Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - 85

85

- Xèo!

"Khà!"

Gã hề với lượng ma lực ít ỏi, kẻ từng chỉ biết thổi ra mấy cái bong bóng ma thuật ngày xưa đâu rồi? Hắn chết rồi.

Cách đây không lâu, Regret vừa mới tạo ra được ba quả cầu lửa, và giờ đây anh cũng đã thành công trong việc phóng chúng ra ngoài.

Hỏa cầu, ma pháp quen thuộc mà tùy theo từng nơi sẽ có những cái tên khác nhau, giờ đây thu nhỏ lại bằng kích cỡ một quả bóng bàn, bay vút đi.

- Cộp.

Nó đánh đổ chiếc bút dựng sẵn trên bàn. Giờ đây anh đã chính thức bước chân vào hàng ngũ ma pháp sư. Một ma pháp sư thực thụ trong thế giới giả tưởng trung cổ.

Phấn khích quá đà, anh phá vỡ quy tắc ngầm, nhìn thẳng vào mặt Tania với vẻ mặt hớn hở như muốn hỏi: "Hì hì, thấy tôi thế nào?"

"Mắt mũi để đi đâu đấy? Nhìn tởm quá làm ta muốn đi săn luôn rồi đây này."

Với một thiên tài như cô, chuyện này chắc chẳng là gì.

"Này. Đệ tử đạt được thành tựu đáng kinh ngạc thế này mà không có phần thưởng gì sao?"

Vì tâm trạng đang tốt nên anh vừa cười hì hì vừa hỏi. Cảm giác này còn sướng gấp 15 lần so với lúc anh lần đầu leo lên được hạng Bạc (Silver Tier).

"Quà cáp cái nỗi gì. Mới làm được có bấy nhiêu mà đã đòi nhận quà à?"

"Bấy nhiêu!? Này nhé. 'Bấy nhiêu' mà tôi mất tận hai tháng đấy! Thế mà bảo là 'có bấy nhiêu' thôi sao? Cô nói thật đấy à?"

"Nói xong rồi đấy. Hay là muốn đánh nhau một trận sống mái đến khi một bên nằm xuống mới thôi?"

"Ơ kìa, sao lại thế. Bạn bè với nhau cả mà."

Tania đưa tay lên theo thói quen. Vai Regret bất giác rụt lại. Nhưng rồi có vẻ thấy phiền phức, cô hạ tay xuống và khoanh tay lại.

Chẳng hiểu sao hành động đó lại khiến anh cảm thấy biết ơn. Ngay khoảnh khắc ấy, anh thấy mình chẳng khác nào một người vợ đang cảm kích người chồng vì hôm nay không bị ăn đòn, một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng.

"Đã học từ ta thì đừng có mong đợi được khen ngợi chỉ vì mấy thứ cỏn con đó."

Tania nói một cách dứt khoát.

Cũng đúng thôi. Ngay cả anh, người dạy kiếm thuật cho Lamia, mỗi khi nhìn thấy đường kiếm của cô ấy cũng thật khó để thốt ra lời khen. Ánh mắt của một thiên tài ma pháp như Tania khi nhìn vào ma pháp của anh chắc cũng chẳng khác là bao.

"Vậy phải làm đến mức nào mới được khen đây?"

Dù bình thường anh luôn hạn chế nói chuyện phiếm với cô, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao anh cứ muốn bắt chuyện mãi.

- Vù vù!

Ngay khi câu hỏi vừa dứt, một quả cầu lửa to bằng quả bóng đá đã bùng lên trên đầu ngón tay cô.

- U u u...

'Oa, vãi thật! Thật sự luôn.'

Nóng hổi. Ngọn lửa cháy hừng hực. Một sự kính sợ trỗi dậy trong lòng anh.

Việc đọc một câu văn trong tiểu thuyết kiểu như "Một quả cầu lửa to bằng quả bóng đá bùng lên từ đầu ngón tay" hoàn toàn khác xa với việc tận mắt chứng kiến nó, nhất là khi anh đã mất hai tháng ròng rã luyện tập và thấu hiểu độ khó của nó.

"Làm được đến mức này đi rồi hãy quay lại đây."

"Người thường sao mà làm được như thế?"

"Ý ngươi bảo ta không phải con người à?"

