Câu chuyện đơn phương - Phần tuyệt vọng
Sau khi tập thể dục buổi sáng, tôi vào nhà tắm công cộng. Nơi này rộng khủng khiếp, quy mô chẳng kém gì Heosimcheong (một khu suối khoáng nóng nổi tiếng ở Busan).
*Làn khói mờ ảo.*
Hơi nước bốc lên nghi ngút. Trong bồn tắm, một kẻ đến trước đang tận hưởng cảm giác như ở chốn cực lạc.
“Dạo này chăm tập tành nhỉ.”
Tôi lên tiếng gọi Michael.
*Trượt chân!*
“Số, số 11… Ặc…! Ùm bòm!”
Có vẻ hắn bị trẹo tay khi đang chống người nên ngã nhào xuống nước. Sau một hồi sủi bọt sùng sục, hắn ngoi lên thở hồng hộc rồi định chuồn thẳng ra khỏi bồn.
“Này, cái thằng này. Sao lại tránh mặt tao nữa rồi?”
Tôi đã nở nụ cười thân thiện để bắt chuyện rồi cơ mà.
Cái điệu cười mà tôi chỉ dành cho Lamia thôi đấy.
“…Số 11. Có, có phải… tôi đã làm gì khiến cậu phật ý không? Biểu cảm của cậu…”
Lại bị nhận xét về biểu cảm rồi. Nilleone ngày nào cũng lải nhải về đôi mắt của tôi, xem ra trông tôi dữ dằn thật.
Mà cũng đúng thôi, vốn là trùm xã hội đen thì làm sao mà trông hiền lành cho được.
“Được rồi. Để tao cười lại xem nào.”
*Nhe răng cười.*
Khi tôi cố nở nụ cười nhân hậu hơn, sắc mặt hắn tái mét như thể có con dao phay vừa kề sát cổ họng.
“…Nế, nếu có gì không thoải mái, tôi sẽ sửa.”
Không phải thế này…
‘Hừm.’
Mối quan hệ hiện tại giữa tôi và hắn cần được cải thiện một chút.
Hồi đầu học kỳ, tôi đã đánh hắn một trận thừa sống thiếu chết. Nhưng không phải tự dưng tôi đánh.
Trong phần đầu tiểu thuyết của tôi, Michael Born là tên phản diện chuyên kiếm chuyện với nhân vật chính Ed Brown rồi bị dạy cho một bài học nhớ đời.
Vấn đề là sau đó, hắn vẫn thường xuyên bày mưu hèn kế bẩn hoặc chơi xỏ nhân vật chính.
Dù chỉ là hạng tép riu nhưng hắn là loại tiểu quỷ gây phiền nhiễu suốt cả bộ truyện. Giống như đội Hỏa Tiễn vậy.
Lần trước tôi ra tay hơi nặng cũng là vì lý do đó. Tôi muốn khắc sâu nỗi sợ hãi vào não bộ hắn để ngăn chặn những rắc rối nhỏ nhặt sau này.
‘Dù có vẻ hơi quá tay thật.’
Nhưng chẳng còn cách nào khác. Những việc này thì xử lý ngay từ đầu là cực kỳ quan trọng. Trong Pokémon, nếu Satoshi chịu đưa Pikachu đi ngay từ tập 1 thì đâu có chuyện bị nó hành hạ suốt 28 năm trời.
Kể từ ngày đánh nhau đó, Michael Born không còn gây gổ gì nữa, nhưng chẳng biết trong bụng hắn đang ủ mưu tính kế gì.
Ai mà biết được hạng tốt thí này có đâm sau lưng nhân vật chính sau khi tiêu diệt Ma Vương hay không.
Tất nhiên, cứ nghĩ đến những việc hắn đã làm với Lamia là tôi lại thấy sôi máu. Dù vậy…
*- Tôi… đã nhận được lời xin lỗi rồi.*
Michael đã đích thân tìm đến Lamia để xin lỗi.
