Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Ngày Valentine

Ngày Valentine

Trong thể loại hài hước lãng mạn (rom-com), thứ gì có thể thiếu? Đó là Nilleone.

Vậy thứ gì tuyệt đối không thể thiếu? Chính là sự kiện. Chẳng hạn như ngày hôm nay.

Ngày Valentine.

Không chỉ đơn thuần là việc tặng socola, nó còn đưa ra những gợi ý về việc ai đang thầm thương trộm nhớ ai. Nó là chất xúc tác thúc đẩy những nữ chính vốn luôn do dự vì thiếu đi một chút dũng khí.

Trong tiểu thuyết của tôi, ngày này diễn ra vào tháng Năm chứ không phải tháng Hai. Vì tôi muốn đưa sự kiện tặng socola vào ngay năm học thứ nhất mà.

Dù ngày này không nhất thiết chỉ dành cho người mình yêu như Valentine truyền thống, nhưng mọi người đều ngầm hiểu đây là ngày mà phái nữ bày tỏ sự quan tâm đến chàng trai mình có cảm tình.

Đây cũng là ngày mà nam chính Ed bắt đầu trở nên thân thiết hơn với các nữ chính.

'Cứ nhận hết đi nhé.'

Còn tôi, chỉ cần nhận từ một người là đủ rồi.

"Hư hư hư hự..."

"..."

Thấy tôi nở nụ cười gian tà nhìn mình, Lamia lúng túng túm chặt lấy vạt áo đồng phục.

*

Đám học sinh lớp Đặc biệt hầu hết đều rất nổi tiếng.

Dù danh tiếng bên trong lớp có tệ đến đâu, thì ở các lớp thường, họ vẫn có cả một đội ngũ người hâm mộ.

"Gay cam rồi đây..."

Từ sáng sớm tôi đã phải vò đầu bứt tai. Bởi vì cứ nhìn thấy socola là tôi lại thấy rùng mình.

Hồi còn đi học, cứ đến ngày 14 tháng 2 là hễ mở tủ cá nhân ra là y như rằng: Ào ào ào! Socola đổ xuống làm tôi khốn đốn vô cùng.

- *A, bực mình thật đấy. Tại cậu mà mùi ngọt cứ ám mãi không tan đây này.*

- *Này, chẳng phải cậu cũng tặng socola sao?*

- *Biết thừa rồi còn hỏi... Cậu đang đùa giỡn với tôi đấy à? Sao người đâu mà quá đáng thế?*

- *???*

Đại loại là như vậy.

Thế nhưng, huống chi là một Regret – người xếp hạng 3 kỳ thi giữa kỳ, luôn tử tế với mọi người, không cam chịu trước bất công, lại còn sở hữu "Gia hộ của Lưỡi bén", viết chữ đẹp, vừa rồi còn dạy cho lũ Golem một bài học và đang bước vào mùa cao điểm của sự nổi tiếng – thì cái tủ cá nhân sẽ ra nông nỗi nào? Chẳng cần nhìn cũng biết chắc chắn sẽ bị cơn sóng thần socola cuốn trôi.

- Cạch.

Tôi nhắm nghiền mắt và mở tủ ra.

Trên cuốn sách, chỉ có duy nhất một viên socola nhỏ cỡ viên Hershey's Kisses nằm trơ trọi.

"..."

Cũng phải thôi.

Chắc vì mới tháng Năm nên mọi người vẫn chưa biết rõ về mình.

Dù sao thì... Phù...

May quá...

"Regret. Chào cậu."

Là Baria.

- Cạch.

Ào ào ào!

"!"

Baria vừa mở tủ cá nhân. Một cơn sóng thần socola đổ ập xuống, cuốn phăng mọi thứ.

...

"...A ha ha. Chuyện này thật là."

Baria ngồi giữa đống socola, nở nụ cười dịu dàng.

"Thú vị đấy."

Ánh mắt cậu ta bỗng chốc trở nên sắc lẹm.

"D-12 Angkrasia, C-4 Lorina, G-11 Arme... Không ngờ các phần tử cách mạng lại tự nguyện hợp tác để bị vạch mặt thế này... Chuyện này có thể coi là mưu phản và thanh trừng cũng không ai nói được gì nhỉ...?"

Cậu ta thè lưỡi với tôi như thể đang nói đùa. Nhưng với một kẻ như cậu ta, thì đây chẳng giống một lời đùa giỡn chút nào.

Baria vừa đi vừa lẩm bẩm tên của các nữ sinh. Vĩnh biệt nhé, những nô lệ mù quáng vì tình yêu.

'Thằng cha này. Đào hoa thật đấy.'

