên.”
Alice càng lúc càng dúi mạnh chiếc đĩa về phía trước.
“Nào, nếm thử đi!”
“......N-Nhưng...”
Trong giây lát, Iska đang không biết phải trả lời như thế nào thì một bàn tay khác đưa ra từ bên cạnh.
Đó là cánh tay của một thiếu nữ tóc đen.
“Vậy thì để tôi nếm thử cho nhé.”
“Ể?”
“Hả?”
“Cái-?”
Trong lúc Iska, Alice và Rin còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Kissing - công chúa của Mặt Trăng, đã lấy một miếng Tamagoyaki trong chiếc đĩa trên tay Alice và nhẹ nhàng bỏ vào cái miệng nhỏ xinh của mình.
“......Bốn điểm.”
“Cái, cái, cái, c-cái......”
Alice tức đến run cả người, cô ném chiếc đĩa trống không xuống đất và chỉ thẳng mặt cô gái tóc đen.
“Ai mượn cô chấm điểm chứ──────?!”
Alice hét lên với sự tức giận tột cùng kể từ khi có mặt ở Đế Quốc.
==========
Phòng của hoàng đế.
Hai nữ quân nhân đang canh phòng cho chủ nhân của căn phòng - hoàng đế Yunmelngen.
“......Vẫn chưa tỉnh dậy nhỉ~”
“Chưa tỉnh được đâu. Mấy lúc như thế này bệ hạ khó dậy lắm.”
Mismis ngồi nghiêm túc. Bên cạnh, Risya nằm nghỉ một cách thư thái trên sàn như thể đã quá quen với việc này.
“Mismis à, bà không cần ngồi canh nghiêm túc thế đâu, sao không lấy một cuốn tạp chí rồi nằm đọc trong lúc đợi? Hoặc bà cũng có thể vuốt ve đuôi của bệ hạ nếu thích.”
“Sao mà được chứ!?”
Mismis được giao cho một nhiệm vụ quan trọng là ở cùng và trông chừng Sisbell. Hiện cô đã giao lại nhiệm vụ đó cho Nene. Do đó không thể cứ thoải mái ngồi chơi ở hành lang được.
“............”
“Thế, bà muốn nói gì với tui sao?”
“Hả?” - Đột nhiên bị Risya hỏi làm Mismis ngẩng đầu lên: “Trông rõ ràng thế á?”
“Trông bà có vẻ bồn chồn. Hơn nữa, bà được chỉ định giám sát công chúa Sisbell, thế mà lại để Nene một mình lo liệu. Không giống Mismis mà tui biết lắm.”
Khuôn mặt Risya trở nên nghiêm túc. Thấy vậy, Mismis không nhìn chằm chằm vào cô nữa mà ngẩng đầu lên. Sau đó nhìn quanh bốn góc trần nhà như thể đang tìm gì đó.
“......Tôi vẫn vẫn luôn thắc mắc, liệu trong Thiên Thủ Phủ có máy dò Linh lực không? Cậu biết đấy, cái máy sẽ kêu khi có phù thủy đi qua ấy.”
“Không.”
“......Có phải vì nó sẽ kêu nếu hoàng đế bệ hạ đi qua không?”
“Đúng đó, đúng đó.”
Giống như thú nhân đang đang cuộn tròn say giấc, Risya cũng đang nghỉ ngơi thoải mái trên sàn. Cô cũng chỉ vào y.
“Một trăm năm trước, bệ hạ đã tiếp xúc với lượng lớn năng lượng Tinh linh và sức mạnh của ‘Tai họa’, do đó mới có hình dạng này. Năng lượng Tinh linh rỉ ra từ mọi chỗ của cơ thể, thế nên miếng dán phong ấn linh lực không có hiệu quả.”
“────”
Ngồi nghe Risya trả lời một cách trôi chảy, Mismis im lặng ấn tay lên vai trái, vào phần chứa Tinh linh ấn.
“......Chắc hẳn bệ hạ cũng rất khổ sở.”
“Mismis.” - Phía sau cặp kính, ánh mắt Risya sáng lên. “Cứ nói cho tui những điều bà muốn. Đừng vòng vo nữa.”
“......Ư-ưm......”
“Không cần ôm khư khư trong lòng đâu. Cứ thoải mái đê.”
“......V-vậy, tôi sẽ nói......” - Mismis ngồi thẳng lưng, nhìn chằm chằm Risya đang nằm nghỉ. “Tinh linh ấn của Risya là nhân tạo, không giống của tôi nhỉ?”
“Chuẩn. Đây là phiên bản cải tiến của cái mà tui đã cho Jhinjhin và Nene-tan dùng trước đây. Cứ để yên là nó sẽ tự biến mất. Không giống như của Mismis.”