Dù đó là lời xin lỗi gượng ép do sợ hãi tôi hay gì đi nữa, thì hắn cũng đã xin lỗi rồi.
Dĩ nhiên, hắn không dám có ý định tiếp cận Lamia thêm nữa.
Ở Excel không có kẻ nào ngu ngốc đến thế.
Chỉ có hai kẻ khờ khạo ở ngôi trường này là sẵn sàng đứng giữa quảng trường chịu trận ném đá cùng cô ấy thôi.
…
Cũng chẳng cần phải thân thiết gì với hắn.
Chỉ cần đạt đến mức không cảm thấy khó xử khi chạm mặt là được.
Hừm, bắt chuyện thế nào bây giờ nhỉ.
“Michael. Dạo này chăm tập thể dục là để chờ ngày đánh trả tao đấy à? Chắc tao phải cẩn thận thôi. Ha ha.”
*Nhe răng cười.*
“Không! Không phải đâu!?”
Tôi tung ra một câu đùa với nụ cười nhân từ để phá vỡ bầu không khí (Ice breaking), nhưng hắn lại đáp lại bằng cả một kỷ băng hà (Ice age). Hắn lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận.
“Tôi, tôi đi đây…”
“Này. Sao cứ tránh tao mãi thế. Mày thích tao à?”
“Thích thì thường hay tránh mặt mà đúng không?” – Một câu đùa đến cả khán giả chương trình hài kịch cũng chẳng buồn cười, khiến mặt hắn nghệt ra như ăn phải phân.
“Đúng rồi. Mày thích tao thật rồi. Chà chà.”
“…Không phải.”
“Đúng mà.”
“Không phải. Thật sự đấy. Cậu thì…”
“Ơ kìa? ‘Cậu thì’? Vậy là có người khác để thích rồi chứ gì?”
“A…”
Được rồi. Khơi mào được rồi đấy.
Cứ tán gẫu vài câu thế này thì chắc cũng sẽ thân thiết được đến mức bạn cùng lớp thôi.
Tất nhiên, tôi chẳng mảy may quan tâm đến hình mẫu lý tưởng của hắn, dù chỉ bằng một mẩu móng tay của Nilleone.
Trong tiểu thuyết tôi cũng chưa từng đề cập đến. Mà giả sử thế giới này là tiểu thuyết đi chăng nữa thì cũng vậy thôi. Chắc chắn độc giả sẽ để lại bình luận kiểu: ‘Lo mà viết cảnh tình tứ với Lamia đi, chậc.’
Dù vậy, vì đây là chủ đề có thể hạ thấp rào cản quan hệ xuống rất nhiều nên…
“Thế mày thích ai? Nói nghe xem. Có đứa nào lọt vào mắt xanh rồi à?”
Tôi gặng hỏi hắn với vẻ mặt hớn hở y hệt Nilleone.
“Kh, không phải. Không có ai như thế cả.”
“Thề trên danh nghĩa Regret là không có chứ?”
“Ừ.”
“Thề trên ‘cái ấy’ của mày là không có luôn?”
“Không.”
Cái thằng này.
“Nói ra đi, tao mua trứng luộc cho ăn.”
“Thôi đi…”
“Được rồi. Thế thì thôi.”
Không muốn nói thì thôi. Tôi cầm lấy cái gáo định múc nước nóng dội lên đầu.
“Tôi nói! Tôi nói mà! Làm ơn!”
“…?”
Hắn ngoan ngoãn cam kết sẽ khai ra toàn bộ như thể sắp hiến dâng cả gia tài đến nơi.
“Thì, cái người đó… người hay đi cùng cậu ấy…”
“Đi cùng tao…?”
Ơ, là ai nhỉ.
Cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu là cô nàng tóc hồng tốt bụng với mọi người.
“Frida à? Cô ấy thì khó đấy. Vì nổi tiếng quá mà.”
Đàn ông muốn hẹn hò với Frida chắc phải xếp hàng dài một vòng sân tập rồi kéo tận sang kiếp sau mất.
