1
Đế Đô Yunmelngen──
Hai máy bay vận tải quân sự cất cánh từ căn cứ trung tâm thứ ba.
Thông thường khi máy bay cất cánh sẽ có nhiều lính không quân đến chào, nhưng lần này, chỉ có mười cán bộ và nhân viên bảo trì có mặt để đảm bảo máy bay cất cánh an toàn.
Lý do là bởi đây là khởi đầu của một nhiệm vụ đặc biệt - nhiệm vụ tối mật được chính hoàng đế hạ lệnh.
Sau khi cất cánh, thoáng một cái hai chiếc máy bay đã chạm đến độ cao 10000 mét phía trên Đế Đô.
Nhìn về phía đường chân trời lúc chạng vạng──
【May-kun, có hiểu không đấy? Cô đang tiến rất gần đến chân lý của thế giới!】
“......”
【Khu vực ô nhiễm Katalisk! Đó là khu vực cấm mà con người không được phép đặt chân đến trong rất nhiều năm. Tôi ghen tị với cô vì được đi khai phá nơi đó đấy!】
“Thế hở?”
【Nếu mà không phải điều trị cho các nạn nhân thì tôi cũng đã xung phong đi rồi. Có cơ hội điều tra thỏa thích mà!】
“......Newton-chan à, ở đây chả có gì thú vị cả.”
【Sướng thế còn gì!】
“Nhưng tôi phải trông chừng mấy đứa phù thủy. Tôi không quan tâm Katalisk hay Catalist hay gì, toàn mấy thứ ngoài chuyên môn. Chào nhé, cúp máy đây.”
May hờn dỗi ném bộ đàm ra sau. Thay vì ngồi trên ghế, May đang ngồi khoanh chân trên sàn. Và chưa dừng lại ở đó, vị Thánh Đồ ngả lưng rồi nằm ngửa ngay trên sàn.
“AAAA, khó chịu quá! Máu dồn lên não méo ngủ được!”
“May-san, chị cứ nằm trên sàn máy bay thế không bị chóng mặt à?”
“Hả? Bình thường mà.”
Bên cạnh May đang nằm trên sàn là Risya ngồi đọc sách trên ghế với dây an toàn đã thắt.
“May, chị trông khó chịu nãy giờ rồi đấy.”
“Chị không khó chịu. Nhưng kiểu như bên trong cứ có gì khó nói lắm...... Aaah......”
May nhìn lên trần máy bay.
“Bé phù thủy đã đầu hàng...... Thật luôn hả?...... Trận tái đấu của chị......”
“Bỏ đi chị. Đến nước này rồi chúng ta cũng nên gác lại hiềm khích. Luật pháp quốc tế cũng khuyến khích chúng ta gọi cô ấy là ‘Công chúa Kissing’ đấy.”
“Đùa hả trời?!”
Haizz... Tiếng thở dài đến não lòng như thể linh hồn của May vừa rời khỏi cơ thể.
“Giữ một phù thủy thuần huyết trong cái máy bay chật hẹp thế này mà không được động tay chị cứ thấy ngứa tay thế nào ấy. Nghe hợp lý chứ Risya-chan?”
“Thời thế thay đổi rồi chị à.”
Risya lật từng trang sách.
“Chiến tranh giữa với Chủ Quyền không còn là ưu tiên hàng đầu của chúng ta nữa. Đây là kẻ thù cần được chú ý đặc biệt.”
“......Ừ, chị cũng nghĩ vậy.”
“Phù thủy Elletear cực kỳ nguy hiểm. Căn cứ trung tâm của chúng ta đã bị thiệt hại nặng nề. Bộ tự lệnh và cấp dưới của chị May cũng bị ảnh hưởng.”
“......Ừ.”
“Đánh bại phù thủy đó là ưu tiên hàng đầu của chúng ta. Và những phù thủy xinh đẹp ngồi phía sau không ai khác ngoài những người có cùng huyết thống với Elletear.”
“‘Hũ độc’ nhỉ?” - May nhếch mép cười vô cảm: “Bắt phù thủy chống lại phù thủy. Hơn nữa còn đánh vào mâu thuẫn nội bộ gia đình?”
“Phải. Nếu bọn họ đã muốn giải quyết như vậy thì quân đội Đế Quốc chỉ cần đứng ngoài nhìn là được.”
Toàn bộ cuộc trao đổi giữa hai chỉ huy của Đế Quốc── đều được ba Tinh linh sứ phía sau im lặng lắng nghe không lọt chữ nào.
“......Mạnh miệng quá nhỉ.” - Rin càu nhàu. Dù đang nhìn ra bên ngoài lớp kính chịu lực trên cửa sổ, cuộc trò chuyện vừa rồi vẫn lọt vào tai cô.
“Cố tình tám chuyện để người ta nghe thấy, đúng là thú vui rẻ tiền của mấy đứa quân nhân Đế Quốc.”
“Nhưng đó là sự thật.”
“...”
Rin quay ngoắt lại khi nghe Alice tuyên bố.
“Alice-sama, vừa rồi......”
“Dù có là người nhà đi nữa ta cũng không thể để Elletear-oneesama yên được. Đây là chiến tranh. Ta sẽ không nhắm mắt làm ngơ trước sự thật.”
Alice đặt hai tay lên đùi. Lần đầu tiên, cô mới hé mở đôi mắt đã nhắm lại kể từ khi máy bay cất cánh.
......“Hũ độc” này không hề nhỏ.
......Nó đã sớm trở thành xung đột lớn, không chỉ với nhà Lou mà còn bao gồm cả nhà Zoa.
Phải chuẩn bị tinh thần cho mọi khả năng.
Nghĩ vậy nhưng ngay cả Alice cũng không khỏi ngạc nhiên trước những thay đổi của công chúa nhà Zoa - Kissing.
〝Xin hãy cùng em đánh bại phù thủy đó.〟
〝Ai ở Chủ Quyền sẽ buồn nếu ta đầu hàng?〟
Thật dứt khoát làm sao. Lời cầu khẩn trước một quân nhân Đế Quốc ấy.
Có lẽ Kissing Zoa Nebulis đệ IX còn chẳng đoái hoài đến địa vị công chúa mà sẵn sàng bỏ đi lòng tự tôn của mình.
Hình bóng đó── làm Alice cảm thấy như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Sẵn sàng vứt bỏ tất cả vì một lẽ sống duy nhất. Chính sự kiên cường ấy đã khiến trái tim Alice quặn lại.
......Giống như Elletear sẵn sàng từ bỏ hình hài nhân loại của mình.
