Tiểu thuyết có nhân vật chính định dùng thắt lưng da quất một cô bé đang ướt sũng
Một mái tóc hồng đang vứt giày sang một bên, nằm bò trên ghế băng và vội vã viết lách gì đó.
“Trong rừng sâu Regret, ai đến ăn nào ♪ Là mình, là mình đây. Frida đây.”
Chẳng biết có chuyện gì mà cô nàng trông hớn hở hơn hẳn bình thường, đôi chân cứ đập nhịp tưng tửng.
*Sột xoạt*
Một bóng râm đổ xuống tờ giấy. Cây bút đang đưa những nét phóng khoáng bỗng khựng lại.
…
“[Từ giờ trở đi hãy nghe lời anh nhé, Bianca. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định đấy.]
[Thế nên, anh hy vọng em tôn trọng ý muốn của anh.]
[Anh mong là từ nay về sau em đừng bám lấy anh nữa.]
[Thật lòng thì em không phải gu của anh. Hoàn toàn không phải.]
[Gu của anh ấy à, em nhớ chị tóc hồng dạo trước không? Frieda Meyer, người có đôi mắt trong veo như hồ nước, nhỏ nhắn đáng yêu đến mức anh chỉ muốn cắn cho một cái. Kiểu phụ nữ như thế mới là sở thích của anh. Anh sẽ nhường cái tổ chim cho một đứa cao kều như Bianca vậy.]
[Lần sau hãy đối xử tốt với Frida… à không, với chị dâu của em nhé. Hãy mua gì đó ngon ngon cho cô ấy và xin lỗi đi. Anh nghĩ một chiếc bánh kem socola size Venti thêm kem ở quán cà phê ngay cổng là hợp nhất đấy.]
[Biết đâu Frida tốt bụng sẽ tha thứ cho em.]
[Lần sau nếu còn vô lễ trước mặt chị dâu, anh sẽ phạt em đấy. Có khi anh sẽ cầm sáo Recorder đến bóp cổ em vào lúc rạng sáng không chừng. Anh sẽ trở thành một Regret cực-kỳ-đáng-sợ. Hiểu chưa? Anh dừng bút đây, anh có hẹn đi hôn Frida rồi.]”
Phía dưới đoạn văn đó là địa chỉ người gửi trong lá thư mà Bianca đã gửi đến.
“Regret. Regret à. Mình có thể giải thích tất cả. Regret. Mình giải thích được mà.”
“Nó đâu rồi nhỉ?”
Lục lọi một hồi, tôi lôi cây sáo Recorder ra. Frida, người đang nằm chân trần trên ghế, lăn nhào xuống đất như muốn bỏ chạy.
“Regret. Ai tố cáo mình? Là ai hả? Hửm?”
“Giờ chuyện đó có quan trọng không?”
Tôi nhận được tin báo từ Julius rằng Frida đã trộm lá thư cắm trong hòm thư của mình.
Kẻ trộm thư biến thái, người đang cười hớn hở định loại bỏ đối thủ, đã bị bắt giữ tại ghế băng gần bảo tàng mỹ thuật.
“Cậu định gây chia rẽ giữa tôi và Bianca đúng không?”
“Đùa thôi. Đùa mà. Chỉ là đùa thôi. Mình thực sự không có ý định gửi đi đâu.”
“Đùa? Đẩy người ta xuống vực, đợi người ta bám vào ngọn cỏ bò lên được rồi mới bảo là đùa à? Cái con khốn này. Cậu coi tôi là thằng khờ chắc?”
“Regret. Trước tiên hãy đặt cái 'đũa phép' đáng sợ đó xuống đã.”
“Không được. Cái loại này nói bằng lời không thủng đâu. Phải cho thành phế nhân ở đâu đó thì mới biết nghe lời.”
Giờ thì tôi hiểu rồi. Frida là loại định kỳ phải ăn đòn. Cùng một giuộc với Nilleone.
‘Sao cậu cứ thế mãi vậy?’
