KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 060: Người Khổng Lồ Trong Bóng Tối

Chương 060: Người Khổng Lồ Trong Bóng Tối

Ethan chìm vào một sự trầm mặc kéo dài.

Chỉ vài phút trước, khi Karen còn đang soạn thảo thư luật sư, Sarah còn đang gõ bài thông cáo, Ethan đã quay lưng lại với mọi người, giả vờ uống cà phê để che giấu việc nhắn tin về Washington.

Nội dung rất ngắn gọn: “Cậu ta đang chuẩn bị kiện Ủy ban địa phương. Phản ứng thông thường, cảm xúc giận dữ.”

Tin nhắn hồi âm đến nhanh như chớp.

“Nếu cậu ta ký, cứ mặc kệ. Nếu cậu ta dừng lại, hãy nói cho cậu ta biết.”

Lúc đọc tin nhắn này, Ethan thầm nghĩ ông chủ của mình lo xa quá. Leo có khiếu diễn thuyết, có tố chất lãnh đạo quần chúng, nhưng xét cho cùng vẫn chỉ là tấm chiếu mới chưa từng bước ra khỏi Pittsburgh.

Làm sao cậu ta có được thứ khứu giác chính trị bén nhạy, thứ chỉ có thể tôi luyện sau hàng chục năm lăn lộn trong vũng lầy Washington?

Một thông báo hợp quy viện dẫn Tu chính án số 14, trong mắt người thường chỉ là thói quan liêu hành chính. Làm sao có thể đòi hỏi một tay mơ ngửi ra được mùi tanh của một cuộc thanh trừng nội bộ từ những điều khoản khô khan ấy?

Ethan đã đinh ninh mình sẽ chứng kiến Leo tức tối ký tên, và thế là kết thúc bài kiểm tra áp lực này.

Nhưng Leo đã dừng lại.

Và giờ thì Ethan buộc phải nói.

“Anh nói đúng,” giọng Ethan trầm xuống. “Chuyện này không chỉ nhắm vào cá nhân anh đâu, Leo. Đây là dư chấn của cuộc nội chiến tại Washington.”

Y kéo ghế ngồi xuống.

“Năm sau là bầu cử giữa nhiệm kỳ. Dữ liệu hiện tại cho thấy ghế của Đảng Dân chủ trong Quốc hội đang lung lay dữ dội. Chóp bu phe Kiến chế ở Ủy ban Quốc gia (DNC) đang sợ vỡ mật. Họ sợ chúng ta - phe Cấp tiến - còn hơn sợ Đảng Cộng hòa.”

“Họ bị ám ảnh bởi một nỗi sợ thâm căn cố đế. Họ cho rằng nếu để những ứng viên Cấp tiến như anh thắng sơ bộ ở các bang chiến trường như Pennsylvania, thì Đảng Cộng hòa sẽ có cớ chụp mũ cả Đảng Dân chủ là lũ xã hội chủ nghĩa cực đoan.”

“Họ lo sợ điều đó sẽ làm mất lòng cử tri trung dung, dẫn đến thất bại toàn diện tại các bang dao động.”

Ethan ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Leo.

“Tuần sau, Ủy ban Quy tắc và Điều lệ của DNC sẽ họp kín. Nội dung chính là quyết định chiến lược phân bổ nguồn lực cho vòng sơ bộ các bang.”

“Phe Kiến chế đang khát vài ‘tấm gương xấu’. Họ cần chứng minh rằng phe Cấp tiến hoàn toàn không có cửa sống tại những thành phố thuộc Vành đai Rỉ sét như Pittsburgh, rằng ta chỉ biết gây rối.”

“Chỉ cần chứng minh được điều đó, họ sẽ danh chính ngôn thuận tước đoạt tài nguyên của phe Cấp tiến ngay tại cuộc họp, dồn tiền cho các ứng viên trung dung ôn hòa.”

“Cuộc bầu cử Thị trưởng Pittsburgh xui xẻo thay, đã lọt vào tầm ngắm của họ.”

Ethan cười khổ.

“Leo này, Chúa Trời vì muốn thử thách lòng trung thành của Abraham, đã lệnh cho ông ta hiến tế con trai mình là Isaac.”

“Và anh, Leo Wallace, chính là con cừu non được chọn để tế thần.”

“Thất bại của anh sẽ là bằng chứng cho sự đúng đắn trong đường lối của họ, là gạch lót đường để họ củng cố quyền lực trong đảng.”

Mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp lại.

Leo chợt hiểu ra tại sao Thượng nghị sĩ Sanders lại gay gắt trong cú điện thoại, tại sao ông ta ép anh phải thề thốt trung thành.

Giọng Roosevelt vang lên.

“Sanders thừa biết đối thủ của cậu không phải là gã Thị trưởng đần độn của Pittsburgh, mà là cả một cỗ máy đảng phái đang muốn nghiền nát cậu.”

“Nếu không chắc chắn cậu là người của mìn, lão ta việc gì phải vì một kẻ qua đường mà trở mặt với cả DNC.”

Leo nhíu mày, một cơn giận vô cớ bùng lên trong lồng ngực.

Anh chất vấn Roosevelt trong tâm trí: “Nếu Ethan biết tỏng đây là trò của DNC, là nội chiến Washington, sao hắn không nói sớm? Sao lúc nãy thấy Karen soạn đơn kiện, hắn cứ ngậm miệng ăn tiền?”

“Nếu nãy tôi không kìm được mà ký tên, phát đi thông cáo, làm to chuyện, chẳng phải tôi sẽ trở thành tội đồ của phe Sanders sao? Lúc đó thu dọn tàn cuộc kiểu gì?”

Càng nghĩ, Leo càng thấy lạnh gáy.

