Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Những người tìm kiếm Regret

Những người tìm kiếm Regret

Hôm qua, sở dĩ tôi cất công ghé qua cửa tiệm do tổ chức điều hành là vì muốn tận mắt chứng kiến công việc của tổ chức mình ít nhất một lần.

*- Regret này… anh giàu lắm sao? Lúc nào cũng thấy anh lấy tiền từ đâu ra mà…*

*- …*

Nguồn gốc của dòng tiền là thứ tôi chẳng thể thốt ra thành lời.

Tôi đã luôn cảm thấy lấn cấn, lo rằng những đồng tiền lẻ mình dùng để mua nước ép táo bân nãy lại là tiền kiếm được từ những tội ác tày trời như buôn người hay vận chuyển ma túy… Dẫu biết việc phân cấp tội lỗi là điều nực cười, nhưng mà…

Dù sao thì sau khi thử làm “thực tập sinh một ngày” vào hôm qua, may mắn thay, những điều tôi lo lắng đã không xảy ra.

Công việc của họ chỉ quanh quẩn ở việc phân chia địa bàn rồi thu thuế dưới danh nghĩa phí bảo kê, đánh nhau với các tổ chức khác, còn lại thì thực sự chỉ là bán rượu.

*‘…Hình như.’*

Nó khác xa với những tổ chức tội phạm mà tôi từng biết.

…Chẳng hạn như bàn tiệc 120 món đang bày ra trước mắt tôi lúc này.

“Cái đống này là sao đây…?”

Tôi vừa giành chức vô địch Hunger Games về đấy à?

Thịnh soạn, phải nói là quá mức thịnh soạn. Đến mức tôi cảm thấy nghẹt thở. Tại sao tôi lại phải cảm thấy một luồng sát khí ngay trên bàn ăn sáng thế này?

*- Rắc rắc…*

Bốn cái chân bàn tội nghiệp đang run rẩy như thể đang gào thét xin được giải thoát. Điều đáng sợ hơn là ngay trong lúc này, thức ăn vẫn tiếp tục được bưng lên thêm. Đồ đáng thương… kiếp sau hãy đầu thai làm cái bàn nhà khác chứ đừng làm bàn nhà Bianca nhé.

*‘…Bàn thờ à? Hay có ai vừa nằm xuống?’*

Sự thịnh soạn này chắc chắn không phải dành cho đám tang của chỉ một hay hai người.

Bianca, người có biểu hiện lạ lùng từ hôm qua, giờ đây không còn ngồi gác chân nữa mà lại quỳ gối một cách thùy mị, nết na.

“Ăn nhiều vào nhé…”

*- Xoẹt…*

Trạng thái lưỡi uốn éo, dẻo nhẹo chưa từng thấy của bà chị khiến các thành viên trong tổ chức bản năng cảm thấy căng thẳng…

*- Cộp*

Rose khệ nệ bê một thứ gì đó tới và đặt cái “cộp” xuống chỗ tôi. Một khối hình trụ đặt trên đĩa?

Cái quái gì đây?

“Bánh táo anh thích đây ạ…”

…À, ra vậy? Đây là bánh táo sao? Chứ không phải cột điện à?

*- ồn ào*

Trong bầu không khí hòa thuận, tôi cùng các thành viên ăn bữa cơm gia đình đầm ấm. Nói thế này nghe đúng chất băng đảng thật… Mà thôi, từ lúc dùng gạt tàn đập vào gáy người ta thì việc phủ nhận cũng nực cười rồi. Tôi đã cùng hội cùng thuyền với bọn họ rồi còn đâu.

*- Chép*

“Không hợp khẩu vị sao? Sao cứ ăn nhấm nhẳng thế?”

“Dạ, không phải thế đâu ạ…”

Tại bàn ăn hôm nay có hai đứa trẻ bình thường không xuất hiện. Đó là hai anh em ăn xin hôm qua. Từ chuyện bị người qua đường đánh lần trước cho đến chuyện hôm qua, có vẻ như con phố này có rào cản quá cao đối với những đứa trẻ lang thang.