Chú đây có bao giờ dạy dỗ cậu thành cái loại thô lỗ thế này đâu. Một nữ chính hệ chữa lành vừa năng nổ vừa đáng yêu, sao bỗng chốc lại biến thành đứa điên hệ ám ảnh thế này chứ.
*Cộp, cộp*
“Không được. Regret. Không được đâu.”
“Làm gì có chuyện không được. Từ xưa đến nay đây vẫn là thuốc đặc trị mà.”
Frida như sống lại cơn ác mộng lúc rạng sáng, cô nàng vừa lắc đầu vừa lùi lại, rồi dẫm phải hòn đá cảnh quan, trượt chân một cái và… *tõm*, rơi xuống ao.
“!!!”
“Ha! Đáng đời lắm, đồ ranh con.”
*Ngụp lặn*
“Cứu mình với. Regret. Cứu với. Mình không biết bơi. Với lại ở đây có cá chép ăn thịt người đấy.”
“Ôi dào. Định giả vờ chết đuối ở cái chỗ nước nông choèn đó à? Đến người năng lực Trái Ác Quỷ cũng tự bò ra được đấy.”
“Ngụp… lặn! Mình chết mất. Mình là đứa mù bơi mà. Không vớt lên là mình chết thật đấy. Chết đấy.”
“Hay quá, hạng nhất lên sàn rồi.”
*Bõm bõm*
Cô nàng đang vùng vẫy đau đớn bỗng *sủi tăm* rồi chìm nghỉm xuống nước. Đúng là đa tài, đến diễn xuất cũng xuất thần thật.
“Định mượn danh người khác để tống tiền ở đâu chứ.”
Tôi lướt qua lá thư Frida viết. Nhìn nội dung này xem. Cái này mà lọt vào mắt Bianca thì cô ấy có chết đi sống lại trăm lần cũng không hết giận. Một cơn lạnh sống lưng chạy dọc xuống phía dưới. Định triệt đường sống của ai đây không biết.
…
‘Mà khoan… Bianca chắc giờ không thế nữa đâu nhỉ?’
Sau buổi dự giờ, giọng điệu của Bianca trong thư đã trở nên dịu dàng hơn hẳn. Cô ấy cũng không ngốc, chắc chắn sẽ biết đó không phải do tôi viết.
Vậy thì tại sao tôi lại nổi đóa lên khi chẳng có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra ư?
Mẹ kiếp, vì cái tâm địa của nó quá quắt quá chứ sao. Cái đồ lùn tịt này, suốt ngày chỉ rình rập tìm cách "tế" Regret này lên thôi.
…
Nhưng mà… sao cái đồ lùn đó mãi không chịu ngoi lên vậy? Cũng một lúc rồi còn gì?
“Frida?”
…
Chẳng mấy chốc, Frida mặt mày tái mét nổi lềnh bềnh như một con vịt cao su.
“FRIDA!!!!”
Kinh hãi, tôi quên bẵng việc mình đang đeo cặp mà nhảy ùm xuống ao. Không, cái chỗ này nước còn chưa đến thắt lưng mà chết đuối kiểu gì được? Chân cô nàng ngắn đến mức nào vậy?
Tôi vội vàng vớt cô ấy lên. Dùng ngón trỏ và ngón cái vạch mí mắt ra xem.
‘Đi rồi, đi thật rồi…’
Không một chút cử động… Đã trở thành một cái xác lạnh lẽo… Chắc cả đế quốc cũng không ngờ được rằng có một kẻ đần độn theo học tại Excel lại chết đuối ở một cái mương nông choèn, nơi thậm chí còn chẳng thèm treo biển cấm bơi.
‘Đi thanh thản nhé. Tôi cũng không ghét bỏ gì cậu đâu.’
Đau lòng thật đấy. Đau như lúc một trong mười con cá vàng mình nuôi bị chết vậy.
Cái xác thì tính sao đây?
Bỏ lại đây thì bác quản trang dẫm phải "mìn" mất. Đến mai nó phân hủy thì mùi nồng nặc lắm. Thậm chí chỗ này còn gần phòng mình nữa. Đó mới là vấn đề lớn nhất.