Gạt bỏ thân phận Hoàng tử sang một bên, thì một thanh niên đẹp trai, cao ráo lại có năng lực như vậy, bảo sao trái tim các nữ sinh không xao động cho được.

- Cạch.

Lần này là Gulvig.

"Phù..."

Cậu ta đặt tay lên ngực, hít một hơi thật sâu rồi mở tủ.

"!!!"

Nhìn vào bên trong, cậu ta lộ rõ vẻ vui mừng không giấu giếm. Cậu ta dùng hai tay lấy đồ vật bên trong ra. Có bốn hộp socola.

Cứ như lần đầu tiên trong đời được nhận socola vậy, miệng cậu ta ngoác ra cười, nhưng khi thấy tôi đang ở bên cạnh, cậu ta lập tức xoay chuyển sang vẻ mặt khinh khỉnh thường ngày.

- Liếc.

Cậu ta nhìn viên Hershey's Kisses nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.

"Khục..."

Rồi cậu ta vỗ vỗ vai tôi, để lại một câu: "Rồi cũng có ngày đời cậu nở hoa thôi chứ gì?" rồi biến mất... Oa, thù dai thật đấy... Trả đũa bằng socola một cách thật hèn hạ.

"Regret. Chào buổi sáng."

"Ờ. Hi."

Lần này đến lượt Julius mở tủ. Dù không bằng Baria nhưng socola cũng đổ ra không ít. Julius nhặt một thanh socola hình kiếm rơi dưới chân, nhìn nó với vẻ mặt đầy bi thương.

"...Ta xin lỗi. Ta, Julius, không thể đáp lại tấm chân tình của các nàng."

"...Này, nghe ngứa tai lắm, cậu có thể nói thầm trong lòng được không?"

Julius rời đi để trả lại từng viên socola một.

- Cạch.

Tiếp theo là Michael Born.

"Ơ? Gì thế này."

Thậm chí trong tủ của Michael cũng có socola.

"...Anh ơi. Tàn nhang của anh đáng yêu quá... Hả? Anh á? Mình mới là năm nhất mà?"

Đến cả Michael, người chẳng mảy may quan tâm đến mấy thứ này, mà tôi cũng cảm thấy như mình vừa thua cuộc, cảm giác thật là khó tả.

- Cạch.

Tiếp theo là Ed.

"Regret. Hôm nay là ngày gì thế? Sao ai cũng cầm socola vậy?"

Cậu ta thậm chí còn chẳng biết hôm nay là ngày gì.

Trong tủ của cậu ta trống không.

Thằng này thì mình thắng chắc rồi.

"Ồ, cái gì trên tay cậu thế? Tớ ăn được không?"

Cậu ta thèm thuồng nhìn viên Hershey's Kisses trên tay tôi.

"...Không. Không được."

Nhìn cậu ta mà tôi muốn rơi nước mắt... nhưng tôi không muốn cho đâu.

*

Giờ nghỉ trưa, tại bàn ngoài trời của quán cà phê.

"Ký đi."

Nilleone chìa ra trước mặt tôi một bản văn kiện.

HỢP ĐỒNG TRAO ĐỔI SOCOLA VALENTINE VÀ KẸO WHITE DAY

Ngày ký kết: [Ngày 3 tháng 5 năm Ngầm Ngừ thứ 446]

Địa điểm ký kết: [Excel]

Điều 1 (Các bên ký kết) Hợp đồng này được ký kết giữa các bên dưới đây:

Bên A (Sau đây gọi là "Nilleone")

Bên B (Sau đây gọi là "Regret")

Điều 2 (Mục đích) Mục đích của hợp đồng này là xác định điều kiện trao đổi: Bên A tặng socola cho Bên B vào ngày Valentine, và nghĩa vụ của Bên B là tặng lại kẹo có giá trị tương đương vào ngày White Day.

Điều 3 (Điều kiện quà tặng) Bên A tặng socola cho Bên B vào ngày Valentine (ngày 3 tháng 5 hàng năm).

1.1 Giá trị của socola là [40 Bạc], thương hiệu và chủng loại là [Thương hiệu/Chủng loại].

1.2 Socola phải được đóng gói phù hợp và quà tặng phải theo hình thức mà Bên B ưa thích.

Bên B tặng kẹo có giá trị tương đương cho Bên A vào ngày White Day (ngày 3 tháng 6 hàng năm).

2.1 Giá trị của kẹo phải tương đương với số tiền [40 Bạc].

2.2 Kẹo phải được đóng gói phù hợp và được lựa chọn dựa trên sở thích của Bên A.

Điều 4 (Điều kiện trao đổi quà) Việc tặng quà dựa trên mối quan hệ thân thiết giữa các bên ký kết, và việc trao đổi quà phải được thực hiện đúng ngày kỷ niệm.