......Giống như Kissing sẵn sàng từ bỏ địa vị công chúa của mình.
Alice, còn mày thì sao? Từ trước đến giờ, mày đã bao giờ sẵn sàng đánh đổi thứ gì có thể so sánh với quyết tâm của hai người họ chưa?
Chưa. Chưa từng. Mình chưa từng sẵn sàng hy sinh một thứ gì đó đáng giá như vậy.
Bên cạnh đó── Quyết tâm nào có thể giúp mình thách thức onee-sama đây?
〝Này Alice. Em đang phải đối mặt với một người mạnh hơn em rất nhiều.〟
〝Có bất kỳ hiệp sĩ nào sẵn sàng bảo vệ em không?〟
Cậu ấy không có ở đây. Chắc hẳn cậu ấy đang ở trên chiếc máy bay đang bay ngay phía sau chiếc này.
“......Quyết tâm của mình......”
“Khoảng cách” giữa mình và cậu ấy.
Cậu ấy sẽ trở thành “hiệp sĩ” thay vì “đối thủ”. Mày có đủ quyết tâm để đánh đổi không?
“────”
“Alice-sama?”
“......Ta sẽ nghỉ ngơi một chút. Nếu có chuyện thì báo cho ta.”
Alice trả lời hầu gái đang nhìn chằm chằm vào mình rồi một lần nữa nhắm mắt lại.
Chuyến hành trình còn dài.
Chuyến bay sẽ kéo khoảng dài mười ba tiếng. Sau một đêm trên máy bay, họ sẽ tới sân bay ở thành phổ trung lập vào khoảng chiều ngày mai.
......Nếu chuyện này lộ ra, chắc chắn sẽ gây ra một vụ nổ lớn trên truyền thông.
......Ba công chúa của Chủ Quyền Nebulis ở trên máy bay vận tải của Đế Quốc.
Không ai được phép biết những gì đang xảy ra, đặc biệt là nữ hoàng của Chủ Quyền Nebulis.
2
Mười lăm tiếng sau.
Ba máy bay quân sự Đế Quốc lặng lẽ hạ cánh xuống sân bay thuộc thành phố trung lập.
Ngay lúc đó──
“......Alice! Ta mừng là con vẫn an toàn!”
Tại cung điện Nữ hoàng, chủ Quyền Nebulis - một quốc gia lớn cách xa Đế Quốc, nữ hoàng Millavair ấn chặt thiết bị liên lạc vào tai đến mức làm đau tai bà.
Bởi đây là lần đầu bà được nghe lại giọng của con gái sau nhiều ngày. Hơn thế nữa, bà không thể không bị sốc trước những báo cáo từ con gái.
【Người đứng sau giật dây mọi chuyện là Elletear-oneesama. Chính chị ấy đã dẫn quân đội Đế Quốc vào Chủ Quyền và bắt tay với nhà Hydra để bắt cóc Sisbell.】
“......Con chắc đó là sự thật chứ?”
【Đáng tiếc nhưng chính chị ấy đã tiết lộ mọi thứ.】
“────”
Suýt chút nữa nữ hoàng làm rơi bộ đàm.
Lòng bàn tay bà bắt đầu đổ mồ hôi. Để giữ cho chiếc điện thoại không bị trượt Millavair phải đổi từ tay trái sang tay phải. Sau đó bà hỏi lại:
“Alice. Elletear đã nói gì với con?”
【Tham vọng của chị ấy.】
“Cụ thể hơn đi.”
【Mong muốn của onee-sama là có được sức mạnh vượt qua sức mạnh của Tinh linh. Chị ấy muốn trở nên mạnh hơn bất cứ ai trong hoàng tộc, thậm chí vượt mặt Nhà sáng lập. Và chị ấy đã gần chạm đến nó.】
“......Vượt qua cả Tinh linh ư?”
Bản báo cáo từ cô con gái vượt qua tầm hiểu biết của nữ hoàng Millavair.
Nhưng là một người mẹ, Millavair hiểu được mong muốn có được sức mạnh của cô.
──Đệ nhất công chúa gần như là hoàn hảo.
──Nếu như sở hữu Tinh linh mạnh hơn, chắc chắn con bé sẽ trở thành hoàng hậu tiếp theo rồi.
Tinh linh của Elletear yếu đến nỗi không thể so sánh với đệ nhị và đệ tam công chúa.
Tinh linh là thứ được ban cho kể từ khi sinh ra nên dù có làm gì cũng không thể thay đổi được. Có lẽ nỗi đau này đã dẫn đến khát khao sức mạnh của Elletear.
“Thật đáng lo ngại. Sức mạnh vượt qua cả Tinh linh mà con nói rốt cuộc mạnh đến mức nào?”
【────】
Cô công chúa hoàn toàn im lặng.
【......Thưa nữ hoàng, người có biết cụm từ ‘Tai họa của tinh cầu’ nghĩa là gì không?】
“Hả?”
【Con cũng không nghĩ mình đã hiểu nó đến mức có thể giải thích được. Nhưng, con có thể chắc chắn bí mật nằm ở Khu vực ô nhiễm Katalisk.】
“Huh? Khu vực ô nhiễm Katalisk á?”
Theo những gì Millavair biết, đó là một khu vực nguy hiểm tràn ngập mùi hôi thối và khí độc, nằm ở phía tây bắc lục địa. Chưa từng có một trận chiến nào diễn ra ở đây xuyên suốt chiều dài lịch sử.
“Alice. Chẳng phải chỗ đó toàn khí độc thôi sao?”
【Con có nguồn thông tin đáng tin cậy. Manh mối về sức mạnh mà Elletear-oneesama đang tìm kiếm nằm ở khu vực ô nhiễm Katalisk. Chị ấy là mối đe dọa lớn nhất đến Chủ Quyền hiện tại. Chính chị ấy đã một mình đánh bại Ngài Mặt Nạ cùng toàn bộ quân tinh nhuệ nhà Zoa.】
“──Cái gì?!”
【Onee-sama muốn tiêu diệt cả Chủ Quyền và Đế Quốc. Con và Sisbell sẽ ngăn chặn chị ấy...... thế nên chúng con đang tới khu vực ô nhiễm Katalisk.】
“............” - Nữ hoàng không nói nên lời.
Ngài Mặt Nạ, một trong những chiến binh kỳ cựu của Chủ Quyền lại có thể...?
Millavair biết rất rõ người đàn ông này đã trải qua bao lần sinh tử trên chiến trường.
