Mười lần chặt cây
Rừng.
Hoa bìm bìm.
Kim ngân hoa.
Rêu phong.
Regret.
Regret của tôi.
Đối mặt ôm nhau.
Mười ngón đan xen.
Lăn qua lăn lại.
Ôm em đi.
Suốt cả ngày dài.
Cả ngày mai, ngày kia nữa.
Gừ gừ.
Em yêu anh.
Em yêu anh.
Em chẳng thể làm gì ngoài yêu anh.
Đừng khóc, Regret.
Đừng khóc, Regret.
Hãy cùng em trốn thật kỹ ở đây nhé.
Bí mật, đừng để cô ta biết.
*
Phòng nghỉ giáo viên.
- Cộc!
“Ái.”
Tôi vừa đánh thức Frida dậy.
Làm việc chung kiểu gì mà lại lăn ra ngủ trương mắt ếch một mình thế kia.
Hồi nãy Harvey đã gọi chúng tôi lên.
- Lớp trưởng. Lớp phó. Chủ nhiệm các lớp phải làm một cái bảng tin thông báo gì đó. Thật là nhẫn tâm quá đi mà.
- Sao thầy lại nói chuyện đó với chúng em?
- Giúp thầy đi.
- Không đời nào.
- Em cũng không.
- 15 điểm thưởng.
- Thầy dùng chế độ điểm thưởng điểm phạt kiểu đó được sao?
- Nhớ hoàn thành trước giờ sinh hoạt lớp nhé.
Biết làm sao được.
Kẻ chết khát thì phải tự đào giếng thôi.
Phá hủy bù nhìn, đập tan Golem, tẩn Tania ra bã... Với một kẻ cầm đầu rắc rối lớp A, "đại gia" điểm phạt như Regret, điểm thưởng là thứ vô cùng cấp thiết.
Chỉ làm trợ giảng trong giờ Toán thôi thì chẳng thấm vào đâu.
“Này. Tớ vừa mơ thấy Regret đấy.”
Cô ấy vừa dụi đôi mắt ngái ngủ vừa nói. Gương mặt đỏ ửng lên.
“Chắc là cậu đã quấy rối tình dục dữ dội lắm nhỉ…”
“Đúng rồi. Tớ đã làm tất cả những gì mình muốn. Regret trong mơ ướt đẫm nước miếng luôn.”
“Tớ không muốn biết đâu.”
“Cậu cũng muốn thử không? Cậu ấy thích lắm đấy.”
“Không. Và kẻ đó chắc chắn không phải Regret mà là một tên đần độn nào đó thôi.”
“Regret có bao giờ nghĩ đến tớ không?”
“Những lúc phải gánh hết việc của lớp trưởng một mình.”
Tôi kẹp chiếc kéo vào ngón tay của cô nàng lớp trưởng đang định tiếp tục lười biếng bằng những lời nhảm nhí đầy ẩn ý.
“Cắt mau đi. Đồ con lợn này.”
“Lợn? Lợn á? Với một Frida chỉ sống bằng sương sớm như tớ sao?”
“Xin lỗi nhé... Hôm qua tớ lỡ thấy cậu đánh chén tì tì hai bát canh giải rượu (Gukbap) trước cổng trường rồi. Xỉa hết miếng huyết (Seonji) dính trên răng đi rồi hãy nói.”
“Giờ cậu cũng đối xử thô lỗ với tớ giống như cái cậu bạn tóc vàng kia à?”
Ý cô ấy là Nilleone sao?
Mình đối xử thô lỗ hồi nào chứ. Chỉ là thỉnh thoảng có đánh một chút...
Xem cơ thể trần truồng với giá 2500 won...
Giết chết nhân vật nữ chính yêu thích của cậu ta để hành hạ tinh thần...
…
Thằng chả đó rốt cuộc tại sao lại chơi với mình nhỉ?
Frida vừa lầm bầm vừa cắt hình bông hoa theo đường vẽ.
Cạch, chẳng được bao lâu cô ấy đã đặt kéo xuống. Rồi ngồi sát rạt vào tôi.
“Regret.”
“Hửm?”
“Đây là bí mật thật sự đấy. Chỉ mình cậu được biết thôi.”
“Biết rồi.”
“Tớ yêu Regret.”
