1
Đế Quốc đã chấp nhận sự đầu hàng của công chúa Kissing thuộc Chủ Quyền Nebulis.
Dựa trên lời tự thú cùng bằng chứng cho thấy Kissing không có ý định chiến đấu trực diện đêm qua, cô sẽ được giao cho căn cứ quân sự trung tâm của Đế Quốc.
Tuy nhiên, công chúa này lại là "Gai linh thuần huyết". Do đó, theo sắc lệnh từ hoàng đế, tam tọa Thánh Đồ sẽ trở thành “bạn đồng hành” (người canh gác) của cô.
==========
“──Là vậy đó. Tóm lại, cô bé đó sẽ trở thành khách, nhưng sẽ bị giám sát.”
Tiếng bước chân vọng xuống hành lang. Risya vô tư nói ra điều đó khi cô nhẹ nhàng bước từng bước xuống hành lang vắng lặng của Thiên Thủ Phủ.
“Công chúa Aliceliese và công chúa Sisbell cũng là khách đang được giám sát. Đối với quân đội Đế Quốc thì số người giám sát tăng từ hai lên ba. Nhưng mà trong Thiên Thủ Phủ có rất nhiều phòng trống nên có thể bố trí họ ở đó.”
“......Không ngờ đấy.”
“Không ngờ cái gì thế, Iska-chi?”
Risya quay lại với vẻ đầy hứng thú. Đáp lại, Iska chỉ mỉm cười gượng gạo trong lúc bước đi:
“Em nghĩ thường thì chị Risya sẽ nói mấy câu như: ‘Đừng có làm mọi chuyện phiền phức thêm nữa có được không’ cơ.”
“Ê──, không nha. Có phải chị quản lý quái đâu.” - Risya hờ hững vẫy vẫy tay: “Công chúa Kissing sẽ được chị May trông chừng. Công chúa Aliceliese và công chúa Sisbell thì được tiểu đội 907 của Iska-chi giám sát. Còn chị thì ngồi chơi xơi nước thôi.”
“......Đúng thật.”
“Cũng còn một lý do có tính toán khác. Kissing là nhân chứng quý giá đã thấy Tinh linh thuật của Elletear mà.”
Tinh linh thuật của Elletear là “Song”.
Giọng hát ấy vượt qua mọi rào cản. Bất kỳ ai vô tình nghe phải đều sẽ rơi vào trạng thái hôn mê. Hiện tại vẫn chưa tìm ra cách hồi phục lại khỏi cơn hôn mê sâu này.
“Hoàng đế không đưa ra chỉ thị gì về việc đối đãi với họ sao?”
Ở cuối hành lang kính──
Trên đỉnh tòa tháp bốn tầng “Phi tưởng thiên”, ba thành viên của tiểu đội 907 đang đứng trước đại sảnh - hay phòng của hoàng đế.
“A, Risya-chan và Iska-kun! Hai người đến muộn!” - Nữ chỉ huy tóc xanh Mismis khoanh tay tỏ vẻ bực bội. Jhin và Nene cũng xuất hiện đằng sau cô.
“Mồ~ ‘Đây là buổi họp mặt với hoàng đế điện hạ nên tuyệt đối không được đến muộn’ - chính bà đã nói thế mà Risya-chan?”
“Nhưng tui cũng chỉ bảo là khoảng buổi trưa thôi mà.”
“Mười hai rưỡi rồi đó!”
“Ờm, tui vừa trao đổi với Iska-chi xíu. Tại tui cũng tò mò việc ‘gai linh thuần huyết’ Kissing vượt ngục để nhắm tới Iska mà?..... Nhưng có vé tui lo âu vô cớ rồi.” - Risya nhún vai: “Chị May đang giám sát cô bé. Có vẻ như kể từ đêm qua Kissing đã thay đổi, còn bây giờ cô bé đang trả lời các câu hỏi của chúng ta. Xem ra chuyện cô ấy ‘đầu hàng Đế Quốc’ không phải nói dối. Mà, nếu cô bé cứ ngoan ngoãn như vậy thì dễ rồi.”
“──Này, đám người Đế Quốc...”
Chất giọng đanh thép thốt ra từ miệng Rin, người đứng sau đội trưởng Mismis. Cô trừng mắt nhìn Risya.
“Vừa rồi cô cố tình khiêu khích phải không? Ta không rõ ý định của tiểu thư Kissing là gì, nhưng tiểu thư Alice và tiểu thư Sisbell sẽ không đầu hàng trước Đế Quốc. Đừng có đặt cô ta ngang hàng với bọn ta.”
“Ồ, thất lễ rồi. Tôi vừa nói gì làm các cô phật ý sao?”
Risya cười khúc khích. Trước mặt cô là ba Tinh linh sứ, bao gồm: thị nữ Rin đang nhìn cô bằng ánh mắt hình viên đạn, công chúa Aliceliese tóc vàng - người mà Rin đã thề sẽ trung thành, và cuối cùng là công chúa út Sisbell.
“Công chúa Aliceliese và công chúa Sisbell là những vị khách quan trọng. Đương nhiên tui hiểu điều đó.”
“......Không sao. Ta cũng không yêu cầu phải đối đáp như vậy.”
Alice thở dài. Hai cánh tay cô khoanh lại bên dưới bộ ngực đầy đặn với vẻ mệt mỏi.
“Ta chỉ đến để nghe hoàng đế nói. Ta muốn biết nguyên nhân khiến Elletear trở nên như vậy. Để ta có thể ngăn chặn chị ấy.”
“Ta cũng thế.”
Sisbell xen vào:
“Ta đã nghe kể về công chúa Kissing, nhưng đó là chuyện của Mặt Trăng. Lý do của chúng ta là khác với họ.”
Với Mặt Trăng (Zoa) thì là vì “muốn trả thù”.
Còn với Ngôi Sao (Lou) thì là vì “không thể bỏ qua sự tàn bạo của chị gái cùng chung dòng máu”.
Mặc dù cả hai bên đều thề sẽ đánh bại Elletear, nhưng động cơ của họ lại hoàn toàn khác nhau.
“Thế, giờ vào được chưa?” - Sisbell chỉ tay vào cửa. “Cánh cửa này đóng nãy giờ rồi.”
“Ồ, đúng thật? Bình thường nó luôn mở...... Lẽ nào......”
Ngay khi Risya mở hai bên cánh cửa trượt ra, mùi cỏ cói nồng nặc lập tức lan tỏa.
Hàng chục tấm chiếu tatami được trải khắp gian phòng. Và ở trung tâm, một thú nhân tóc bạc đang ngủ, bộ lông dày cuộn tròn như một chú mèo.
Hoàng đế Yunmelngen...
Y là nhân chứng sống của cho thấy sức ảnh hưởng của đợt Vortex đầu tiên trên thế giới. Mặc dù bị biến thành một hình dạng phi nhân loại nhưng chắc chắn y là hoàng đế.
“......Úi trời~.”
Nhìn xuống thú nhân đang ngáy khò khò, Risya lại ngẩng đầu nhìn lên trần:
“Bệ hạ đang ngủ say. Hẳn ngài đã kiệt sức vì sử dụng ‘Hệ thống phòng thủ hành tinh’ trong trận chiến với Elletear. Có lẽ bệ hạ sẽ không tỉnh lại trong vài ngày.”
“Cái gì-?!”
“Giờ mới được nghe luôn á!?”
Rin và Sisbell cùng mở to mắt.
“Ch-chờ đã! Hoàng đế ngủ thật đấy à?!”
Alice vội vàng bước lên tấm chiếu tatami và chạy về phía Hoàng đế, cô nhìn thú nhân đang cuộn tròn say ngủ.
“......Liệu ta có thể đánh thức hoàng đế không?”
“Cũng được, nhưng vô ích thôi. Một khi hoàng đế bệ hạ đã ngủ say thì kể cả tên lửa có nổ cách vài mét ngài cũng không tỉnh lại đâu.”
“Nhưng thế này thì khác với những gì hoàng đế đã tuyên bố rồi!”
Không có gì bất ngờ khi Alice phàn nàn như vậy.
Đế Quốc là lãnh thổ của địch. Trên thực tế, cô muốn quay về Chủ Quyền càng sớm càng tốt.