“Còn cả Sanders nữa. Ông ta ép tôi chọn phe, tôi đã dâng hiến cả lòng trung thành rồi. Kết quả thì sao? Thấy tôi bị thanh trừng, họ khoanh tay đứng nhìn, chờ đến phút chót để xem phản ứng của tôi?”

“Thế mà gọi là đồng minh ư?”

“Đồng minh?” Roosevelt bật ra một tiếng cười khẩy ngắn ngủi mà chói tai.

“Con trai ơi, cất cái sự tủi thân đó dùm đi. Cậu tưởng đây là đi kết bạn à?”

“Ethan không nói, vì đó là nhiệm vụ của cậu ta. Cậu ta là đôi mắt của Sanders, không phải bảo mẫu của cậu. Nhiệm vụ của cậu ta là quan sát cậu dưới áp lực cực độ.”

“Đây là một bài kiểm tra sức chịu đựng được thiết kế tinh vi.”

Giọng Roosevelt trở nên nghiêm nghị.

“Sanders cần biết chàng trai Pittsburgh mà lão ta chọn mặt gửi vàng là một chiến lược gia có khứu giác chính trị nhạy bén, nhìn xa trông rộng, hay chỉ là một con chó điên hễ bị chọc là cắn càn.”

“Nếu cậu ký tên, nếu cậu tuyên chiến với đảng bộ địa phương, điều đó chứng tỏ cậu mù tịt về luật chơi, cậu là một rủi ro không thể kiểm soát, một cục nợ chính trị.”

“Khi đó, Sanders sẽ đánh giá lại mối quan hệ này. Lão ta sẽ mặc xác cậu chết dí dưới gọng kìm của Cartwright và DNC.”

“Lão ta đã lấy được lòng trung thành của cậu qua điện thoại, nhưng lão ta cần xác nhận năng lực của cậu.”

“Chỉ khi cậu tự nhận thức được không thể ký, tự mình nhìn thấu cái bẫy này, cậu mới thực sự qua bài kiểm tra, cậu mới xứng đáng để lão động dụng vũ khí của mình trong Quốc hội.”

Nghe những lời ấy, Leo nhìn Ethan.

Người thanh niên kia vẫn cầm tách cà phê, mặt tỉnh bơ, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên một tia kỳ vọng khó phát hiện.

Leo hiểu rồi.

Đây đúng là không phải phản bội. Đây là sự sàng lọc còn tàn khốc hơn cả phản bội.

Anh vừa dạo chơi một vòng bên miệng vực, còn những đồng minh thì đứng xem liệu anh sẽ trượt chân ngã chết hay tự biết đường quay đầu.

Leo nhìn tờ đơn kiện trên bàn. Đó là vũ khí mà Karen chuẩn bị để khởi kiện Ủy ban địa phương. Nếu anh ký, làm ầm lên, phía DNC sẽ có cớ tuyệt vời: “Nhìn kìa, tên phần tử cấp tiến này đang phá hoại đoàn kết của Đảng, đang tấn công đảng bộ địa phương.”

Đến nước đó, có lẽ Sanders vẫn sẽ cứu anh, nhưng vị trí của Leo trong lòng ông ta chắc chắn sẽ rớt thảm hại.

“Làm chính trị cần có khiếu, con trai ạ,” Roosevelt nói. “Cái mũi thính, phản xạ bản năng trước cạm bẫy, đó là thứ trường học không dạy được. Và đó cũng là thứ những con cáo già như Sanders coi trọng nhất.”

Leo cầm tờ đơn kiện lên.

Xoẹt.

Anh dùng hai tay xé đôi tập tài liệu, rồi chập lại, xé tiếp lần nữa.

Những mảnh giấy vụn rơi lả tả vào thùng rác.

Ethan nhìn hành động của Leo, ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi rất nhanh trở lại bình thường.

Leo mở cửa, gọi Karen và Sarah vào.

“Karen, Sarah, đổi kế hoạch,” Leo nói ráo hoảnh. “Hủy toàn bộ hành động pháp lý và họp báo. Chúng ta không kiện nữa.”

Quyết định này như sét đánh ngang tai hai người phụ nữ.

“Gì cơ? Không kiện?” Karen phản đối đầu tiên. “Leo, anh điên à? Đây là cơ hội vàng để phản công! Rút lui lúc này chúng sẽ nghĩ chúng ta mềm yếu dễ bắt nạt!”

“Đúng đấy Leo,” Sarah cũng hùa vào. “Dư luận đang đứng về phía chúng ta, phải rèn sắt khi còn nóng chứ!”

Leo không giải thích. Anh chỉ liếc nhìn Ethan Hawke đang đứng bên cửa sổ.

Karen và Sarah nhìn theo ánh mắt anh, bắt gặp vẻ mặt trầm ổn lạ thường của Ethan. Hai người lập tức hiểu ra, quyết định này chắc chắn liên quan đến người của Sanders.

Dù không hiểu nội tình, nhưng họ chọn tuân lệnh.

“Thôi được, Leo,” Karen gom lại tài liệu. “Anh là sếp, anh quyết.”

“Vậy giờ tính sao?” Sarah hỏi. “Hệ thống VAN vẫn bị khóa, không lẽ cứ để thế?”

Leo nhìn lướt qua những gương mặt cốt cán của đội ngũ.

“Đây là cuộc chiến do những vị thần ở Washington khơi mào. Phàm nhân như chúng ta đừng dại dột xen vào.”

“Việc ta cần làm bây giờ là ngậm miệng lại, ngồi im và xem kịch.”

“Để cho thần tiên nhà mình đi đánh nhau với thần tiên nhà họ một trận ra trò.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!