Kimi to Boku no Saigo no Senjo, Arui wa Sekai ga Hajimaru Seisen

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

(Đang ra)

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

冷冬阳

Một thế giới nơi tồn tại những hiện tượng siêu nhiên và các truyền thuyết kì lạ, một cậu bé tin rằng bản thân đã mất tất cả.Cho đến khi cô ấy xuất hiện, mang phép màu đến với cuộc sống vô vị của cậu d

22 149

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

Vol 13 - Chương 5: Quá nhiều đánh đổi vì một kết thúc có hậu

Khu vực ô nhiễm Katalisk.

Mùi hăng đến khó thở cùng sức nóng khủng khiếp như ở sa mạc bao trùm toàn bộ khu đầm lầy. Trong đêm tối, tại các lán trại trên một mô đất nhỏ──

“Người ổn chứ, Alice-sama?”

Bên ngoài lều, hình bóng Rin dần được chiếu sáng bởi những tia lửa tí tách mờ ảo của đống lửa.

“Khí độc khó thở khiến tiểu thư không ngủ được ạ?”

“......Một phần. Nhưng chủ yếu là ta cũng muốn suy nghĩ một chút.”

Alice khom lưng và ôm lấy đầu gối của mình. Cô lặng lẽ rời mắt khỏi chiếc lều và nhìn chằm chằm vào đống lửa trại.

Alice không thể ngủ được. Kể từ khi bước vào vùng thánh địa và nghe câu chuyện của Cư dân của tinh cầu, cô nhận ra não của mình đã ở trong trạng thái tỉnh táo cực độ.

“......Thực ra, em cũng thắc mắc không biết Alice-sama và Sisbell-sama cảm thấy thế nào.” - Rin bước tới đống lửa. “Khi trở về, có vẻ hai ngài không được vui cho lắm...... Cư dân của tinh cầu đã nói gì vậy ạ?”

“Như những gì đã kể hồi sáng.”

“À, chuyện về Tinh linh kiếm của tên kiếm sĩ Đế Quốc nhỉ.” - Rin mỉm cười gượng gạo: “Em cũng khá nhẹ nhõm khi biết được bí mật của thanh kiếm đó. Thanh kiếm đó không giống như bất kỳ món vũ khí nào của quân đội Đế Quốc.”

“............”

Nó khác.

Điều mà Alice nghĩ đến chỉ là Tinh linh kiếm, thứ mà cô phải đánh bại.

“Ta đang nghĩ về lý do Tinh Linh Kiếm được tạo ra.”

“Để đối đầu với tai họa ạ?”

“Ừ. Mà này Rin, em nghĩ gì khi nghe câu chuyện của Cư dân của tinh cầu?”

“......Về chuyện đó, hmm...”

Rin mím chặt môi.

“Em là người luôn chỉ tin vào những gì mình tận mắt chứng kiến. Nếu ai đó nói rằng có một con quái vật đang ngủ sâu phía dưới mặt đất...... thì em cũng chỉ nghĩ là thần thoại hay chuyện cho trẻ con hay gì thôi.”

“Em không tin sao?”

“......Thành thật mà nói thì... Em không muốn tin.”

Rin cúi xuống nhặt nhành cây khô dưới chân và ném vào đống lửa đang cháy lách tách.

“Em chỉ tin vào những gì mình thấy. Và em đã thấy khoảnh khắc khi một con người không còn là con người nữa ba lần.”

Lần đầu tiên là khi Vichyssoise nhà Hydra trở thành một phù thủy.

Lần thứ hai là khi nhà khoa học điên của Đế Quốc trở thành thiên thần tà ác.

Lần thứ ba thì không ai khác ngoài Elletear.

“Ngạc nhiên nhất là Elletear-sama. Nếu không phải do Tai họa thì không có cách nào giải thích được cho việc ngài ấy trở nên tàn ác như vậy.”

“Em có nghĩ là cần phải đánh bại nó không? Tai họa ấy.”

“Đương nhiên là có rồi.”

Nữ hầu gái gật đầu mạnh mẽ. Quan điểm của cô rất rõ ràng: “Đó là thực thể cần phải bị tiêu diệt” và cô cũng đã sẵn sàng tâm lý để chiến đấu.

“Với tình trạng của khu vực ô nhiễm Katalisk, không thể để cho Tai họa hoành hành được. Em thấy mối đe dọa từ nó còn đáng lo hơn Đế Quốc. Và, em không muốn phải thấy bất kỳ ai trở nên giống như Elletear-sama nữa.”

“Rin.”

Ngồi xuống đi.

Alice chỉ tay và ra hiệu cho Rin ngồi xuống bên cạnh cô trong im lặng.