Tania làm động tác như sắp ném quả cầu lửa vào người anh, khiến anh suýt chút nữa thì tè ra quần.

"Làm tôi giật cả mình."

Cô nở một nụ cười đắc ý. Cô luôn cười mỗi khi thấy anh sợ hãi hoặc giật mình.

'Đây là nỗi sợ đã được khắc sâu vào tâm trí rồi sao?'

Đánh thắng cô ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Có vẻ như cả đời này anh sẽ phải sống trong cảnh khúm núm sợ hãi trước mặt cô nàng này rồi.

'Phải rũ bỏ cái hình ảnh này đi mới được.'

Phải rồi. Lý do Tania đáng sợ là vì mỗi khi nghĩ đến cô, trong đầu anh chỉ hiện lên những hình ảnh bạo lực.

Vậy thì, tại sao không tạo ra ít nhất một hình ảnh dễ thương về cô ấy nhỉ? Từ giờ trở đi, mỗi khi đối mặt với cô, anh sẽ lấy hình ảnh dễ thương đó làm chuẩn mực để đối đãi.

'Ý tưởng không tồi.'

Vấn đề là làm sao để khiến một Tania như thế hành động dễ thương đây? Độ khó chắc cũng ngang ngửa với việc được Lamia hôn. Trong khi nụ hôn của ai đó thì lại dễ dãi như mấy con hàu bám trên lưng cá voi lưng gù vậy.

- Chụt.

"Gọi em hả?" Frida bất ngờ xen vào như thể vừa nghe thấy tiếng gọi, rồi hôn lên má anh một cái trước khi bước đi. Dạo gần đây, số lần hôn của cô nàng đã dễ dàng vượt quá 20 lần một ngày.

Anh đang nghiêm túc cân nhắc việc có nên báo cáo cô nàng với ban sao đỏ hay không.

"Hiểu chưa, đồ ngốc?"

Xèo, quả cầu lửa trên đầu ngón tay biến mất.

"Làm được kích cỡ này đi rồi hãy đòi khen. Mà cái loại như ngươi thì chắc một năm cũng chẳng làm nổi đâu."

Cái con nhỏ này, ăn nói kiểu gì thế nhỉ?

"Nếu không phải một năm mà là một tháng thì sao?"

Anh vênh váo hỏi lại.

"Một tháng?"

- Phì.

"Có muốn cá cược bằng mười lăm cú đấm vào mông không?"

Dạ...? Cô nói cái gì cơ...?

Cái hình phạt khiến răng đánh vào nhau cầm cập đó... Đó không phải là ngôn từ mà một nữ sinh cấp ba tươi tắn nên thốt ra đâu... Vấn đề là cô ấy nói thật. Sự dày dạn kinh nghiệm của một người ngoài 20 đã trải qua đủ mọi sóng gió cuộc đời bỗng chốc sụp đổ thảm hại trước mặt cô.

...

"Nếu tôi thắng thì sao? Cô đâu có điểm yếu đó."

"Hử? Muốn so kè thật à? Nếu ngươi thắng, ta sẽ làm bất cứ điều gì ngươi sai bảo. Bất cứ điều gì."

"Thật không? Bảo cô dùng mông viết tên cũng được chứ? Bảo cô từ nay về sau phải đi mua bánh mì cho tôi cũng được chứ?"

"Này. Thằng chó kia. Đi mà dùng mông viết tên rồi mua bánh mì về đây."

Cô không mảy may nghi ngờ. Cô tin chắc rằng việc biến quả cầu ma lực từ kích cỡ bóng bàn lên bóng đá trong vòng một tháng là điều không thể.

Bình thường thì đúng là vậy.

Bình thường thôi.

'Ôi trời, ôi trời.'

Nhưng Tania của chúng ta ơi?

Thế giới này đầy rẫy những điều huyền bí mà.

Cô chủ quan quá rồi đấy? Cô không nên loại trừ khả năng một thằng bạn cùng lớp lại là tác giả tiểu thuyết mạng bị xuyên không vào, kẻ có thể sử dụng kỹ năng đặc biệt thông qua cái bảng trạng thái rẻ tiền đâu. Đây không phải là tôi chơi bẩn đâu nhé?