“......Khi quân nhân Đế Quốc trở thành một phù thủy, chuyện gì sẽ xảy ra.”
“Tui chưa thấy ai trong số họ hạnh phúc cả.”
“Đến mức ấy luôn á?!”
Câu trả lời thẳng thắn được đưa ra ngay tức thì khiến cho Mismis còn chẳng có cơ hội để cảm thấy buồn.
“B-bà n-nói rõ hơn được không......!”
“Cả trăm năm nay đã như vậy rồi.”
Trong khi đang nằm nghỉ, Risya nhẹ nhàng nhún vai.
“Các Tinh linh sứ hiện tại vốn dĩ đều là người của Đế Quốc mà. Nhưng họ đã rời khỏi Đế Quốc và xây dựng nên Chủ Quyền Nebulis. Một lẽ dĩ nhiên, quân nhân bị biến thành phù thủy sẽ càng khó khăn hơn. Họ bị kẹt giữa Đế Quốc và Chủ Quyền, và dù chọn phe nào họ cũng sẽ bị ghét.”
“............Ừ...... Nghe cũng có lý......”
*Phù* - Mismis mệt đến độ chẳng còn sức để gật đầu và chỉ có thể thở dài một cách yếu ớt.
“Đúng như Risya-chan nói──”
“Vậy bà trở thành người đầu tiên là được mà.”
“............Hả?”
“Ban nãy tui nói là chuyện của quá khứ. Chỉ là tui chưa từng được thấy thôi.”
Nghe vậy, Mismis chỉ có thể ngơ ngác há hốc miệng. Trước mặt cô, Risya đột nhiên ngồi dậy.
“Quân nhân Đế Quốc trở thành phù thủy và sống hạnh phúc. Chỉ cần bà trở thành người đầu tiên là được. Tuy nhiên, tui cũng không thể hứa hẹn trước điều gì, nhưng tui nghĩ các thành viên của đội 907, bao gồm Iska-chi sẽ thông cảm cho bà.”
“............”
“Bệ hạ sẽ không làm quá đáng với bà đâu. Mismis luôn được giao cho những nhiệm vụ khó khăn mà. Ví dụ như đánh bại Băng họa phù thủy ở rừng đại ngàn Nelka, hay Voltex ở hẻm núi Mudor.”
“Nói mới nhớ! Chẳng phải đều do Risya-chan gây ra hết sao?”
Mismis bật lên và chỉ thẳng vào vị Thánh Đồ ngồi trước mặt.
“Việc tôi bị biến thành phù thủy cũng do mấy yêu cầu vô lý của Risya-chan chứ đâu......”
“Úi, đợi xíu nhé. Có điện thoại.”

“Định chạy à?!”
“Đâu đâu, thật mà. Có điện thoại thật mà...... Ồ, là chị May.” - Risya lấy thiết bị liên lạc ra. “Có chuyện gì sao?”
【Xin lỗi nhé, Risya-chan. Lỡ để bé phù thủy trốn rồi.】
“............Hả?”
Risya mở to mắt.
“......Kissing á?”
【Lúc con bé bước vào nhà vệ sinh ấy. Chị vẫn theo dõi bằng camera ở trỏng. Xong cái... nó đục nguyên một lỗ trên tường rồi sủi ngay trước camera luôn.】
“Cô bé bỏ trốn rồi hả?!”
【Ai biết. Chị liên lạc vì nếu ai đó chạm trán với con bé có thể sẽ nguy hiểm, nhưng còn ở Thiên Thủ Phủ thì chạy đằng trời. Thế nhé, bái bai!】
Sau đó, bên kia ngắt máy.
Gai linh thuần huyết Kissing đang trốn ở đâu đó trong Thiên Thủ Phủ. Tin này khiến Mismis và Risya lạnh sống lưng. Linh tính mách bảo hai cô gái một sự kiện lớn sắp xảy ra.
“T-Tính sao giờ, Risya-chan?! Bà bảo phù thủy đó sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà!”
“Lúc bị bắt và thẩm vấn thì đúng.” - Risya thở dài và đứng dậy. “Khó rồi đấy. Đúng lúc hoàng đế bệ hạng đang nghỉ ngơi mà con bé làm ầm thì...”
“──Thì sẽ phiền lắm.”
“Chuẩn đó, bệ hạ. ......Ủa, bệ hạ?”
“Fuaaa~......”
Risya và Mismis quay đầu lại và thấy thú nhân lông bạc đang ngáp dài. Y đã đứng dậy trên tấm chiếu tatami, khoanh chân và nhìn hai người.