Hai bên tôn trọng chất lượng và giá trị của món quà, nỗ lực để việc trao đổi diễn ra suôn sẻ.

Nếu một bên chậm trễ hoặc không thể chuẩn bị quà, phải thông báo trước cho bên kia.

Điều 5 (Các điều khoản khác) Bên A và Bên B thực hiện nghiêm túc các điều kiện trong hợp đồng này và cùng chia sẻ trách nhiệm pháp lý liên quan.

Mọi thay đổi hoặc bổ sung nội dung hợp đồng phải được hai bên thỏa thuận bằng văn bản.

Mọi tranh chấp liên quan đến hợp đồng này sẽ được giải quyết tại [Tòa án/Cơ quan chỉ định] và tuân theo luật Nilleone.

Điều 6 (Hiệu lực của hợp đồng) Hợp đồng này có hiệu lực sau khi hai bên ký tên và đóng dấu.

Hợp đồng này chỉ có giá trị trong năm tương ứng với ngày Valentine và White Day, sau đó có thể ký kết hợp đồng mới hàng năm.

Phần ký tên

Bên A:

Ký tên: Nilleone

Ngày: Ngày 3 tháng 5 năm Ngầm Ngừ thứ 446

Bên B:

Ký tên: ___________________

Ngày: ___________________

Cái bản hợp đồng với nội dung chóng mặt này nặc mùi tâm địa hèn mọn kiểu: "Tớ sẽ cho cậu socola nên cậu nhất định cũng phải cho tớ đấy nhé...?"

"À, thôi dẹp đi."

Đúng là thứ điên khùng. Ai mượn cậu tặng socola đâu?

"Thế, thế cái này thì cho ai bây giờ? Tớ đã cất công chuẩn bị bộ xếp hình Jigsaw 1.200 mảnh bằng socola..."

Nghe bảo nếu xếp xong bộ xếp hình bằng socola đó, sẽ thấy được tin nhắn cậu ta viết cho tôi. Chắc chưa kịp xếp xong thì nó đã tan chảy mất rồi. Mà ngay từ đầu làm sao cậu ta làm được cái thứ đó hay vậy?

"Không ăn, cút đi. Đem cho cái con khỉ đột hay bói hoa mà cậu thích ấy."

"Tớ thấy có lỗi với cô ấy nhưng đã từ chối rồi... Tớ bảo là có nhiều người phụ nữ tốt hơn tớ."

Ừ. Đó là sự thật hiển nhiên mà.

"Quá đáng thật... Nhận đi mà..."

"...Rồi. Đưa đây. Đưa đây."

Nghe bảo để socola không bị chảy trong lúc làm, cậu ta đã dùng ma pháp băng giá trong phòng suốt 13 tiếng đồng hồ, nên tôi cũng chẳng nỡ từ chối.

Đến quà tặng cũng là đồ lắp ráp. Cứ làm như ai cũng có sở thích giống mình không bằng.

"Dù sao thì tớ sẽ ăn ngon miệng. Cảm ơn nhé."

Tôi mở hộp xếp hình ra.

- Ngoạm.

Tôi bốc một mảnh socola xếp hình bỏ vào miệng.

"Á á á á á á!!!!"

Nilleone rú lên như thể vừa bị rơi tõm vào bể cá chình điện.

"Đồ, đồ khốn! Thằng khốn này!!! Cậu làm cái quái gì thế hả!!!"

Cậu ta xông vào tôi, tuôn ra cả những lời chửi thề mà bình thường chẳng bao giờ nói. Cậu ta dùng chiêu "Cross Chop" (chặt chéo) đâm mạnh vào yết hầu tôi. Viên socola suýt thì trôi xuống cổ họng bị văng ngược trở ra.

"Khẹc! Khụ khụ! Khẹc...!"

"May quá. Vẫn chưa tan..."

Cái đứa hiền lành ấy vừa rồi còn đe dọa rằng nếu tôi ăn trước khi xếp xong bộ hình, cậu ta sẽ thực sự giết tôi. Khí thế đó đáng sợ đến mức tôi vô thức gật đầu lia lịa.

*

"Regret. Nghe cho kỹ đây."

"Vâng."

Chloe bắt tôi đứng đó và lặp đi lặp lại một điều.

"Ta nói bao nhiêu lần rồi..."