──Ta sẽ kể cho cô nghe về sự biến đổi của chị gái mình.
Họ có mặt ở đây là vì niềm tin vào lời hứa của hoàng đế.
“Tiểu thư Alice, người sẽ quay về Chủ Quyền chứ ạ?”
Rin nhẹ nhàng gợi ý.
“Em sẽ ở lại Đế Quốc, thu thập thông tin về tiểu thư Elletear từ hoàng đế. Chắc hẳn hoàng hậu đang rất lo lắng. Thế nên tiểu thư Alice và tiểu thư Sisbell cứ đi trước—”
“Bỏ suy nghĩ đó đi nhé.”
Alice lắc đầu. Cô nhìn Risya trước mặt, rồi nhìn hoàng đế nằm ngủ giữa cô và Risya.
“Cô nói là vài ngày nhỉ. Ta có thể tin vào suy đoán của cô không?”
“Nếu điều đó không xảy ra thì nguy lắm. Sẽ là vấn đề lớn nếu bệ hạ ngủ trong nhiều tháng.”
“............”
Hai bên đối mặt với nhau trong im lặng.
Sau cuộc đấu mắt như thể chiến tranh lạnh, Alice là người đầu tiên quay mặt đi.
“Thôi thì tạm thời ở lại Đế Quốc nhé.”
Cô quay sang Rin và Sisbell, và họ gật đầu đồng ý.
“Đây là thông tin quan trọng. Ta không biết sẽ mất vài ngày hay một tuần, nhưng việc chờ cho đến khi hoàng đế tỉnh dậy là hoàn toàn xứng đáng.”
“Phần còn lại cứ để tui lo, công chúa Aliceliese.”
Risya cười toe toét, một nụ cười vô cùng “công nghiệp”.
“Có thể sẽ khá nhàm chán cho đến khi hoàng đế bệ hạ thức dậy, nhưng xin hãy yên tâm, tui đảm bảo người sẽ không cảm thấy bất tiện.”
2
Thiên Thủ Phủ, tòa nhà thứ hai, tầng bốn.
Hành lang vắng tanh, không một bóng người, kể cả các nhân viên. Thứ duy nhất chuyển động là đám robot quét dọn tự động đang miệt mài làm việc──
“Yosh~ Đây là xác nhận cuối cùng rồi!”
Đội trưởng Mismis vỗ tay.
“Kể từ hôm nay, chúng ta được phân công vào Sư đoàn I thay vì Sư đoàn III! Nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta là chăm sóc cho Alice, Sisbell và Rin.”
“Thực ra là giám sát dưới danh nghĩa ‘chăm sóc’ thôi.”
Jhin tiếp lời không chút do dự:
“Hai công chúa Chủ Quyền và một thị nữ. Thường thì bốn người chúng ta là quá ít để giám sát họ. Nhưng dù sao thì hiện tại cũng đang thiếu người nên không trách được.”
Nguyên nhân là do cuộc tấn công của phù thủy Elletear. Sau khi tiêu diệt Bát đại Tông Đồ, cô đã tấn công căn cứ trung tâm của quân đội Đế Quốc, gây ra thiệt hại lớn ở Đế Đô.
──Không đủ binh lực.
Việc điều trị cho các nạn nhân và tái cơ cấu bộ máy chỉ huy là vô cùng cần thiết.
Chính vì các đồng nghiệp ở căn cứ đang bận tối mắt tối mũi, nên đành phải phó mặc một nhiệm vụ quan trọng như giám sát cho tiểu đội 907.
“Thế, phân công thế nào đây?”
“Jhin-niichan. Chuyện này chị Risya quyết rồi!”
Nene lấy thiết bị liên lạc ra và kiểm tra tin nhắn trong đó.
“Em sẽ đọc nguyên văn. ‘Công chúa Aliceliese, công chúa Sisbell, và người hầu Rin. Trong ba người họ, công chúa Aliceliese và Rin có thể chiến đấu, thế nên giao cho Iska. Jhinjhin sẽ hỗ trợ bằng camera an ninh’. Hết.”
“Anh không có gì phàn nàn, Iska thì sao?”
“Tôi cũng nghĩ sắp xếp như vậy là ổn.”
Thực tế, Iska có chung suy nghĩ với Risya.
......Phân loại và tách ba người ra dựa trên khả năng chiến đấu.
......Đến lúc cần thiết, hẳn họ còn nghĩ đến việc bắt “người không có khả năng chiến đấu” làm con tin.
Mục đích của việc giữ Alice và Rin xa khỏi Sisbell là để ngăn chặn khả năng hai người có năng lực chiến đấu làm loạn ở Đế Đô. Việc Sisbell sẽ được giám sát độc lập so với họ là thứ đảm bảo điều đó.
“Vậy thì Sisbell-san do chị với Nene quản lý à......” - Đội trưởng Mismis khẽ gật đầu. “......Chị hiểu rồi. Cũng hợp lý.”
“Đội trưởng?”
“À, không có gì đâu, Iska-kun. Chắc xong việc rồi đó.”
Đội trưởng Mismis mỉm cười.
“Sisbell-san có...... ‘tiền án’...... thế nên phải để mắt tới em ấy......”
“Nếu Nene và đội trưởng không để mắt đến cô ấy...... chắc chắn Sisbell sẽ lại lẻn vào phòng Iska-nii và Jhin-niichan ngay khi có cơ hội...... Hehe......”
Đội trưởng và Nene thì thầm với nhau. Họ nói nhỏ đến mức Iska còn tưởng họ đang độc thoại.
“Iska.”
Hiếm khi nào Jhin nói xen vào cuộc trò chuyện của Mismis và Nene như vừa rồi.
“Có một thứ tôi muốn xác nhận. Hay đúng hơn là hãy nhớ điều này.”
“Có chuyện gì sao Jhin?”
“............”
Người lính bắn tỉa tóc bạc im lặng.
Sau một lúc im lặng để lựa lời──
“Chị gái của Sisbell - Aliceliese, hay tôi có lẽ nên gọi là Băng họa phù thủy sẽ tốt hơn.”
“Hả!”
“Eh!?”
“Ểeeeeeee~?!”
Iska, Nene và đội trưởng Mismis, cả ba lên tiếng với thái độ không ai giống ai.
Iska thì hơi giật mình, trong khi Nene lại bối rối bởi quá bất ngờ.
Còn đội trưởng Mismis thì khá sốc kèm thắc mắc “làm sao Jhin biết được!?”.
“S-s-sao em lại nghĩ thế, Jhin-kun?!”
“Con quái vật chúng ta chiến đấu - Eidos. Lúc đó, Aliceliese đã sử dụng băng Tinh linh thuật. Chắc Boss cũng thấy rồi.”
“......Đ-Đúng vậy.”
“Vì Sisbell là công chúa, nên chị gái Aliceliese cũng là công chúa. Vậy nên 100% là thuần huyết.”
Số lượng hoàng tộc là có hạn. Đương nhiên, cũng có những thành viên hoàng tộc mà Đế Quốc không hề có thông tin, nhưng họ có thông tin về Băng họa phù thủy là thuần huyết. Và giờ lại xuất hiện một Tinh linh sứ thuần huyết tên Aliceliese cũng sử dụng dụng băng.
Việc Jhin băn khoăn liệu đó có phải cùng một người không cũng là chuyện dễ hiểu.
“A-Alice là Băng họa phù thủy......?”
Nene thở không ra hơi. Bên cạnh cô, đội trưởng Mismis nhìn Iska với ánh mắt đầy ẩn ý, nhưng không có cách nào để Jhin hay Nene hiểu cô đang muốn ám chỉ điều gì.
......Đến nước này rồi, có nên cho Jhin và Nene biết về danh tính thực sự của Alice không?
......Em không chắc. Tin tức mà lan rộng thì nguy hiểm lắm.
Băng họa phù thủy là một trong những mối đe dọa lớn nhất đối với quân đội Đế Quốc.
Ngay cả khi bây giờ "tạm thời không phải là kẻ địch", không có gì đảm bảo mọi quân nhân Đế Quốc đều chấp nhận điều đó.
......Tốt nhất là không đùa với lửa.
......Chừng nào Alice còn ở Đế Quốc, không nên tiết lộ danh tính thực sự của cô ấy.
Thế nên là...