“Bệ hạ tỉnh dậy rồi ạ?!”
“Các ngươi nói to quá nên ta bị đánh thức luôn. Tạm gác chuyện của May sang một bên. Risya, dẫn các công chúa Nebulis đến đây...”
“R-rõ!”
“...trong vòng hai phút.”
Risya và Mismis vội vã chạy ra khỏi căn phòng rộng lớn.
Nhìn theo bóng lưng của hai người, hoàng đế Yunmelngen lại ngáp dài một tiếng.
==========
Thiên Thủ Phủ, tầng bốn.
Trong phòng khách, Iska, Alice và Rin cùng lúc lùi lại.
““Kissing!?””
Iska trở nên canh gác, còn Alice và Rin thì ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của Kissing.
“............” - công chúa của gia tộc Zoa im lặng.
Một phần cũng bởi cô đang ăn dở món trứng cuộn của Alice. Thấy vậy, Alice tiến tới và hỏi:
“Cô?! Tôi tưởng đâu cô bị Thánh Đồ theo dõi chứ...... Nhưng quan trọng hơn, cô tự ý xông vào và ăn mất món trứng cuộn...... lẽ ra thuộc về Iska!”
“............”
“Nói gì đi chứ!”
“Ọeeee-!”
Kissing vừa nôn ra món trứng cuộn.
“Kyaaaa!? C-cô làm cái quái gì thế!?”
“*Khụ, khụ*”
Công chúa của Mặt Trăng ho một cách yếu ớt.
“......Nguy hiểm thật...... Nếu vừa rồi mà không nôn ra thì món đó đã giết tôi rồi......”
“Vừa vừa phải phải thôi chứ!”
“Tôi có thể xin chút trà để thanh lọc vị giác không?”
“Giờ cô lại hành xử như khách hàng?! Được lắm, Kissing! Chẳng phải cô nên giải thích lý do mình đột nhiên xuất hiện ở đây sao!”
“Chỉ cần tôi yêu cầu, chú sẽ chuẩn bị mọi thứ.”
“...?”
Alice đột nhiên cứng họng.
“Chú" mà công chúa nhà Zoa nhắc đến không ai khác ngoài Ngài Mặt Nạ.
Từ phía của Alice── Kissing là một trong những nạn nhân bị ảnh hưởng bởi sự tàn bạo của Elletear. Lời Kissing nói đang ẩn ý rằng: Chuyện đã xảy ra với Ngài Mặt Nạ là lỗi của chị cô.
“......Tôi hiểu rồi.”
Alice lấy tay vén nhẹ những lọn tóc mai.
“Nghe rồi chứ, Iska. Tôi sẽ uống trà không caffeine. Còn Rin?”
“Em thì nước ấm là được. Khẩn trương lên, tên kiếm sĩ Đế Quốc.”
“Sao lại là tôi?!”
Đây rõ ràng là nhiệm vụ của người hầu mà.
Những lời đó chưa kịp thoát ra khỏi miệng Iska thì cậu đã bị Kissing kéo nhẹ.
“......Sao vậy?”
“Em chọn trà sữa. Tỷ lệ sữa và trà là 8:2. Lưỡi của em khá nhạy cảm nên hãy để ấm vừa vừa.”
“......Tôi sẽ cố.”
Bị thúc ép bởi yêu cầu của ba cô gái, Iska miễn cưỡng vào bếp.
“......Cô cũng nói nhiều nhỉ. Tôi không biết đấy.”
Phía bên kia bàn, Alice lên tiếng mở lời với công chúa ngồi đối diện sau khi uống hết tách trà.
“Cô luôn ở cùng với Ngài Mặt Nạ. Bất cứ khi nào tôi hay các đại thần đến bắt chuyện, Ngài Mặt Nạ cũng đứng ra trả lời thay cô.”
“Tôi sợ.”
“?”
“Mỗi khi nói, tôi đều sợ đến run người. Nhưng tôi phải nói. Cho đến khi chú tỉnh dậy.”
“......Ra là vậy. Tôi hiểu.”
Alice mím môi cay đắng và nhìn thẳng vào đôi mắt sáng lấp lánh tựa như thạch anh tím của công chúa gia tộc Zoa.
“À, còn một điều nữa. Liệu cô có thể che đi đôi mắt ấy không?”
“‘Tôi không nghĩ việc đó cần thiết nữa’ - nếu là chú tôi thì sẽ nói như vậy. Không chỉ quân đội Đế Quốc, chắc nhà Lou các cô cũng biết rồi.”
