Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Buổi tối, bên cạnh chiếc ghế băng gần ký túc xá

Buổi tối, bên cạnh chiếc ghế băng gần ký túc xá

Dưới tán cây ngô đồng u tối, nơi ánh trăng cũng chẳng buồn len lỏi tới, một kẻ bị gạt ra rìa xã hội trong bộ đồ thể thao đang ngồi quay lưng lại, dáng vẻ nhỏ bé.

“Đang xem gì đấy?”

- Cạch.

Lamia đóng sầm cuốn sách lại ngay lập tức khi nghe thấy tiếng người từ phía sau.

Gì vậy?

Là cái gì mà cô nàng cứ vừa cười tủm tỉm vừa lén lút liếc nhìn thế kia?

“Không có gì ạ. Không có gì đâu.”

…Không có gì mà lại thế à?

Khi một cô gái yếu đuối cố gắng che giấu một cách tuyệt vọng và mong người khác lờ đi như vậy…

Thì với một kẻ vừa quay lại độ tuổi tò mò hừng hực như tôi, tôi chẳng còn cách nào khác là phải truy hỏi một cách tinh quái hơn rồi…

- Phịch.

Tôi nheo mắt nhìn rồi ngồi xuống cạnh cô ấy. Tôi chọc chọc vào sườn khiến Lamia giật nảy mình.

“Tiểu thuyết người lớn (야설) đúng không?”

Tôi hỏi với vẻ mặt như một con hải ly bị vẩu răng cửa.

“...Tiểu thuyết người lớn?”

Đúng là một tâm hồn thuần khiết, đến cả từ viết tắt của nó cô ấy cũng không biết. Mới tưởng tượng ra phản ứng thôi mà tôi đã thấy phấn khích rồi.

“Là tiểu thuyết khiêu dâm ấy.”

Đúng như mong đợi của tôi, Lamia kinh hãi như thể một kẻ đang bám đuôi máy bay để đi lậu vé thì bị rơi giữa chừng vậy.

“Cái gì… Cái gì cơ…”

Quả nhiên, phản ứng của những đứa vốn dĩ lầm lì, hiếm hoi lắm mới thấy một lần như thế này đúng là cực phẩm mà.

- Bật dậy.

“Không phải ạ. Một nữ sinh làm sao có thể xem những thứ đó được chứ.”

Cũng chưa chắc đâu.

Tôi thấy họ xem đầy ra đấy thôi.

“Và lại, một kẻ như tôi làm sao có thể có ham muốn đó…”

“Lại nói rồi nhé? Đưa đây.”

“...”

Lamia lộ vẻ mặt hối lỗi, lục lọi trong túi lấy ra 5 đồng xu đồng (copper) rồi đưa cho tôi.

Đây là khoản tiền phạt mà chúng tôi mới đặt ra khi cùng tập thể dục buổi sáng gần đây.

Tôi bảo cô ấy mỗi khi thốt ra những câu tự hạ thấp bản thân như “kẻ như tôi” hay “loại người như tôi”, cô ấy phải nộp 500 won (5 đồng xu đồng).

“Tất cả những việc này là vì tốt cho cô thôi, Lamia. Hiểu chứ?”

“...”

Tôi đang cố gắng sửa đổi tính cách của cô nàng này.

Tính cách thì không có đúng sai, càng không phải chuyện để phân định cao thấp, nhưng chắc chắn có những “đáp án sai” rành rành.

Ít nhất thì cái kiểu nói chuyện khúm núm như thể muốn bảo “Tôi vẫn còn sống nên thật ngại quá” trong mỗi câu chữ chính là một đáp án sai.

Vậy nên, hãy thử thay đổi từng chút một bằng cách này xem sao…

<Nhưng này Regret, tính cách của ông cũng rác rưởi bỏ xẻng ra đấy thôi? Ai cho ông đi giáo huấn người khác thế?>

Đâu đó vang lên tiếng mỉa mai như vậy. Đúng là một kẻ xấu tính. Đó hẳn là giọng nói của lũ hèn nhát chuyên dùng sự thật để tấn công người khác.

- Giật lấy!

Tôi chộp lấy 5 đồng xu đồng quý giá của cô ấy.

...Bĩu môi.

“Gì thế?”

Vẻ mặt cô ấy như muốn nói: ‘Anh là cái thá gì chứ. Tôi nói năng thế nào thì liên quan gì đến anh.’