“Em nói đúng. Quan trọng hơn, ta muốn thảo luận với em về việc mà ta đang băn khoăn.”

“Bất cứ điều gì thưa tiểu thư.”

Rin ngồi xuống cạnh Alice và đợi──

“Chúng ta phải đánh bại tai họa. Nhưng trước đó, chúng ta phải sẵn sàng cho một thứ. Em nghĩ đó là gì?”

“......Ai đó phía con người sẽ hy sinh ạ?”

“Cũng đúng, nhưng không phải thứ mà ta lo lắng nhất lúc này.”

“Hay việc làm sao để đến được nơi sâu nhất của hành tinh ạ? Theo như những gì cư dân của tinh cầu nói thì cần một Vortex đủ lớn để con người có thể đi qua──”

“Chủ Quyền sẽ bị hủy diệt.”

Có lẽ tương lai mà Alice vừa đề cập là thứ mà người hầu gái ngồi bên không thể hiểu được.

“............Eh?”

“Rin.”

Alice nở nụ cười yếu ớt, gượng gạo. Cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc người hầu gái đang mím môi ngập ngừng rồi ngước nhìn bầu trời đêm.

“Hãy để ta nói đôi chút về tương lai. Tương lai sau khi chúng ta đánh bại tai họa đó.”

==========

Cùng lúc đó...

Tại Vortex “địa đạo Thái dương” nằm ở phía bắc cách xa khu vực ô nhiễm Katalisk.

Khi nhà Hydra đến nơi──

“Cái quái gì vậy? Không đơn thuần chỉ là một cái hố lớn đâu.” - Vichyssoise, cô gái với tóc đỏ rực lên tiếng khi nhìn vào một cái hố lớn trên mặt đất.

Trước mặt chỉ là một màn đêm đen kịt, nơi mà ánh sáng không thể chạm tới. Nếu họ đến vào lúc trời sáng thì ít nhiều có thể nhìn được một phần bên trong hố. Nhưng vẫn còn một lúc nữa mặt trời mới nhô lên khỏi đường chân trời.

“Hố Vortex được tạo ra khi năng lượng Tinh Linh phun trào. Không phải cái hố sẽ sáng lấp lánh sao, trưởng tộc?”

“Haha. Việc đó chỉ diễn ra trong vài tuần sau khi phun trào thôi.”

Talisman - trưởng gia tộc Hydra, đứng cạnh Vichyssoise. Ông lấy ra một chiếc đèn pin cỡ lớn từ túi áo khoác.

“Vortex này đã hình thành cách đây gần một trăm năm rồi. Các Tinh linh đi qua đây vào thời điểm đó hẳn đã tới nơi nào đó khác trên mặt đất rồi. Thế nên mới cần đèn pin để thám hiểm.”

“Để tôi thắp lửa bằng linh lực là được rồi? Đằng nào nó cũng không tắt được.”

“Ta muốn cô giữ sức phòng trường hợp khẩn cấp. Lo gì, ba trăm nghìn mét dưới lòng đất thôi mà. Nhảy xuống là tới liền.”

Nhảy từ độ cao ba trăm nghìn mét.

Trong khi máy bay thường chỉ bay ở độ cao mười nghìn mét, họ sẽ “nhảy xuống” độ sâu gấp ba mươi lần độ cao đó. Với người bình thường, hẳn đó sẽ là chuyện không tưởng. Nhưng những người đang có mặt ở đây là các Tinh linh sứ thuộc hoàng tộc Nebulis cùng quân đội tinh nhuệ.

──Điều chỉnh tốc độ rơi bằng phong Tinh linh.

──Và nhà Hydra có khả năng tối ưu hóa sức mạnh của phong Tinh linh.

Tinh linh “Quang Huy”.

Công chúa Mizerhyby được mệnh danh là “Vortex di động”. Sức mạnh của cô cho phép các Tinh linh sứ khác đạt được sức mạnh tương đương với thuần huyết.

“Vừa đúng lúc.” - Talisman liếc nhìn đồng hồ. “Mặt trời sẽ mọc trong khoảng ba mươi phút nữa. Khi đó, chúng ta có thể nhìn rõ cái hố này hơn một chút, sau đó chuyến thám hiểm sẽ bắt đầu. Cháu nghĩ sao, Mizy?”

“Mọi việc theo thuận theo ý chú.”

Mizerhyby mỉm cười và thở ra một làn khói trắng. Kể cả trong ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm tinh mơ, mái tóc xanh lưu ly đặc trưng của cô vẫn tỏa sáng tuyệt đẹp.

“......À phải rồi, thưa chú. Cháu có thể hỏi một câu không?”

“Sao vậy?”