Tinh linh của Kissing Zoa Nebulis IX nằm trong “mắt”. Điều đó đồng nghĩa với việc Tinh linh ấn được đặt tại con ngươi. Đặc điểm này với Tinh linh sứ mà nói cũng là vô cũng hiếm, có thể coi đây là điểm đặc trưng của Kissing.
“Tôi có thể cảm nhận được dòng chảy của năng lượng Tinh linh. Khả năng của tôi mạnh hơn rất nhiều so với máy dò của quân đội Đế Quốc. Tôi cũng là người phát hiện ra Vortex ở hẻm núi Mudor.”
“Huh......”
Iska khựng lại một nhịp. Alice, Rin cũng phản ứng tương tự.
Khi tiếp xúc với năng lượng Tinh linh của Vortex, Tinh linh sứ sẽ được tăng cường sức mạnh. Và Kissing có thể phát hiện ra nhanh hơn Vortex nhanh hơn bất cứ ai.
......Nghĩa là họ có thể độc chiếm Vortex!
......Thế nên nhà Zoa mới coi trọng Kissing......
Kissing không chỉ là một công chúa. Với con mắt cực mạnh của cô, giấc mơ độc chiếm sức mạnh của Vortex và củng cố chiến lực của gia tộc Zoa không còn là thứ nằm ngoài tầm với nữa.
“Vậy thì liệu cô có thể nói về sự tình của gia tộc Zoa cho một thành viên của Lou như tôi không?”
“Tôi có thể nói, nhưng không phải cho cô...”
Kissing nhìn về phía Iska.
“Mà là anh, Iska.”
“......Việc tiết lộ nội tình cho Đế Quốc cũng là để em chứng minh cho việc đầu hàng sao?”
“Làm ơn.”
Kissing đứng dậy khỏi ghế. Và rồi, khoảnh khắc tiếp theo, nàng công chúa của nhà Zoa quỳ xuống, áp trán xuống sàn, chẳng mảy may việc mái tóc đen bóng của mình xõa xuống mặt sàn.
“Như em đã nói. Xin hãy cùng em đánh bại phù thủy đó.”
“H-! Xin hãy dừng lại thưa tiểu thư Kissing!”
Rin lập tức chạy đến chỗ Kissing và cố hết sức kéo cô công chúa đang quỳ trên sàn đứng dậy.
“Tiểu thư Kissing, người này là lính của Đế Quốc! Nếu một công chúa của Chủ Quyền quỳ gối trước hắn—”
“Điều đó sẽ làm ai đó đau khổ sao?”
“Dạ?!”
Công chúa nhà Zoa quay đầu lại và trả lời khiến Rin trở nên lúng túng.
“Ta hỏi lại: Ai ở Chủ Quyền sẽ buồn nếu ta đầu hàng? Chú của ta, người duy nhất phiền muộn với chuyện này sẽ không tỉnh lại.”
“C-Chuyện đó......”
“──Anh hiểu rồi. Đủ rồi đó, Kissing.”
“──Rin à, bỏ tay ra đi.”
Giọng của Iska và Alice phát ra cùng lúc khớp đến từng nhịp. Âm hưởng vang lên hòa hợp tựa như một khúc hát.
“Rin. Đây không phải là chuyện chúng ta nên can thiệp.”
Alice nhẹ nhàng lắc đầu.
“Ta cũng đồng cảm với cô ấy về việc ngăn chặn Elletear-oneesama...... Không, nói đúng hơn thì ta mới là người thiếu quyết tâm. Ta cảm nhận được điều đó khi nhìn vào Kissing lúc này.”
“Tiểu thư Alice?!”
“Ta không có ý định đầu hàng Đế Quốc. Chỉ là......”
Alice nhìn vào khoảng không vô định, không biết phải nói gì. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn về phía Iska rồi lại quay mặt đi.
“Ờ-Ừm, này Iska. Tôi cũng có điều muốn nói...”
“Fuaaa~...... Chào buổi sáng.”
Một giọng nói uể oải vang khắp các tầng của Thiên Thủ Phủ. Kèm theo một cái ngáp lớn, nghe như thể người nói sẽ ngủ đi bất cứ lúc nào vậy.
“Ta vẫn chưa ngủ đủ 80 tiếng, nhưng tại Risya nói to quá làm ta thức giấc. Ừm, ta định nói về cái gì ấy nhỉ......? Ký ức của ta bị reset sau khi ngủ rồi..... À, đúng rồi, về phù thủy. Ta sẽ kể cho các ngươi về ‘thứ’ đã khiến người phụ nữ đó biến đổi.”
2
Iska, Alice, Rin và Kissing. Khi bốn người họ đến phòng của hoàng đế, những người khác đã tập trung ở sảnh.