“Được rồi Jhin, tôi sẽ ghi nhớ.”
Iska bình tĩnh gật đầu với người bắn tỉa tóc bạc.
“Tôi không biết cô ấy có phải là Băng họa phù thủy không, và nếu chúng ta hỏi, có lẽ cô ấy sẽ càng cảnh giác hơn, thế nên tôi muốn tránh điều đó. Tuy vậy, tôi sẽ vờ như không biết trong khi giám sát họ.”
“Vậy cũng được.”
Jhin dựa lưng vào tường.
“Tôi sẽ đến phòng thông tin ở tầng một. Tôi sẽ quan sát mọi thứ qua camera an ninh. Nhưng riêng Tinh Linh Kiếm, hãy đảm bảo không bao giờ rời xa nó.”
“Hiểu rồi. Nhưng...... tôi nghĩ không cần lo ngại việc cô ấy sẽ nổi điên lên đâu.”
Giải tán.
Jhin đi đến phòng thông tin ở tầng một để quan sát camera.
Iska đi đến phòng của Alice và Rin ở tầng bốn.
Nene và Mismis đi đến phòng của Sisbell ở tầng ba.
Mọi người đi đến căn phòng mình được phân công.
==========
Thiên Thủ Phủ, tầng bốn.
Có vẻ một văn phòng bỏ trống đã được tận dụng và đang trong quá trình tu sửa để trở thành phòng chung của Alice và Rin.
Đó là những gì Iska được biết, cho đến khi cậu mở cửa và──
Thứ đầu tiên đập vào mắt Iska là chiếc đèn chùm sang trọng trên trần nhà. Sau đó là bức tường được dán giấy với họa tiết trang trí tinh xảo.
Tất cả đều là hàng mới và là sản phẩm chất lượng cao, không dễ để có được.
“Hả?”
Iska dụi mắt liên hồi. Cậu nghe nói đây là một văn phòng đã không được sử dụng trong nhiều thập kỷ, nhưng những gì Iska thấy lại là một căn phòng hạng sang của một khách sạn xa hoa.
“......Văn phòng lúc nào cũng sang trọng như thế này ư?”
“Đừng có nói mấy câu ngớ ngẩn thế chứ.”
Khi đi ngang qua trước mặt Iska, Rin đang cầm trên tay một số cuốn catalogue đồ nội thất dày cộp.
“Các đơn hàng dùng cho tu sửa vẫn đang trong quá trình giao. Ta đã tức tốc mua giấy dán tường, đèn chùm trên trần và thảm trải sàn thay thế.”
“Hể~, nhanh đấy nhỉ.”
“Tạm thời, ta cũng đã lắp đặt vòi hoa sen và phòng tắm ở phía trong.”
“Có nhanh gọn quá không!?”
“Mới chỉ xong bước đầu thôi. Nhìn cái bàn cũ này đi!”
Rin đập mạnh vào chiếc bàn cũ.
Có vẻ như cái bàn này vẫn chưa được thay thế.
“Ta rất muốn sử dụng hàng nội thất của Chủ Quyền, nhưng riêng lần này ta sẽ cắn răng chịu đựng để mua một chiếc bàn từ thương hiệu nội thất sang trọng nhất Đế Quốc.”
“......Là cắn răng chịu đựng dữ chưa?”
“Vì căn phòng lý tưởng của tiểu thư Alice.”
Rin lật nhanh cuốn catalogue nội thất trên bàn.
“Vẫn còn thiếu một cây đại dương cầm, và một chiếc đồng hồ treo tường cỡ lớn, và──”
“Này Rin.” - Giọng nói mệt lả vang lên.
Iska quay về hướng đó thì thấy Alice đang ngồi trên chiếc ghế sofa sang trọng.
“Ta nghĩ đủ rồi đó. Nhìn chiếc sofa này xem. Nó lún sâu đến nỗi khó mà đứng dậy...... Đâu phải cứ đặt mấy món cao cấp là tốt đâu.”
“Không, vẫn chưa đủ đâu, Alice-sama.”
Đôi tay của Rin hoạt động không ngừng nghỉ. Cô liên tục khoanh tròn vào cuốn catalogue, đồng thời ghi chú về thông tin đặt hàng.
Khi Iska đang quan sát cô hầu gái bận rộn──
“Cản đường quá đấy.”
─thế là cậu đành phải đi vào trong phòng khách.
Trèo lên chiếc thang mình mang theo, Iska gắn một camera nhỏ vào góc trần nhà.
Sau đó, cậu lắp thêm một cái bên dưới đồng hồ trên bức tường đối diện, và một cái nữa ở góc sàn. Camera cùng màu với giấy dán tường nên không nổi bật lắm.
“Ara?”
Alice quan sát cậu với vẻ mặt tò mò.
“Iska, đó là cái gì thế?”
“Đây là camera giám sát. Là loại camera cố định, không cần dây nguồn. Chỉ cần đặt ở đây là có thể hoạt động liên tục trong vòng 48 giờ nên khá tiện lợi.”
“......Đúng vậy. Nhà cung cấp đồ nội thất sẽ đến sớm nên hãy hoàn thành nhanh nhất có thể.”
Alice lại ngả người lên ghế sofa, cùng ánh mắt như thể đã thấu hiểu mọi sự.
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy camera giám sát được lắp đặt công khai như vậy đấy.”
“Thì tôi cũng vậy mà.”
Alice và Rin là đối tượng bị giám sát.
Cả hai đều biết rằng Iska sẽ chịu trách nhiệm giám sát họ.
──Tôi sẽ không làm gì đáng ngờ.
Việc Alice không phản đối việc lắp đặt camera giám sát có lẽ là để thể hiện thiện ý của mình.
Có tổng cộng tám camera. Bốn trong số chúng được lắp đặt ở phòng khách với các góc nhìn khác nhau, tiếp theo là hai cái ở hành lang.
Tính sao với hai cái còn lại giờ?
“Ờ, xem nào, ngoài phòng khách và hành lang ra thì...... Ủa, chỗ này là?”
Ở cuối hành lang, Iska thấy một cánh cửa với kính mờ.
“Đứng lại đó, tên kiếm sĩ Đế Quốc!”
Rin hoảng hốt chạy tới.
“Đó là phòng tắm! Ngươi định lắp camera ở đó luôn á?”
“Hả? À, ra vậy, xin lỗi! Vậy ra đây là phòng tắm tạm thời......”
Iska giật mình lùi lại.
Có lẽ tâm trí cậu tập trung vào việc phải lắp camera giám sát đến mức suýt chút nữa lắp một cái trong phòng tắm.
“Tên kiếm sĩ Đế Quốc...... Lẽ nào ngươi định thưởng thức cơ thể trần trụi của tiểu thư Alice!”
“Hiểu lầm rồi! Tôi cũng chỉ đang làm nhiệm vụ thôi, tôi cần có phạm vi quan sát càng rộng càng tốt.”
“Ngươi còn muốn quan sát cơ thể của tiểu thư Alice trên phạm vi rộng ư!”
“Có nhất thiết phải nhấn mạnh vào chỗ đó không?!”
Và...
Có tiếng bước chân ở phía sau.
“Có chuyện gì sao Rin? Iska?”
“Tiểu thư Alice, xin hãy nghe thần nói!”
Rin quay đầu lại. Cô chỉ tay về phía Iska và nói với Alice - người vừa bước đến.
“Tên kiếm sĩ Đế Quốc này!”
“Dừng lại─────!?”
“Hắn định lắp camera an ninh trong phòng tắm!”
“Cái gì?!” - Mắt Alice mở to: “Iska, không lẽ cậu......”
“Hiểu lầm thôi! Nghe này Alice, tôi được giao tám camera giám sát, trong lúc tôi đang băn khoăn không biết nên lắp ở đâu ngoài phòng khách thì......”
“────”
Alice im lặng. Nhưng những lúc như thế này, sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn việc cô nổi đóa lên. Từ sự im lặng đến bất thường ấy, không ai biết lời nào sẽ bật ra từ miệng cô......
Trước mặt cô, Iska bất giác nín thở.
“......Tôi hiểu rõ ngọn ngành rồi.” - Alice gật đầu với vẻ trang nghiêm. Cô lên tiếng với tất cả sự nghiêm túc của mình: “Tóm lại việc cậu lắp camera giám sát là vì có hứng thú với cơ thể khỏa thân của tôi sao?”