*‘…Nếu không có Bianca, có lẽ Regret cũng đã bị đánh đến tàn phế ở đâu đó từ khi còn nhỏ rồi…’*

Theo nghĩa đó, Regret là một kẻ có phúc về nhân duyên. Dù nói điều này với một đứa trẻ mồ côi thì có hơi kỳ, nhưng thật sự là vậy.

Bill trừng mắt nhìn lũ trẻ với vẻ mặt hung tợn.

“Lũ ranh này…! Đại ca đang nói chuyện đấy…! Phải trả lời cho hẳn hoi chứ. Nhìn tao mà học tập này. ‘Dạ rõ, thưa đại ca!’. Làm gì đấy? Không mau làm theo đi.”

“…Dạ, dạ rõ… thưa đại ca.”

Thấy cô em gái sợ hãi lắp bắp, Lazuli liền vả một phát vào sau gáy Bill. Nhìn sơ qua thì có vẻ một ngày gã bị đánh không dưới hai mươi lần. Mà toàn bị đánh vì những lý do đáng bị đánh cả.

“Này. Hai đứa. Đừng nhìn sắc mặt ai cả, cứ ăn đi.”

Tôi cầm đĩa xúc xích đặt xuống trước mặt cô bé đang lấm lét nhìn.

“Dạ, nhưng mà… bọn em thực sự được thế này sao…”

Dù được đối xử tốt nhưng có vẻ vẫn chưa thích nghi được, cô em gái rụt rè cầm dĩa run rẩy.

“Không ăn là anh ăn hết đấy nhé? Vù vùuu~”

Tôi giả tiếng máy bay bằng miệng rồi đưa dĩa định khều lấy đĩa xúc xích.

*Keng—*

Ngay khi tôi định giành ăn, cô bé liền dùng dĩa của mình gạt dĩa của tôi ra rồi bắt đầu xiên xúc xích ăn ngấu nghiến. Thật luôn đấy à? Tôi có Gia hộ của Lưỡi bén đấy nhé? Rốt cuộc là em thèm ăn đến mức nào vậy.

*- Nhồm nhoàm*

*‘Mấy đứa nhỏ này. Ăn khỏe thật…’*

Nhìn cảnh đó, lòng tôi thấy nhẹ nhõm hẳn.

Đang mải mê ngắm lũ trẻ mà không giấu nổi vẻ mặt hiền từ, tôi vô tình chạm mắt với Bianca. Chẳng hiểu sao cô ấy cũng đang nhìn tôi với vẻ mặt y hệt như tôi lúc này, rồi vội vàng dời mắt đi. Sao dạo này cô ấy cứ thế nhỉ? Đáng sợ thật. Cô ấy làm gì tôi cũng thấy sợ.

“Đại ca. Mà khi nào trường học mới tổ chức lễ hội vậy ạ?”

Bill vừa hỏi vừa lấy tay che miệng. Việc cậu có phép tắc ăn uống như thế vẫn làm tôi thấy không quen.

“Chắc là khoảng mùa thu.”

Vẫn còn lâu mới tới. Đó là phân đoạn lễ hội. Tôi đã viết những cảnh đó khá tâm đắc, với đủ loại sự kiện lãng mạn cho nhân chính.

*‘Tốt, tốt lắm.’*

Thay vì cảnh nhân chính hộc máu đánh tan xác bọn ác ôn, tôi thích những cảnh đời thường như đi ăn bánh bạch tuộc với bạn bè ở lễ hội hơn. Những thứ như trải nghiệm kinh dị, viết điều ước. Cảm giác manga Nhật Bản đó thú vị mà.

“Nhưng sao cậu lại hỏi chuyện đó?”

Một cán bộ kiêm kế toán của băng đảng thì quan tâm chuyện đó làm gì?

“Nếu có lễ hội thì người ngoài cũng vào được đúng không ạ? Hì hì. Em định dắt anh em nhà mình đi chơi một chuyến.”

*- Thót tim*

“Khụ!”

Tôi bị sặc, Bill hớt hải bò tới vỗ lưng tôi bôm bốp. Tại cậu đấy, thằng ranh này!