'Phóng to tạm thời.'

Nhìn đôi mắt đỏ rực của cô ấy trợn tròn theo độ lớn của quả cầu lửa thật là sướng rơn cả người. Chao ôi, ngọt ngào làm sao.

Và thế là anh đã giành được quyền yêu cầu đầu tiên từ Tania.

"Bất cứ điều gì, việc gì cũng phải làm đúng không?"

Không ngờ cô gái tiếp theo bị khuất phục sau Lamia lại là Tania.

- Regret? Em bị khuất phục từ bao giờ thế ạ?

Gạt bỏ mấy cái tạp âm vô nghĩa phát ra từ đâu đó sang một bên, anh bắt đầu tưởng tượng những việc sẽ bắt Tania làm. Một cô gái đã giao ra quyền yêu cầu và giờ đang nằm trên thớt...? Xong đời rồi nhé. Cầu xin đi. Khóc lóc cũng được.

Thế nhưng.

"Nhìn cái gì. Muốn ta dùng nĩa móc mắt ra không?"

"..."

"Nói mau đi."

Cô ấy chẳng sợ hãi chút nào cả.

"Này, Tania. Chẳng phải cô nên giữ mồm giữ miệng một chút sao? Đây là quyền yêu cầu đấy? Cô biết quyền yêu cầu là gì không? Cô phải làm theo bất cứ điều gì tôi sai bảo."

"Biết rồi."

"Nếu tôi bảo cô quỳ lạy xin lỗi trong tình trạng khỏa thân ở đây thì cô cũng phải làm đấy?"

"Làm thì làm."

Thấy cô định túm lấy dải nơ đồng phục kéo ra, anh vội vàng ngăn lại. Anh đâu phải kẻ sưu tầm cơ thể khỏa thân đâu. Chuyện đau mắt ngày hôm qua là quá đủ rồi.

"Cô không hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề rồi. Ngay cả khi tôi bảo cô thôi học ngay bây giờ, cô cũng phải chấp nhận đấy."

"Thì thôi. Sang năm ta lại nhập học vào lớp 1. Đến lúc tốt nghiệp ta sẽ đối xử với ngươi đúng mực như một tiền bối."

Chẳng vui chút nào.

Đáng sợ quá.

Quả nhiên anh vẫn thích kiểu như Nilleone Lamia hơn. Cùng mấy đứa mọt sách xem từ điển thực vật, sưu tầm nhãn dán Pokemon thú vị hơn nhiều.

"Thôi tôi không cần quyền yêu cầu nữa đâu."

"Không dùng? Quyền yêu cầu đưa cho rồi sao lại không dùng?"

"Không, không phải thế."

- Cộp.

"Này."

- Cộp.

- Cộp.

"Cái thằng này. Này. Không dùng à? Không dùng thật hả? Chắc chắn không dùng chứ?"

- Cộp.

- Cộp.

A, mệt mỏi quá. Anh chỉ muốn mau chóng đi bắt nạt My Little Lamia để xả giận thôi.

"Được rồi. Tôi sẽ dùng quyền yêu cầu. Đổi lại, sau này cấm cô trả thù đấy."

"Hóa ra trong mắt ngươi ta là hạng tiểu nhân thế à."

Trong đôi mắt đỏ rực cháy kia ẩn chứa sự bực bội, thúc giục anh nói nhanh lên cho rảnh nợ.

"Làm trò dễ thương đi. Càng dễ thương càng tốt."

Anh thốt ra một yêu cầu quái đản.

Mục tiêu ban đầu là để lại một hình ảnh dịu dàng của Tania đã được bộc lộ rõ ràng.

"Gì chứ, sao lại bắt làm cái trò đó?"

"Cô bảo sẽ làm mà. Không làm được à?"

"Vớ vẩn. Cái trò dễ thương đó, vốn dĩ ta cũng làm tốt lắm đấy."

...?

Làm tốt?

Cô á?

Tại sao cô lại làm tốt cái đó?

Chờ đã. Có gì đó sai sai ở đây.

- Chộp lấy.

"Tania."

"Gì."

"Có ai từng bảo cô là cô làm trò dễ thương giỏi chưa?"

"Bố mẹ ta."

"Ừm... Theo tôi thấy thì cô không nên làm thì hơn. Hay là tôi đổi sang điều ước khác nhé."