Y cùng toàn bộ đội tinh nhuệ bị một mình Elletear hạ gục ư?
“......Đây là báo cáo khó tin nhất mà ta từng được nghe đấy.”
【Xin hãy cảnh giác với nhà Hydra, nữ hoàng điện hạ.】
Giọng của Alice trở nên cứng rắn:
“Bởi Ngài Mặt Nạ đã bị đánh bại, nhà Zoa sẽ án binh bất động một thời gian. Thế nên nhà Hydra sẽ bắt đầu hành động. Ngài Talisman có thể sẽ cử sát thủ đến ám sát người nếu tình hình trở nên hỗn loạn......”
“Ta sẽ chú ý.”
Liếc nhìn những tia nắng rực rỡ chiếu xuyên qua cửa sổ, nữ hoàng Millavair khẽ gật đầu:
【Alice, con cũng phải cẩn thận đấy. Hãy lo cho Sisbell và Rin.】
Sau tiếng ngắt máy, chỉ còn sự im lặng bao trùm phòng nữ hoàng.
“Mặt Trăng (Zoa) đã khuyết...... còn Mặt Trời (Hydra) thì im ắng đến kỳ lạ. Ngài Talisman, ngài đang âm mưu điều gì?”
.
Nữ hoàng vẫn chưa biết.
Tháp Mặt Trời, đứng sừng sững giữa cung điện hoàng gia, lúc này chỉ là một lâu đài trống vắng──
==========
Tiết trời đêm lạnh giá đến nỗi làm cho hơi thở trở nên trắng xóa.
Còn lâu nữa mới đến bình minh, hiện là thời điểm trời tối nhất và có vài người đang di chuyển qua biên giới của Chủ Quyền Nebulis.
“Nhanh chân lên. Trước khi Elletear-kun kịp đến.”
Một người đàn ông cao lớn mặc com lê trắng quay đầu lại.
──Đó là Talisman, thủ lĩnh của gia tộc Hydra.
Ông có sự trẻ trung lôi cuốn như một diễn viên cùng nụ cười lịch thiệp của các quý ông. Ngay cả chiếc khăn quàng cổ, thứ vốn chỉ dùng để giữ ấm, cũng làm cho ông như bước ra từ một cảnh phim.
“Hẳn các người cũng đã biết, lực lượng chính của nhà Zoa đã bị tiêu diệt.”
Talisman nhìn bao quát hàng ngũ thuộc hạ.
“Mục tiêu của Elletear-kun là trung tâm của hành tinh. Vậy nên chúng ta phải đến đó trước. Nếu sức mạnh của cô ta được gia tăng, chắc chắn sẽ trở thành một mối đe dọa lớn.”
Mục tiêu của nhà Hydra nằm ở bên ngoài biên giới. Cực bắc của lục địa là một trong những miệng hố Vortex cổ nhất thế giới. Người ta cho rằng nó hình thành cùng lúc với vụ phun trào hầm mỏ “Planet Navel” ở Đế Đô.
Địa đạo Thái Dương. Con đường này được cho là tiến đến tận trung tâm của hành tinh.
“Bát đại Tông Đồ và ta đã lên kế hoạch điều tra nơi này vào năm năm sau. Nhưng giờ mọi thứ rối tung hết lên rồi. Liệu đây có phải...... điềm gở?”
Một kế hoạch bí mật nhằm khám phá trung tâm của hành tinh đã được đề ra. Gia tộc Hydra gọi kế hoạch này là “kế hoạch Gregorian”. Toàn bộ thông tin chi tiết được biên soạn trong một tài liệu có tên là “Bí chương Gregorian” .
“Kế hoạch đã kéo dài hơn ba mươi năm rồi......”
Lãnh đạo đời trước của Hydra đã nhìn thấu giá trị lợi dụng “tai họa” nằm ở trung tâm của hành tinh và cũng từ đó, họ có chung mục tiêu với Bát đại Tông Đồ.
──Nhà Hydra muốn nâng cao sức mạnh của Tinh linh thông qua “tai họa”.
──Bát đại Tông Đồ muốn có được cơ thể hoàn mỹ bằng sức mạnh của “tai họa”
Do đó Hydra đã chuẩn bị sẵn “quà” cho Bát đại Tông Đồ. “Quà” ở đây là Vichyssoise được “dâng” làm vật thí nghiệm cho nhà khoa học điên Kelvina dưới trướng Bát đại Tông Đồ.
Tuy vật──
“Món quà" cuối cùng, hay Elletear, sau những thí nghiệm của Kelvina lại trở nên mất kiểm soát. Cuối cùng trở thành thất bại cay đắng nhất.
“Tuyến đường mặt trời nằm ở cực bắc của lục địa. Chúng ta sẽ đến sân bay rồi đi bằng đường hàng không. Nhưng nhanh nhất cũng phải đêm mai mới tới được.”
Từ đây, nhà Hydra sẽ vượt biên rồi đến hướng thẳng đến một bãi đỗ xe lớn gần đường chính. Vài chiếc xe lớn đã sẵn sàng lăn bánh.
Trong lúc hướng về mục tiêu đó──
“Mười năm trước, Kelvina đã chạm đến độ sâu 50000 mét thông qua Địa đạo Thái Dương. Tuy vậy, theo ước tính thì tai họa của hành tinh nằm ở độ sâu 300000 mét. Đó cũng là khu vực tách biệt và bí ẩn nhất hành tinh này.”
“Hmmm? Vậy là không có gì đảm bảo có thể về được...”
Từ phía sau, một giọng nói vang lên. Giọng nói đó là của một cô gái tóc đỏ tên Vichyssoise đang đeo một đôi khuyên tai lấp lánh. Dù tiết trời buổi bình minh hôm nay lạnh đến mức cả không khí cũng phải đóng băng, cô cũng chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng.
“Tôi nói phải chứ, trưởng gia tộc?”
“Đúng vậy, Vichyssoise.”
“............”
Talisman gật đầu phấn khởi. Trước cảnh đó, Vichyssoise chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu.
“Ổn không đó? Ngài là chỉ huy thì nên ở lại tháp Mặt Trời và để chúng tôi ra trận chứ. Chẳng phải nơi đó rất nguy hiểm sao?”
“Chính vì là chỉ huy nên mới phải trực tiếp ra trận chứ.”
Vị chủ gia tộc trả lời và tháo chiếc khăn quàng cổ ra, sau đó nhẹ nhàng quấn chiếc khăn lên cổ Vichyssoise.
“?”
“Ta thấy không yên tâm khi để cô mặc như vậy.”