Việc cần làm thì vẫn phải làm thôi. May sao gần ao có một khoảnh đất đầy nắng, tôi quyết định đào hố để chôn cất cô ấy.
*Kịch*
*Phập*
*Kịch*
“…Regret. Regret. Sao tự nhiên lại đào đất thế?”
Cô nàng đang giả chết, hé mắt ra hỏi.
“Cậu chết rồi nên tôi chôn.”
“Hả? Mình đã chết đâu? Còn hô hấp nhân tạo thì sao? Phải hô hấp nhân tạo chứ. Hửm? Thử đi. Thử xong rồi hãy nói.”
“Không. Muộn rồi. Cậu là cái xác rồi. Xác chết thì phải chôn.”
“Không phải, không phải mà. Thử đi. Nha? Nha? Mình sẽ sống lại cho xem. Thật đấy. Cùng lắm thì xoa đầu mình một cái cũng được.”
“Thật ra cậu không sống lại cũng chẳng sao đâu.”
Thấy cô nàng vẫn lì lợm không chịu dậy, tôi *bộp* một cái, hất nắm đất lạnh lẽo lên chân cô ấy. Đến lúc này, cảm nhận được nguy cơ bị chôn sống, Frida mới chịu "phục sinh".
…
Vì tội lỗi đã gây ra, giờ đây Frida chỉ còn nước dành phần đời còn lại để ăn đòn. Đối thủ lại là Regret, một đại hiệp có thể tung ra cú khóa tay (Armbar) toàn lực ngay cả với một học sinh tiểu học.
“Á á, trên trời có cá voi mây kìa.”
“Bớt xàm đi.”
…
“Ơ, Lamia kìa.”
“Đâu?”
Bằng một thủ đoạn xảo quyệt, cô nàng đánh lạc hướng tôi rồi cướp lấy cây sáo Recorder ném ra xa. *Vút*, cây sáo bay đi rồi rơi *tõm* xuống ao. Cô nàng nở nụ cười đắc thắng, chống nạnh như thể mình đã thắng cuộc.
“Không có sáo cũng chẳng sao. Không có răng thì dùng lợi.”
Tôi tháo thắt lưng ra. Quấn vài vòng đầu dây vào tay rồi quất mạnh vào thân cây như một chiếc roi. Tiếng *chát* vang lên đanh gọn khiến cô nàng run rẩy.
“Lại đây.”
Tôi sải bước tiến về phía con bé tóc hồng. Nhưng sao sau gáy cứ thấy lành lạnh, quay lại thì thấy Chloe đang đứng đó.
“…”
Có vẻ cô ấy đang tự tập chạy bộ cho buổi kiểm tra thể lực sắp tới.
“Sao cậu có thể làm thế với lớp trưởng ngây thơ…”
“Đợi đã. Chloe. Tôi biết cậu đang nghĩ gì nhưng mà…”
Một nữ sinh trung học nhỏ nhắn, người ướt sũng để lộ làn da trắng ngần ẩn hiện.
Một chiếc roi thắt lưng da.
Và tôi, tay cầm lá thư dài dằng dặc trông như một bản cam kết bất hợp pháp hay thư tống tiền, đang tháo thắt lưng và cười nham nhở tiến lại gần.
“Dù tôi có nói gì cậu cũng không tin đúng không?”
“Đồ tồi…”
Chloe khoanh tay che người rồi bỏ chạy. Thôi, muốn nghĩ sao thì nghĩ. Tôi cũng lười giải thích rồi.
Trong khi đó, Frida – kẻ vốn trung thành với chiến thuật van xin nài nỉ – bỗng nhiên đổi bài.
*Cốp!*
*Cốp!*
“Frida hư thân. Frida hư thân. Cậu đã suýt làm nhiều người bị tổn thương đấy. Cậu phải bị phạt. Phạt. Phạt. Phạt.”
*Liếc*
Vừa làm vừa liếc nhìn sắc mặt tôi.
“Frida hư thân.”