Bill cười hì hì.

“Ái chà, đại ca… chẳng lẽ anh lo bọn em không đi sao!? Đại ca làm em tủi thân quá đấy. Đừng lo lắng gì nhé!”

*‘Không! Cút đi! Đừng có đến!!!’*

Tôi thà công bố chính thức mình là trẻ mồ côi còn hơn!

Đừng có mơ tưởng đến chuyện đám giang hồ thế giới ngầm cầm xiên thịt gà đi dạo quanh lễ hội! Lũ này, không khéo lại đi thu phí chỗ ngồi của mấy đứa nhỏ bán đồ ăn ở khu ẩm thực mất?

“Hà… Cái bộ dạng đó mà đòi đi học đường à? Định làm mất mặt Boss sao?”

Lazuli đưa ra một nhận xét hoàn toàn chính xác. Giỏi lắm! Tiếp tục đi! Hãy chặn đứng kế hoạch của Bill lại!

“Mặc đồ mới đi là được chứ gì! Tao cũng có quần áo mà!”

Và thứ gã mang ra là một chiếc áo sơ mi Hawaii với sự phối màu thảm họa.

Tôi quyết định rồi. Trước lễ hội, tôi sẽ đánh nhừ tử một đứa nào đó để bị đình chỉ học thêm lần nữa.

*‘…’*

Thế nhưng… Bianca… hôm nay cô ấy còn ít nói hơn mọi khi.

Thức ăn hầu như không đụng đến… nãy giờ cô ấy cứ xoay xoay cái dĩa, cuộn đống mì ống một cách vô định. Đống mì cứ thế to dần lên, giờ đã bằng quả bóng chày rồi.

Hơn nữa.

*- Liếc*

*- Liếc*

*‘Sao cứ né tránh ánh mắt mình thế nhỉ.’*

…Con gái mà, chắc cũng có những ngày như vậy. Tính theo tuổi tác thì cô ấy còn nhỏ hơn cả Regret mà.

*‘…Hay là đang giận?’*

À. Khoan đã. Chẳng lẽ…

Cô ấy đang ghen với đứa bé ăn xin kia sao?

*‘Đúng rồi. Chính là nó.’*

Tôi biết ngay mà. Cái sự nhạy bén này của tôi đôi khi cũng đáng sợ thật. Đâu phải tự nhiên mà tôi viết truyện tình cảm hài kiếm cơm được.

Chẳng lẽ lại đi dùng đại kiếm đe dọa một đứa trẻ, nên cô ấy mới cứ âm thầm chịu đựng một mình như vậy. Hiểu tâm lý phụ nữ đến thế này mà sao với Lamia tôi cứ thất bại thảm hại mãi không biết.

“Bianca. Ăn nhiều vào.”

*- Tạch*

Tôi gắp một miếng thịt xông khói đặt vào đĩa của Bianca.

*- Thình… thình… thình…*

“…Tiếng gì thế nhỉ?”

Bill dáo dác nhìn quanh khi nghe thấy tiếng động như tiếng đóng đinh.

“Phải đấy. Hôm qua tôi cũng nghe thấy tiếng này. Đúng không, Bianca?”

“Vâng…”

…?

Ăn xong, tôi thu dọn hành lý rồi rời đi ngay. Chỉ ở lại hai ngày mà tôi cảm giác như đã ở đây rất lâu rồi.

*- Rầm rộ*

Dù tôi đã bảo là không cần, nhưng cả bọn vẫn kéo nhau ra tiễn. Không thích đâu. Tôi thích đi một mình hơn… Các người có biết tôi thấy có lỗi thế nào khi mỗi lần cả đám di chuyển là tiếng cửa sổ các nhà xung quanh lại đóng sầm sập lại không…?