“Không phải cô ấy. Với lại nghe bảo cô ấy định kết hôn với cậu rồi mà.”
“Nói nhảm nhí gì thế.”
Nghe đâu hắn đã nhận được thiệp mời. Hóa ra Frida đang âm thầm phát thiệp sau lưng tôi. Tại sao thiệp cưới của chính tôi mà tôi lại không biết gì hết vậy? Nếu Bianca mà biết chuyện này, chắc chắn một trong ba người: tôi, Frida hoặc Bianca sẽ bị phân thây mất.
“Vậy là Chloe? À. Cô ấy đúng là có hơi ‘lớn’ thật.”
“À, ừ…! Đúng rồi. Đúng rồi. Thực sự rất lớn!”
Vừa nhắc đến chuyện ngực, Michael đã phấn khích hẳn lên. Hiếm khi thấy hắn hào hứng với một chủ đề như vậy, sắc mặt hắn đỏ ửng. Hắn còn dùng tay làm động tác như đang nhào nặn một bộ ngực vĩ đại trước ngực mình rồi cười hì hì.
“Ơ kìa? Tao đang nói về chiều cao, chứ có nói về ngực đâu? Để tao đi kể lại với Chloe nhé.”
Vừa nãy còn như một người dẫn đường tinh quái vừa thoát hiểm, giờ hắn lại sợ hãi như một nhà leo núi vừa rơi xuống hố băng.
“Tô, tôi cũng đang nói về chiều cao mà!”
“Thế cái động tác nhào nặn trước ngực vừa nãy là sao?”
“…Số 11… làm ơn… chuyện này xin hãy giữ bí mật.”
Hắn chắp tay cầu xin. Thấy lời nói dối chẳng lừa nổi ai, hắn chuyển sang dùng tình cảm để thuyết phục.
Tôi thì vốn dĩ chẳng nể nang gì nên mới dám gọi cô ấy là quái vật ngực bự này nọ. Chứ một gã nhút nhát ở vị trí con trai thứ ba của một nam tước vùng biên viễn thời trung cổ mà dám bàn tán về kích cỡ vòng một của công chúa một nước thì rõ ràng không phải chuyện có thể cười trừ cho qua.
“Thật ra tao cũng đang nói về ngực đấy.”
Thấy điệu bộ cuống cuồng của hắn cũng tội nghiệp, tôi cũng làm động tác tương tự trước ngực mình để hưởng ứng.
Thế là giữa hai chúng tôi, vốn dĩ đầy rẫy sự khó xử, giờ đã có chung một bí mật.
Thôi thì cứ coi như nợ Chloe một chầu nước vì đã bị quấy rối tình dục mà không hề hay biết vậy.
“Vậy người mày thích là Chloe à?”
Cũng dễ hiểu thôi. Cô ấy đủ sức thắp lửa trong lòng một thiếu niên mà. Dù hơi thiếu muối một chút.
“Không phải cô ấy.”
Hắn phủ nhận làm tôi cũng thấy nhẹ nhõm. Ai lại đi nói xấu người mình thích sau lưng như thế.
‘…Ơ?’
Khoan đã.
Hắn bảo là người hay đi cùng tôi cơ mà.
Không phải Chloe, cũng chẳng phải Frida?
Vậy thì ứng cử viên còn lại là…
“Này. Chẳng lẽ mày… thích Tania?”
Oài, cô nàng đó thì thật sự không ổn đâu.
Dù có xinh đẹp đến mấy thì sau khi kết hôn chắc chắn ngày nào cũng bị càm ràm cho thối tai.
Lúc viết truyện thì cô ấy là nhân vật tôi yêu thích nhất, nhưng sau vài tháng dạy toán cho cô ấy, tôi đã hiểu ra rồi. Không thể nào chịu đựng nổi đâu.
Kết hôn xong chắc chắn trên người không ngày nào là không có vết móng tay cào.
“Không? Tuyệt đối không?”