“Chúng ta sẽ tiến vào Vortex và tiến đến trung tâm của hành tinh trước Elletear. Cháu hiểu sự cần thiết của việc này. Nhưng khi gặp được tai họa──”

Mizerhyby nhìn chằm chằm vào vị chủ gia tộc.

“Chú định sẽ làm gì với nó?”

“Ta muốn nghiên cứu. Ta muốn biết mọi thứ về thực thể to lớn nhất hành tinh này.” Vị chủ gia tộc phấn khích trả lời: “Có vẻ như ta thích hợp để làm một nhà nghiên cứu hơn là một lãnh đạo gia tộc.”

Trước đây, ông từng tiết lộ về Tinh linh thuật của mình với Iska.

〝Biến đổi vật lý của sóng. Ta đã mất sáu năm để thiết kế Tinh linh thuật này. Tám năm để thành thạo nó. Và thêm gần ba mươi năm để đạt đến trình độ bây giờ. Dù sao thì ta cũng khá vụng về mà.〟

〝Phải điên cuồng thì mới chạm được tới đỉnh cao.〟

Mong muốn nghiên cứu mà không mấy ai hiểu được── là bản chất của Talisman, thủ lĩnh gia tộc Hydra. Và đây cũng là điểm khác biệt lớn nhất giữa ông và Bát đại Tông Đồ.

Bát đại Tông Đồ chỉ muốn “lợi dụng” tai họa của hành tinh.

Còn Talisman muốn “biết mọi thứ” về tai họa của hành tinh.

“Rốt cuộc thì tai họa của hành tinh được sinh ra từ đâu?”

Talisman nhìn lên trời.

“Từ trên trời? Hay là những sinh vật biến dị dưới lòng đất? Ta muốn biết chúng có trí tuệ không. Nếu có, không biết chừng chúng ta có thể thuần hóa nó.”

“......Đúng phong cách của chú rồi đấy~”

Mizerhyby gượng cười.

Tôn chỉ của gia tộc Hydra là: “Kẻ ngu mới tiêu diệt kẻ thù, còn bậc trí giả phải thuần phục chúng.”

“Vậy lý tưởng của chú không phải là đánh bại tai họa của hành tinh, mà là thuần phục nó?”

“Đúng vậy. Nhưng vẫn còn một lý do quan trọng khác.”

Người đàn ông to lớn tóc vàng trở nên nghiêm nghị. Ông giơ một ngón tay lên ra hiệu cho Mizerhyby và Vichyssoise.

“Bất kể thế nào đi nữa, tai họa cũng không được phép bị đánh bại.”

“Eh?”

“Hm? Nghĩa là sao, tộc trưởng?”

Hai cô gái tròn xoe mắt ngạc nhiên. Thấy vậy, Talisman chỉ tay xuống đất và nói:

“Nghĩ kỹ đi. Nếu các Tinh linh chạy trốn khỏi trung tâm vì sợ hãi trước con quái vật ấy, chuyện gì sẽ xảy ra khi tai họa biến mất?”

“Khi mối đe dọa không còn, Tinh linh sẽ trở lại trung tâm của hành tinh?” - Vichyssoise lập tức đưa ra câu trả lời.

Người đứng đầu gia tộc Hydra gật đầu rồi hối thúc Mizerhyby:

“Mizy, cháu có thể thấy viễn cảnh của giai đoạn sau đó không?”

“......Viễn cảnh của giai đoạn sau đó?”

“Đúng vậy. Chiến thắng tai họa sẽ mở màn cho một cuộc đại di cư của các Tinh linh. Trên mặt đất, trên trời,... Tinh linh ở mọi nơi trên hành tinh này đề sẽ trở về trung tâm của hành tinh. Bao gồm cả các Tinh linh trú ngụ bên trong cơ thể con người.”

“H-! Không lẽ...!” Công chúa với mái tóc xanh ngọc lưu ly mở to mắt. “Các Tinh linh sứ sẽ mất hết sức mạnh!?”

“Đúng vậy, Mizy. Mọi Tinh linh sứ đều sẽ mất đi Tinh linh của mình. Và rồi, Chủ Quyền Nebulis cũng sẽ sớm bị diệt vong.”

Người sáng lập, hoàng gia, mọi người đều sẽ mất đi năng lực.

Và sau khi mất đi Tinh linh, họ sẽ trở lại thành những “con người bình thường”.

“......Đây không phải chuyện đùa.”

Công chúa của Mặt Trời siết chặt tay nắm và thở dài, những hơi thở trắng bạch.

Không thể chấp nhận được.

Đối với Tinh linh sứ, Tinh linh chính là minh chứng cho sự tồn tại. Chủ Quyền có được thịnh vượng như ngày hôm nay là nhờ được các Tinh linh bảo hộ. Mất đi Tinh linh còn đáng sợ hơn mất đi toàn bộ tài sản.