“Hả? Không, trưởng tộc à, cơ thể tôi không cảm nhận được nóng hay lạnh gì nữa đâu.”
“Ta đang nói về chuyện phép tắc thôi. Vichyssoise, cô cũng đến tuổi nên học cách ăn mặc chỉnh tề rồi đó.”
“......Hàaa~. Chắc vậy.”
“Chắc chắn là vậy.”
Nhìn cô gái tóc đỏ vừa được mình quấn khăn, Talisman gật đầu hài lòng.
“Quay lại chủ đề chính thôi. ——Cô nói đúng, địa đạo Thái Dương nơi mà chúng ta sẽ tới là một khu vực bí ẩn. Tướng quân mà không ra trận thì sao làm gương cho thuộc hạ được?”
“Kể cả khi gần như không có đường lui ư?”
“Haha. Liều thì ăn nhiều mà. Ta không thiển cận đến mức không nhận thức được rủi ro đâu.”
Talisman nhún vai đùa cợt. Khi thấy cử chỉ đó── “Hm. Tinh thần tốt đấy, trưởng tộc.”, Vichyssoise khẽ mỉm cười. Một nụ cười thoáng qua của một cô gái luôn nhìn người ta bằng ánh mắt hình viên đạn.
Ngay lúc đó—
“Xin lỗi vì đến muộn thưa chú.”
Một công chúa mặc chiếc áo choàng trắng bước tới chỗ Talisman đang đứng trên quảng trường.
──Mizerhyby Hydra Nebulis đệ IX.
Cô có một khuôn mặt sắc sảo cùng mái tóc màu lưu ly rực rỡ. Ban đầu, cô cũng sở hữu mái tóc vàng như Talisman, nhưng khi Tinh linh mạnh mẽ bên trong cô thức tỉnh, mái tóc ấy đã chuyển thành màu xanh lưu ly.
“Đã đến lúc xuất phát rồi nhỉ?”
“Phải. Khi đến chỗ Vortex, ta không muốn chạm trán với Elletear. Tuy đã chuẩn bị kế sách đối phó nhưng lý tưởng nhất vẫn là đi thẳng một mạch vào Vortex.”
Trưởng gia tộc Hydra nhanh chóng lên xe và liếc nhìn phía sau lưng một lượt.
“......Lạnh quá. Còn lâu nữa mới đến bình minh.”
Mizerhyby, công chúa của Hydra thở ra một làn khói trắng.

3
Khu vực tây bắc lục địa──
Chiếc máy bay vận tải quân sự đã hạ cánh ở một sân bay gần khu vực ô nhiễm Katalisk. Từ đây, nhóm của họ sẽ tiếp tục một chặng đường dài. Con đường phía trước thẳng tắp, tưởng như kéo dài tận đường chân trời phía trên một vùng hoang vu, xám xịt.
“......Ừm, này......”
Sisbell, ngồi ở ghế phụ, uể oải lên tiếng. Nhiều giờ di chuyển đã làm khuôn mặt của cô đã trở nên xanh xao, đôi môi cũng nhợt nhạt hẳn đi.
“......Người lái là Nene-san......”
“Sao vậy, Sisbell-san? Em vẫn say xe à?”
“Vâng...... chẳng những không khá hơn mà còn tệ hơn. Em không thích đi xe đường dài...... nếu cứ tiếp tục thì cái bánh mì lúc trưa em ăn sẽ trào ngược ra mất......”
“Không phải lo.” - Jhin tuyên bố một cách dứt khoát từ ghế sau: “Nếu cô bị trào ngược, tôi sẽ bắt cô nuốt ngược vào trong.”
“Anh hâm à!?”
“Sẽ là một thảm họa nếu ai đó nôn trong xe.”
“Thế thì hãy làm gì đó trước khi thảm họa xảy ra đi!”
Sisbell quay lại với khuôn mặt tái mét.
“Ugh! Càng nói to càng thấy chóng mặt nữa......”
“Tsk. Này Boss.”
Jhin tặc lưỡi và hất cằm về phía gương chiếu hậu trong xe. Họ đang ngồi trong xe dẫn đầu. Jhin nhìn về phía chiếc xe thứ hai và thứ ba phía sau.
“Liên lạc với các Thánh Đồ đi. Có người đang cảm thấy không khỏe. Cũng chạy được mấy tiếng liên tục rồi. Có lẽ họ sẽ không phàn nàn nếu nghỉ một chút đâu.”
“Ưm-Ừ!”
“──Nó kìa! Chúng ta đến nơi rồi!”
Đúng lúc đội trưởng Mismis chuẩn bị gật đầu đồng ý thì Nene ở ghế lái chỉ vào kính chắn gió.
Ở phía đường chân trời── một khu vực được bao quanh bởi hàng rào thép gai hiện ra.
“Đến rồi?” - Jhin thở phào nhẹ nhõm. “Thế thì cứ đi tiếp thôi. Không cần nghỉ ngơi.”
“Ta không chấp nhận!”
Dù phản đối nhưng Sisbell trông lại an tâm phần nào khi biết cuối cùng cũng đã tới nơi.
Chuyến hành trình cả trên không và trên bộ sẽ sớm kết thúc.
──【Khu vực bị ô nhiễm Katalisk】: Cấm vào.
Khi vượt qua hàng rào dây thép gai, có một tấm biển lớn, cũ với tiêu đề như trên.
Và ngay lúc đó, mọi người đã cảm nhận được “không khí” trong xe thay đổi rõ rệt.
“U-Ủa?”
Nene ngồi trên ghế lái cũng phải nhăn mặt.
“......Có mùi gì đúng không?”
“Boss, đừng làm rò rỉ nước trong xe.”
“Ai lại nói thế với con gái chứ!? Có phải chị đâu, chắc là do Sisbell trào ngược......!”
“Vừa vừa phải phải thôi! Do không khí bên ngoài đấy!”
Không khí từ bên ngoài đã tràn vào trong xe qua hệ thống điều hòa.
Không khí trong khu vực ô nhiễm Katalisk có mùi giống như một núi thức ăn thừa đang phân hủy. Thậm chí xung quanh còn có một làn sương màu vàng nhạt.
【Yo. Thấy rồi chứ?】
Tin nhắn từ Risya. Có vẻ như cả ba chiếc xe đều chung một tình trạng.
【Chú ý phía trước nhé.】
Không cần phải nói cũng biết. Bởi mọi người đều đã thấy “khung cảnh” phía đường chân trời.
.
Một đầm lầy đỏ thẫm với những bọt khí nổi lên lõm bõm.