*Cốp*
Lại tự cụng đầu một cái.
Làm sao mà cô nàng đã biết và sử dụng chiêu thức tự hành hạ bản thân của Noh Hong-chul (một nghệ sĩ Hàn Quốc) vốn chỉ xuất hiện sau đây mấy thế kỷ nhỉ?
Thấy sự thành tâm đó cũng đáng khen, tôi tựa lưng vào cái cây bên cạnh, khoanh tay đứng xem. Cứ tiếp tục đi xem nào.
*Cốp cốp cốp*
Cụng nhiệt tình đấy.
“Này. Được rồi. Đến đó thôi.”
Cắt!
“À, ừm. Được chưa nhỉ? Thế này là đủ rồi chứ?”
“Không có lần sau đâu đấy.”
“Cảm ơn cậu.”
“Còn tái phạm thì coi như tuyệt giao. Cái loại con gái tương lai rạng ngời mà lại đi làm trò lừa đảo qua mạng (voice phishing) thế à.”
“Ừm ừm. Hứa luôn.”
Dạo gần đây chẳng thấy bóng dáng đâu, tôi cứ ngỡ cô nàng đang âm mưu đánh chết Lamia sau lưng mình, nhưng hóa ra Frida vẫn là Frida mà thôi.
Dù sao thì, Frida – kẻ vừa diễn trò rơi xuống ao – cuối cùng cũng…
“B-Bian-cha!”
Cùng với tiếng hắt xì hơi kỳ lạ, nước mũi chảy ròng ròng.
“Bẩn chết đi được.”
*Rùng mình*
“Ơ kìa. Cảm lạnh rồi. Hình như mình bị cảm rồi. Sốt nữa này. Regret. Cho mình ngủ nhờ ở phòng cậu cho ấm đi.”
“Không được.”
“Tại sao không được?”
“Tiếng hắt xì không dễ thương.”
“Pui-chu!”
“Gượng ép quá. Cái đó là kiểu dễ thương giả tạo rồi.”
“Hắt xì!”
“Cổ điển quá, nhạt nhẽo.”
“Regret. Regret. Thật ra là dù mình có hắt xì kiểu gì cậu cũng không cho ngủ nhờ đúng không? Thế mà cái cô bạn pháp sư đỏ hay gầm gừ kia lại được ngủ nhờ tận tám lần.”
Lại còn đếm kỹ thế cơ đấy.
Biết làm sao giờ. Chẳng hiểu sao cứ đến ngày có tiết Tinh linh thuật là cô nàng lại đòi ngủ lại.
“Cậu xấu xí nên không được. Tania mới là gu của tôi.”
“Đau lòng quá. Đau lòng quá đi mất. Mình chết cho cậu xem.”
“Đi thôi.”
“Hả?”
Tôi cởi áo khoác ngoài khoác cho Frida, người vừa mới dính cảm. Vì con bé quá nhỏ nên khoác cái áo đồng phục lên trông chẳng khác gì một đứa nhóc đang trùm khăn trải bàn đóng giả ma Halloween.
*
Mặt trời đã lặn.
Đây là lần đầu tiên Frida đến phòng tôi.
À không, chính xác thì không phải lần đầu. Cô nàng đã bao lần bị bắt quả tang khi đang trộm đồ lót của tôi, hay lẻn vào phòng giả làm phân thân vào ngày Valentine rồi. Ý tôi là, đây là lần đầu tiên tôi chính thức mời cô ấy vào.
- Lạnh quá mình không rửa mặt nổi. Rửa mặt cho mình đi.
- Được rồi.
- Cậu làm thật hả?
Tôi đã rửa mặt cho cô ấy.
- Mình không còn sức để đánh răng nữa.
- Há miệng ra.
- Cậu làm thật hả?
Tôi đã đánh răng cho cô ấy.
- Hôm nay mình muốn ngủ lại phòng Regret.
- Cứ tự nhiên.
- ???
Tôi đã đồng ý.
Nói chung là cô ấy đòi gì tôi cũng làm hết, vậy mà…
“Sao mặt mũi lại thế kia?”
