Vụ phun trào lượng lớn Tinh linh qua Vortex tại khu mỏ “Planet Navel” tại Đế Đô đã sản sinh ra thế hệ phù thủy và ma đạo sư đầu tiên.
Ba mươi năm sau...
Ở Đế Quốc, thái tử Yunmelngen đã lên ngôi hoàng đế.
Cùng lúc, ở phía bắc Đế Quốc, những người bỏ trốn khỏi quốc gia này đã thành lập một đất nước mới gọi là Chủ Quyền Nebulis.
Giữa giai đoạn lịch sử này──
“Quả là một chuyến đi dài. Đây có phải là quê hương của các cư dân của tinh cầu không?”
Giọng nói trung tính vừa giống một thiếu niên, vừa giống một thiếu nữ vang vọng khắp khu rừng. Thú nhân lông bạc nhìn quanh vùng thảo nguyên xanh.
“Này Kuro, ngươi nói sẽ chăm sóc cho Meln mà. Ngươi hoàn toàn có thể cõng Meln qua vùng đầm lầy kinh tởm đó.”
“Thế ai là đứa tự tiện đi theo hả?”
Người vừa nói là một chàng trai trẻ với chiếc ba lô lớn trên lưng. Anh có một mái tóc đen, có thể nói là rất dài, cùng hai gò má gầy. Một thanh đoản đao phòng thân được treo trên chiếc đai hông của anh.
“Ngoài ra, tôi chỉ nói là bảo vệ. Điều đó không đồng nghĩa với việc phải chăm sóc.”
“Như nhau cả mà. Hmm, mà sau khi đi qua một vùng ô nhiễm ngột ngạt như vậy mới thấy không khí ở đây trong lành thật.”
Hoàng đế Yunmelngen nheo mắt lại nhỏ xíu.
Y đang nằm dài phơi mình trước những tia nắng chiếu qua kẽ lá, tựa như một chú mèo con đang tắm nắng.
“Chặng đường từ Đế Đô xa xôi đến vùng rìa lục địa này quả thực rất dài. Nhưng cũng nhờ đó mà chúng ta có thể thong thả tán gẫu...... Chuyện ba mươi năm trước ấy, ta nghĩ nó không đơn thuần là một vụ nổ.”
Hoàng đế ngước lên nhìn những tia nắng chiếu xuyên qua những tán cây. Y nói như thể muốn nhấn mạnh từng từ.
“Vụ nổ xảy ra ở Đế Đô ngày hôm đó đã giải phóng thứ gì đó tương tự như các linh hồn, gọi là Tinh linh. Thế nên Meln mới phải ở trong hình dạng này.”
Meln ngồi bệt, co một chân, ngả người về phía trước. Y tựa cằm vào đầu gối và nháy mắt với một sinh vật nhỏ bé xuất hiện từ bụi cây.
“Đúng không?”
“Sai.”
Trong số ba sinh vật nhỏ nhắn xuất hiện, chỉ có “người” ở giữa xuất hiện với chiếc vòng cổ đá cuội đơn giản trên cổ đáp lại.
“Tinh linh không còn lựa chọn nào khác ngoài chạy trốn. Khỏi trung tâm của hành tinh.”
“Gốc rễ không phải do các Tinh linh sao? Đế Quốc, nói đúng hơn là cả thế giới đang náo loạn vì Tinh linh đấy.”
“Không.”
“Trưởng lão” nhỏ nhắn chỉ vào chân mình.
“Đó không phải lỗi của các Tinh linh. Có một cái gì đó đang đe dọa đến các Tinh linh ở dưới đó.”
“......Thứ đó là nguyên nhân gốc rễ phải không?” - Chàng thanh niên tóc đen lên tiếng thay mặt hoàng đế.
Crosswell Gate Nebulis──
Anh là một trong những phù thủy đầu tiên bị ảnh hưởng bởi sức mạnh của Vortex bùng phát tại Đế Đô. Sau đó, anh quyết định tách khỏi chị em Nebulis và ở lại Đế Quốc.
“Đế Quốc đã đào một cái hố khổng lồ sâu 5000 mét dưới từ mặt đất với lý do khai thác tài nguyên. Tôi là một trong số những thợ mỏ...... Thế nên về Vortex, chúng tôi cũng có một phần trách nhiệm phải không?”