.
Khu vực bị ô nhiễm Katalisk.
Ngay khi xe dừng lại và Iska bước một chân ra khỏi đó, toàn thân cậu đổ mồ hôi nhễ nhại.
......Lạ thật. Nóng như ở sa mạc vậy.
......Không những thế, độ ẩm cao còn làm cho không khí ngột ngạt, bức bối!
Đây là khu vực thuộc tây bắc lục địa. Thời tiết lẽ ra phải lạnh hơn Đế Quốc rất nhiều, nhưng ngay khi bước vào khu vực này, bầu không khí đã thay đổi rõ rệt.
Thời tiết khắc nghiệt đến chết người. Chỉ riêng việc ở đây lâu cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng rồi. Nhiệt độ quá bất thường.
“Khụ...... khụ! Cái mùi kinh khủng lúc nãy là do bọt khí ở đây!”
Sisbell ho sặc sụa. Cô lấy khăn tay để che mũi và miệng nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế để đối phó với mùi hôi thối khó chịu. Cô thầm ước có một chiếc mặt nạ phòng độc ở đây.
“Này Sisbell, em ổn chứ?”
“......Ừm, em ổn. Nhân tiện thì đội trưởng Mismis, em có một đề xuất.”
Công chúa Sisbell chỉ vào chiếc xe vừa dừng lại trong khi vẫn cầm chiếc khăn tay.
“Về thôi.”
“Đã đi được tí nào đâu mà về!?”
“Rõ ràng trông nguy hiểm thế kia cơ mà! Cứ nhìn thử mà xem!”
Sisbell dang rộng cả hai tay, cô không (cần phải) chỉ cụ thể “nhìn vào nơi nào”. Bởi ở khu vực ô nhiễm Katalisk này, không có một loài thực vật nào có thể tồn tại trong đầm lầy. Không một nhành cây, đến cả cỏ khô cũng chẳng có. Cả côn trùng, cả các loài chim cũng không.
Như thể nơi đây là cõi âm ti tách biệt hoàn toàn với thế giới mà họ đang sống.
“Một đầm lầy với...... bọt khí nổi lên, trông như dung nham nóng chảy.”
May vừa nói vừa tiến đến rìa đất và quan sát mặt hồ.
“Chị từng đến những đầm lầy có đầy đỉa và cá sấu. Nhưng đây là lần đầu thấy một đầm lầy chẳng có sinh vật sống nào đấy. Em thì sao, Risya-chan?”
“Em cũng thế. Nhưng xét đến việc chúng ta đến đây theo lệnh của bệ hạ thì......”
Risya tháo kính ra và lau mồ hôi trên trán.
“Rất có thể đây là khu vực đã bị tai họa ‘biến đổi’. Không thể cứ để yên được. Sẽ thế nào nếu khu vực này lan rộng ra cả lục địa?”
“......Em đã lầm (về con người chị), Onee-sama.”
Cơn giận âm ỉ đã bộc phát qua lời độc thoại Alice nói trong khi cắn chặt môi.
“Onee-sama, vậy ra thứ chị muốn thứ sức mạnh đáng kinh tởm như thế này ư...... Tương lai mà chị muốn là khung cảnh tồi tệ như thế này sao......?”
“Giờ sao? Risya-chan.”
May chỉ vào đầm lầy đỏ thẫm với hàng trăm bọt khí màu vàng nổi lên, vỡ tung và tỏa ra mùi hôi thối.
“‘Cư dân của Tinh cầu’ nhỉ? Hình như thánh địa của họ nằm ở sâu bên trong...... thế thì chẳng phải cần mặt nạ phòng độc sao? Chứ không thì lúc băng qua đầm lầy cả bọn ngủm vì khí độc rồi.”
“Về chuyện đó...” - Hiếm khi nào Risya cũng nghiêng đầu khó hiểu như lúc này. “Lạ thật. Nếu biết đây là vùng có độc chắc chắn bệ hạ sẽ nhắc trước. Nhưng lần này thì không.”
“──Vô ích thôi.”
*Tách* - tiếng mặt nước lay động. Công chúa nhà Zoa chạm đầu ngón tay vào mặt đầm lầy đỏ thẫm như máu tươi.
“Đây không phải là khí độc. Đây là một dòng năng lượng bị biến dạng nặng.”
Đôi mắt tím của Kissing sáng lên lấp lánh.
“Vùng đất này đã bị Tai họa biến đổi. Theo đó, những bong bóng này chính là sức mạnh của Tai họa nổi lên từ sâu trong lòng đất. Có vẻ nó còn bất ổn hơn cả năng lượng Tinh linh.”
“Hể? Bé phù thủy nhỏ thấy được hả?” - May nhoẻn miệng cười thích thú. “Bong bóng ở đây không phải khí độc mà là năng lượng bị ô nhiễm. Là vậy hả? Dù có che miệng bằng mặt nạ phòng độc thì vẫn sẽ dính độc nếu chạm phải đúng chứ?”
“────”
“Này, đừng lờ chị mày đi thế chứ!”
“Iska.”
Kissing phớt lờ mấy lời càu nhàu của May và quay về hướng Iska. Cô chỉ tay về phía đầm lầy với đầy năng lượng độc hại.
“Em sẽ cho anh nợ lần này. Nhưng anh sẽ phải trả lại khi chúng ta chiến đấu với Elletear.”
“Hả?”
“Hãy theo em.”
*Tõm...*
Không chút do dự, công chúa của nhà Zoa bước một chân vào mặt đầm lầy đỏ thẫm. Mặc kệ chiếc váy tuyệt đẹp bị ướt, cô bước tiếp chân còn lại vào.
“Kissing?!”
Iska bất giác gọi tên cô.
“......Em ổn chứ?”
“Nóng như nước trong phòng tắm vậy. Độ sâu của đầm lầy thì khoảng đến đầu gối em.”
“Không phải thế, chẳng phải em nói các bóng khí rất độc sao?”
Theo lời Kissing thì những bóng khí nổi lên này chính là sức mạnh của Tai họa ở trung trung tâm hành tinh.
Và toàn bộ khu vực ô nhiễm đều bị ảnh hưởng.
......Không có bất kỳ loài côn trùng hay thực vật nào.
......Bởi dòng năng lượng ô nhiễm này gây hại cho mọi sinh vật sống.
Gần như không thể băng qua mà không bị ảnh hưởng.
Kissing định liều mình vượt qua đầm lầy sôi sục bọt khí này ư?
“Thế nên em mới nói là cho nợ.”
