Đêm đã qua, trời hửng sáng.
Ánh sáng lấp lánh từ Tinh linh bay khắp trời ban nãy đã hòa cùng ánh bình minh chiếu xuống mặt đất rồi trở lại quê hương của các Tinh linh.
Trong cảnh sắc huyễn tưởng ấy...
“Phù. Ít nhiều thì cũng đã thắng rồi! Thấy rồi chứ, Iska!”
Alice lau đi những giọt mồ hôi trên trán.
“Có lẽ bên đó là Eidos của mặt trời? Con này có vết bớt hình mặt trăng nên có thể gọi là Moon Eidos. Nó có khả năng tạo ra ảo ảnh, và nếu chúng ta tấn công vào ảo ảnh nó sẽ phân tách ra. Vì vậy đừng ngu ngốc tấn công bằng Tinh linh thuật hay súng. Bị bao vây bởi vô số ảo ảnh thì ngay cả tôi cũng rơi vào thế khó...... nhưng rồi tôi đã nảy ra một ý! Những ảo ảnh này có lẽ cũng là một thuật chiếu ảnh, giống như “Đăng” Tinh linh của Sisbell. Nếu đúng là như vậy thì điểm yếu của nó là──...... Này, Iska, cậu có nghe không đó!? Đang đến đoạn quan trọng đấy.”
“......À-ờm...?” Iska quay lại: “Có chuyện gì sao, Alice?”
“Sao với trăng cái gì, đang lúc cao trào chiến tích của tôi mà!”
Khi được Iska hỏi, Alice khoanh tay một cách khoa trương.
Trong lúc Iska có một trận tử chiến với Eidos, thì bên này Alice cũng cũng đánh một trận sinh tử với con Eidos tấn công vào thánh địa.
“Giờ mới đến đoạn hay này. Làm sao tôi có thể thắng được Moon Eidos? Đó là trận lật kèo ngàn cân treo sợi tóc với nỗ lực, tình bạn, nước mắt!”
“Ờ-ờm...... Xin lỗi nhưng giờ tôi phải báo cáo với đội trưởng Mismis và chị Risya.”
“Vậy cậu báo cáo xong thì ta nói chuyện.”
“Thực sự cô muốn kể đến mức ấy hả!?”
“............”
Chỉ một từ đó thôi.
Alice nhìn Iska chằm chằm đầy ẩn ý, tỏ rõ thái độ rằng cô đang rất, rất không hài lòng.
“G-Gì vậy?”
“Không có gì. KHÔNG CÓ GÌ HẾT!”
Alice phụng phịu quay ngoắt đi.
Ắt hẳn trong lòng cô đang chờ đợi một câu như “Đúng là Alice có khác” hay cái gì đó tương tự......
“Onee-sama-!”
“......Oái!?”
Hai bên má Alice bị bóp chặt lại bởi người em gái vừa chạy đến phía sau.
“C-Chuyện gì thế, Sisbell!”
“Vừa rồi là sao? Em mới là người nhận ra điểm yếu của Moon Eidos, và em cũng mới là người nhận ra các đặc điểm tương tự như ‘Đăng’ Tinh linh của ảo ảnh!”
Sisbell ưỡn ngực chống tay lên hông:
“Đây là thời của em! Một cô em gái còn tuyệt vời hơn chị gái mình!”
“Tiểu thư Sisbell.”
Đằng sau Sisbell, Rin thở dài ngán ngẩm.
“Trong lúc cố bỏ chạy, tiểu thư vô tình bị ngã, sau đó bị Moon Eidos bắt được. Trong tình cảnh tuyệt vọng đó, ai đã cứu người?”
“......Ờm, a-ai ấy nhỉ?”
“Là tiểu thư Alice. Nếu cô Alice không có ở đó thì người đã bị đạp bẹp dí rồi.”
“M-Mấy chuyện vặt vãnh ấy sao chả được. Ta cũng đa đóng góp một vai trò tích cực...... Jhin, nhỉ Jhin? Đúng chứ?”
“Hở?” - Người lính bắn tỉa tóc bạc quay lại với vẻ mặt rất khó chịu. “Vấn đề gì?”
“Ta đã hoạt động tích cực nhỉ?”
“────”
“Sao tự nhiên ngươi im lặng thế!?”
Trong lúc nghe Sisbell nói chuyện với Jhin, Alice lấy ra một thiết bị liên lạc nhỏ có thể kết nối với Chủ Quyền từ trong ngực áo.
Khu vực ô nhiễm Katalisk này là một vùng hoang vu hẻo lánh. Do đó sóng cực kỳ yếu và khiến việc liên lạc gần như không thể.
“......Nữ hoàng bệ hạ?”
Lịch sử cuộc gọi trên màn hình hiển thị liên lạc từ nữ hoàng.
Điều này hoàn toàn bình thường với máy móc. Khi sóng yếu không thể gửi hay nhận tin, khi tín hiệu tốt trở lại thì lịch sử sẽ được cập nhật.
Tổng cộng mười ba cuộc gọi. Toàn bộ được gọi trong vài giờ qua. Với số lượng và tần suất gửi lớn như vậy, hẳn chúng phải là thông tin cực kỳ quan trọng.
......Có chuyện gì ở Chủ Quyền ư?
......Sự kiện phải lớn đến mức nào mới khiến mẫu hậu liên lạc nhiều đến thế này?
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
“Rin.”
“Dạ. Có chuyện gì ạ?”
“Ta sẽ liên lạc với nữ hoàng ngay khi rời khỏi khu vực này. Hãy nhớ điều đó.”
Alice nói với thị nữ của mình và nắm chặt thiết bị liên lạc.
Chuyện gì đang xảy ra──
Tại sao mẫu hậu lại cố liên lạc với mình như vậy?
.
Nửa ngày sau, khi Alice có thể gọi điện đến nữ hoàng, cô không thể tin vào những gì mình nghe được.
Nhà Zoa và nhà Hydra.
Cả hai đều đã điều quân hướng về phía Đế Quốc.