"Đợi chút. Đợi chút đã, Công chúa. Giờ tôi biết rồi. Đây là thứ đương nhiên phải tặng giữa những người bạn cùng lớp. Nó chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ là tình cờ Công chúa nhận được socola nhưng vì ghét đồ ngọt nên định vứt đi, rồi thấy thương hại cho tên tùy tùng là tôi dạo này vất vả hầu hạ Công chúa, nên trên đường đi ngang qua mới ghé lại cho tôi thôi, tôi thực sự biết rồi mà. Đó là lần thứ bảy rồi. Chết tiệt, cô nói đến lần thứ bảy rồi nên tôi thuộc lòng luôn rồi đây."

"Thế, thế à? Hừ, biết thế là tốt."

...

"Ta nói lại một lần nữa nhé."

"A, lạy Chúa tôi."

Chloe nhấn mạnh thêm mười hai lần nữa rằng đây là 'viên socola thực sự không có ý nghĩa gì cả' rồi mới chịu lấy nó từ trong túi áo ra đưa cho tôi. Thậm chí trong bức thư bên trong, cô ấy còn nhấn mạnh thêm một lần nữa.

*

Giờ toán.

"Này. Đúng rồi. Có cái này cho cậu."

Tania đang loay hoay lấy thứ gì đó từ trong túi áo ra.

"Kẹo kéo nè." (Nguyên văn: Yeot - một loại kẹo mạch nha, đồng thời là một cử chỉ xúc phạm)

Cô ấy giơ ngón tay giữa lên rồi cốc một phát vào trán tôi.

*

Frida, người mà tôi cứ ngỡ sẽ làm loạn nhất, thì hôm nay lại lạ lùng thay, rất ngoan ngoãn.

Hôm nay cô ấy chăm chỉ làm bài tập, hoàn thành tốt công việc lớp trưởng, và chỉ hôn lên má tôi có bốn lần.

Hiện tại tôi và Frida đang ở phòng giáo vụ để làm việc mà Delekis giao. Chúng tôi đang dùng kéo cắt đồ dùng dạy học cho tiết học ngày mai.

"Bạn thân ơi. Giúp tớ cái này với."

"Ờ. Khịt khịt... Mà này, từ nãy giờ cậu có thấy mùi ngọt không...?"

"Tớ không biết."

...Chẳng lẽ?

"Này. Frida. Đưa tay đây xem nào."

"Đây. Của cậu đây."

Nghi ngờ, tôi cắn thử một đốt ngón tay của cô ấy. Nó đứt lìa ra. Vị của nó là vị socola.

Đúng như dự đoán, kẻ này không phải bản thân Frida mà là một phân thân được làm từ một khối socola lớn.

"Tớ là socola của Regret nên Regret muốn ăn thịt tớ thế nào cũng được."

Frida socola cười hớn hở.

Đây là món quà lớn nhất trong số socola tôi nhận được hôm nay. Quả nhiên Frida không đời nào bỏ qua một ngày như thế này.

*

"Cậu định làm gì thế?"

"Socola đấy."

"Không. Tôi không hỏi cái đó."

Julius đưa cho tôi một thanh socola hình thanh kiếm.

"Cậu nhận chứ?"

"Không. Tôi cảm thấy nếu nhận thì mối quan hệ của chúng ta sẽ tiến thêm một bước mà tôi không muốn đâu."

"Chính tay ta làm đấy."

Nghe bảo cậu ta dùng chính thanh kiếm của mình để gọt giũa nó.

"Nghe xong tôi lại càng không dám nhận."

*

"Phù..."

Cuối cùng, tôi vẫn không nhận được socola từ Lamia.

Tôi ôm một đống socola khác trở về phòng.

...Thế nhưng.

"...Này."

"Ơi. Bạn thân ơi."

"Cậu định cứ như thế đến bao giờ?"

"...Cậu nói gì thế? Tớ là Frida socola mà."

Định lừa ai chứ.

Tôi cắn vào ngón tay của Frida thật – người đã lén tráo đổi lại với phân thân socola từ lúc nào không hay.

"Á!"

"Ra ngoài ngay."

*

Sau khi đuổi Frida ra ngoài, tôi nằm vật xuống giường.

"A."

Có thứ gì đó từ túi sau quần đâm vào mông tôi.

Là viên socola nhỏ xíu lúc sáng nằm trong tủ cá nhân. Hình dạng Kisses.

"...Chỉ cần chừng này thôi cũng được mà."

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy hơi đắng cay vì không nhận được socola từ một người nào đó.

Tôi bóc vỏ rồi bỏ vào miệng.

'...Ừm, đúng vị mình thích.'

Vị Ten-Ten (một loại kẹo vitamin của Hàn Quốc) quen thuộc lan tỏa.

Một viên socola rất nhỏ và xấu xí.

Ngậm nó trong miệng, tôi cảm thấy hạnh phúc.

Dù nó tan biến đi rất nhanh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!