Kissing tiến sâu hơn vào đầm lầy.
“Anh thấy bóng khí đang phun lên ở đó không? Bên trái nó có một dải hẹp khoảng 15 đến 40 cm, là đường đi có nồng độ năng lượng ô nhiễm thấp nhất.”
“Em nhìn thấy hả?!”
Cuối cùng Iska cũng hiểu ra lý do vì sao hoàng đế nói Kissing là “hoàn hảo” cho việc này khi thấy đôi mắt của cô.
Trong vùng đầm lầy cực độc này, chỉ Kissing mới có thể nhìn thấy nồng độ ô nhiễm của năng lượng.
“Lối này.”
*Lẹp bẹp*
Kissing bắt đầu tiến từng bước trên đầm lầy, tạo ra những vệt nước nhỏ.
“P-Phải đi qua cái đầm lầy toàn độc này thật á?!”
“Sisbell sẽ theo sau. Đội trưởng Mismis và Nene sẽ đi cùng cô ấy. Không cần lo lắng.”
Đáp lại cái nhíu mày của công chúa, Iska cũng bước vào đầm lầy.
......*Tõm*.
Ngay khi mũi giày của Iska chạm vào mặt đầm lầy đỏ thẫm, khói trắng bốc lên từ chỗ tiếp xúc của giày.
“Iska-kun!?”
“Không sao đâu, đội trưởng. Chỉ cần đi giày là được, dù có dính nước từ hồ cũng không sao. Hiện tại thì vậy.”
Iska đi theo Kissing nhưng không chỉ đi theo một cách bình thường. Cậu phải bước đi chính xác vào các dấu chân của Kissing trên đầm lầy bởi đây là xung quanh đều là các vùng năng lượng ô nhiễm.
......Theo lời Kissing, đường đi an toàn chỉ rộng khoảng vài chục cm.
......Một bước đi sai cũng có thể phải đối mặt với việc bị phơi nhiễm chất độc.
Kissing không bước theo đường thẳng. Đôi lúc cô đi theo đường zic zắc, đôi khi lại rẽ vuông góc để tránh vùng tích tụ năng lượng ô nhiễm. Chỉ việc theo dấu thôi cũng khiến Iska cảm thấy căng như dây đàn.
Và sức nóng chết người làm cho việc này càng giống như đi bộ trong cái nóng chết chóc của sa mạc, trong khi hơi ẩm như phòng tắm hơi phả liên tục vào người.
Tuy vậy không thể dừng lại. Bởi đang ở giữa đầm lầy, một khi đã bước nào thì không thể dừng lại nghỉ ngơi.
......Với quân đội Đế Quốc thì không sao. Cả Rin cũng vậy.
......Còn Alice, Sisbell và Kissing liệu có ổn không nhỉ?
Đặc biệt là Kissing.
Vốn dĩ chỉ riêng việc dẫn đường qua đầm lầy kỳ lạ này thôi đã đủ khiến người ta sởn gai ốc rồi. Huống chi Kissing vừa phải đi, vừa phải xác định vị trí của năng lượng bị ô nhiễm.
So với Iska hay những người theo sau thì Kissing hẳn phải mệt hơn rất nhiều.
──Mình có nên lên tiếng không?
──Nhưng nhỡ lên tiếng làm Kissing mất tập trung thì sao?
Trong thoáng chốc khi Iska còn đang do dự, thiếu nữ tóc đen trước mặt cậu đột nhiên vấp ngã.
“──”
Giống như một con rối bị cắt dây, đầu gối Kissing khuỵu xuống, cơ thể cô cứ thế đổ xuống đầm lầy đỏ thẫm. Thấy vậy, Iska lập tức nắm lấy tay cô và hét lên:
“Kissing!”
“......ug-.....”
Iska nắm lấy tay Kissing và đỡ cô dậy. Nếu cậu chậm hơn dù chỉ một giây, toàn bộ khuôn mặt của cô sẽ chìm trong đầm lầy đỏ.
“......Em không sao.” - Kissing nói bằng giọng run rẩy: “......Chỉ là hơi chóng mặt thôi. Nhưng em vẫn có thể đi được...... Đó là giao kèo......”
Cô vẫn cố bước đi trên đôi chân của mình. Thấy cảnh đó, Iska không nói không rằng, bế Kissing lên và đặt cô lên lưng.
“......Hả? A-Anh làm gì thế?!”
“Anh sẽ cõng em. Hãy tập trung vào năng lượng ô nhiễm và chỉ đường cho anh.”
“────”
Thiếu nữ tóc đen bám chặt vào lưng Iska.
“......Mình bị một người lính Đế Quốc chạm vào.”
“Anh sẽ xin lỗi về chuyện đó sau.”
“......Được rồi. Giờ thì đi thẳng khoảng hai mét. Sau đó rẽ hướng chéo trái.”
“Hiểu rồi.”
Và họ lại tiếp tục. Với Kissing lên lưng, Iska tiếp tục di chuyển theo chỉ thị của cô.
“......Ra là vậy.” - Ở phía sau, Sisbell lẩm bẩm: “Aaa! Ta cũng sắp kiệt sức rồi. Nếu không được ai cõng chắc ta sẽ ngã xuống đầm lầy này mất! Này, Jhin—”
“Cô vẫn còn đủ sức để hét còn gì.”
“Có đâu!?”
“Đó, tự đi đi. Cô mà dừng lại thì phía sau cũng chậm lại theo đấy.”
“Ngươi không có lòng trắc ẩn gì sao!?”
Có vẻ những người phía sau vẫn ổn. Trong thoáng khốc, khi Iska bị phân tâm bởi cuộc trò chuyện──
*Tõm*
Trước mặt, nước bắn tung tóe.
“......A.”
Kissing - người đang được cõng, ngẩng đầu lên. Cô chỉ vào một bóng người nhỏ bé bước tới từ phía bên kia đầm lầy.
“Cư dân của tinh cầu?”
“────”
Ba sinh vật nhỏ nhắn với ngoại trang rách rưới, đang nhìn về hướng của họ.
Á nhân (Yunmelngen) gọi họ là “cư dân của tinh cầu”.
Nơi mà các cư dân của tinh cầu đang đứng trên chỉ là một mô đất nhỏ giữa đầm lầy. Mô đất đó giống như một hòn đảo nhô lên giữa biển và cũng là “hòn đảo” duy nhất.
“......Đó là thánh địa của các cư dân của tinh cầu ư? Hình như hơi hẹp thì phải?”
“Lối này.”