Hắn cũng phủ nhận ngay lập tức. Hồi lễ khai giảng, hắn từng bị Tania tẩn cho một trận tơi bời vì làm cháy đồng phục của cô ấy.
Cũng không phải Tania luôn?
“…Này. Chờ chút.”
Vậy thì chỉ còn lại…
“Này. Đừng bảo là mày đang tăm tia Lamia của tao nhé?”
Gan to bằng trời à?
“Hả?”
“Đúng rồi còn gì. Ngoài ba đứa đó ra thì còn ai đi với tao nữa đâu. Mày đang nhắm đến con gái tao đấy à?”
“? Không? Hoàn toàn không?”
“Không á? Ý mày là con gái tao không có chút sức hút phụ nữ nào hả?”
Ánh mắt hắn nhìn tôi như muốn nói: ‘Thằng điên này, rốt cuộc mày muốn tao phải làm sao.’
“…Này. Số 11. Thật lòng thì… mặt mũi cô ấy vốn dĩ…”
“Vốn dĩ làm sao?”
Tôi vừa nghịch cái gáo vừa mỉm cười thân thiện.
“Hức… vì quá bình thường… nên không phải gu của tôi.”
Dù có cấu véo đùi để nói dối đi chăng nữa thì hắn cũng không thể khen cô ấy hơn mức bình thường được.
“Số 11, cậu thì… cái mặt đó… không phải đâu.”
Hắn định nói thêm gì đó nhưng lại kịp phanh lại. Tôi cũng không buồn bắt bẻ làm gì.
…
Tôi nhìn sang phía bên kia bồn tắm vắng lặng. Nước nóng đang chảy róc rách từ miệng bức tượng đầu sư tử.
“Hử? Thế nhưng Michael, Frida, Chloe, Tania, Lamia… đều nhắc tên hết rồi mà? Đều không phải à?”
“…Ừ.”
“…? Tao còn đi với ai khác nữa sao?”
À.
Chẳng lẽ…
Chẳng lẽ là Julius?
Nếu vậy thì nguy hiểm thật đấy.
Cho cả tôi hiện tại.
“…Thì cái người đó. Luôn dính lấy cậu ấy. Tóc vàng.”
“Tóc vàng? Ai? Chẳng phải bảo không phải Chloe sao.”
“Không phải Prutua. Cái người… ở lớp B, Nilleone ấy. Cô ấy.”
Thằng này điên thật rồi.
“Cô ta á? Sao mày lại thích cô ta?”
Tôi cạn lời luôn. Thật ra tôi chẳng quan tâm Michael thích ai, nhưng đối tượng này đột phá quá khiến tôi không khỏi tò mò.
“Thì dễ thương mà. Mặt cũng xinh nữa…”
“Dễ thương á? Cái màn trình diễn ngớ ngẩn đó á? Cái kẻ chuyên gây rối ngày nào cũng mang theo mấy thứ như dép lắp ráp hay bút bi đó á?”
Một người phải thiếu sức hút đến mức nào mà ngay cả khi nhìn thấy cơ thể trần trụi, một nam sinh trung học đang tuổi hừng hực khí thế cũng chẳng có lấy một chút biến đổi sinh lý nào cơ chứ.
“…Nhưng mà dễ thương thật mà.”
Như để phản kháng lại đánh giá của tôi, hắn bắt đầu liệt kê những điều hắn cảm nhận được khi quan sát Nilleone từ xa bấy lâu nay.
Nào là lúm đồng tiền hiện lên khi cười, vết mực dính trên má khi vừa ngủ gật chảy nước miếng thức dậy, cho đến cả việc cô ấy luôn nhìn dáo dác xung quanh vì phải ăn cơm một mình do bị tẩy chay giống như hắn.
Đột nhiên tôi thấy thằng này hơi đáng sợ.
“Và… hình như cô ấy cũng không hẳn là không có cảm tình với tôi.”
“Ở điểm nào?”