Cô nàng này dạo này biểu cảm bắt đầu đa dạng hơn rồi đấy. Một sự thay đổi rất tích cực.

Cứ tiếp tục điều chỉnh thế này đi. Mục tiêu của tôi là đến mùa xuân năm sau, nếu có ai va phải vai cô ấy, cô ấy sẽ tung ngay một cú đá cao vào thái dương kẻ đó như một nữ cường nhân thực thụ.

“Sao? Cay à?”

Tôi vừa nói vừa đưa đồng xu lên cắn thử bằng răng hàm như để trêu chọc.

“...”

Tôi hỏi có cay không mà Lamia cứ im thin thít. Với tiêu chuẩn của cô ấy, thế này nghĩa là đang cực kỳ cay cú rồi đấy.

Vì bình thường cô ấy sẽ cam chịu mà bảo: ‘Không ạ… em hiểu mà’.

“Lamia cũng đặt từ cấm cho tôi đi. Thế cho công bằng, nhỉ?”

Trước đề nghị đó, gương mặt Lamia rạng rỡ hẳn lên, một điều hiếm thấy.

“Vậy thì… việc anh cứ liên tục khen em xinh đẹp, em cấm tiệt luôn…”

“Oài, hơi quá rồi đấy.”

…Cấm khen xinh đẹp á?

Chẳng phải cô nàng vẫn thầm thích điều đó sao?

“...Từ giờ Regret cũng sẽ bị phạt tiền. Anh phải đặc biệt lưu ý lời ăn tiếng nói của mình đấy nhé?”

“...?”

Gì đây?

Cái giọng điệu như thể vừa giáng cho tôi một đòn chí mạng này là sao?

Ngứa mắt thật sự đấy nhé?

“Chà chà. Lamia của chúng ta lớn thật rồi đấy.”

“...Ngày nào em cũng uống sữa mà. Sẽ còn lớn nữa.”

Ơ hơ hơ hơ?

Cái con bé này?

Bây giờ còn biết phản kháng cơ à?

Có phải vì chơi với hạng người xấu xa như Regret nên mới thế không? Đúng là gần mực thì đen mà.

‘Bảo tôi đừng khen xinh đẹp á?’

Mơ đi nhé.

Xin lỗi nhưng chuyện đó không xảy ra được đâu.

Không khen cái đó thì tôi lấy gì mà trêu cô nữa? Cô đâu có làm mấy trò hề như tên Nil Leone đâu, nếu cấm luôn cả vài thuộc tính hiếm hoi của cô thì với tư cách là bạn bè, tôi tuyệt đối không cho phép.

Bác bỏ.

Hơn nữa, nhìn cái vẻ mặt đắc chí kiểu ‘Thế là từ nay mình yên tâm rồi’ của Lamia, chẳng hiểu sao tôi lại càng muốn trêu cho bằng chết.

Thì đành phải “nạp lần đầu” thôi chứ sao.

“Lamia này. Cô biết không? Khuôn mặt con người được cấu tạo từ chưa đầy 20 chiếc xương mặt. Sự hài hòa và sắp xếp của những chiếc xương đó quyết định nên các đường nét ngũ quan.”

“Dạ?”

Gương mặt ngơ ngác của cô ấy như đang tự hỏi tôi lại định giở trò gì nữa đây.

“Ít nhất cô cũng nên biết nguyên lý của khuôn mặt xinh đẹp nhất học viện Excel chứ.”

“?”

- Chộp.

Tôi đặt 5 đồng xu đồng vào lòng bàn tay mềm mại như da em bé của cô ấy.

“...Anh, lẽ nào…”

A chà, cô ấy đã nhận ra mình vừa bước chân vào vũng bùn nhưng đã quá muộn rồi… Cánh cửa đã mở toang.

- Đoàng đoàng đoàng đoàng.

Tôi bắt đầu khen ngợi cô ấy từ mái tóc chưa một lần chải chuốt cho đến tận đế giày, không sót một chỗ nào là không xinh đẹp.

Một cơn mưa lời khen dồn dập như bão táp.

“Á, á, áaaa...”

Lamia kháng cự yếu ớt như một con thú nhỏ, rồi cuối cùng đành đứng đờ người ra mà hứng chịu…

- Keng keng keng.

Nhìn số tiền an ủi đang chất đống trên hai lòng bàn tay theo thời gian thực, Lamia một lần nữa khắc sâu vào tâm khảm về hệ thống quyền lực giữa hai chúng tôi. Một dòng chảy thật đúng đắn.