“Oa... Sốc tận óc luôn đấy...”
“Tớ nói thật lòng mà. Tớ không làm thế này với bất kỳ ai đâu. Tớ thích cậu.”
“Xin lỗi nhé. Tớ thì không.”
“Tớ thiếu sức hút đến thế sao?”
“Ừ.”
“Cậu hoàn toàn không cảm thấy tớ là phụ nữ à?”
“Cậu đang nghiêm túc đấy à?”
“Ừ. Tớ đang nghiêm túc. Hãy trả lời thật lòng đi.”
…
“Ừ. Không cảm thấy gì cả.”
Cô ấy rất đáng yêu.
Xinh đẹp là chuyện không cần bàn cãi, lại còn tử tế, nét quyến rũ kiểu truyện cổ tích đặc trưng của cô ấy luôn kích thích lòng ái mộ của đám nam sinh.
Nữ chính bước ra từ truyện tranh thuần túy. Đó là lời đánh giá phù hợp nhất dành cho cô gái này.
Nhưng tôi không cảm nhận được cô ấy là phụ nữ.
“Regret. Có phải vì cậu sợ cơ thể tớ nhỏ nhắn quá không?”
“Chính xác. Tớ thích ngực khủng cơ. Cỡ H-cup chẳng hạn.”
Thực ra tôi nghĩ mấy chuyện đó sao cũng được.
“Đừng thế mà, nhìn xem. Bên trong khác lắm. Tớ sẽ cho cậu xem. Xem xong rồi quyết định cũng được.”
“Không. Tớ không xem đâu.”
“Cậu không quan tâm đến cơ thể con gái à?”
“Không. Trước đây tớ từng bỏ ra 2500 won để xem rồi, dạo này thỉnh thoảng vẫn còn gặp ác mộng đây.”
- Oẹ.
Vừa nhớ lại là cơn buồn nôn đã trào lên. Tôi phải hình dung ra cảnh Lamia đang ôm con vịt bông để thanh lọc tâm trí.
“Và tớ có bạn gái rồi. Đừng có thả thính nữa.”
“Tớ biết. Lần trước cậu có nói rồi. Rằng cậu có một cô bạn gái đáng sợ.”
Tôi từng kể cho cô ấy nghe về sự tồn tại của Bianca.
“Regret có nhiều phụ nữ thật đấy.”
Tỷ lệ giới tính của những người quen quanh tôi khá là lệch lạc, nên cũng chẳng có gì để phủ nhận.
“Regret. Tớ kể cho cậu nghe một câu chuyện xưa nhé.”
“Vừa làm vừa kể đi.”
- Xoẹt, xoẹt.
Cô ấy vừa cắt kéo vừa tiếp tục câu chuyện.
“Thần linh bảo sẽ thực hiện một điều ước cho voi. Voi trả lời rằng: Hãy để con voi đực kia kết đôi với nó. Cậu nghĩ Thần linh đã làm gì?”
“Đã làm gì?”
“Ngài đã giết chết tất cả voi cái trên thế gian này.”
“…”
Ẩn ý đằng sau câu nói này là gì đây?
Trong đôi mắt xanh biếc đang hướng về mũi kéo, một sự điên rồ tĩnh lặng thoáng lóe lên.
“Vậy thì con voi đực kia cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc chọn con voi cái duy nhất còn sót lại.”
“Ai mà biết được. Có khi nó sẽ sống độc thân cho đến chết thì sao.”
“Nếu là một kẻ bất lực như Regret thì chắc là vậy rồi.”
“Bất lực? Láo nháo nhỉ? Có muốn tớ cho nếm mùi 'vòi voi' (Elephant) không?”
“Cho xem đi. Cuối cùng thì điều ước cũng thành hiện thực rồi sao.”
Cuộc đối thoại thật hỗn loạn. Những lời thoại mà nếu là Nilleone thì đã chạy mất dép, nhưng trong "ngành" của Frida, chúng lại biến tướng thành một phần thưởng.
“Regret. Khi đi viễn chinh, hãy nắm chặt tay tớ mà đi nhé. Biết chưa?”
Viễn chinh…
Tập truyện mà các độc giả đánh giá cao nhất trong tiểu thuyết của tôi.