Đội 907 và Sisbell, phía sau là Risya và cuối cùng là May - người đã làm xổng Kissing, đang khoanh tay chán nản.
“Này con nhóc phù thủy. Dám trốn công khai thế này, chắc gan to lắm nhỉ?”
“────”
“Cố tình lờ đi đấy hả!?”
“Ngươi có phải là hoàng đế không?”
Thản nhiên bước qua May đang trừng mắt bừng bừng sát khí, Kissing ngẩng đầu lên nhìn vào sinh vật phía sau lớp mành tre.
Ở phía ngược lại, thú nhân bên trong cũng nhìn cô với vẻ mặt thích thú.
“Công chúa Nebulis. Cô có một đôi mắt tuyệt đẹp đấy.”
Thú nhân lông bạc chống cổ tay vào phần tay vịn của ghế rồi nói:
“Meln có phải là hoàng đế hay không cô hãy tự mình đánh giá. Meln sẽ chỉ kể chuyện thôi. Các ngươi đến đây để nghe mà, phải chứ?”
“......Chuyện của Elletear nhỉ?”
“Đúng. Cô ta là đệ nhất công chúa của Nebulis nhỉ? Có một ‘thứ’ đã biến cô ta thành một con quái vật. Bắt đầu từ đó nhé.”
Hoàng đế Yunmelngen lấy ra một mô hình từ sau lưng.
Tinh Nghi - Một quả cầu với sắc xanh chủ đạo và tượng trưng cho đại dương, trên đó vẽ các lục địa. Yunmelngen chỉ vào trung tâm:
“Hãy nhìn vào trung tâm của hành tinh này.”
Dứt lời, Tinh Nghi tách làm đôi. Mặt cắt của quả cầu gồm ba lớp: ‘vỏ’ màu nâu, ‘manti’ màu xanh lục nhạt và ‘trung tâm (lõi)’ xanh lam thẫm.
“Nơi sâu nhất của ngôi sao - trung tâm của hành tinh này vốn là nơi các Tinh linh cư trú. Nhưng từ rất lâu rồi, một vật thể lạ đã xâm nhập nơi đó. Sau đó, ‘cư dân của (trung tâm) tinh cầu’ bắt đầu sợ hãi thứ gọi là ‘tận thế của hành tinh’ đó.”
Y chỉ vào trung tâm của quả cầu.
“Cũng có thể gọi nó là tai họa của hành tinh. Vậy tại sao lại là tai họa? Câu trả lời nằm ở ngay trước mắt các ngươi. Nhìn Meln đi, cứ nhìn hình dạng này là các ngươi hiểu rồi chứ?”
Người thú lông bạc tự chỉ tay vào cơ thể đã biến đổi của mình.
“Tai họa này biến con người và Tinh linh thành những con quái vật kỳ quái. Chẳng hạn như Meln, các phù thủy hay lũ Eidos.”
Tai họa của hành tinh có thể “viết lại” mọi thứ.
Biến hoàng đế thành một thú nhân lông bạc. Biến đệ nhất công chúa thành một phù thủy với cơ thể như bóng đêm đen kịt. Biến Kelvina thành ‘thiên thần tà ác’ với ‘đôi cánh’ khổng lồ mọc ra từ lưng. Biến Tinh linh thành Earth Eidos và Sea Eidos.
“Chờ đã......!”
Đôi môi của Alice trở nên tái nhợt.
“Lũ quái vật gọi là Eidos mà chúng ta đã chiến đấu thực chất chính là Tinh linh sao?”
“Cô hiểu sự nguy hiểm của nó rồi chứ? Đúng vậy. Các Tinh linh cũng sợ hãi thứ đó, đến nỗi tất cả đều muốn thoát khỏi trung tâm của hành tinh. Và Chủ Quyền không biết về chuyện này nên đã lầm tưởng những Tinh linh thoát khỏi lòng đất thông qua Vortex là phước lành.”
“......Chúng ta......thực sự không biết gì cả......” - Alice nén lại một tiếng thì thầm.
Cô luôn tin rằng Vortex là sự phun trào năng lượng Tinh linh.
Trong khi Đế Quốc và Chủ Quyền liên tục bành trướng, cạnh tranh nhau từng mét vuông lãnh thổ thì sâu dưới lòng đất, vô số Tinh linh phải khốn khổ với thứ gọi là Tai họa của hành tinh.
“......Ta hiểu rồi. Tiếp tục đi...... Ta không muốn tin, nhưng......”
Alice nhìn vị hoàng đế.
“Elletear-oneesama đã bị sức mạnh đó biến đổi nhỉ?”