‘Tỉnh táo lại chưa?’

Lệnh triệu tập oanh tạc bằng lời khen xinh đẹp. Chỗ đó là bao nhiêu tiền cơ chứ. Đây mới chính là dùng tiền để vả vào mặt này.

- Lảo đảo…

“...Vâng. Đúng rồi… Đôi mắt sâu thẳm như hố đen… Chiếc mũi cao thanh tú… Làn da trắng ngần như ánh trăng… Hố đen sâu thẳm…”

Cô ấy lẩm bẩm lặp đi lặp lại những lời khen của tôi như một chiếc radio hỏng, đôi mắt đen vô hồn. Cuối cùng thì tinh thần cũng sụp đổ rồi.

Tôi thắng rồi. Thắng bằng số tiền tiêu vặt mà cô bạn gái đại ca đã phải tranh giành quyền lợi với lũ côn đồ trong ngõ hẻm để nuôi tôi ăn học ở Excel.

Đúng là một kẻ rác rưởi có thể so kè với Regret (cũ) – kẻ chuyên lấy tiền của bạn gái để đi chơi lầu xanh.

*

Sau khi tập thể dục xong, tôi và cô ấy ngày nào cũng đi tắm. Dĩ nhiên là không tắm chung rồi. Muốn bị bắt hay sao.

Hôm nay tôi tắm xong trước nên đang đứng đợi cô ấy.

“Này.”

Là Chloe trong bộ đồ thể thao với mái tóc còn ướt nước. Chắc cô nàng cũng vừa tắm xong.

“Gì thế?”

“Cái này không phải đưa để đòi lại tiền đâu nhé, chỉ là tôi tiện tay mua khi đi mua đồ của mình thôi, nhưng mà nhiều quá nên mang qua đây, chứ vứt đi thì lại coi thường công sức của lũ tiện dân đã làm ra nó.”

“Cái gì mà dẫn dắt dài dòng thế.”

“Uống hay không thì tùy.”

…?

Cô ấy chìa ra một hộp sữa chuối như muốn đâm vào người tôi.

“Ơ, làm gì thế. Mỏi, mỏi rã cả tay rồi này…! Mau cầm lấy đi!”

“Cái này là TomTom Blue Teen Ade đúng không?”

“Cái gì!?”

Đừng có diễn nữa.

Cô tưởng tôi sẽ mắc lừa chắc?

Không biết là chuyện gì nhưng chắc lại định trả đũa tôi vì điều gì đó không vừa ý chứ gì?

Tôi đoán được hết nhé.

“Nói, nói cái gì thế hả! Người ta đã cất công xếp hàng mua cho vì nghĩ đến anh đấy!”

“Nãy cô bảo tiện tay mua khi mua đồ của mình mà.”

“À thì… tóm lại là! Mau cầm lấy đi! Uống hết đi! Uống xong phải đưa tôi kiểm tra đấy!”

“Không. Ghét lắm. Nếu phải uống cái thứ Blue Teen đó một lần nữa thì tôi thà tự tử còn hơn.”

“Trời ạ, đã bảo là sữa chuối mà! Nhìn màu đi. Nó màu vàng cơ mà.”

“Ma pháp phẩm màu chứ gì. Đã học được rồi à? Chà, đúng là thiên tài có khác.”

“Á á á!!! Cái tên tiện dân này! Thật là… dám cả gan từ chối thứ mà ĐÍCH THÂN TÔI đưa cho!!!”

Chloe đưa tay định túm tóc tôi như mọi khi.

- Khựng lại.

Cô ấy dừng tay giữa chừng.

“?”

“...Thật sự là sữa chuối mà. Nhận đi.”

Tôi nhận lấy và uống.

“Sao thế? Chẳng giống cô chút nào? Định đổi hình tượng à?”

“...Sau này, tôi sẽ không đối xử với anh như trước nữa. Tôi sẽ thật sự đối xử tốt với anh.”

“...Hả?”

“Tôi đã làm hỏng di vật của mẹ anh mà… Cả đời… thì có lẽ hơi khó, nhưng tôi sẽ tiếp tục… tôi sẽ tiếp tục chuộc lỗi…”

À.

Vụ lần trước vẫn còn kéo dài đến tận bây giờ à? Chẳng phải đó là một tập phim ngắn thôi sao?