Người ta thường nói ra khỏi học viện là mất hay, nhưng tiểu thuyết của tôi thì khác.
Phần lớn đánh giá đều cho rằng nó mang lại không khí du hành thực sự và thú vị hơn hẳn phần đời thường.
- Haha, không phải vì viễn chinh hay đâu, mà vì phần học viện nhạt như nước ốc nên mới thấy thế đúng không? Hahaha.
Cái... cái... tên... tên khốn nhà ngươi. Đừng có để lại những bình luận như thế chứ. Tên khốn. Đến tận bây giờ nó vẫn còn găm lại trong lòng khiến tôi nhói đau đây này.
“Cậu nói như thể việc tớ có thể đi viễn chinh là chuyện đương nhiên vậy.”
“Ừ. Cậu có thể đi mà. Vì tớ sẽ làm cho nó thành như vậy.”
Tự tin gớm nhỉ.
Quyền hạn của lớp trưởng chắc chắn có tác động, nhưng không đến mức lớn thế đâu.
“Dù có đi được tớ cũng không đi.”
“Tại sao?”
“Vì Lamia không đi.”
- Xoẹt.
Một hình bông hoa đang được cắt khéo léo theo đường viền bỗng bị cắt làm đôi.
“Ý cậu là sao? Nếu con bé đó không đi thì cậu cũng không đi à?”
“Ừ.”
“Tại sao?”
“Vì tớ muốn chơi với em ấy.”
“Nếu con bé đó chết trước chuyến viễn chinh thì sao?”
…
“Sao cậu lại đưa ra cái giả thuyết khốn nạn đó hả? Sao? Cậu định giết em ấy à?”
“Tớ không giết được. Vì Regret sẽ khóc mất.”
“Nếu tớ không có ở đó thì sao?”
“Thì tớ không giết. Vì không có Regret để mà khóc.”
Nếu có tôi, cô ấy không thể giết Lamia.
Nếu không có tôi, cô ấy không có lý do để giết Lamia.
Dù là vế nào thì đây cũng chẳng phải là suy nghĩ của một người bình thường.
“Frida. Nếu tớ nói từ ngày mai tớ sẽ không thèm nói với cậu một lời nào nữa thì cậu tính sao?”
“Chắc là tớ sẽ tự sát mất. Có lẽ vậy.”
Gương mặt cô ấy không giống như đang đùa.
“Vậy thì đừng nói xấu Lamia nữa được không? Tớ không bắt cậu phải hòa thuận với em ấy. Chỉ cần đừng quan tâm đến em ấy nữa. Thế thôi.”
Frida đặt kéo xuống. Lần này không phải là lười biếng. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi trò chuyện với tôi, cô ấy đã cắt xong tất cả các hình dán từ lúc nào không hay.
“Đó không phải là tình yêu đúng không?”
“Cái gì cơ…”
“Mục đích của Regret khi ở bên cạnh con bé đó ấy.”
…
“Regret là một người xấu.”
Câu nói thốt ra từ miệng cô ấy – người lẽ ra chẳng biết gì về cửa sổ hệ thống – đã khiến tôi khựng lại trong giây lát.
Người xấu.
[Hãy làm cho Lamia mỉm cười rạng rỡ]
[Đi dạo công viên cùng Lamia]
[Ăn kem cùng Lamia]
[Cù lét Lamia]
[Làm Lamia ngạc nhiên]
Có lẽ đúng là vậy.
Nếu việc trở thành người bạn đầu tiên của một đứa trẻ chẳng biết nhân tình thế thái là gì, lại là một con rối bị buộc chặt bởi những sợi tơ, thì đó quả là một tội lỗi.
Nếu Lamia biết được, chắc em ấy sẽ thất vọng lắm...
“U u. Đồ rác rưởi. Đồ ác quỷ.”
…
“Cậu cũng vậy mà?”
“Hửm?”
“Frida. Cậu đâu có thích tớ.”
- Rầm!
Một tấm bảng thông báo đang dựng dở bên cạnh đổ nhào xuống đầy ồn ào.
Đôi mắt xanh biếc chẳng thèm bận tâm đến hướng phát ra âm thanh, cứ thế nhìn thẳng lên tôi.
…
“…Tớ không hiểu cậu đang nói gì.”
“Mục đích của cậu là gì?”