“Lý giải kiểu gì vậy?!”
“......Nhưng cũng có lý mà...... nghĩ kỹ lại thì...... cậu cũng đã từng thấy rồi......”
Alice ngẩng đầu lên. Dẫu cho nét mặt cô lúc này trông cực kỳ nghiêm túc, thì hai gò má vẫn đỏ lên thấy rõ.
“K-Không! Chỉ vì cậu từng thấy một lần không có nghĩa là tôi sẽ dễ dàng cho cậu thấy cơ thể khỏa thân của tôi lần thứ hai! Ít nhất cậu cũng phải gỡ camera xuống! Sau đó thì chí ít......”
“Người đang nói cái gì vậy, tiểu thư Alice?!”
Rin che miệng Alice lại.
“Có máy quay hay không cũng không được! Tiểu thư Alice, xin hãy bình tĩnh lại. Đừng để mấy lời đường mật của tên kiếm sĩ này dắt mũi!”
“Hả?! Hóa ra nãy giờ cậu chỉ đang nịnh nọt thôi à!?”
“Nịnh nọt chỗ nào cơ chứ?!”
Sau một hồi thảo luận──
Họ quyết định sẽ lắp camera giám sát ở phòng khách, hành lang và phòng ngủ. Đương nhiên sẽ bỏ qua nhà tắm, nhà vệ sinh.
Sáng hôm sau, chín giờ.
Khi Iska quay lại, phòng của Alice được trang trí còn đẹp hơn.
“Ngươi đến muộn, kiếm sĩ Đế Quốc.” - Rin nói trong khi rót trà: “Hoàng đế dậy chưa?”
“Chưa đâu. Chị Risya vẫn đang theo dõi. Chị ấy nói với tốc độ này thì phải mất vài ngày nữa. Vậy nên, xin hãy kiên nhẫn thêm ít lâu.”
“......Bọn tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.”
Alice đứng dậy từ chiếc sofa.
Trước đó và hôm qua cô mặc một chiếc váy liền thân cao cấp. Còn từ sáng hôm nay, cô mặc một chiếc áo phông cùng quần dài. Có lẽ cô mặc thế này để giống với người ở Đế Quốc hơn.
“Đành vậy. Tôi sẽ để cậu chăm sóc cho tôi.”
“Thế đấy, kiếm sĩ Đế Quốc. Dù không muốn nhưng ta vẫn sẽ cho ngươi một nửa vinh hạnh được chăm sóc cho tiểu thư Alice.”
“Uwaaa, nghe phiền thế!?”
Dẫu vậy, đó cũng là một phần nhiệm vụ của Iska. Kể cả khi Alice và Rin đang bị giám sát, nhưng hiện tại họ vẫn là khách.
“......Thôi được rồi. Nhưng tối đa tôi cũng chỉ có thể cung cấp nhu yếu phẩm hay thực phẩm mà hai người yêu cầu thôi. Nếu cần gì thì cứ nói cho tôi biết.”
“Tôi có một yêu cầu ngay bây giờ.”
Alice chỉ vào chiếc màn hình lớn trên tường.
Thiên Thủ Phủ là một "tòa nhà không cửa sổ". Vì không có cửa sổ nào để ngắm quang cảnh xung quanh nên hình ảnh của thế giới bên ngoài được chiếu lên màn hình như thế này.
Mọi người đang đi bộ dọc theo những tuyến phố chính.
Hiện là chín giờ sáng nên không khó để thấy các nhân viên văn phòng mặc vest chỉnh tề. Alice chỉ tay vào họ──
“Họ đi lại bên ngoài như thế này có ổn không vậy?”
“......Ý cô là...?”
“Ô nhiễm không khí ở Đế Quốc ấy!”
Alice lại chỉ tay lên bầu trời phía trên tòa nhà.
“Tôi nghe nói Đế Quốc có nền văn minh cơ giới hóa hàng đầu thế giới...... nhưng đổi lại, không khí bị ô nhiễm bởi khí thải và khói nhà máy. Cỏ héo, hoa tàn,... nơi đây còn nổi tiếng với việc ngay cả hít thở cũng khó khăn và khiến người ta ho sặc sụa.”
“Nổi tiếng cái gì chứ, đó chỉ là tin đồn thôi!”
“......Không phải vậy sao?”
“Nhìn vào video đi. Đó đó, bầu trời trong vắt.”
“Không thể tin được! Người dân ở Đế Đô phải đeo mặt nạ phòng độc mới có thể đi lại...... Những gì tôi nghe từ các đại thần đều là giả dối!”
“Liệu có thể cân nhắc đuổi việc vị đại thần đó được không?!”
Alice sốc bởi không thể tin nổi. Tuy là quốc gia thù địch, nhưng cũng thật khó tin khi một lời nói dối trắng trợn như vậy lại có thể tồn tại ở Chủ Quyền.
“Alice-sama.”
*Lóe sáng*
Đúng lúc đó, mắt Rin đột nhiên sáng lên.
“Xin người đừng mất cảnh giác. Đây chỉ là một video thôi. Có thể những người đi bộ trên phố đều là các robot tinh vi, và ngay cả bầu trời trong xanh này cũng chỉ là ảnh đã qua chỉnh sửa......”
“Đúng thật!”
“Đúng cái gì chứ! Nước và không khí ở Đế Quốc đều không tệ như vậy!”
“────”
Alice trầm ngâm:
“......Cũng đúng.”
Cô cầm lấy chai nước đã uống một nửa.
“Tôi cũng lo việc có thể mình không hợp với nước hay không khí. Tại có lần tôi bị đau bụng vì uống nước ở nước ngoài. Nhưng có vẻ ổn rồi.”
“......Ta cũng có thể chịu đựng ở mức độ nào đó.”
Rin miễn cưỡng gật đầu.
“Nếu buộc phải nói ra thì hơi khó nuốt so với Chủ Quyền một chút. Có lẽ do sự khác biệt về hàm lượng khoáng chất có trong đất giữa Đế Quốc và Chủ Quyền. Nếu nhắm mắt cho qua thì nước và không khí vẫn ở mức chấp nhận được.”
“Là rõ.”
Iska nói và thở phào nhẹ nhõm.
Đối với họ, Đế Quốc là lãnh địa của kẻ thù. Mặc dù sự an toàn của họ được đảm bảo, nhưng không khí và nguồn nước không phù hợp có thể gây ra khó chịu không đáng có.
“Hai người muốn dùng gì cho bữa trưa? Vẫn còn sớm nhưng nếu đặt hàng bây giờ thì vừa đúng trưa là hàng được giao tới.”
“Hừmmmm...”
Đúng lúc đó, đôi mắt Rin lóe sáng.
“Tiểu thư Alice, đây có thể là cơ hội tốt để nghiên cứu.”
“Nghiên cứu gì vậy?”
“Chúng ta có thể do thám tình hình quân địch. Thay vì ẩm thực Chủ Quyền như thường lệ, sao người không thử đồ ăn mà dân Đế Quốc vẫn thường dùng?”
“Nếu vậy ta có một ý tưởng!”
Alice đứng dậy khỏi ghế sofa. Cô nhặt đống tờ rơi trên bàn lên.
“Đây rồi! ‘Titan Burger’ chi nhánh Đế Đô! Đây là một cửa hàng hamburger nổi tiếng ở Đế Quốc, họ cũng có một chi nhánh ở thành phố trung lập nên ta cũng khá tò mò. Món nổi tiếng nhất của họ là Titan Burger, đúng như tên gọi, đó là một miếng hamburger khổng lồ được tẩm ướp với rất nhiều gia vị──”
“Alice-sama.”
“──Hả!?”
Giọng nói lạnh lùng của Rin giúp Alice lấy lại bình tĩnh.
“......È hèm. Ta bình tĩnh lại rồi.”
“Có vẻ tiểu thư biết rõ quá nhỉ? Mà nói mới nhớ, trước đây là về một họa sĩ hoàng gia tên Vibrant thì phải. Người dường như rất nhiệt tình trong việc tìm hiểu các họa sĩ của Đế Quốc.”
“Ơ, c-cái đó có liên quan gì đâu?!”