Đó có phải di vật đâu.

Đó là mảnh ghép con voi lắp ráp của Nil Leone, thứ có thể biến hình thành robot mũi khoan cơ mà…

Nhưng dù có bị kề dao vào cổ, tôi cũng không thể nói ra lời đó được.

“...”

Nhìn nỗi buồn đọng lại trong mắt Chloe… Nỗi buồn ấy như một khối chất lỏng chực chờ rơi xuống, treo lơ lửng đầy bất an.

‘Phải bảo là mình nói dối thôi. Không thể để muộn hơn được nữa.’

Vì sự an nguy của bản thân, tôi phải chấm dứt lời nói dối bẩn thỉu đang xiềng xích linh hồn cô ấy lại.

“Tôi không sao đâu, Chloe… Ngoài con voi đó ra, những gì mẹ để lại… vẫn còn ở ngay đây mà.”

Tôi ôm lấy ngực, nhìn vào khoảng không vô định và dùng một lời nói dối khác để lấp liếm lời nói dối cũ.

Sự an nguy của bản thân: Thắng tuyệt đối.

“Tôi… sau này sẽ đối xử tốt hơn nữa. Số 11… không, Regret.”

Tôi thầm nghĩ đây là lời nói dối mình sẽ mang xuống tận nấm mồ.

<Triển lãm tác phẩm mỹ thuật năm thứ nhất>

...

Chloe của ngày phán xét đó thật sự...

Thật sự...

*

“Gặp nhau thường xuyên nhỉ.”

Chị y tá ở quầy tiếp tân bệnh viện nói vậy.

Gọi là y tá cho oai chứ thực chất là một Trị liệu sư (Healer). Trị liệu sư ra chiến trường thì là Tu sĩ chiến đấu, còn ở bệnh viện thì là y tá thôi. Có lý do để nghề này luôn nằm trong top đầu bảng xếp hạng nghề nghiệp của các trò chơi RPG mà. Dù vất vả nhưng ở thế giới nào thì đây cũng là nghề hái ra tiền.

“Này nhóc. Giờ này không phải đang ở trường sao?”

“Em đang bị đình chỉ học ạ.”

“Thế à? Nhóc đẹp trai thật đấy. Này, nhóc với Công nữ có quan hệ gì thế? Lẽ nào là bạn trai?”

Chị ta hạ thấp giọng hỏi.

“Không ạ. Ai lại đi làm bạn trai cái con khỉ đột…”

May mà tôi dừng lại đúng lúc đó, nên giữ lại được khoảng 60 năm tuổi thọ. Nếu không có phép màu là nhìn thấy Tania đang lù lù đi ra từ phía sau, chắc tôi tiêu đời rồi.

“Mày cũng chăm vác xác đến đây nhỉ. Muốn chết à.”

Tôi bị túm cổ áo lôi xềnh xệch đến tận phòng bệnh của cô ta.

“Có vẻ cô đi lại được rồi đấy nhỉ.”

“Gãi lưng cho tao đi.”

Cô ta ngồi trên giường, vừa đung đưa cánh tay đang bó bột vừa nói. Bảo người ta gãi lưng cho, đúng là khỉ đột thật mà.

- Sột soạt.

“Mày bị ngốc à? Phải thò tay vào trong áo mà gãi chứ. Thế này chỉ tổ ngứa thêm thôi.”

“Ờ.”

Con gái con lứa gì mà xuề xòa thế không biết. Rõ ràng trông như một tiểu thư khuê các cơ mà.

- Sột soạt.

“Mẹ kiếp, gãi chán thế. Mày có đúng là người có Gia hộ của Lưỡi bén không đấy?”

“Tôi nghĩ cái đó chẳng liên quan gì đến việc này đâu.”

“Lấy cái ‘tay giả’ (cây gãi lưng) đằng kia lại đây.”

Cô ta bảo lấy thì tôi lấy, nhưng rồi Tania bỗng co người lại, lấy tay che lấy mái tóc đỏ của mình.

- Choảng!

“...”

Phía sau tôi, không biết đã đứng đó từ bao giờ, chị y tá lúc nãy đang nhìn tôi – kẻ đang cầm cây gãi lưng – với ánh mắt bàng hoàng. Như muốn hỏi rằng: ‘Hóa ra không phải đình chỉ học, mà là đình chỉ nhân cách hả em?’.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!