*- Boss! Đi bảo trọng nhé! Em sẽ viết thư!*

*- Chú ơi! Cháu cảm ơn chú!*

*- Đại ca! Anh giữ gìn sức khỏe nhé!*

Cuối cùng, cả đám kéo nhau đến tận trạm dừng xe ngựa. Vài tên trong tổ chức còn lườm nguýt gã phu xe đang run bần bật. Ánh mắt đó như muốn nói rằng nếu đại ca của bọn tao có mệnh hệ gì thì mày đừng hòng chết thanh thản. Làm ơn đừng có như thế mà.

*- Cộp cộp*

*‘Rốt cuộc mình đến đây làm gì nhỉ…’*

Nghe tin Bianca viết thư bảo sẽ học hành để vào Excel nên tôi mới tới, vậy mà chẳng làm được gì cả. Ngược lại, tôi còn biến cô em gái của Roxy – top lớp B của Excel – thành gia sư cho cô ấy nữa chứ.

*‘…Thôi, kệ đi.’*

Giờ tôi thấy sao cũng được. Nhập học thì nhập học thôi. Miễn là đừng để bị bắt quả tang khi đang hôn hít với Lamia là ổn.

Mấy ngày này không hề lãng phí. Thật lòng mà nói, dù thời gian có quay ngược lại, tôi vẫn sẽ đến đây.

Tôi đã nắm bắt được đôi chút về công việc của tổ chức vốn luôn khiến tôi bất an.

Tôi cũng đã tìm thấy cô em gái vốn luôn lãng phí cuộc đời vì không biết anh trai mình đã chuyển sinh thành nữ (TS) và đang học ở Excel.

Và chẳng phải tôi cũng đã cứu được mấy đứa trẻ ăn xin khỏi cảnh lầm than sao.

…Dù việc cuối cùng chỉ là đấm vài phát vào mấy gã biến thái say xỉn bình thường.

“Cầm lấy đi.”

Bianca đưa cho tôi một cái bao. Tôi mở ra xem. Bên trong đầy ắp giấy viết thư.

“Nhất định anh phải viết hết đấy. Rõ chưa?”

“…C-Cái này mà bảo viết hết á?”

Cái loại bài tập vắt kiệt sức lao động gì thế này. Dù là quan hệ yêu đương mà đằng ấy nắm quyền chủ động đi chăng nữa thì thế này cũng quá đáng quá rồi.

Bianca bảo đưa nhầm bao rồi đưa lại cái khác. Lần này là một bao tiền.

“Này… thế này là nhiều quá rồi.”

“Nhiều nhặn gì. Chẳng phải anh tiêu xài hoang phí lắm sao? Cũng đến lúc hết tiền tiêu vặt rồi còn gì.”

“Vẫn còn mà.”

“Còn bao nhiêu?”

“Khoảng 30.000 vàng với mười mấy đồng vàng lẻ nữa.”

“?”

À.

Tôi lỡ mồm cộng luôn cả số tiền trấn lột được từ Chloe vào rồi.

“Đừng có nói nhảm nữa, cầm lấy đi.”

Nghe câu trả lời “3 tỷ ạ” cho câu hỏi còn bao nhiêu tiền tiêu vặt, Bianca có vẻ chẳng thèm tin.

“Thật sự không sao đâu. Anh không nhận được. Cầm về đi.”

“…Tại sao? Chẳng lẽ… vì sợ em vất vả sao?”

…?

“Ờ, thì… kiểu vậy?”

Lý do từ chối tiền người khác cho thường là vậy mà đúng không?

*- Thình… thình… thình…*

*‘…Lại là tiếng động ở đâu phát ra thế nhỉ.’*

Dạo này quanh đây đang vào mùa thi công công trình mùa xuân à? Cứ nghe thấy suốt.

Gã phu xe đợi bên cạnh rụt rè tiến lại gần.

“Dạ, đ-đại ca… à không, thưa khách nhân… đến lúc phải khởi hành rồi ạ…”

“À xin lỗi. Đi thôi.”

Bianca đứng ở đầu đường vẫy tay cho đến khi chiếc xe ngựa khuất khỏi tầm mắt.

*

Luôn khởi hành vào buổi sáng và đến nơi khi trời đã tối mịt.