“Elletear là ngoại lệ. Cô ấy không bị biến đổi mà là người chọn ‘biến đổi’. Có lẽ đó mới là thứ mà cô công chúa ấy tìm kiếm. Meln cũng không rõ động cơ của cô ta là gì. Là em gái, chắc cô phải hiểu hơn chứ, công chúa Aliceliese?”
“......Ta.......” - Alice lắp bắp.
Trong lúc đó, Kissing đã tiến lên một bước.
“Hãy nói thẳng...”
“Có vấn đề gì sao, công chúa của nhà Zoa?”
“Cô ta là người mà tôi muốn trả thù. Tôi cứ tưởng chỉ có một mình phù thủy đó thôi, vậy là vẫn còn thứ ban cho cô ta sức mạnh nữa à?”
“Ừ. Không bàn về chuyện trả thù, hạ gục cô ta cũng đồng nghĩa với việc cứu được hành tinh này, cô có thể vỗ ngực tự hào cả đời cũng được.”
Hoàng Đế gật đầu đồng tình.
“Nếu không thể đánh bại ‘tai họa’, một lúc nào đó tất cả con người và Tinh linh trên hành tinh này sẽ biến thành những sinh vật dị dạng, giống như Meln.”
“......Hoàng đế. ‘Một lúc nào đó’ mà ngươi nói là lúc nào?”
“Hiện tại đã và đang xảy ra rồi đấy.”
Hoàng đế ngay lập tức trả lời câu hỏi của Rin.
“Nếu ngươi muốn biết hãy tận mắt chứng kiến. Có một khu vực mà ‘tai họa’ đã ghé qua một lần. Nơi đó được gọi là Khu vực ô nhiễm Katalisk.”
“......Chỗ quái nào thế?”
“Dân chủ Quyền mà cũng không biết à? Nó ở vùng khá xa về phía tây bắc Đế Quốc. Giờ nơi đó chỉ là một vùng đất cằn cỗi, cả côn trùng và thảm thực vật đều đã biến mất. Nói cách khác, đó là nơi không liên quan gì đến Đế Quốc hay Chủ Quyền. Cũng bởi nó chẳng hơn gì một cánh đồng đã cháy rụi cả.”
Hoàng đế xoay quả cầu Tinh Nghi sao trong tay. Y chỉ vào một dải đất dài và hẹp ở phía tây bắc của lục địa.
“Khu vực ô nhiễm Katalisk là nơi bị biến dạng lớn nhất trên lục địa này. Chúng ta sẽ cần ‘người’ dẫn đường để vượt qua. ‘Người’ đó sẽ sớm đến thôi.”
“────Hyaaaa?”
Hoàng đế vừa dứt lời thì đội trưởng Mismis hét lên.
“A-Ai? Ai vừa chạm vào mông tôi đấy...... Nene-chan?”
“Không phải Nene đâu.”
“Thế là Sisbell à?!”
“Ta ở bên phải cô cơ mà. Với lại đằng sau cô cũng có ai đâu...”
“......Hể?”
Mismis quay đầu lại, mọi ánh mắt cũng đổ dồn về phía đó. Nhưng đúng như Sisbell nói, không có ai ở phía sau Mismis cả.
“Hm? Đến rồi hả. Lại đây nào.”
Hoàng đế vẫy tay gọi. Ngay lúc ấy, những tiếng rì rào nghe như tiếng côn trùng vang lên khắp gian phòng.
“A-Ai đó!?”
“Này, ai đang ở đó?”
Iska và May nhìn về hướng hoàng đế phía sau tấm mành. Trước mặt y, không khí lay chuyển như làn hơi nóng. Đột nhiên, một sinh vật nhỏ bé với quần áo rách rưới xuất hiện. ‘Nó’ chỉ cao ngang eo một trưởng thành.
“S-Sinh vật gì thế này?!”
Đội trưởng Mismis hoảng sợ nhảy lùi lại.
“Lẽ nào thứ vừa chạm vào mông tôi là......?”
“Họ là ‘cư dân của tinh cầu’.”
Hoàng đế vẫy tay ra hiệu cho sinh vật nhỏ nhắn vừa xuất hiện và xoa lên cái đầu trông như đang đội mũ trùm của ‘nó’. Cứ như thể y đang vuốt ve một đứa trẻ.
“Họ là những sinh vật nguyên thủy đầu tiên dung hợp với Tinh linh, hay ngay từ đầu đã có hình dạng như vậy? Chính họ cũng không biết câu trả lời, và điều đó cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng là ‘cư dân của Tinh cầu’ có lịch sử chung sống với Tinh linh lâu hơn bất cứ ai.”