Trở lại làm một người bình thường không phải chuyện để đùa.

“......Cháu có cùng quan điểm với chú.”

Mizerhyby cắn môi lẩm bẩm.

Tai họa của hành tinh không thể bị tiêu diệt. Cháu đã hiểu ý nghĩa của lời chú nói rồi.”

“Đúng vậy. Nếu tai họa biến mất, tất cả Tinh linh sứ đều sẽ mất đi sức mạnh. Chúng ta phải bảo vệ nó.”

Talisman quay đầu lại, ông ngắm nhìn mặt trời bắt đầu mọc trên đường chân trời──

“Càng có nhiều sức mạnh thì lại càng có nhiều thứ phải bảo vệ. Bởi thế, từ bỏ sức mạnh ấy đâu phải chuyện dễ dàng.”

Sức mạnh được ban tặng bởi Tinh linh. Không ai trong Chủ Quyền muốn từ bỏ nó.

“Tai họa không được phép bị đánh bại. Sớm hay muộn mọi người cũng sẽ nhận ra thôi.”

==========

“......Nếu tai họa bị đánh bại, Tinh linh sứ sẽ không còn là Tinh linh sứ nữa.” - Bên ánh tàn lửa cháy tí tách, đôi môi của Rin trở nên nhợt nhạt không còn sức sống. “Như vậy khác gì...... dấu chấm hết cho Chủ Quyền......”

Giọng Rin trở nên mong manh, yếu ớt. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Rin lộ rõ vẻ kích động như vậy.

“......Em xin lỗi thưa tiểu thư Alice...... Em không nhận ra điều này......”

“Không đâu, Rin. Trước sau gì em cũng sẽ nhận ra thôi.”

Trước mặt người hầu đang cúi đầu, Alice chỉ lắc đầu. Đó không phải một lời an ủi. Ai rồi cũng sẽ nhận ra. Cả những người có mặt tại thánh địa của các cư dân của tinh cầu cũng vậy. Alice và Sisbell là những người đầu tiên nhận ra, ngược lại, Kissing có vẻ không hề để ý đến.

Có lẽ vì quyết tâm trả thù Elletear của Kissing đã lấn át mọi thứ trong tâm trí cô.

......Mình và Sisbell đã nhận ra ngay tại đó.

......Iska thì...... chắc quá bận tâm đến Tinh linh kiếm chăng?

Trên cương vị một Tinh linh sứ, Alice thấy được viễn cảnh sau khi đánh bại tai họa──

Sau khi tai họa bị tiêu diệt, các Tinh linh sẽ trở về trung tâm của hành tinh.

Tinh linh trú ngụ trong cơ thể con người cũng không ngoại lệ. Sau khi Tinh linh rời khỏi cơ thể, Tinh linh sứ sẽ mất đi sức mạnh. Đương nhiên là không đến mức đột nhiên không thể phát động Tinh linh thuật.

“Chỉ là một ý nghĩ thoáng qua trong đầu ta thôi.”

Alice nhìn những đốm lửa bập bùng. Vô số ngọn lửa bùng cháy và bay lên không trung, sau đó bị gió cuốn đi và vụt tắt. Với cô, đây cũng sẽ là kết cục của các Tinh linh sứ sau này.

Trong một tương lai xa, sự tồn tại mang tên “Tinh linh sứ” sẽ biến mất.

“Nếu chúng ta chiến thắng tai họa, các Tinh linh sứ sẽ biến mất. Khi các Tinh linh sứ không còn, đất nước Chủ Quyền sẽ suy thoái. Sau đó sớm muộn cũng sẽ diệt vong.”

“Dạ-!?”

“......Ta không thể đưa ra một câu trả lời ngay lập tức cho quyết tâm đánh bại Tai họa của mình.”

Alice chưa thể đưa ra câu trả lời.

......Ít nhất, nếu đó chỉ là một “sự đánh đổi”.

......Thì tốt biết mấy.

Ví dụ, nếu chỉ Tinh linh của mình mất đi mà đổi lại được hòa bình thế giới.

Alice sẽ không ngần ngại nếu cái giá chỉ có vậy. Kể cả khi mất đi Tinh linh của mình, miễn là thế giới có được một tương lai xán lạn hơn.

Nhưng thực tế thì──

Dù chọn cách nào cũng không thoát khỏi kết cục bi thương.

Nếu không đánh bại tai họa, hành tinh này sẽ bị hủy diệt.

Còn nếu đánh bại nó, Chủ Quyền sẽ diệt vong.

Khỏi cần nói cũng biết không thể chọn phương án đầu tiên.