*‘Cảm giác có chút gì đó thân thuộc…’*

Tôi cảm thấy như vậy ngay khoảnh khắc đặt chân lên khuôn viên của Excel. Dù mới chỉ rời đi khoảng ba ngày.

*‘Cũng chỉ còn vài ngày nữa là hết hạn đình chỉ học.’*

À, đúng rồi. Giờ đang là kỳ thi mà nhỉ.

Chẳng biết nữa. Một kẻ bị đình chỉ học vì đánh người như tôi thì lấy tư cách gì mà lo lắng điểm số cơ chứ. Nhưng mà không được để bị lưu ban… ở cùng khối với Bianca thì đúng là…

*- Phấp phới!*

“Úp!”

Một tờ giấy bay theo gió đập thẳng vào mặt tôi.

*‘Cái gì đây…?’*

Là một tờ áp phích tìm người mất tích. Là mặt một người đàn ông…

*‘Vẽ đẹp vãi chưởng.’*

Nhìn bản phác thảo bằng bút chì này, tôi cứ ngỡ là ảnh chụp. Mà tên này là ai nhỉ? Trông cái bản mặt này quen quen.

“Tên là… Regret?”

Đệch, là mình à?

…Tại sao? Tại sao tôi lại bị mất tích và đang được tìm kiếm với tiền hậu tạ là 2 bạc 50 đồng đồng (tương đương 25.000 won)?

Đúng như dự đoán, bên dưới có ghi ngắn gọn phương thức liên lạc với Nil Leone. Lại đang tìm tôi nữa rồi.

Lần trước là tượng voi, lần này là bức vẽ này, có vẻ cậu ta có tài năng thiên bẩm về nghệ thuật, vậy mà sao lúc nào cũng lôi tôi đi làm mấy việc lắp ráp thế nhỉ. Thật là xấu hổ với xóm giềng quá đi. Tôi đang thấy giận dữ tương đương với 2 bạc 50 đồng đồng đây này.

*- Phấp phới*

“Lại nữa à!?”

Trên tường cũng dán, dưới đất cũng lăn lóc, thậm chí trước quán cà phê cũng dán như áp phích quảng cáo sản phẩm mới.

*‘Cậu ta không học bài à?’*

Và tại sao Regret lại phải đi thu gom áp phích tìm kiếm Regret chứ? Biết thế tôi đã mang cái gạt tàn đó về để đập chết cậu ta rồi. Cái đó cầm vừa tay cực kỳ.

*‘Nhưng mà…’*

Nét vẽ trên áp phích tìm người có hai loại. Một cái vẽ cực đẹp, một cái thì vẽ xấu một cách bình thường.

*

Trên chiếc ghế dài gần lối vào ký túc xá, Lamia đang ngủ gật, đầu ngoẹo sang một bên như con gà bị bệnh.

…Oa.

Chẳng hiểu sao thấy mừng rỡ vô cùng.

“Hù.”

Tôi làm cô ấy giật mình.

“Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi.”

…Rốt cuộc là đang mơ cái gì mà vừa tỉnh dậy đã xin lỗi rối rít như thế?

Lamia tỉnh hẳn, nhìn thấy tôi thì mắt tròn xoe.

“Anh đã đi đâu về vậy ạ?”

“…Dạ?”

Không giống phong cách thường ngày của cô ấy, cô ấy không kéo dài giọng mà nói một mạch rõ ràng khiến tôi hơi ngẩn người.

“…À, tôi xin lỗi. Tuyệt đối không phải tôi đang giận đâu ạ. Thân phận như tôi thì làm gì có quyền…”

Khí thế của Lamia xìu xuống ngay lập tức.

“Không có gì phải xin lỗi cả… nhưng mà sao thế?”

Cô ấy không trả lời, chỉ nhìn tôi khoảng 3 giây rồi đứng dậy. Rốt cuộc là tại sao cô ấy lại ngồi đó nhỉ. Một người học hành chăm chỉ như cô ấy.

“…Này, Regret-nim.”

Lâu rồi mới nghe thấy. Không phải đại ca mà là Regret-nim.

“Chuyện là… lần sau ấy ạ.”

“…?”