“Không liên quan.”
Vị trưởng lão trả lời không chút do dự.
“Vortex là đường chạy trốn của các Tinh linh. Họ phải chạy trốn vì không thể tiếp tục ở lại trung tâm của hành tinh. Việc con người có đào lỗ hay không không quan trọng.”
“...... Nghĩa là dù chúng tôi có đào xuống lòng đất hay không thì Vortex cũng sẽ được sinh ra tại Đế Quốc?”
“Đúng. Giống như khu rừng này.”
Đây là khu vực được các cư dân của tinh cầu gọi là Thánh địa.
Cả Crosswell và hoàng đế Yunmelngen đều hiểu lý do cho cái tên đó từ lúc bước chân vào khu rừng.
Trên nền đất khắp khu rừng...... có dấu vết của vài vortex cỡ nhỏ. Mỗi cái chỉ tương đương với hố đất nhỏ mà trẻ con hay đào để đùa nghịch. Thế nhưng nguồn năng lượng Tinh linh dồi dào từ đó lại trào ra không ngừng.
Giống như đài phun đang phun ra đủ thứ ánh sáng.
Nhờ được bảo vệ bởi năng lượng Tinh linh trào ra liên tục, khu rừng này hầu như luôn giữ được màu xanh dù cho xung quanh là khu vực ô nhiễm Katalisk.
“Đó là Vortex được tạo ra tự nhiên. Cũng là con đường các Tinh linh thoát ra.”
Nếu vậy──
Để làm sáng tỏ sự kiện ba mươi năm trước, phải trả lời được câu hỏi “các Tinh linh đang chạy trốn khỏi cái gì”.
“Kẻ thù của hành tinh à......?”
Crosswell tiếp tục với giọng điệu như đang nghiến chặt răng.
“Có một con quái vật được gọi là Tai họa của tinh cầu, và nó đang đe dọa đến các Tinh linh ở trung tâm của hành tinh? Nếu tình trạng này tiếp diễn thì vortex sẽ liên tục được tạo ra phải chứ?”
Sự kiện ở Đế Đô là “lần thứ nhất”.
Nếu Vortex tiếp tục xuất hiện ở các thành phố lớn trong tương lai, sẽ càng có nhiều người trở thành phù thủy dù họ có muốn hay không.
“Nếu tai họa biến mất thì sao?”
“Trung tâm hành tinh sẽ an toàn. Các Tinh linh sẽ trở về và không còn xuất hiện ở mặt đất nữa.”
“......Họ sẽ không chiếm hữu cơ thể con người nữa sao?”
“Đúng vậy. Các Tinh linh đều không hề muốn sống trong cơ thể con người. Vì các Tinh linh rất yếu nên cần có ‘nhà’ để trú ngụ. Trung tâm của hành tinh vốn là ‘nhà’ của họ.”
Kết luận lại, trung tâm của hành tinh vốn là nơi trú ngụ của các Tinh linh. Nhưng từ khi con quái vật xuất hiện, các Tinh linh đã phải trốn chạy khỏi ‘quê hương’ của mình.
“Vậy là chỉ còn cách đánh bại ‘tai họa’. Và cách để được điều đó──”
“Kuro, đợi đã. Trước khi bàn đến chuyện đó, chúng ta còn cả tá vấn đề đấy.” - Hoàng đế im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng.
Y nhìn chằm chằm vào ba sinh vật nhỏ bé.
“Tôi hiểu việc phải làm gì đó để giải quyết tai họa. Nhưng liệu chúng ta có thể chạm tới nó không? Nó nằm ở nơi sâu nhất của hành tinh này. Với tất cả tiềm lực của quân đội Đế Quốc, liệu chúng ta có thể đào sâu hơn cả mỏ Planet Navel?”
“Chuyện này...”
Vị trưởng lão nhìn vào cái hố nhỏ trên mặt đất, nơi có những dòng năng lượng Tinh linh trào ra lấp lánh những sắc xanh như mặt nước.
“......Hể. Ý ông là phải nhảy vào Vortex?”