Các cư dân của tinh cầu vẫy gọi. Rồi ngay sau đó, họ nhảy vào đầm lầy đỏ thẫm và lướt đi trên đó. Càng lúc càng vào sâu bên trong.
“Vẫn phải đi tiếp á?! Chả lẽ mô đất này là...... (thánh địa)!?”
“Không phải đâu, công chúa Sisbell. Mô đất này là nơi chúng ta sẽ cắm trại hôm nay.” - Risya trèo lên mô đất và lau mồ hôi trên trán: “Bệ hạ nói cư dân của tinh cầu rất nhát. Nếu chúng ta cùng lúc xuất hiện quanh họ chắc chắn họ sẽ hoảng sợ. Nên là chỉ vài người vào thánh địa thôi, còn lại thì đợi ở chỗ này.”
“‘Vài người’ đó là những ai?”
“Những người có mối liên hệ sâu sắc với mụ phù thủy. Cụ thể là chị em công chúa Aliceliese và công chúa Sisbell. Và công chúa Kissing với mong muốn báo thù.”
Risya nhìn ba công chúa. Còn Rin - hầu gái của Alice, có vẻ hơi không hài lòng, nhưng rồi cũng thở dài chấp nhận.
“Ngoài ra tui cũng sẽ đi với tư cách sứ giả (người hầu) của bệ hạ. Và vì có vài chuyện liên quan đến Tinh linh kiếm nên Iska-chi cũng đi em nhé.”
“......Em hiểu rồi.”
Risya nháy một mắt, Iska gật đầu đáp lại.
──Tinh linh kiếm đã được chứng minh là có hiệu quả với phù thủy Elletear. Vì vậy Iska cũng muốn biết tại sao mình được kế thừa cặp kiếm này.
〝Không được buông tay. Cặp kiếm này là hy vọng duy nhất để tái sinh thế giới này.〟
Iska cũng nghĩ cặp kiếm này không phải là để chiến đấu với Chủ Quyền.
Dù đúng là để đàm phán hòa bình giữa hai nước thì một vũ khí mạnh mẽ trong chiến đấu với các Tinh linh sứ như vậy là cần thiết...
Không biết từ bao giờ Iska đã cảm thấy mục đích của thanh kiếm không phải vậy. Nếu nó chỉ là món vũ khí dùng để chiến đấu với các Tinh linh sứ thì sư phụ cậu cũng không cần phải dùng đến từ “tái sinh”.
“May-san, chị có thể canh chừng ở đây không?”
“Hiểu rồi. Chị sẽ kêu mọi người dựng trại ở đây, xong việc nhớ quay lại chỗ này nhá.”
May gật đầu và ngáp:
“Risya-chan, có chuyện gì cứ gọi điện cho chị.”
“OK chị. Đi thôi, Iska-chi.”
Risya buộc tóc phía sau lại, lập tức đổi sang mode lạnh lùng và chỉ tay về phía đầm lầy đỏ thẫm.
“Đến thánh địa của Tinh linh nào.”
4
Ngay cả trong những sa mạc khắc nghiệt nhất, một ốc đảo xanh tươi vẫn có thể tồn tại......
Và quy tắc này cũng đúng với khu vực ô nhiễm Katalisk.
Sâu bên trong khu vực ô nhiễm, nơi mà không một sinh vật nào có thể tồn tại, có một “thánh địa” với diện tích chỉ vài trăm mét vuông.
Đó là nơi mà các Tinh linh thoát ra từ trung tâm của hành tinh tập trung lại.
“......Mình đang mơ à?” - Sisbell ngơ ngác hỏi: “......Ai mà nghĩ được có một khu rừng giữa đầm lầy kịch độc như vậy.”
Sau khi đi theo các cư dân của tinh cầu, họ đi qua một khu rừng với cây cối rậm rạp.
Những bông hoa đầy màu sắc cùng quả chín căng mọng trên cây thu hút các đàn chim nhỏ.
“Không ngờ ở vùng hoang vu cằn cỗi bậc nhất thế giới cũng có một ốc đảo tựa như thiên đường thế này......”
“Không khí cũng trong lành nữa.”
Alice hít một hơi sâu trong khi nhìn cây cối xung quanh.
“......Vậy mới biết không khí ô nhiễm vừa rồi bất thường đến mức nào. Thật lòng mà nói, tôi cũng chẳng muốn quay lại nữa.”
“Ở đó hầu như không có dấu hiệu của năng lượng bị ô nhiễm.”
Trên lưng Iska, Kissing chỉ tay về phía khu rừng.
“Anh thấy đó. Có một xoáy năng lượng tinh linh rất mạnh. Em nghĩ nó đang che chắn sức mạnh của Tai ương.”
“......Anh không thể nhìn thấy, nhưng bằng cách nào đó anh có thể cảm nhận được.”
Không khí ở đây khác biệt hoàn toàn. Không hiểu sao nhưng mọi người có thể cảm nhận được dường như sức mạnh của Tai họa đang bị thanh lọc bởi năng lượng Tinh linh.
“Nhân tiện thì... Kissing.”
Giọng của Alice có phần khó chịu.
“Tôi tự hỏi cô tính làm vậy đến bao giờ?”
“Ờ... là sao?”
“Cô định ở trên lưng Iskaa bao lâu nữa. Đến vùng an toàn rồi, sao còn chưa xuống đi?”
“KHÔNG THÍCH.”
*Vụt*
Câu trả lời ngay lập tức của công chúa nhà Zoa khiến biểu cảm trên mặt Alice cứng đờ.
“......H-Hả? Nhân tiện thì liệu tôi có thể biết lý do cho câu trả lời vừa rồi không?”
“Tôi sở hữu năng lực hữu ích cho việc khám phá vùng nguy hiểm này, vậy nên được Iska tôn trọng cũng là lẽ dĩ nhiên. Không như cô, một gánh nặng.”
“Gánh nặng────!?”
“Công chúa Aliceliese.”
Khi Alice suýt chút nữa đã hét lên thì Risya gọi.
“......E hèm. Thất lễ rồi.”

“Xin hãy giữ im lặng. Có vẻ chúng ta đã đến nơi ở của cư dân của tinh cầu.”
Risya nhìn vào bụi cây gần đó khi nó rung lên. Từ đó, bóng dáng của một cư dân của tinh cầu xuất hiện.
Dẫu có vẻ tò mò nhưng vì vẫn còn sợ nên ngay khi chạm mắt, nó ngay lập tức bỏ chạy.
“Đáng yêu quá...... Ngay cả cách nó bỏ chạy nữa......!”