Alice vội vàng xua tay ra hiệu ‘không phải đâu’.
“......Được rồi Iska, bữa trưa sẽ là Titan Burger. Tôi sẽ ăn kèm với salad, còn Rin là với khoai tây chiên. Đừng quên dùng loại muối đặc chế của cửa hàng để rắc lên khoai tây chiên nhé!”
“Chi tiết nhỉ?”
“C-chỉ là tôi được nghe nói thôi mà! Iska, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó!”
Alice nhanh chóng trả lời và quay mặt đi.
.
Buổi trưa──
Những chiếc bánh hamburger mới ra lò đã được giao đến từ trụ sở chính của Titan Burger tại Đế Đô.
“Giao tới rồi đấy.”
“Đến rồi!”
“......Tiểu thư Alice, xin đừng bỏ lỡ cơ hội này.”
Hai người mở tem niêm phong hộp ra, hơi nóng mang theo hương thơm lan tỏa ngập tràn.
“Đây là Titan Burger...!”
“Đối với người Đế Quốc như tôi thì nơi đây cũng chỉ là một chuỗi hamburger bình thường thôi.”
“Không sao cả. Ăn liền cho nóng!”
Alice hào hứng cầm chiếc hamburger lên.
Cảm giác nhẹ nhõm sau khi thích nghi được với không khí và nước của Đế Quốc hẳn đã làm dịu đi nỗi lo lắng về đồ ăn của Alice. cô nhanh chóng cắn một miếng hamburger──
“Nn~”
Alice khựng lại. Cô cầm chiếc hamburger bằng cả hai tay và bắt đầu kiểm tra kỹ, từ lớp rau đến lớp thịt bên trong.
“Sao vậy Alice?”
“......K-không có gì đâu. Đừng để ý.”
Alice tiếp tục ăn chiếc bánh hamburger và cứ thế ăn trong im lặng cho đến nửa cái.
“*Khụ khụ*!”
Alice đột nhiên ho sặc sụa. Cô cầm chiếc hamburger bằng một tay và che miệng lại bằng tay kia trong khi vẫn ho liên tục.
“Tiểu thư Alice?! Này kiếm sĩ Đế Quốc, đừng nói là ngươi bỏ độc vào đấy!”
“K-Không! Chắc chắn không!”
Vì Iska cũng đặt một suất y hệt. Cậu đã ăn xong trước Alice và chẳng có gì bất thường cả. Vị của nó y hệt với cái Titan Burger mà cậu đã ăn vô số lần trước đây.
“......*Khụ*...... K-không, không phải vậy......”
Alice uống cạn cốc nước, ôm ngực và hít một hơi thật sâu.
“......Gia vị quá nồng khiến tôi bị nghẹn thôi.”
“Hả? Nồng quá á? Đúng là nó có vị cay nhẹ thật...”
“Đúng đó!”
Alice gật đầu đồng tình.
“Họ cho nhiều tiêu và mù tạt quá! Vị cay mạnh đến nỗi làm hỏng cả hương vị của nguyên liệu thay vì làm nổi bật chúng! Ngoài ra cũng rất mặn nữa!”
“......Tôi thì ổn với vị mặn đậm đà thế này, nhất là khi đang đổ mồ hôi.”
Hương vị đậm đà như thế này rất thích hợp khi cơ thể mệt mỏi. Đó là lý do tại sao nơi này được nhiều người ưa chuộng và trở thành một nhà hàng hamburger nổi tiếng.
“Tôi đạt tới giới hạn rồi!”
“Tôi cũng đoán vậy.”
“Ừ. Vị mạnh quá. Rin nhỉ?”
“......Eh?”
Rin bối rối chớp mắt.
Nhân tiện, cô đã ăn xong một chiếc hamburger cùng loại với Alice rồi, cả phần khoai tây chiên nữa. Trên tay Rin chỉ còn giấy gói thôi.
“────”
Rin nhìn chằm chằm giấy gói trên tay.
“Tiểu thư Alice nói đúng đó! Này, kiếm sĩ Đế Quốc, ngươi nghĩ bọn ta sẽ thích cái hamburger kinh tởm này sao? Làm lại đi!”
“Chẳng phải cô ăn hết rồi sao!?”
“Rút kinh nghiệm cho bữa tối đi, kiếm sĩ Đế Quốc.”
Rin rót nước vào cốc của Alice.
“Ngươi thấy đấy, khẩu vị của tiểu thư Alice nhạy cảm như trẻ con. Hãy chuẩn bị một món ăn ấm áp, tận dụng tối đa hương vị của các nguyên liệu, tuyệt đối không thêm thắt hay cắt xén quá lố.”
“Yêu cầu vô lý thế!?”
Trước yêu cầu có phần vô lý từ Rin, Iska chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.
Trong bữa tối định mệnh hôm đó──
Iska đã chọn một hộp bento sang trọng từ một khách sạn mang tính biểu tượng của Đế Đô.
Để thỏa mãn vị giác của Alice, cậu đã hỏi đội trưởng Mismis và Nene: “Hai người có biết quán nào ăn ngon không?”, sau đó nhờ các mối quan hệ của Risya để đặt hàng.
Đầu tiên, Rin sẽ nếm thử để xem nó có độc không.
“Chết ti-!”
Khi Rin vừa cắn món thịt chính, vẻ mặt của cô nhăn lại và bắt đầu loạng choạng, chống khuỷu tay lên bàn.
“......Kiếm sĩ Đế Quốc, ngươi làm được rồi!”
“S-sao vậy?!”
“Ngon!”
“Đừng có hành động gây hiểu lầm thế chứ!?”
“......Đáng tiếc nhưng thần phải thừa nhận. Tuy là món của Đế Quốc, nhưng lại được nêm nếm rất tinh tế. Chắc chắn tiểu thư Alice sẽ không gặp vấn đề gì. Tiểu thư Alice──”
“Ngon quá!”
“Nhanh thế!?”
Trước khi Rin kịp “thử độc” tất cả các món, Alice đã không kiềm chế được và bắt đầu ăn.
Quả nhiên là khách sạn nổi tiếng ở Đế Đô. Có lẽ nhờ việc đã quen chế biến cho du khách từ khắp thế giới nên món ăn cũng hợp với khẩu vị của hai người đến từ Chủ Quyền.
Cả Rin và Alice đều dùng xong bữa tối mà không phàn nàn gì.
“......Hừm...... Không ngờ đồ ăn của Đế Quốc lại ngon đến thế.”
Rin vừa nói vừa lau miệng.
“Người thấy thế nào thưa tiểu thư Alice?”
“Không có gì để phàn nàn.”
Alice trả lời trong khi tao nhã thưởng thức tách trà sau bữa ăn.
“Không hổ danh Iska. Tôi biết cậu có thể đáp ứng được kỳ vọng của tôi.”
“Mừng là cô thích.”
“Ừ. Vậy thì mỗi ngày, tôi sẽ────......”
Đúng lúc đó, Alice - người đang mỉm cười, đột nhiên đặt tách trà trở lại đĩa. Dường như cô vừa nghĩ ra cái gì đó, thậm chí còn bắt đầu lẩm bẩm một mình trong khi tay khoanh trước ngực.
Có chuyện gì vậy?
Khi Iska và Rin cùng nhìn cô, Alice mở to mắt ra.
“Đợi đã Iska, tôi sẽ sửa lại!”
“Hả?”
“Món ăn này hoàn toàn không ổn! Tôi không thể ăn được!”
“Kể cả khi cô vừa ăn hết sạch ư!?”
Tự nhiên Alice nói gì thế?
Đây là suất bento đặc biệt của khách sạn nổi tiếng ở Đế Quốc, ngay cả Rin cũng phải công nhận là ngon. Và giờ, chính Rin cũng phải nhìn chủ nhân của mình một cách khó hiểu.
“Món ăn này quả thực là thượng hạng. Không thể phủ nhận hương vị tinh tế và thanh nhã của nó.”
“......Chẳng phải thế là tốt sao?”
“Không, không tốt! Bởi vì nó thiếu đi sự ‘thấu hiểu’!” - Alice đứng dậy. “Iska, cậu nghĩ điều quan trọng nhất khi nấu ăn là gì?”
“......Hương vị và dinh dưỡng chăng.”