“────”
Sinh vật nhỏ nhắn bám chặt vào chân của hoàng đế. Khi chiếc mũ được bỏ ra, khuôn mặt bên dưới chỉ có thể được miêu tả giống như các yêu tinh (nàng tiên) trong truyện cổ tích. Nó sở hữu một đôi mắt to cùng mái tóc chuyển sắc tuyệt đẹp.
“Đáng yêu quá!”
Sisbell thốt lên đầy cảm xúc trong khi nhìn chằm chằm vào sinh vật nhỏ nhắn đang bám vào hoàng đế bằng đôi mắt lấp lánh.
“Trông thần kỳ và đáng yêu quá! Ừm, ờ...... ta có thể ôm nó không? Hay là đem nó đến phòng ta cũng được......”
“────!”
Dân cư của tinh cầu la hét như một chú chim rồi nhảy lùi lại, trốn sau ghế của hoàng đế.
“Aa-aaa. Có một loài động vật ăn thịt đang nhăm nhe tiến lại gần......”
“Nói ai là động vật ăn thịt hả!?”
“Cư dân của Tinh cầu khá nhút nhát. Họ sống trong một khu vực được các Tinh linh bảo vệ và thường thì không rời khỏi đó. Thế nên việc đi đến vùng đất nơi loài người sinh sống với họ mà nói, giống như một chuyến đi sinh tử vậy.”
Hoàng đế mỉm cười gượng gạo và hướng ánh mắt đầy ẩn ý về phía mọi người──
“Tuy nhỏ bé và hơi nhát nhưng hiểu biết Tinh linh của họ là vô đối. Để dễ hình dung thì... Họ là bộ tộc đã tạo ra Tinh linh kiếm.”
“......Những sinh vật nhỏ này ư?!”
Iska lên tiếng và nhìn chằm chằm vào phía sau tấm màn tre. Cậu thấy được, ở phía sau hoàng đế sinh vật nhỏ nhắn kia chỉ ló mỗi khuôn mặt ra ngoài.
“Phải đó, người kế vị của hắc cương. Họ là những người rèn ra Tinh linh kiếm - thứ đã cứu mạng ngươi rất nhiều lần. Nhưng chuyện không chỉ dừng lại ở Tinh linh kiếm. Đây là vấn đề liên quan đến toàn bộ nhân loại và Tinh linh.”
Giọng nói của vị hoàng đế vang vọng.
Thánh Đồ Risya, May...
Alice, Sisbell, Rin và Sissing của Chủ Quyền Nebulis...
Mismis, Jhin và Nene của tiểu đội 907...
Y hỏi tất cả mọi người:
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Tai họa thực sự thức giấc? Câu trả lời nằm ở khu vực ô nhiễm Katalisk. Ta sẽ hỏi lại lần nữa cho chắc chắn. Ai muốn đi? Hãy giơ tay lên.”
Hoàng đế vừa dứt lời, một sự im lặng ngột ngạt bao trùm cả căn phòng. Hãy giơ tay lên. Mệnh lệnh yêu cầu mọi người xác định rõ quyết tâm càng làm bầu không khí thêm căng thẳng.
“────”
“Ồ? Nhanh thật đấy, công chúa của Mặt Trăng.”
Nhìn thiếu nữ giơ tay đầu tiên, hoàng đế mỉm cười đầy phấn khởi.
“Mà nghĩ lại thì cô có thể nhìn thấy năng lượng Tinh Linh bằng mắt nhỉ? Thế thì quá là hoàn hảo ấy chứ.”
“Nơi này có liên quan đến đối tượng trả thù của tôi phải chứ?”
“Đúng vậy. Đó là vùng đất đã bị hủy diệt bởi Tai họa. Đảm bảo cô sẽ không thiệt gì đâu.”
Thú nhân lông bạc nhoẻn miệng cười hài lòng.
“Còn ai không? Có chuyện gì sao, công chúa Alice?”
“......Ta không nghĩ là cần phải giơ tay nữa.”
Alice cố tình buông một tiếng thở dài. Thay vì giơ tay lên, cô khoanh tay đầy kiêu hãnh.
“Rin thì không phải hỏi. Còn Sisbell ở nhà em nhỉ?”
“E-em cũng sẽ đi!” - Trái ngược với chị mình, Sisbell giơ tay lên đầy mạnh mẽ. “Việc bảo vệ trông cậy vào mọi người!”
“......Lại phải trông trẻ à?”
“Này Jhin! Anh nói ai là trẻ con hả?!”
“Ai trẻ con thì là trẻ con thôi. À, quan trọng hơn. Thưa hoàng đế bệ hạ. Có một chuyện tôi muốn hỏi.”