“Tất cả các vortex đều dẫn tới trung tâm của hành tinh. Nhưng đó là đường của các Tinh linh. Các ngươi vẫn phải tìm một cái lỗ đủ lớn để con người có thể đi.”
“Được rồi. Tôi sẽ làm gì đó. Dù phải dùng quyền lực của hoàng đế hay gì.”
Hoàng đế gượng cười, quơ tay qua lại:
“Quay lại câu hỏi của Kuro nào. Cứ giả sử là tới được nơi sâu nhất của hành tinh đi. Sau đó thì sao? Chúng ta có làm gì được không? Nó là thứ khiến các Tinh linh phải chạy trốn đấy?”
Những người bị Tinh linh nhập vào sẽ có được sức mạnh to lớn.
Ví dụ tiêu biểu là Eve, chị của Crosswell...... Nhưng nếu nghĩ đến việc một Tinh linh mạnh như của Eve cũng phải chạy trốn khỏi tai họa của hành tinh──
Liệu con người có đủ khả năng đánh bại nó không?
“Hãy cho tôi biết...” - Crosswell nhìn vào vị trưởng lão, sau đó lấy hơi rồi hỏi: “Con người có thể thắng được tai họa không? Ví dụ như: nếu chúng tôi đưa toàn bộ quân đội Đế Quốc vào trung tâm hành tinh thì cơ hội thắng nó là bao nhiêu?”
“Không (phần trăm).”
“──Cái-!?” - Crosswell chết lặng.
Khi hỏi về cơ hội thắng, anh đã mong sẽ nhận được một câu trả lời như “rất thấp” hoặc chí ít thì cũng “vài phần trăm”.
Niềm hy vọng mong manh của Crosswell đã vụt tắt.
Cơ hội thắng là “không”.
“Nó là thực thể có thể dễ dàng xóa bỏ hành tinh này. Không một sinh vật vào trên hành tinh này có thể đánh bại nó. Sức mạnh của nhân loại cũng vậy.”
“......Mạnh đến mức đó ư?”
Những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên má Crosswell.
“Vậy tính sao?! Cả tôi và Yunmelngen đều được các cư dân của tinh cầu gọi đến đây, để rồi được nghe là không còn hy vọng nào sao?”
“────”
Và...
Đúng lúc đó, hai “người” đứng im như tượng nãy giờ bắt đầu di chuyển.
Họ tiến đến hai bên ngay cạnh vị trưởng lão và thì thầm khe khẽ. Đó không phải ngôn ngữ của con người. Crosswell cũng tập trung nghe nhưng hoàn toàn chẳng hiểu gì.
“? Này......”
“Hi vọng.” - Trưởng lão chỉ vào Vortex bên dưới. “Tập hợp sức mạnh của toàn bộ Tinh linh trên hành tinh này.”
Lời mà trưởng lão nói── nằm ngoài khả năng nhận thức của Crosswell.
“......Ý ông là sao?”
“Tinh linh vốn rất yếu đuối và nhút nhát. Ngoài ra, họ còn bị phân tán khắp nơi. Một số Tinh linh thì ở trên mặt đất, nhưng một số thì vẫn đang trú ẩn đâu đó trong lõi hành tinh.”
Có Tinh linh đến Đế Quốc.
Có Tinh linh đến Chủ Quyền.
Một số Tinh linh đi đến những vùng đất không ai biết đến, số còn lại thì đến vùng thánh địa này.
Tinh linh có mặt ở khắp nơi trên thế giới.
“Nếu có thể tập trung tất cả...”
Cả ba “người” đồng loạt quay đầu lại và bắt đầu bước đi, bỏ lại Crosswell cùng hoàng đế phía sau.
“N-Này?”
“Họ bảo theo họ. Đi thôi, Kuro.”
Thú nhân lông bạc đứng dậy và bắt đầu di chuyển. Crosswell cũng vội vã đuổi theo. Nơi họ được dẫn tới là một mái vòm được xây bằng gạch trắng tinh.
“? Tảng đá đen này là......”
Crosswell lẩm bẩm ngay sau khi bước qua cánh cửa. Dù nhìn thế nào đi nữa thì đó cũng chỉ là một tảng đá.