“Câu trả lời là ‘sự chân thành’!”
Alice đặt một tay lên ngực.
Giống như một ca sĩ opera đang trình diễn trên sân khấu trên sân khấu với khán giả là Iska và Rin, cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà trong vai diễn của một nghệ sĩ thực thụ.
“Đúng là hương vị của món này rất ngon. Chắc hẳn nó phải được làm từ những nguyên liệu hảo hạng và được nêm nếm tinh tế. Nhưng nếu chỉ có vậy thì chưa đủ để lay động trái tim người thưởng thức! Cái mà tôi muốn là một món có thể làm lay động trái tim người ăn nó...... Hiểu rồi chứ?”
*Lấp lánh, lấp lánh*
Alice liếc về hướng Iska liên tục trong khi nêu rõ tư tưởng của mình.
“Lần này tôi là thực khách. Nói cách khác, người hiểu tôi nhất sẽ là đầu bếp của tôi. Người GẦN GŨI với tôi nhất...!”
“──Vậy thì, Rin...”
“──Hmm. Hiểu rồi ạ. Từ ngày mai thần sẽ nấu ăn cho người, thưa tiểu thư Alice.”
“Không ph──!” - Alice nói chen vào với khuôn mặt đỏ bừng: “Rin cũng là khách giống như ta. Vậy nên...!”
“? Ý cô là sao?”
Iska không hiểu rốt cuộc ý của Alice là gì khi cô nói rằng cô muốn sự chân thành trong món ăn. Cả việc người nấu cho cô phải là người hiểu cô nhất.
“......Đồ ngốc.” - Alice nói thầm.
Có vẻ Alice vừa lẩm bẩm gì đó, nhưng vì âm lượng quá nhỏ nên không ai có thể nghe được.
“Àaaa~ Mồ! Đã vậy tôi sẽ nói thẳng! Iska...!”
“C-Cái gì?”
“Cậu từng nói mình sẽ tự làm pasta vào ngày nghỉ phải không? Vậy mai cậu nấu bữa tối đi, tôi sẽ thẩm định món ăn của cậu!”
“Sao tự nhiên cô lại ra vẻ ngồi mâm trên thế!?”
Và thế là... Iska sẽ phải trổ tài nấu ăn cho hai người do yêu cầu kỳ lạ của Alice.
Ngày hôm sau, Iska với chiếc tạp dề trước ngực đang nhìn chằm chằm vào nồi pasta đang sôi sùng sục.
Cậu đang nấu ăn cho Alice.
“......Tại sao lại là mình......”
“Nói ít thôi và làm việc đi, kiếm sĩ Đế Quốc.”
“Thì tôi đang làm còn gì?”
Vừa canh độ chín của mì, Iska vừa chuẩn bị sốt pasta trong chiếc chảo bên cạnh. Sốt pasta cũng chỉ là loại sốt đơn giản được làm bằng cách ninh cà chua bi với muối và hạt tiêu.
“Hừmm~”
Rin đang quan sát với vẻ thích thú khác thường.
Chính cô đã nói: “Ta phải theo dõi phòng trường hợp ngươi bỏ độc vào”, nhưng đến lúc Iska làm thì Rin chỉ chăm chú nhìn đồ ăn thôi.
“Đúng là món ăn đơn giản. Không có gì cầu kỳ trong chế biến cả.”
“Ừ thì nó đơn giản là món pasta mà tôi hay làm thôi. Mấy quả cà chua này cũng chỉ là hàng mua trong siêu thị thôi.”
“......Hmm. Thế thôi mà sao Alice-sama phấn khích thế nhỉ?”
Rin lấy bát đĩa ra. Có lẽ việc cô bày chúng ra thành hàng trong bếp là cách cô giúp đỡ trong âm thầm.
“Tiểu thư Alice đã thưởng thức ẩm thực hoàng gia từ bé. Không thể nào có chuyện ngươi có thể làm hài lòng vị giác tinh tế của tiểu thư.”
“Thật lòng mà nói thì chính tôi cũng nghĩ vậy.”
“......Haizz~. Riêng chuyện này ta đồng cảm với ngươi.”
Rin thở dài, tay chống lên hông.
“Ta nghĩ các cụ phải gánh còng lưng thì tiểu thư Alice mới ăn một miếng món mà ngươi làm. Nhưng hãy chuẩn bị tâm lý cho trường hợp tệ nhất, tiểu thư Alice sẽ từ chối trước khi bỏ vào miệng.”
Mười phút sau, món mì kèm nước sốt cà chua đã hoàn thành và được đưa đến trước mặt Alice.
“Ngon quá!”
“Đùa à!?”
“Không thể nào!? Tiểu thư Alice, người vẫn còn tỉnh táo chứ?!”
Alice lập tức tươi tỉnh hẳn lên. Chỉ có Iska và Rin là ngạc nhiên trước lời khen bất ngờ.
“Tiểu thư Alice?! Ý người là...?”
Rin hoảng hốt nếm thử món pasta.
“......Đúng là không tệ, nhưng nó chỉ ở mức pasta thông thường. Trông giống với kiểu pasta gia đình với hương vị nhạt nhẽo hơn là kiểu nhà hàng.”
“Không phải nhạt nhẽo, mà phải là mộc mạc.”
Alice gật đầu và đưa những sợi mì vào miệng một cách thỏa mãn.
“Chúng ta luôn được ăn những món ăn với nguyên liệu đắt đỏ cùng cách chế biến cầu kỳ ở cung điện nên ta không muốn một bữa ăn như vậy. Như Rin đã nói, là kiểu gia đìn-...... Hả, gia đình (hai người) ư?!”
“? Sao mặt người đột nhiên đỏ thế?”
“R-Rin, đừng có nói nhảm! Chắc em tưởng tượng ra thôi!”
“Tưởng tượng?”
Alice đang nói cái gì thế?
Trong lúc Iska và Rin nhìn nhau bối rối, Alice đã ăn hết sạch pasta.
“Chính nó! Đây chính là thứ tôi tìm kiếm!”
“......T-Thật à?”
Iska nhận được một đánh giá vượt ngoài tưởng tượng. Và cậu cũng không ghét khi được khen ngợi tài nấu ăn như vậy.
“Từ hôm nay trở đi, cậu sẽ phải nấu cho tôi ba bữa một ngày!”
“Vô lý vừa thôi chứ?!”
Đương nhiên Iska phản đối ngay lập tức. Mặc dù thỉnh thoảng cậu cũng nấu ăn thật, nhưng quả nhiên chuẩn bị mọi thứ hằng ngày là không thể.
“Kể cả muốn nấu thì tôi cũng đâu biết Alice thích hay ghét thứ gì......”
“Ừ nhỉ. Vậy thì tôi sẽ nói cho cậu biết. Tôi──...... À, khoan. Đợi đã!”
“Hả?”
“Đừng nói gì cả! Tôi vừa nảy ra một ý tưởng!”
Alice giơ tay ra hiệu “chờ đã”. Cô đưa tay lên trán và khẽ lẩm bẩm một mình.
“──Nghĩ kỹ đi, Alice. Mày chỉ đang đơn phương thỏa mãn với đồ ăn của cậu ấy thôi. Chẳng phải nấu lại một bữa mới là phải phép sao? Sau khi nếm thử đồ ăn của mình chắc chắn cậu ấy sẽ phải thốt lên mấy câu như: ‘Không hổ danh Alice. Quả đúng là đối thủ của tôi’, rồi mình sẽ nói: ‘Fuu~. Đồ cậu nấu cũng ngon lắm, Iska’... Chắc chắn cách này ổn hơn mà!”
“Alice?”
“Tiểu thư Alice?”
“......Quyết định rồi.”
Nói rồi, Alice quay đầu lại cùng một vẻ mặt tự tin tuyệt đối, như thể đã suy nghĩ thấu đáo.
“Ngày mai tôi sẽ nấu bữa tối! Cả một phần cho Iska nữa!”
“Hảaa?!”
“Xin người chờ chút đã, Alice-sama!?”
Rin ngay lập tức nói xen vào.
“Em nghĩ đó là một quyết tâm đáng ngưỡng mộ, nhưng......”
“Ta muốn nấu gì đó. Rin, mau lấy cho ta một chiếc tạp dề đi!”