Alice hiểu sự nghiêm trọng của vấn đề và chắc chắn Rin cũng vậy. Nhưng trong tình huống này, liệu có ai sẵn sàng chọn phương án sau không chút do dự không?

Những lựa chọn này quá tàn nhẫn với tất cả Tinh linh sứ.

“Tương lai mà mọi người có thể hạnh phúc đã không còn nữa rồi. Ta──── Ai đó!?”

Tình cờ, những tia lửa từ đống lửa tại bị gió thổi bay và chiếu sáng một chiếc lều. Alice đã nhìn thấy một bóng người xuất hiện trong thoáng chốc ấy.

“Ai đang ở đó?!”

Alice bật người đứng dậy.

Ai đó đã nghe lén cuộc trò chuyện sao?

“Nếu không ra ngoài, ta sẽ──”

“Đ-Được rồi!”

Tiếng bước chân vang dần đến bên đống lửa. Sau đó, ánh lửa chiếu rọi vào một thiếu niên tóc đen làm Alice vô thức nghẹn lại.

“......Iska?”

==========

Ai đó vừa rời khỏi lều.

Iska cảm nhận được sự hiện diện của họ và rời khỏi lều. Cậu nghe thấy tiếng nói chuyện phát ra từ đống lửa trại và đã đi tới đó do tò mò.

“......Tôi không cố ý nghe lén.” Iska giơ cả hai tay lên. Trước mặt Alice và Rin đang hơi căng thẳng, Iska tiếp tục nói: “Tôi thấy có ai đó rời khỏi lều. Điều đó khiến tôi tự hỏi...... ừm......”

“Cậu nghe rồi nhỉ?”

“......À, thì......”

“Dù vô tình hay cố ý cũng được. Hãy thành thật cho tôi biết, cậu đã nghe cuộc trò chuyện giữa tôi và Rin phải không?”

Alice hỏi trong khi không chớp mắt. Ánh sáng trong mắt Alice rực rỡ hơn cả ánh lửa, ánh mắt ấy dường như xuyên thấu cơ thể Iska.

Không thể chạy được.

Và trên hết, Iska sợ nếu giả vờ như chưa nghe được gì ở đây, cậu sẽ mất đi sự tin tưởng của Alice.

“......Tôi nghe rồi. Đoạn từ lúc tôi đến đây thôi.”

“Vậy à. Vậy cậu nghĩ gì về chuyện đó?”

Dù được hỏi như vậy nhưng với Iska - người không phải Tinh linh sứ thì đây là tương lai mà cậu chưa bao giờ nghĩ tới.

“Alice, cô giận à?”

“Tôi không giận.”

“......Nhưng giờ cả ánh mắt và giọng nói của cô đều thật đáng sợ.”

“Tôi chỉ muốn nghiêm túc thôi!”

“......Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ thành thật.”

Thấy Alice đang nhún vai tức giận và Rin đang trừng mắt nhìn cậu── Iska quyết định hướng mắt vào khoảng không.

“Tôi...... chỉ nghĩ đến Tinh linh kiếm, vậy nên không thể tưởng tượng ra những gì Alice nói lúc nãy. Tôi cũng rất bất ngờ với cuộc trò chuyện lúc nãy của Alice và Rin. Tôi biết khả năng mà hai người nói có thể xảy ra, nhưng bản thân không phải một Tinh linh sứ nên tôi cũng không hiểu.”

“Sao cậu không thử đặt mình vào vị trí của chúng tôi mà nghĩ xem?”

“Tôi cảm thấy có nghĩ cũng chẳng có kết quả gì.”

Iska đi ngang qua trước mặt Alice và Rin trong khi họ chăm chú quan sát. Sau đó, cậu rồi ngồi xuống trước đống lửa trại.

“Nếu chúng ta đánh bại được tai họa. Giả sử sau đó Alice không còn là Tinh linh sứ nữa...... Ai mà biết quá trình đó sẽ kéo dài trong bao lâu, vài ngày, hay hàng thập kỷ. Mà tôi cũng không quan tâm đến chuyện đó.”

“......Vậy là câu không quan tâm đến tôi sao?”

“Ngược lại.”

“Ngược lại?” - Đáp lại câu hỏi của Alice không gì khác ngoài câu trả lời thẳng thắn từ Iska: “Chẳng phải Alice vẫn là Alice dù không có Tinh linh sao?”

Sau đó, câu tiếp tục:

“Rin.”

“......Gì?”

“Nếu sau này Alice không còn là Tinh linh sứ nữa...... Rin, liệu cô có bỏ việc làm hầu gái cho Alice không?”

“Hả? Ta? Đương nhiên là không rồi!” - Rin trả lời theo phản xạ, nhưng đến giữa câu lại đột nhiên mở to mắt.