“Thì là…”
*- Ơ. Chỉ còn lại nước nho thôi ạ? Bạn uống được không?*
*- Vâng, vâng.*
Lần trước đi ăn sườn nướng, trong khi mọi người đều được rót nước cam thì chỉ mình hắn được rót nước nho.
*- Bạn cũng muốn chấm tương ớt chứ?*
*- À, vâng.*
Cô ấy còn đưa cho hắn chai tương ớt ở xa tầm với.
*- À, quán sườn lần trước. Chào bạn…*
*- Chào bạn.*
Gặp nhau ở hành lang cô ấy cũng chủ động chào trước.
“Vấn đề là tôi không đủ dũng khí… nên không dám bắt chuyện.”
Rồi, tao hiểu vì sao mày ế từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ rồi.
“Cứ thoải mái mà bắt chuyện đi. Cô ta tốt tính lắm, chắc chắn sẽ tiếp chuyện mày thôi.”
Tôi nói một câu đầy hy vọng.
“Cảm ơn cậu.”
Tự dưng thấy mất hứng hẳn.
Tắm xong, chúng tôi cùng bước ra ngoài.
Michael không còn tìm cách chạy trốn khỏi tôi nữa.
Chúng tôi đứng ở sảnh, vừa ăn trứng nướng vừa tán gẫu.
Cuộc trò chuyện cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.
Vừa thấy thoải mái hơn một chút là hắn lại bắt đầu nói xấu sau lưng Gulvig. Tại sao lại cứ phải nói sau lưng những điều không dám nói trước mặt người ta nhỉ?
Hắn tưởng rằng chửi bới kẻ luôn kiếm chuyện với tôi thì sẽ làm tôi vui lòng sao? Đúng là trẻ con. Quả nhiên tôi vẫn không muốn thân thiết với hắn.
“A, Regret!”
Đang đứng đó thì chúng tôi chạm mặt Nilleone đang định vào nhà tắm.
“Hôm nay tôi mang theo một trò chơi cực kỳ, cực kỳ thú vị luôn! Có muốn lập đội không?”
“Không.”
“Thế à? Vậy tôi chơi một mình nhé? Xem ra cậu không quan tâm đến dây áo lót của Lamia rồi.”
“Lập đội.”
Lúc đó, Michael, kẻ đang đứng bên cạnh nghe lỏm câu chuyện như một bức tượng, bỗng lên tiếng.
“Này… bạn Nilleone.”
“Dạ…?”
Hắn mở lời một cách đầy khó khăn.
‘Cố lên nhé.’
Michael tuy xấu trai.
Nhưng Nilleone có vẻ không phải kiểu người quá coi trọng ngoại hình đàn ông. Lần trước có gã trông như khỉ đột tỏ tình mà cô ấy còn suy nghĩ nghiêm túc cơ mà.
‘…Chẳng lẽ cô ta thuộc kiểu người thực sự rất được yêu thích sao?’
Cô ấy từng bảo hồi làm thêm ở quán net cũng được tỏ tình rất nhiều. Quả cầu pha lê cũng nói có đến mười sáu người đàn ông đơn phương cô ấy. Chuyện cô ấy nổi tiếng là thật sao?
“Bạn Nilleone.”
Trong ánh mắt của Michael ánh lên vẻ quyết tâm sắt đá.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên đầy trong sáng của tuổi học trò.
Liệu hắn sẽ mở lời bằng câu gì đây?
“Bạn có muốn hẹn hò nghiêm túc với tôi không? Tôi không nói chuyện này với thái độ hời hợt đâu.”
Đúng là một màn mở đầu đi vào lòng đất.
“Không ạ? Tuyệt đối không ạ?”
Michael lại có thêm một người nữa để phải tránh mặt rồi.
*
“Greping. Lúc nãy ở nhà tắm ta tình cờ nghe thấy… người mà ngươi thầm thương trộm nhớ là ai vậy…?”
“Hiệp sĩ hay cái gì cũng mặc kệ, có tin tôi đập cho một trận không?”
Dạo này cái gã này là đáng sợ nhất đấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