Sisbell nhìn theo bóng lưng ấy như thể bị thôi miên.
“Các cư dân trong khu rừng xanh tươi xinh đẹp này đáng yêu quá! Mà này Risya-san, chúng ta còn phải đi bộ bao lâu nữa vậy?”
“Chịu. Hoàng đế cũng chỉ nói là: ‘Lúc nào đến sẽ biết’.”
Cả nhóm đi theo con đường trong khu rừng dưới sự quan sát của những sinh vật bé nhỏ thò đầu ra từ bụi cây. Cuối cùng, họ cũng đến được một mái vòm bằng gạch trắng tinh.
Mái vòm có kích thước tương đương một nhà kho lớn, và cánh cửa đã mở sẵn như thể chào đón sự xuất hiện của họ.
.
“......Yunmelngen?”
.
Bên trong mái vòm──
Có ba cư dân của Tinh cầu ngồi bên trong.
Hai trong số đó đứng cạnh bức tường hai bên. Còn ở chính giữa, một cư dân của Tinh cầu ngồi trên chiếc “đệm” được tạo ra từ một đống lá.
Cả ba có ngoại hình gần như y hệt nhau kể cả áo choàng, chỉ có “người” ở giữa là đeo thêm một chiếc vòng cổ đơn giản.
“Hân hạnh được diện kiến. Xin thứ lỗi vì ngôn ngữ của loài người.”
Vừa bước vào mái vòm, Risya ngay lập tức quỳ xuống. Sau đó, cô ngồi một cách ngay ngắn trong khi vẫn cúi đầu như để tỏ rõ thông điệp “chúng tôi đến trong hòa bình”.
“Tôi là Risya, sứ giả của Yunmelngen. Tôi tin là mình đang diện kiến trưởng lão.”
“......Trưởng lão?”
“Người” ngồi giữa ngẩng đầu lên đăm chiêu. Sau khoảng một phút chờ đợi...
“Trưởng lão. Đúng vậy, là trưởng lão. Ngôn ngữ của con người...... đã lâu rồi ta không sử dụng......”
“Theo tôi biết thì là khoảng bảy mươi năm rồi. Tôi nghe nói trước đây Yunmelngen bệ hạ từng đến thăm nơi này.”
Nào, ngồi xuống đi── Được Risya thúc giục, Iska, Alice, Sisbell và Kissing cũng ngồi xuống sàn.
“Yunmelngen sao rồi?”
“Người vẫn đang sống khỏe mạnh ở Đế Quốc. Tuy nhiên, thuốc của ngài ấy sắp hết. Thế nên bệ hạ nhờ tôi đi lấy nếu có thể.”
“Hm... Ta hiểu rồi.”
Trưởng lão đứng dậy rồi kéo tấm vải được dùng như tấm rèm ở phía sau căn phòng. Trong đó, có một tảng đá màu đen.
Tảng đá màu đen giống như Obsidian. Cứ như thể──
“Đó là-!?”
Gần như chỉ hành động theo bản năng, Iska nhấc một bên gối lên và đứng dậy. Không chỉ bởi vì cậu vừa thấy một thứ trông rất quen thuộc, mà bởi tảng đá có màu giống hệt với thanh Tinh linh kiếm màu đen.
“Huh......”
Vị trưởng lão quay đầu lại và nhìn chằm chằm Iska từ đầu đến chân. Cái nhìn sắc bén như thể muốn soi thấu cả cơ thể Iska.
“Kuro, cậu nhỏ lại à?”
“Tôi là người khác mà!?”
Không ngờ lại nhầm người. Có vẻ như Cư dân của Tinh cầu không thể phân biệt được các cá nhân con người.
“Nhưng ngươi có Tinh linh kiếm. Thế nên, Kuro...?”
“Sư phụ Crosswell đã giao cho tôi thứ này.”
“Thánh kiếm” màu đen và Tinh linh kiếm màu trắng.
Iska đặt song song hai thanh kiếm xuống sàn để các cư dân của tinh cầu có thể nhìn thấy.
“Hoàng đế bệ hạ nói rằng hai thanh kiếm này do các vị rèn ra. Tôi đến để hỏi về chuyện đó.”
“Phải.”
Trưởng lão của các cư dân của tinh cầu mang ra một tinh thể màu đen. Tinh thể đó có màu giống với Tinh linh kiếm.
“Chúng tôi đã rèn ra chúng vì Yunmelngen nói rằng nó có thể đánh bại Tai họa. Bằng ‘thứ này’.”
*Doong*......
Trưởng lão gõ nhẹ vào tinh thể màu đen đen trên sàn.
──So Sez xeph (Hãy hồi tưởng lại).
Tinh thể đen phát nổ. Luồng ánh sáng mạnh đến mức khó có thể tưởng tượng nổi bùng phát từ tinh thể.
“Ánh sáng Tinh linh?!”
“Cái gì...... đùa à!”
Alice, rồi theo sau là Sisbell đứng dậy.
Sisbell ôm lấy ngực mình.
“Ánh sáng giống như “Đăng” Tinh linh của tôi......!?”
“Đây không phải là đá. Đây là tinh thể được rất nhiều Tinh linh thu thập qua hàng trăm năm.”
Trưởng lão vuốt ve tinh thể đen.
“Nói ngôn ngữ con người rất mệt mỏi. Tốt hơn là hãy để cho các Tinh linh nói.”
Quá khứ bảy mươi năm về trước hiện ra trước mặt tất cả mọi người.
Mình cũng không biết tại sao chỗ này lời điện thoại lại là của nữ hoàng. Không có dấu hiệu nào cho thấy sẽ đổi góc nhìn nên chắc đánh máy nhầm. Đây là vật được đề cập trong chương 5 vol 8. Từ sau sẽ được dịch thành Địa đạo Thái Dương để hợp hơn với hoàn cảnh. Cũng có thể là: Cơn giận đã bộc phát một cách tĩnh lặng. 蠱毒(cổ độc): Là 1 từ gốc Hán. Nghĩa là bùa độc, hay hũ độc. Theo truyền thuyết thì người ta nhốt hết các loại côn trùng và sinh vật kịch độc vào 1 cái hũ để chúng tàn sát lẫn nhau và tin rằng con sống sót sau cùng sở hữu chất độc mạnh nhất. "Chắc" là lỗi typing thôi. Thánh kiếm (聖剣) và Tinh linh kiếm (星剣) đều đọc là seiken. Từ này còn có nghĩa là thuần khiết/thẳng thắn. Chỗ này có thể hiểu là mối quan hệ