“Khi anh… đi đâu lâu… anh có thể báo cho tôi biết được không?”

…?

Cô ấy mà cũng đưa ra yêu cầu thế này sao…?

“Được, tôi sẽ làm thế.”

Nghe tôi trả lời vậy, Lamia có vẻ an tâm hơn đôi chút.

Vậy chẳng lẽ mấy thứ ở lối vào là?

“Cô đợi tôi à?”

“…”

Phải rồi. Giờ không cần nói tôi cũng biết mà. Lamia của chúng ta là ai cơ chứ.

“…Vâng.”

“Dạ?”

Cô ấy nối tiếp câu trả lời lí nhí như tiếng muỗi kêu, giọng điệu rối bời như mái tóc bù xù của chính mình.

“…Anh phải giữ lời hứa đấy nhé…”

Hôm nay cô ấy bị làm sao vậy nhỉ. Có bị sốt không ta.

Cảm thấy không khí im lặng khi đi phía sau có chút ngượng ngùng, tôi bèn đưa tờ áp phích ra.

“Mà này Lamia-san. Nhìn cái này đi. Có kẻ nào vẽ tôi mà vẽ xấu như ma cấu ấy.”

“……………”

“…Ơ? Sao môi cô lại sưng vù lên thế kia?”

“…Không có đâu ạ.”

Rõ ràng là có mà.

*

Đêm muộn.

Phòng của Bianca.

*‘…Quả nhiên.’*

Bianca trầm ngâm gật đầu. Những ngón tay sơn màu của cô gõ lạch cạch lên thẻ bài của đám lính đánh thuê.

*‘…Thẻ vàng… Toàn là những kẻ có thực lực.’*

Những kẻ mà Regret lầm tưởng là những gã biến thái bình thường, tuyệt đối không phải hạng xoàng. Có đủ tự tin để túm cổ đại ca ngay trong tiệm của tổ chức.

Dù có say rượu đi chăng nữa thì cũng không phải đối thủ dễ xơi.

*‘Dù có nhớ lại bao nhiêu lần… vẫn thấy kỳ lạ.’*

Cô nhớ lại khoảnh khắc tên lính đánh thuê vung dao về phía mặt Regret.

*‘Rõ ràng chuyển động của tên đó không hề tệ.’*

Một cú đâm nhanh và gọn.

Ngay cả Bianca cũng cảm thấy đã quá muộn để ra tay.

Đó lẽ ra đã là một cuộc chiến kết thúc rồi.

Thế nhưng.

*‘Lạ thật.’*

Regret chỉ di chuyển cánh tay đang cầm cái cáng.

Chỉ bằng hành động đó, thế trận ngay lập tức nghiêng về phía Regret.

*‘Mình không hiểu nổi.’*

Một người đã kinh qua bao trận chiến như cô, dù có tua đi tua lại cảnh đó bao nhiêu lần trong đầu cũng không thể giải thích được.

Không phải Regret vung tay vào chỗ đúng, mà là chỗ anh ấy vung tay vào bỗng trở thành đáp án đúng.

*‘…’*

*- Anh học lớp đặc biệt A đấy.*

*- Vì có Gia hộ mà. Gia hộ của Lưỡi bén.*

*‘Chẳng lẽ.’*

Bianca cất thẻ bài vào ngăn kéo. Nghĩ đến khuôn mặt của Regret, cô lại thấy xao xuyến. Và rồi, một cách tự nhiên, giọng nói của anh lại vang vọng trong đầu cô…

*- Vì anh không muốn bạn gái mình bị thương nên mới làm vậy. Được chưa?*

*‘…A, chết tiệt, lại nữa rồi. Lại nữa.’*

*- Vì anh không muốn bạn gái mình bị thương nên mới làm vậy. Được chưa?*

*- Vì anh không muốn bạn gái mình bị thương nên mới làm vậy. Được chưa?*

*‘Cứ hiện lên mãi.’*

Chẳng giống phong cách của mình chút nào, cô rúc sâu vào trong chăn, cuộn tròn lại.

*‘…Cái gì thế này không biết…’*

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!