Chính giữa căn phòng là một bệ đỡ, trên đó chính là tảng đó to cỡ cánh tay của một người. Tảng đá ấy sắc nhọn như nanh vuốt của thú dữ.
Dù chỉ là một hòn đá, nhưng phần đế lại được trang trí bởi những bông hoa và trái cây đầy màu sắc giống như một điện thờ.
“Tinh linh.”
“Hm?”
“Tinh linh không thể tồn tại độc lập. Thế nên họ phải trú ngụ trong cơ thể con người. Thứ này là thành quả được tạo ra từ tất cả những Tinh linh không thể nhập vào con người trong suốt hàng trăm năm năm qua.”
“Đây là nguyên bản của Tinh linh ư!? Đợi chút đã......!”
Crosswell nhìn vào kết tinh màu đen. Trông nó hoàn toàn không giống với Tinh linh. Theo những gì Crosswell được biết, năng lượng Tinh linh phát quang mờ với nhiều màu sắc đa dạng.
Ánh sáng rực rỡ của Tinh linh và màu đen của tinh thể này...... ấn tượng hoàn toàn khác biệt.
“À! Ta biết rồi!”- Đột nhiên, Yunmelngen vỗ tay một phát. “Kuro, ngươi có thích mỹ thuật không? Hay hứng thú gì về hội họa không?”
“......Tự nhiên hỏi cái gì vậy?”
“Là một chữ bẻ đôi cũng không biết nhỉ?” - Thú nhân lông bạc nhún vai gượng gạo. “Ta sẽ giải thích một chút. Kuro biết ba màu cơ bản rồi chứ. Đỏ, xanh dương và xanh lá cây. Kết hợp lại có thể tạo ra vàng, cam, hay tím... Vô số màu sắc của thế giới có thể được tạo ra theo cách đó. Ngươi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu cộng hết tất cả các màu với nhau?”
“Chịu...”
“Sẽ thành màu đen. Hay cũng chính là màu của viên tinh thể này.”
Yunmelngen bước về phía viên pha lê trước mặt y──
“Màu đen là màu được tạo ra khi cộng hết các màu lại. Và──”
Yunmelngen đặt tay lên viên tinh thể đen sắc nhọn như lưỡi kiếm và vuốt ve nó──
“Chắc Kuro cũng biết rồi. Dường như các Tinh linh có màu sắc riêng.”
Nếu là hỏa Tinh linh thì Tinh linh ấn màu đỏ.
Nếu là băng Tinh linh thì Tinh linh ấn màu xanh dương.
Nếu là phong Tinh linh thì Tinh linh ấn có màu xanh lá.
Chi tiết hơn thì Tinh linh ấn của phong Tinh linh có lục bảo pha với xanh lá cây.
“Nếu là toàn bộ Tinh linh trên hành tinh thì có hàng trăm, hàng nghìn màu cũng không đủ. Có hàng vạn, hàng trăm ngàn Tinh linh với màu sắc riêng biệt...... Giống như viên tinh thể này. Việc nó có màu đen cho thấy rất nhiều Tinh linh đã tập hợp lại làm một.”
Toàn bộ năng lượng Tinh linh đều đã dung hòa. Nếu như thiếu đi dù chỉ một sắc tố, viên Tinh thể này sẽ không thể có được màu đen tuyệt đối như vậy.
“......Không hiểu lắm, nhưng viên đá này là con át chủ bài của chúng ta phải không?”
Crosswell chậm rãi đưa tay ra và chạm vào viên tinh thể đen giống như việc mà Yunmelngen đang làm.
“Chúng ta phải tập hợp tất cả Tinh linh để đánh bại Tai họa...... Và, tinh thể đó chính là tảng đá này. Thế là chúng ta đã có được con át chủ bài rồi đúng không?”
“Đúng, nhưng chưa đủ.”
Trưởng lão dang rộng hai tay:
“Viên tinh thể này chỉ chứa năng lượng Tinh linh trong vùng thánh địa này. Và hoàn toàn không đủ. Để chống lại Tai họa của hành tinh, cần có sức mạnh của toàn bộ Tinh linh phân tán khắp thế giới. Hãy nói chuyện với các Tinh linh và tích trữ sức mạnh của họ vào viên tinh thể này.”