Sự thật là sẽ không có gì thay đổi kể cả khi các Tinh linh biến mất.

“Nhưng, kiếm sĩ Đế Quốc! Bởi vì ngươi là người Đế Quốc. Làm sao ngươi có thể hiểu được nỗi đau khi một Tinh linh sứ mất đi Tinh linh của mình!”

“Đương nhiên là vậy rồi. Tôi thậm chí chưa từng có nó chứ đừng nói đến việc để mất.”

“......!”

“Vậy nên tôi nghĩ là──”

“Iska.” - Ngay khoảnh khắc khi mà nàng công chúa tóc vàng cất tiếng, mọi “âm thanh” xung quanh đều lặng xuống.

Cả tiếng lửa trại tí tách.

Cả những cơn gió đêm khiến người ta nổi da gà.

Mọi âm thanh đều biến mất, và thứ duy nhất Iska nghe được lúc này là giọng nói của Alice.

“Cậu có thể thề những gì cậu vừa nói không?” - Ánh mắt của nàng công chúa khẽ dao động khi hỏi câu hỏi này. “Đổi lại việc đánh bại tai họa...... Kể cả khi tôi mất đi Tinh linh của mình... Cậu...... vẫn sẽ xem tôi là tôi chứ?”

“Còn phải hỏi s──”

Đột nhiên những luồng ánh sáng rực rỡ sắc màu bay sáng rực cả bầu trời đêm.

Đỏ, xanh dương, vàng, xanh lá cây......

Ánh sáng với đủ các sắc màu tựa như pháo hoa rực rỡ giữa bầu trời đêm, và thứ ánh sáng ấy không được tạo ra bằng thuốc súng, mà là ánh sáng mờ nhạt của năng lượng Tinh linh.

“Từ thánh địa ư!?”

Từ phía lãnh địa của các cư dân của tinh cầu.

Nghĩa là các Tinh linh ở thánh địa đang bên lên trời ư?

“......Hiện tượng này là...!?”

Rin ngẩng đầu lên. Bầu trời đêm đen kịt đã sáng lên trông thấy. Hàng trăm, hàng nghìn Tinh linh đã xua đi màn đêm tối tăm, nhờ đó cả khu vực sáng như ban ngày.

Nhưng... tại sao?

Tại sao các Tinh linh lại bay lên?

“Oi? Sao ồn ào thế? Cha nào tổ chức concert đêm hả?” - May gãi đầu bước ra từ cái lều phía sau. Bên cạnh cô là Risya.

“Giải thích tình hình đi, Risya-chan.”

“Chắc là nhờ người hiểu rõ hơn em sẽ hay hơn... Thế, công chúa Kissing, cô nghĩ sao? Mắt của cô đang thấy gì?”

“────”

Công chúa nhà Zoa quan sát các Tinh linh đang nhuộm sáng bầu trời.

“Họ đang rất sợ hãi.”

*Bụp*......

Những gợn sóng nổi lên trên bề mặt đầm lầy đỏ thẫm, chúng lớn hơn bọt khí rất nhiều. Dường như đây là điềm báo cho việc cái gì đó sắp nổi lên từ dưới lòng đất.

“Iska-kun!”

“C-Có chuyện gì vậy!? Cái gì đang diễn ra trên trời vậy!?”

Đội trưởng Mismis, Nene, Jhin và cả người họ đang hộ tống là Sisbell cũng ra khỏi lều—

“Đừng đến đây! Có cái gì đó!”

Iska hét lên ra hiệu cho bốn người kia dừng lại.

Nghe hiệu lệnh của Iska, May không nói gì đá mạnh xuống đất. Đống đất vụt qua trước mắt bọn họ trong nháy mắt. Đống lửa trại cũng bị cuốn theo đó đó mà văng đi, củi đang cháy dở văng tung tóe.

“Hả! Ai đó?”

Đống lửa bị ném vào đầm lầy── nơi tối tăm đến mức ánh sáng từ các Tinh linh không thể chiếu tới.

.......*Vụt*

Khoảnh khắc ngọn lửa từ đống củi đang cháy dở bùng lên, bóng dáng một con quái vật nổi trên mặt nước được chiếu sáng. Đó là một con quái vật với phần thân trên giống người và đang phát sáng một cách kỳ quái.

“────”

Nửa thân trên của nó có màu đỏ tươi như máu, còn thân dưới có xúc tu ngoằn ngoèo như rắn. Đầu nó tròn, nhẵn đến hoàn hảo, nhưng vùng mắt lại đen như mực. Hoàn toàn không thể biết nó đang nhìn vào đâu. Trên phần ngực của nó còn có họa tiết lấp lánh màu vàng giống như mặt trời.