“Xin người chậm lại chút đã!”
Hiếm khi nào thấy Rin hét lên với chủ nhân của mình như lần này. Đối với Iska thì đây là lần đầu cậu thấy Rin lên giọng với Alice.
“......Xin mạn phép cho em nói điều này.” Rin quỳ xuống trước chủ nhân của mình: “Em hiểu cảm giác của người, Alice-sama. Nhưng, xin người hãy nghĩ kỹ.”
“Ý em là sao?”
“Đúng là đồ ăn do tiểu thư Alice nấu đủ khả năng giết chết một người, nhưng đầu độc tên kiếm sĩ Đế Quốc này ở đây thì không phải là lựa chọn khôn ngoan đâu ạ.”
“Làm gì có chuyện ta bỏ độc vào đồ ăn chứ!”
“......Nhưng nếu tên kiếm sĩ Đế Quốc này chết sau khi ăn đồ do tiểu thư Alice nấu, người sẽ trở thành nghi phạm hàng đầu!”
“Sao em cứ mặc định ăn xong là sẽ mất mạng thế?!”
Không thể nào.
Nghe hai người nói chuyện, Iska thấy cũng thấy rùng mình.
“Alice, không lẽ cô...!”
“Hiểu lầm thôi!?”
Alice hoảng hốt lắc đầu qua lại.
“Tôi... thực sự tôi chỉ là muốn...... cậu được ăn mấy món ngon thôi mà!”
“KHÔNG!”
Rin ngắt lời Alice bằng giọng nói còn cứng rắn hơn vừa nãy.
“Xin thất lễ! Nhưng so với món mà tiểu thư Alice nấu ở nhà thì một ổ bánh mì phơi nắng phơi gió trong một bãi rác ngẫu nhiên ở Đế Đô còn ngon hơn nhiều!”
“Quá đáng rồi đó!!”
Alice càng hoảng hơn, ngay lập tức ngăn Rin lại. Chứng kiến cảnh đó, Iska không khỏi lạnh gáy.
Sau những lời cầu khẩn từ cả hai người, Alice miễn cưỡng từ bỏ việc nấu ăn.
==========
Cùng lúc đó──
Sisbell, cô công chúa ở trong một căn phòng khác với chị gái Alice và Rin, đã ăn tối xong.
......Và cô bắt đầu thấy chán.
Nếu đây là cung điện ở Chủ Quyền, cô đã có thể dành thời gian thả hồn vào những trang sách, nhưng ở Thiên Thủ Phủ lại không có một nơi như vậy.
Thế nên tâm trạng Sisbell không tốt lắm, đặc biệt là khi cô không được ôm thú nhồi bông đi ngủ như mọi khi.
“──Thế nên ta mới đến đây! Buổi tối tốt lành~!”
Phòng của hoàng đế.
Căn phòng nguy nga rộng lớn với hàng chục tấm chiếu tatami trải dài, nơi đây không biết từ bao giờ đã trở thành “ngôi nhà thứ hai” của Sisbell.
“Risya-san, ta không thể ngủ được nếu không có thú nhồi bông. Chỉ cần một con thú nhồi bông ấm áp, bông bông mềm mại────Ủa? Risya-san?”
Cố vấn của hoàng đế không có mặt ở đây. Người duy nhất có mặt là hoàng đế Yunmelngen đang ngủ say.
“Mồ~. Khó chịu quá. Ta thực sự muốn một con thú nhồi bông. Một con thú nhồi bông mềm mại, ấm áp...... C-cái này...!?”
Đôi mắt của Sisbell mở to bất ngờ. Bởi ngay trước mặt cô── là một thú nhân lông bạc với bộ lông dày.
“......Một con thú nhồi bông mềm mại......”
*Ực* - Sisbell vô thức nuốt nước bọt.
“......Mềm mại...... Arara~, ngay trước mặt mình...... Bông bông......”
Cô không thể rời mắt. Thứ trông như chiếc đuôi cáo với bộ lông mềm mại trước mặt có một mị lực bí ẩn.
──Đuôi của Hoàng đế Yunmelngen.
Hẳn thứ này phải thuộc hàng tuyệt tác của nhân loại. Nghĩ thôi Sisbell đã thấy vô cùng thoải mái trong lòng nếu được dùng cái đuôi này làm gối ôm.

“......Hàa...... Hàa...... Ahh~... K-không, không được...... Mới nhìn thấy cái đuôi thôi mà...... con thú trong mình......!”
Sisbell không thể kiềm chế được nữa.
Trước mặt thú nhân đang say ngủ không có khả năng phản kháng, cô chuẩn bị nắm vào cái đu────
“TÌM - THẤY - RỒI.”
*Vụt*
Trước khi Sisbell kịp hành động, những cánh tay vươn ra từ phía sau đã nắm chặt lấy cả hai vai cô.
“Sisbell-san?”
“Tôi tự hỏi không biết cô lén ra khỏi phòng giữa đêm làm gì...”
“──Th-thôi chết!!”
Khi Sisbell quay đầu lại, mặt cô tái mét vì sợ.
Đội trưởng Mismis và Nene ở ngay phía sau với ánh mắt lóe sáng như thợ săn khi thấy con mồi.
“V-về phòng thôi.”
“Trẻ ngoan, đến giờ đi ngủ rồi.”
Sau đó, hai người kéo Sisbell khỏi phòng. Kể cả khi cô công chúa chống cự quyết liệt cũng không thể lay động đội trưởng Mismis và Nene.
“AAaaahhhh! Sự mềm mại tuyệt đỉnh ở ngay đó......!”
Phòng của hoàng đế giờ chỉ còn sự nuối tiếc của Sisbell.
3
Màn đêm sâu thẳm đã phủ kín bầu trời Đế Đô. Ánh đèn trên các con phố sầm uất cũng tắt dần từng cái một.
Tuy nhiên──
Từ tòa Thiên Thủ Phủ không cửa sổ, lẽ ra không thể cảm nhận được tiết trời đêm của Đế Đô.
Đã là nửa đêm rồi sao? Theo đồng hồ trong phòng khách thì đúng là như vậy, nhưng chẳng phải mới chạng vạng tối sao?
Cảm giác đầy hoài nghi nảy sinh trong đầu Alice.
“────”
*Tách* Tiếng nước nước chảy vang vọng khắp phòng tắm.
Hơi nước biến tầm nhìn của cô thành một làn sương trắng xóa. Alice đang đứng tắm dưới vòi hoa sen với nhiệt độ nước nóng hơn nhiều so với thông thường.
“......Khó chịu thật......”
Thân thể trần như nhộng của cô ướt đẫm, những lọn tóc ẩm ướt dính chặt lên da.
Rời mắt khỏi hình ảnh phản chiếu của bản thân trong chiếc gương mờ, Alice áp vầng trán ướt vào tường phòng tắm.
“......Mình... thực sự giờ không phải lúc cho những việc như thế này.”
Trong khi tắm, Alice nghĩ về chuyện hôm qua và hôm nay. Ngày mà chỉ có cô, Rin cùng với Iska của quốc gia đối địch. Cô được ăn cùng Iska rồi còn được cậu nấu cho ăn.
Những trải nghiệm "không bình thường" đó với Alice thật kích thích biết bao, kể cả khi cô đang ở trong lãnh thổ Đế Quốc - quốc gia đối địch.
Trái lại, chính vì không còn ở Chủ Quyền Nebulis nữa mà cô mới được giải phóng khỏi sự gò bó rập khuôn của cái vai công chúa────
Và điều đó cũng khiến Alice cảm thấy bất lực.
“......Onee-sama...... chị đã toan tính những gì khi nói với em điều đó......!”
Càng cảm thấy dễ chịu với những những trải nghiệm khác lạ này, càng dành nhiều thời gian sinh hoạt cùng Iska thì lời mà người chị nói càng trở nên nặng nề.
〝Đây là sự khác biệt giữa hai ta. Chị có một hiệp sĩ bên cạnh.〟
〝Em thì sao Alice, liệu có một hiệp sĩ nào sẵn sàng chiến đấu bên cạnh em không?〟
“............”
Chắc chắn đây là lần đầu và cũng sẽ là lần cuối. Chừng nào mình còn ở Đế Quốc, mình vẫn còn cậu ấy ở bên cạnh.