“Trên toàn thế giới ư!? Gần như...... là bất khả thi rồi còn gì!?”
Crosswell vẫn nhớ những gì mà các cư dân của Tinh cầu đã nói.
Các Tinh linh chạy khỏi nơi sâu nhất của hành tinh rồi rải rác khắp nơi trên bề mặt hành tinh. Có Tinh linh ở Đế Quốc, có Tinh linh ở Chủ Quyền. Ngoài ra, còn có các Vortex tồn tại trong các vùng rừng núi hay sa mạc chưa hoang vu.
Và còn phải “nói chuyện” được với các Tinh linh──
“Chỉ cần đủ tất cả các yếu tố là được.”
Trưởng lão ngẩng đầu lên với đôi tay vẫn trong tư thế dang rộng.
“Từ một Băng Tinh linh. Sau đó là ‘Băng Tuyết’ Tinh linh, ‘Bão Tuyết’ Tinh linh. Họ Tinh linh nhà băng sẽ lần lượt xuất hiện.”
“......Có chuyện đó luôn hả?”
Các Tinh linh bỏ trốn khỏi trung tâm của hành tinh bị phân tán khắp nơi──
Tuy vậy, họ vẫn có "bạn bè".
Cả băng.
Hay thổ.
Hay lôi.
Hay hỏa.
Và cả phong cũng vậy.
“Các Tinh linh được sinh ra từ những hiện tượng của hành tinh này. Thu thập toàn bộ Tinh linh đồng nghĩa với việc thu thập toàn bộ sự kiện của hành tinh, hay nói cách khác là toàn bộ ký ức của hành tinh này.”
Toàn bộ ký ức của hành tinh──
Bằng cách tập hợp tất cả, họ sẽ có đủ khả năng để thách thức Tai họa.
“Vậy đó, Kuro~.” - Hoàng đế nở một nụ cười tinh nghịch và huých nhẹ vào hông Crosswell. “Theo diễn biến này... Ngươi biết ai sẽ đảm nhận rồi chứ nhỉ?”
“......Chết tiệt. Đừng có ép người quá đáng như thể đó là hiển nhiên thế chứ.”
Crosswell gãi gãi phía sau đầu. Sau khi thở dài một hơi, cậu thanh niên tóc đen một lần nữa ngắm nghía viên tinh thể trước mặt.
Nhìn chằm chằm vào phần đầu nhọn như nanh vuốt của loài mãnh thú của viên tinh thể, Crosswell lên tiếng:
“Tôi có việc muốn nhờ.” - Anh quay về phía các cư dân của tinh cầu. “Tôi không thể cứ thể cầm cả tảng đá này đi được. Liệu có thể chế tác tinh thể này thành một thanh kiếm không?”
“Kiếm ư?”
“Phải, đằng nào chúng ta cũng cần một vũ khí để chống lại Tai họa đúng chứ?”
Và thế là──
Tinh thể chứa nguồn năng lượng Tinh linh lớn nhất thế giới được tái sinh dưới dạng một thanh kiếm.
Hắc Tinh linh kiếm.
Một “bình chứa” có dạng thanh kiếm có thể hấp thụ và tích trữ mọi loại năng lượng Tinh linh.
Món vũ khí mà trên thế giới không tồn tại bản thứ hai.
“Cứ coi như tôi đã hiểu mức độ nghiêm trọng của tình hình đi. Chí ít, tôi sẽ làm những gì có thể.”
Crosswell nhận được thanh Tinh linh kiếm màu đen từ vị trưởng lão── cũng là lúc hồi ức bảy mươi năm trước khép lại.

==========
Ánh sáng của Tinh linh dần tan biến.
Ánh sáng này không đến từ Tinh linh thuật của Sisbell, mà từ tảng đá được đặt uy nghiêm trước mặt nhóm Iska.
Tinh thể đen - viên tinh thể có thể chứa đựng mọi loại năng lượng Tinh linh. Hẳn nó đã hấp thụ được một Tinh linh có quan hệ với “Đăng” (Ngọn đèn).