Con quái vật này, theo cách gọi của Elletear──

“Eidos!?” - Alice hét lên. Cô và Rin nhảy lùi lại gần như cùng thời điểm.

Họ hẳn cũng đoán được. Một con quái vật được chính tai họa của hành tinh tạo ra có thể nguy hiểm đến mức nào.

“Eidos hở? À, chị có nghe người ta đồn rồi.” - May nhếch mép cười khinh con quái vật đang tiến đến vùng đất bằng. “Đứa nào ‘phác thảo’ ra con quái vật này cũng dị thật. Hmm, Sea Eidos thì phản xạ lại Tinh linh thuật, còn Earth Eidos thì phản lại đạn súng nhỉ...... Thế? Risya-chan đây là con nào?”

“Không phải loại nào trong số đó hết.”

“Hả?”

“Có thể là loại khác. Chị nhìn vào họa tiết trên ngực nó kìa. Nó có hình giống như mặt trời, trông không liên quan đến biển hay đất lắm.”

“Vậy là Eidos mặt trời (Sun Eidos) hở? Mà cũng chẳng sao.”

“Chị May à, nếu cứ lơ đễnh như vậy là bị cái bản ‘phác thảo’ này đánh cho hỏng người đấy.”

“Mơ đi.”

May lại nhếch mép cười khinh bỉ, lộ ra răng nanh sắc nhọn. Giống như khi chiến đấu với Kissing, ánh mắt của cô mang linh hồn của loài thú săn mồi hung dữ.

“Risya-chan, qua đó đi. Chị sẽ lo con này.”

“Hm? Qua đó?”

“Ai nói chỉ có một con Eidos đâu?”

“!!”

Mọi người đều lặng người khi nghe May nói.

“Tinh linh đang bay ra từ thánh địa. Bên này một con, bên kia một con. Chắc chúng định tấn công gọng kìm từ cả trong lẫn ngoài thánh địa?”

“......Trực giác chị May đáng tin cậy thật.” - Risya cười khúc khích. “Thế bọn em rút lui nhé. Đi nào Mismis.”

“Tôi á!?”

“Tui không thể chiến đấu nếu không có một người khác yểm trợ. Phải nhanh lên, nếu có chuyện xảy ra với cư dân của tinh cầu, chắc chắn bệ hạ sẽ nổi giận.”

Phân chia công việc thì một bên sẽ do May chỉ huy, bên còn lại là Risya chỉ huy.

“Đúng rồi, Iska-chan ở bên này nhỉ? Thỉnh thoảng mới được chiến đấu với chú em.”

Sau khi đeo hai chiếc găng tay May nắm chặt hai tay để lấy cảm giác chiến đấu.

“Chú không phải cấp dưới của chị. Thích làm gì thì làm.”

“Em cũng định thế mà.”

Iska gật đầu và rút ra hai thanh Tinh linh kiếm.

“Không biết đặc tính của nó là gì. Nên chị May, xin đừng đến quá gần nó.”

“OK.”

Eidos, có họa tiết hình mặt trời trên cơ thể, xoắn cái đuôi trông như đại mãng xà của nó và bay lên.

Liếc nhìn toàn bộ cơ thể từ đầu đến chân của Eidos—

“Hể~”

May lẩm bẩm nhỏ đến mức không ai có thể nghe thấy.

“Trông vậy chắc không phải hàng trang trí đâu ha?”

==========

Cùng lúc đó──

Xa về phía bắc.

Ánh mặt trời đã chiếu sáng Vortex “địa đạo Thái Dương”.

Cái hố đen kịt như được phủ sơn dần hiện rõ dưới ánh bình minh.

“......Tsk, chỉ là cái hố được phủ đầy rêu thôi, trông chẳng có gì to tát ở đây đâu, trưởng tộc.”

“Haha. Đó mới là điều quan trọng, Vichyssoise.”

Talisman, người đứng đầu tộc Hydra, đứng trên mép miệng hố và nhìn xuống với vẻ kiêu hãnh.

Khi nhìn xuống cái hố sâu này, rất khó để cưỡng lại ảo tưởng rằng nó không thông đến một thế giới khác.

“Những Vortex như thế này là nơi sinh sống của các sinh vật khổng lồ. Mặc dù hiếm khi chúng ta có thể bắt gặp chúng.”

“Kiểu như một con rồng?”

“Chỉ cần biết là hiện một thứ như vậy không có ở đây là được. Có vẻ ta lo bò trắng răng rồi. Nhưng Elletear rất khôn ngoan nên có thể bố trí một ‘vệ sĩ’ ở đây.”

Talisman búng tay. Đó cũng là dấu hiệu cho mọi người xuất phát.