"Câm miệng. Xem tận mắt rồi hãy nói."

Tania xoay người đối diện với anh.

Vẫn với khuôn mặt cau có như mọi khi, cô đưa hai tay lên má làm hình bông hoa.

Vẫn với khuôn mặt cau có như mọi khi, cô nháy mắt.

Vẫn với khuôn mặt cau có như mọi khi, cô chu môi ra.

Vẫn với khuôn mặt cau có như mọi khi, cô quay đầu sang một bên.

Anh không muốn nói thêm về những gì diễn ra sau đó nữa.

Cuộc cá cược bắt đầu để rũ bỏ hình ảnh đáng sợ của cô.

Chẳng những không được, mà giờ đây trong đầu anh lại thêm vào một hình ảnh đáng sợ theo một nghĩa hoàn toàn khác.

*

Giờ học Ma pháp.

Giờ học Toán.

Trong hai tiết học này, Regret không ngồi cạnh tôi.

Tania. Hay là Frida.

Những cô gái xinh đẹp.

Anh ấy ở bên cạnh họ.

Chỗ ngồi bên cạnh tôi luôn trống không.

Vốn dĩ là như vậy.

Điều này là hiển nhiên.

- Làm được đến mức này đi rồi hãy quay lại đây.

- Người thường sao mà làm được như thế?

- Ý ngươi bảo ta không phải con người à?

Regret và Tania đang học cùng nhau.

Không phải chơi đùa, mà là đang học.

Có lúc đánh nhau, có lúc lại đỡ đòn.

Dù trên mặt cả hai không có nhiều nụ cười.

Nhưng chắc là vui lắm nhỉ?

Vì họ là bạn bè mà.

Vì họ có mối quan hệ giống như tôi và Regret.

Tôi cũng biết chứ.

Ở bên Regret rất vui.

Dĩ nhiên không phải vì tôi là một người thú vị.

Mà vì Regret là một người thú vị.

Tôi vẫn tiếp tục làm những việc xấu xa.

Tôi lén nghe trộm cuộc trò chuyện của họ.

Có lẽ tôi sẽ phải vào tù mất.

Có lẽ tôi sẽ bị cắt tai mất.

Nhưng tôi vẫn cứ nghe trộm.

Họ bắt đầu cá cược.

A, không được thực hiện cuộc cá cược đó đâu.

Regret đã học được ma pháp phóng to đồ vật mà.

Sáng nay chính tôi cũng đã bị mắc bẫy với con ếch khổng lồ rồi.

Nếu là tôi, tôi sẽ làm gì ở đó?

Một phương pháp khác hơn một chút.

- Bất cứ điều gì, việc gì cũng phải làm đúng không?

Regret đã thắng cuộc cá cược và định đòi phần thưởng.

Khi cô ấy định cởi nơ ra, anh ấy đã ngăn lại.

Vì anh ấy dù có hay trêu chọc nhưng không phải là người xấu.

Cô ấy đã trả phần thưởng.

Đó là những cử chỉ dễ thương với khuôn mặt xinh đẹp.

Rất đáng yêu. Giống như một cô gái thực thụ. Thật khả ái.

Tôi thì chắc là không được đâu nhỉ.

Tôi ấy.

- A, này Lamia. Làm trò dễ thương một lần đi mà.

Nếu tôi làm.

- Làm trò dễ thương thì có chết ai đâu?

Chắc là không được đâu.

- Êi, keo kiệt thế. Không thèm xem nữa. Không xem nữa đâu.

Cuộc cá cược của hai người đã kết thúc.

Họ vừa chạm nhẹ vào nhau vừa trò chuyện.

Có vẻ như anh ấy vẫn chưa định quay lại.

Tôi cứ dán mắt vào chiếc đồng hồ.

Sao thời gian trôi chậm chạp thế này.

Hay là đồng hồ bị hỏng rồi nhỉ.

...

Tôi đi vào nhà vệ sinh.

Không có ai ở đây cả.

Tôi đứng trước gương.

Đưa hai tay lên má làm hình bông hoa.

Hơi chu môi ra một chút.

Vụng về nhắm một mắt lại thử xem sao.

Buồn nôn quá đi mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!