“──Ồ. Ra là vậy, ra là vậy.” - Trong gian phòng tĩnh lặng, Risya gật đầu như đã hiểu ra. “Tui cũng không biết nhiều về thanh kiếm của Iska-chi. Bệ hạ chỉ nói là: ‘Rồi ngươi sẽ biết thôi’. Nè Iska-chi, nếu em đã biết một bí mật lớn như vậy rồi thì chí ít cũng nên tiết lộ một xíu chứ~?”
“C-Chị hiểu lầm rồi, Risya-san. Em cũng mới nghe lần đầu thôi!”
Trước câu hỏi và nụ cười toe toét của Risya, Iska vội vàng khua tay phản bác. Bởi cậu cũng chưa từng được nghe sư phụ mình kể về nguồn gốc của Tinh linh kiếm.
......Nhưng nếu ở cương vị của sư phụ thì có lẽ mình cũng sẽ làm vậy.
......Sức nặng của chuyện này quá lớn.
Iska đã luôn đấu tranh vì nền hòa bình giữa Đế Quốc và Chủ Quyền. Nếu chỉ có vậy thì không cần biết đến bí mật của Tinh linh kiếm. Để đối đầu với các Tinh linh sứ thì chỉ cần biết đây là “thanh kiếm có thể chém được Tinh linh thuật” là đủ.
Còn quá sớm để biết.
Hẳn đây là quyết định của sư phụ và hoàng đế.
......Nhưng tình thế đã thay đổi. Giờ không chỉ là cuộc chiến giữa Đế Quốc và Chủ Quyền nữa.
......Mối đe dọa từ Tai họa của hành tinh và phù thủy (Elletear) quá lớn.
Đến một lúc nào đó Tinh linh kiếm sẽ trở nên cần thiết. Và lúc nào đó ấy chính là “bây giờ”.
Và──
Iska tin những nỗ lực từ trước đến nay của mình không phải là vô ích.
Với việc chiến đấu với các Tinh linh sứ, Tinh linh kiếm đã có cơ hội “ghi nhớ” các hiện tượng của các Tinh linh.
Chiến đấu với Chủ Quyền để đàm phán hòa bình—
Không phải chủ ý của Iska nhưng con đường cậu chọn lại vô tình trùng với mục đích “thu thập tất cả Tinh linh” của thanh kiếm.
“À, đúng rồi. Nói mới nhớ......”
Iska đặt hai thanh Tinh linh kiếm xuống sàn rồi chỉ vào thanh trắng. Sau đó quay về phía trưởng lão:
“Từ nãy đến giờ ngài chỉ nói về thanh kiếm đen. Liệu ngài có thể nói cho tôi về thanh màu trắng nữa không?”
“Bạch Tinh linh kiếm?”
“Vâng, liệu cũng có thứ gì lớn lao phía sau thanh màu trắng phải không?”
“............Nó...”
Vị trưởng lão im lặng. Ông nhìn chằm chằm vào Iska...
“Không có.”
“Không có!?”
“Điều quan trọng là phải tích lũy các sự kiện của Tinh linh. Thanh màu trắng giải phóng một phần năng lượng mà thanh đen tích trữ. Và việc đó sẽ tiêu hao phần năng lượng đó.”
“Nhưng việc đó có tác dụng gì?”
“Kuro đã yêu cầu ta làm vậy.”
Vị trưởng lão cúi xuống và cầm lấy hai thanh Tinh linh kiếm Iska đặt trên sàn.
“Kuro nói muốn sử dụng một phần năng lượng tích trữ từ thanh đen để ngăn cản chị mình. Đúng là Tinh linh kiếm quan trọng, nhưng người sử dụng nó cũng quan trọng không kém. Thế nên chúng ta đã rèn nó.”
“......Vậy ra đó là câu chuyện phía sau.”
Hai thanh Tinh linh kiếm với màu trắng và đen. Đương nhiên chúng cũng có ý nghĩa thâm sâu:
Ba sắc tố màu cơ bản - khi được kết hợp lại sẽ trở thành màu đen.
Ba sắc tố của ánh sáng - khi được kết hợp lại sẽ tạo thành màu trắng.
Tinh linh kiếm bị nhuộm đen là minh chứng cho việc “ký ức” của các Tinh linh đã được tập hợp lại.