“Hành trình vào trung tâm của hành tinh bắt đầu. Cùng biến nó thành một chuyến du ngoạn vui vẻ nào.”

“──Có phiền không nếu ta đi cùng?”

*Rùng mình*.

Giọng nói phát ra từ trong Vortex khiến tất cả mọi người có mặt ở đây đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Luồng khí đen phun lên từ đáy vực, xoáy tròn và ngưng tụ ngay trước quân đội tinh nhuệ của nhà Hydra.

“......Giọng nói đó!? Rút lui!” - Mizerhyby tặc lưỡi.

Theo lệnh của công chúa, đạo quân tinh nhuệ gồm hơn chục người đồng loạt rút lui.

“Ara? Có vẻ ta bị kha khá người khiếp sợ đấy nhỉ?”

Luồng khí đen biến đổi. Sau đó, một người phụ nữ mang sắc đẹp tựa như một nữ thần xuất hiện.

Mái tóc xanh ngọc bích pha chút vàng của cô gợn những sóng mềm mại.

Khuôn mặt sắc sảo cùng khe của bộ ngực đầy đặn lộ ra dưới chiếc váy cưới đen tuyền của cô khiến bất cứ ai cũng sẽ bị hớp hồn từ ánh nhìn đầu tiên.

“......Elletear.”

“Buổi sáng tốt lành, công chúa Mizerhyby. Đã lâu rồi không gặp.”

Elletear Lou Nebulis đệ IX.

Nàng công chúa với vẻ đẹp mê hồn mỉm cười với đôi môi quyến rũ.

“Ta cũng muốn đi đến nơi sâu thẳm nhất của hành tinh này. Và trùng hợp làm sao, ta lại nghe thấy giọng nói của mọi người.”

“Cô còn không thèm giấu luôn à?”

“Giấu? Giấu cái gì vậy nhỉ?”

Elletear nghiêng đầu tỏ vẻ bối rối. Nét diễn lộ liễu đến đáng kinh ngạc.

Elletear hiện tại không xuất hiện đây bằng cách “di chuyển” đến. Cơ thể quyến rũ trước mặt chỉ là giả. Màn sương đen mới là bản thể thật của cô.

“Ngày mới tốt lành, Elletear-kun. Có vẻ chúng ta hợp nhau đấy.” - Trưởng gia tộc Talisman phấn khởi giơ tay lên như thể gặp lại một người bạn cũ. “Mừng là cô vẫn khỏe mạnh. Ta đoán giờ Mặt Trăng (Zoa) không còn là mối đe dọa với cô nữa.”

“Thôi mà, ngài trưởng tộc...” - Elletear lắc đầu như thể vừa bị tổn thương: “Không thể nào...... Ta đã phải xuống tay với chính những đồng chí ở Mặt Trăng. Ta đau lòng đến mức không thể chịu nổi đây này.”

“Ồ, thất lễ rồi.”

“......Chính vì thế mà giờ đây, trái tim ta càng như bị xé toạc......aaah......”

Elletear nắm lấy bộ ngực đầy đặn của mình bằng một tay. Với ánh mắt mơ màng, cô nhìn qua các thành viên của gia tôc Hydra một lượt──

“Thật đau đớn khi mà cả Mặt Trời (Hydra) thân yêu của ta cũng sẽ bị cướp đi.”

Đáp lại, vị chủ gia tộc Hydra chỉ nhếch môi thích thú.

“Không giấu nổi vẻ thích thú sao?”

“Ara, thất lễ rồi.”

Elletear nhanh chóng lấy lại khuôn mặt tươi rói.

Vẻ căng thẳng trước đó của cô đương nhiên chỉ là diễn. Không thể phủ nhận nụ cười mỉa mai đầy thích thú này mới là suy nghĩ thực sự của phù thủy Elletear.

“Lời cuối cùng. Ta hy vọng ngài Talisman đây sẽ chiến đấu với quân đội Đế Quốc thay cho ta.”

“Ồ? Tại sao vậy?”

“Vì ngài đang sợ.”

“Ồ, ta đang sợ ư?”

“Ahaha. Đúng là giả dối.”

Phù thủy Elletear mỉm cười khinh miệt. Má cô ửng hồng vì phấn khích, giọng nói cũng trở nên sảng khoái:

“Đó là lý do tại sao chúng ta giống nhau.”

Tại điểm cực bắc của thế giới── điệu van giữa phù thủy Elletear và Mặt Trời đã bắt đầu.

Chỗ này cũng có thể hiểu là “Bước ra khỏi lều”. Chắc Tinh linh không dám bay đến khu này, không có ánh sáng nên nãy mới có chi tiết May đá đống lửa đi để soi sáng.