“Tình yêu.”
“Đồ nói dối.”
“Tớ không biết nói dối. Tớ không thể làm thế.”
Chẳng biết là đúng lúc hay sai lúc, nhưng cạch một tiếng, cửa phòng nghỉ mở ra. Harvey với một tờ giấy ghi chú dán trên má trái bước vào.
“Xong chưa? Lớp trưởng, lớp phó?”
“Vâng, xong rồi ạ.”
Frida mỉm cười rạng rỡ đáp lời.
“Thế sao còn chưa ra? Đang yêu đương đấy à?”
“Vâng vâng. Thưa thầy. Đang yêu đương đây ạ. Tụi em còn hôn nhau thắm thiết nữa cơ.”
“Regret. 150 điểm phạt. Tí nữa nộp bản kiểm điểm cho thầy.”
“Ơ kìa, bảo là hôn nhau mà sao chỉ phạt mỗi em.”
“Cái thằng tồi này.”
“Đúng rồi. Cái thằng tồi này.”
Frida nhướn mày thành hình chữ V, bắt chước điệu bộ chỉ tay của Harvey.
Tôi bước ra khỏi phòng nghỉ và đi về phía lớp học.
“Tớ phải nghĩ cách bắt cóc Regret mới được. Tớ đã lên kế hoạch hẹn hò cho chuyến viễn chinh hết rồi.”
Cô ấy vừa khoanh tay đi vừa lẩm bẩm.
“Nếu nghĩ ra cách nào hay thì nhớ rỉ tai cho tớ biết với nhé.”
“Ừ. Nhất định tớ sẽ cho cậu biết. Tớ vừa nghĩ ra một cách rồi. Đó là bôi thuốc ngủ lên bánh quy mà Regret hay ăn.”
“Bánh quy? Sao cậu lại biết về loại bánh quy tớ chỉ ăn trong phòng mình?”
“Vừa rồi tớ nói hớ thôi. Tớ định nói là cá sấu (Crocodile) cơ.”
“Trình độ ngụy biện thảm hại thật đấy.”
Thấy khả nghi, tôi bế thốc cô nàng đang đi bên cạnh lên.
“Á.”
Tôi dốc ngược cô ấy xuống và lắc mạnh.
- Rào rào.
Đủ thứ đồ lặt vặt rơi xuống.
“Regret. Dù sao tớ cũng là con gái mà.”
“Là con gái hay là tội phạm thì cứ lắc là biết ngay thôi.”
- Rào rào.
Miếng socola trang trí trên bánh kem.
“Không được. Đừng ăn. Tớ để dành đấy.”
“Ai thèm ăn. Bẩn chết đi được.”
Chiếc tất lẻ bạn của tôi.
“Sao cái này lại ở chỗ cậu?”
“Xin lỗi nhé. Dạo này tớ đang sưu tầm.”
“Đồ biến thái à.”
Rơi thêm một lúc nữa thì chìa khóa phòng tôi rớt ra.
“Sao nó lại xuất hiện ở đây nhỉ. Hửm?”
“Bí mật. Kẻ môi giới bảo tớ không được nói.”
“Tớ sẽ hôn cậu một cái.”
“Là Nilleone số 10 lớp B đấy. Cậu ta vừa bán cho tớ với giá 4 bạc hôm kia.”
Đời tư của Regret vốn được mua bán với giá 300 won trong cửa hàng thành tựu, giờ đây lại được lưu thông trong thế giới này với giá 40.000 won. Thật là quá đáng mà. Chết tiệt thật.
“Thử đổi vị trí xem, nếu tớ đột nhập vào phòng cậu thì cậu tính sao?”
“Đây. Tớ đưa chìa khóa phòng tớ cho cậu luôn này.”
Tôi nhận lấy chìa khóa từ cô ấy.
Thấy không cần thiết nên tôi ném luôn ra ngoài cửa sổ, thế là cô ấy bắt đầu diễn trò khóc lóc thút thít.
“Regret.”
“Gì?”
“Đây là bí mật thật sự đấy. Chỉ mình cậu được biết thôi.”
“Biết rồi.”
“Tớ yêu cậu.”
“Tớ cũng vậy.”
“Thật sao?”
“Lừa đấy.”
“Còn tớ là thật mà.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