Tinh linh kiếm màu trắng tượng trưng cho việc những “ký ức” ấy sẽ một lần nữa được tái tạo và tạo nên ánh sáng Tinh linh huy hoàng.
Thanh màu đen là con át chủ bài để đối đầu với Tai họa của hành tinh.
Còn thanh màu trắng đóng vai trò quan trọng để bảo vệ chủ nhân của Tinh linh kiếm.
“Nào...... Chắc cũng đến lúc rồi. Chị May giờ này chắc cũng chán với việc phải chờ dài cổ rồi.”
Risya lấy thiết bị liên lạc ra, rồi tiện thể xem giờ trên màn hình──
“Iska-chi, còn gì muốn hỏi nữa không?”
“Em......”
“Tôi muốn hỏi.”
Sự chú ý của mọi người đổ dồn về một phía, nơi mà Kissing đang giơ tay lên và hỏi:
“Tinh Linh Kiếm của anh Iska có hiệu quả để chống lại Tai họa của hành tinh và phù thủy (Elletear). Vậy thì chẳng phải tạo ra nhiều Tinh linh kiếm sẽ thuận lợi hơn sao?”
“────”
“Không thể tạo ra thêm Tinh linh kiếm sao?”
“Không thể.”
Vị trưởng lão chỉ vào viên tinh thể đen trên bệ đá.
“Phần còn lại quá nhỏ. Độ tinh khiết cũng thấp.”
Quả nhiên là không thể.
Risya và Iska gật đầu chấp nhận, nhưng Công chúa nhà Zoa vẫn không chịu lùi bước.
“Tôi không cần tính năng tương tự, cũng không cần lớn như Tinh linh kiếm của anh Iska. Vì tôi là người dùng nên một bản copy cỡ con dao là ổn.”
“Kissing?! Cô đang nói cái gì vậy!?”
Alice, nãy giờ chỉ im lặng dường như đắm chìm trong suy tư, cũng phải quay đầu lại. Nghe Kissing nói, có vẻ cuối cùng cô cũng tập trung trở lại.
“Cô... Tinh linh kiếm ư?! Cô đang nghĩ cái quái gì vậy?”
“Đương nhiên là quân bài tẩy để đánh bại Elletear.”
Kissing không cử động. Cô vẫn nhìn vào các cư dân của tinh cầu mà chẳng đoái hoài đến việc Alice đang tiến lại gần.
“Làm ơn.”
“......Ta có thể rèn ra một con dao nhỏ... Nếu có một đêm.”
“Cảm tạ.” - Thiếu nữ tóc đen cúi đầu sâu trong tư thế ngồi ngay ngắn. “Ta xong việc rồi.”
“Lời đề nghị bất ngờ của cô rất thú vị đó, công chúa Kissing. Giờ thì, công chúa Aliceliese, công chúa Sisbell, hai người có gì muốn nói không?”
“......Không.”
“......Ta cũng thế.”
Hai chị em nhà Lou lắc đầu.
Nghĩ lại thì── kể từ lúc được chứng kiến quá khứ được tái hiện thông qua “ánh đèn”, hai chị em họ cũng im lặng và chìm đắm trong suy nghĩ như những người khác.
Có chuyện gì sao?
Trước khi Iska định hỏi gì đó, Alice đã đứng dậy và chuẩn bị rời đi.
“Đi về rồi chia sẻ thông tin thôi. Rin đang đợi chúng ta ở khu cắm trại đấy.”
Sau đó, màn đêm buông xuống khu vực ô nhiễm Katalisk──
Đoạn này đề cập đến 2 hệ màu và 2 nguyên lý phối màu cơ bản.Với hệ CMYK (Cyan – Magenta – Yellow – Key), màu được tạo ra bằng cách trừ các màu cơ bản từ nền trắng. Do đó khi kết hợp 3 màu cơ bản ở giá trị tối đa sẽ tạo ra màu đen.
Với hệ RGB (Red - Green - Blue), là hệ tạo màu sắc bằng cách pha 3 màu cơ bản ở các giá trị khác nhau. Khi cộng 3 màu cơ bản ở giá trị tối đa sẽ tạo ra màu trắng.