Jhin giữ trán Sisbell không cho cô nhóc xồ vào, và đồng thời hỏi hoàng đế bằng câu từ kính cẩn hiếm thấy.
“Đội trưởng của chúng tôi vẫn chưa ổn định lại. Người có thể làm gì đó không?”
“Chưa ổn định? À, ta hiểu rồi.”
Hoàng đế khẽ mở mắt. Y thấy đội trưởng Mismis dường như đang cố giữ chặt vai trái.
“Ngươi là người đội trưởng đã rơi vào Vortex nhỉ. Phải mất một thời gian dài Tinh linh mới quen được. Để ta xem nào.”
“Eh?... D-Dạ vâng!”
Mismis cởi áo khoác, bên trong là một chiếc áo mỏng. Cô xoay người để lộ vai trái và bóc miếng dán che Tinh linh ấn ra.
Trên da cô là một vết bớt xanh biếc phát sáng rực rỡ. Nó có hình dáng tròn trịa như luồng khí xoáy lại thành hình trái tim.
“Huh?”
Hoàng đế chậm rãi di chuyển. Bỏ tay ra khỏi tay vịn ghế, y nghiêng người về phía trước và thò đầu ra ngoài.
“Hhh...hmmm-? Ồ. Cái này......”
“C-Có chuyện gì ạ?! Vết bớt của tôi...... có gì đó không ổn ạ......!?”
“────”
Hoàng đế không trả lời. Cứ như thể y không nghe được Mismis và tiếp tục nhìn chằm chằm vào Tinh linh ấn trên vai trái của cô với ánh mắt sắc bén.
“T...Thưa bệ hạ......?”
“Eve mà ở đây thì chắc cô ta cũng sẽ bất ngờ lắm.”
“Eh?”
Thủy tổ Nebulis──
Đội trưởng Mismis đơ người khi nghe thấy cái tên mà hoàng đế nhắc đến khi độc thoại.
“D-dạ, ý của người là──”
“Màu sắc, hình dáng, vị trí đặt đều chính xác...... Tinh linh. Không, hay là cô, Alicerose? Thay vì chọn hậu duệ, cô chọn một người ở Đế Quốc có cùng cảnh ngộ sao?”
Thú nhân nheo mắt đầy hoài niệm
“Đội trưởng Mismis Klass thuộc tiểu đội 907.”
“V-Vâng!?”
“Tinh linh ấn của cô không có hại đâu. Không cần nghỉ ngơi. Cứ đi đi.”
“............Dạ. Rõ.”
Thuyền trưởng Mismis cúi chào nhưng trong lòng vẫn tràn đầy hoài nghi.
Đúng là hoàng đế có lẩm bẩm gì đó với vẻ đăm chiêu nên cô cứ tưởng nó rất nguy hiểm. Đến mức Mismis còn thấy hơi hụt hẫng khi biết rằng nó vô hại.
“Dạ...... thưa hoàng đế bệ hạ. Người biết Tinh linh ấn của tôi phải không ạ?”
“Ta từng thấy nó. Từ rất lâu trước đây.”
“Hể!?”
“Ổn rồi. Có vẻ như mọi người ở đây đều có thể tham gia.”
Tinh linh này là gì?
Thông tin mà mọi người muốn biết nhất bị bỏ ngỏ. Chỉ có hoàng đế gật đầu đầy mãn nguyện.
“Đi nào. Đến vùng đất cấm kỵ, ở nơi tận cùng của hành tinh này.”
Trứng cuộn ở đây là trứng cuộn kiểu nhật (Tamagoyaki) nhé. Là món trứng được đánh tan rồi chiên thành nhiều lớp mỏng, cuộn lại thành hình khối. Chắc chỗ này đề cập đến Eve và Elletear. Có thể từ "yêu tinh" hay "tiên" trong tiếng Việt sẽ gây nhầm lẫn (do ấn tượng trong truyện cổ tích ở VN làm cho 2 từ này hơi khác với Châu Âu). Nên là... Eng của từ này là Fairy. Kiểu tóc có vùng chuyển giữa nhiều màu (như 1 phần của dải quang phổ) hoặc một màu nhưng chuyển giữa nhiều sắc độ ấy.Mismis đang ngồi kiểu seiza. Đây là một tư thế ngồi truyền thống của người Nhật, thường được sử dụng trong các nghi lễ, lớp học trà đạo, võ thuật, hoặc khi thể hiện sự tôn trọng. Mô tả nhanh thì là kiểu ngồi quỳ trên sàn, hai chân gập lại, đặt mông lên gót chân, lưng thẳng, tay đặt lên đùi hoặc đầu gối.