Đường đường chính chính nói với cậu ấy cũng được. Chỉ lúc này thôi, điều đó là được phép. Dù chỉ một lời đề nghị như “Hãy trở thành hiệp sĩ của tôi”──
......Onee-sama cũng là kẻ thù của Đế Quốc.
......Biến cậu ấy thành hiệp sĩ của mình...... cũng không hẳn là không thể......
Nhưng...
Liệu đó có phải là điều cậu ấy muốn không?
Khi mình đề nghị một hợp tác toàn diện với Iska, chắc chắn mọi thứ sẽ thay đổi.
Và lúc đó──
Giữa chúng ta sẽ không còn là ‘đối thủ’ nữa.
“......Iska... không biết cậu ấy sẽ nghĩ gì nhỉ......”
Những mộng tưởng cứ liên tục lặp lại trong đầu Alice.
Nếu như──
Nếu như mình thực sự nói ra, liệu cậu ấy có đáp lại không?
Liệu có ổn không khi mong chờ điều đó?
“......Aggggh. Không được! Hôm nay đến đây thôi. Nghĩ nhiều quá có khi lại rơi vào bẫy của onee-sama mất!”
Alice ngẩng đầu lên, búi mái tóc vàng hoe ướt đầm bằng một chiếc khăn rồi ra khỏi phòng tắm. Sau đó, cô lau người bằng khăn tắm, mặc một chiếc áo choàng tắm và đi ra phòng khách.
“Để em phải chờ rồi, Rin. Vào tắm đ............”
Alice chạm mắt với một người ngay khi vừa bước vào phòng khách. Không phải Rin, mà là Iska - người giám sát họ.
“............”
“............”
Deja vu.
Nghĩ lại thì trước đây hai người cũng rơi vào tình cảnh tương tự.
“Uwaaaa?! A-Alice?!”
“X-xin lỗi!”
Alice vội vã kéo phần trước ngực của chiếc áo choàng tắm lại. Cô định sẽ thay đồ ngủ luôn nên chỉ buộc tạm cái dây thắt lưng. Phần ngực hầu như không áp dụng biện pháp che chắn nào đủ để gọi là an toàn.
“......Ừm...... Alice......”
Iska đang cầm một chiếc camera nhỏ. Có vẻ như cậu đang kiểm tra các camera an ninh.
“......Các camera đang ghi hình, nên là...... nếu cô có sở thích cởi đồ bừa bãi thì tôi nghĩ không nên......”
“Trông tôi giống có sở thích đó lắm à!?”
Bị hiểu lầm rồi.
Mặc dù nhìn vào hoàn cảnh thì khó để mà không dẫn đến hiểu lầm, nhưng thực tế Alice không hề có sở thích nào như vậy cả.
Ngược lại── tiếng "Kyaa!?" đã ở gần với cổ họng của Alice lắm rồi.
Alice ý thức được bản thân là một thiếu nữ ở độ tuổi xuân thì. Đương nhiên cô sẽ thấy xấu hổ khi lộ ra làn da của mình, và nếu người nhìn thấy là một binh lính Đế Quốc thì còn nhục nhã hơn nữa.
......Nhưng.
......Nhưng dù sao thì người nhìn thấy vẫn là Iska.
Kỳ lạ là Alice lại có thể tha thứ cho cậu.
Vượt qua cảm giác xấu hổ, cô không muốn để lộ sự yếu đuối khi hét lên chỉ vì bị người khác nhìn thấy cơ thể.
Đã lỡ rồi nên Alice sẽ cố chấp luôn──
“Ừ-Ừm, nếu phải nói thì, dù có bị nhìn thấy tôi cũng không xấu hổ! Đúng vậy, đây là sự tự tin của người lớn hơn cậu một tuổi!”
“......Trong tình huống này cô nên tỏ ra xấu hổ thì hơn.”
Iska nhìn đi chỗ khác.
Thấy Iska hoảng hốt đến đỏ cả mặt, Alice lại cảm thấy có hứng một cách kỳ lạ.
──Cậu ấy có ánh mắt sắc bén trên chiến trường.
──Nhưng giờ lại ngây thơ như trẻ con.
Thêm một chút. Mình muốn trêu Iska thêm một chút. - đó là những gì Alice nghĩ.
“Đây là cơ hội tốt. Tôi sẽ cho cậu biết... về sự ‘trưởng thành’ của tôi!”
Alice thoáng nhìn lên trần. Sau đó cô ngồi lên chiếc sofa một cách thoải mái ở góc độ mà camera giám sát không thể quan sát.
“...Đ-Đúng rồi, tư thế vắt chân...”
Trước mặt Iska...
Alice bắt chéo chân một cách khoa trương, để lộ đôi chân thon thả, trắng trẻo bên dưới vạt chiếc áo choàng tắm. Đương nhiên, đó cũng là hành động có tính toán.
Đúng, đây mới là phong thái của người lớn. Mình lớn hơn Iska một tuổi, không biết tư thế này có quá táo bạo với cậu ấy không nhỉ?
“K-kkkkkkkhông cần phải lúng túng... như v-vậy đ-đâuuuuuu...!”
“Đừng có tự ép bản thân thế chứ!?”
“Không có gì gượng ép cả!”
Alice lập tức trả lời. Và ngay lúc đó, cô đã vô tình vượt qua ranh giới mà mình không thể quay đầu. Bị Iska nói trúng tim đen là đang cố ép bản thân khiến Alice mất bình tĩnh và trả lời theo bản năng──
“Không phải đâu Iska!”
Alice đứng dậy khỏi sofa và nắm lấy cổ chiếc áo choàng tắm bằng cả hai tay.
“T-Tôi hoàn toàn nghiêm túc. Mấy chuyện đơn giản như thế này────”
Alice phanh phần ngực áo ra, như thể muốn khoe ra mọi thứ...
“Alice-sama, về lịch trình ngày mai của người?”
Đúng lúc đó, Rin trở về từ bên ngoài và bước vào phòng khách.
Cô hầu gái hầu mở to mắt trước khung cảnh chủ nhân của cô đang phanh phần ngực áo choàng tắm ra trước mặt kiếm sĩ của Đế Quốc.
“............”
“............”
“............Đợi đã Rin.” - Khó khăn lắm Alice mới có thể mở lời.
Về phần cô, Alice vẫn đang giữ chặt cổ áo hiện đang mở toang bằng cả hai tay.
“......Không phải đâu. Đây không phải ý định của t──”
“Alice-sama.”
Rin, với vẻ mặt nghiêm túc, cầm lấy chiếc túi đặt ở góc phòng. Trong đó có chứa đầy đồ đạc cá nhân của Alice và cô.
“Trở lại Chủ Quyền thôi. Áp lực cuộc sống Đế Quốc cuối cùng cũng bùng nổ, đến mức người phải cởi bỏ áo tắm để lộ cả ngực chỉ để được chấp nhận────”
“Không phải! Không phải đâu Rin. Hãy nghe ta nói!”
“Không biết có phải do cảm giác không mà gần đây tôi thấy tiểu thư Alice có hứng thú với việc khỏa thân......”
“Ngay cả ngươi cũng nói vậy sao?! Ta đã bảo là hiểu lầm rồi mà!”
Rin bắt đầu thu dọn hành lý đi về. Còn chủ nhân của cô - Alice thì bám lấy cô hầu gái và cầu xin trong tuyệt vọng.
Ref: Vụ Sisbell đột nhập vào phòng Iska trong chương 1 vol 10. Catalogue là một ấn phẩm quảng cáo, thường là một cuốn sách hoặc tài liệu, dùng để giới thiệu các sản phẩm hoặc dịch vụ. Bento là một loại cơm hộp được chuẩn bị sẵn, đựng trong hộp. Áo choàng tắm (bathrobe): là một loại áo khoác ngoài rộng rãi, được làm từ chất liệu thấm hút nước tốt như cotton hoặc fleece, có tác dụng giữ ấm và làm khô cơ thể sau khi tắm hoặc bơi lội. Déjà vu (tiếng Pháp) là một cảm giác tâm lý kỳ lạ khi bạn cảm thấy mình đã trải qua một tình huống hoặc sự kiện nào đó trong quá khứ, dù trên thực tế đây là lần đầu tiên.