Frida đang ngồi trên giường tôi húp cháo. Biểu hiện của cô nàng trông cứ sai sai.
“Chẳng lẽ cháo dở quá nên mặt mới nhăn nhó thế à?”
“Hả.”
“Thế thì xin lỗi nhé. Đưa đây. Để tôi đổ vào bồn rửa bát.”
Cô nàng vội né tay tôi, xoay bát cháo đi chỗ khác.
“Không. Không. Không phải mà. Chỉ là… mình thấy cậu đối với người ốm lúc nào cũng dịu dàng quá. Từ xưa đến nay vẫn vậy.”
…
“Tôi vốn dĩ dịu dàng mà.”
“…”
“Giãn cơ mặt ra xem nào.”
“Cười tươi.”
“Mà này. Hình như cậu khỏi cảm rồi đấy.”
“Đâu có. Đâu có đâu? Cậu căn cứ vào đâu mà nói thế?”
“Cái cơn ho định kỳ nãy giờ bỗng dưng biến mất tiêu rồi. Cậu quên bài rồi đúng không?”
“Pui-chu, pui-chu, pui-chu, pui-chu. Pui-chu.”
“Muộn rồi em ạ. Làm gì có ai ho dồn dập một lúc như thế.”
“Dù sao thì vẫn là cảm mà. Regret định đuổi một nữ sinh trung học đang mang trọng bệnh ra khỏi phòng sao…?”
Haizz. Thôi thì cứ để bị lừa vậy. Chỉ hôm nay thôi nhé.
Yêu cầu cuối cùng của Frida là muốn ngủ chung giường.
“Không.”
Tôi từ chối.
“Tại sao, tại sao chứ? Cậu không thấy thương một người đang cảm cúm như mình à? Đêm nay mà mình sốt cao rồi chết thì đây sẽ là lần cuối cậu thấy Frida đấy.”
“Cậu định giở trò biến thái với tôi chứ gì.”
“Tất nhiên rồi. Mình sẽ làm tất cả những gì mình muốn. Nếu cần mình sẽ dùng cả mana và sức mạnh luôn.”
“Ờ, cứ làm đi. Rồi tôi lây cảm từ cậu mà chết luôn cho rảnh nợ.”
“Chuyện đó thì đừng lo. Mình khỏi cảm rồi mà.”
“Biết ngay mà. Cút ra ngoài.”
Cuối cùng tôi vẫn chấp nhận yêu cầu đó.
- Này… đừng có dính chặt lấy thế. Ngứa lắm.
- Chỗ của mình. Đây là chỗ của mình mà. Hi hi.
Frida Meyer rúc vào lòng tôi. Như một con chim cúc cu non không muốn rời tổ, cứ thế, cứ thế mãi.
Sao lại tham lam đến thế nhỉ? Trong thế giới này, người gần gũi với tôi nhất chẳng phải là cậu sao.
- Ước gì ngày nào cũng bị ốm.
- Cậu điên à…?
Sau đó, tôi và cô ấy đã trò chuyện rất lâu. Đa phần là những chuyện vụn vặt. Chuyện con chó nhỏ từng nuôi bị chết. Chuyện về những giấc mơ thường gặp. Giấc mơ chúng tôi cùng lăn lộn trên cánh đồng đầy hoa kim ngân.
“……Regret.”
“Đừng bắt chuyện nữa, ngủ đi nhóc… Một giờ sáng rồi đấy.”
Vì là đứa ham ngủ nên Frida bắt đầu chạm giới hạn. Đôi mắt của cô bạn tôi cứ chớp chớp rồi díp lại.
“Ngày kia rồi… cuối cùng cũng đến.”
…
Cô ấy đang nói về ngày công bố thành viên đội viễn chinh.
“Chuyện đó thôi đi. Chúng ta cũng chẳng hy vọng gì nữa rồi.”
Trước đây tôi và cô ấy từng cãi nhau một trận nảy lửa về chuyện đó. Sao Frida lại khơi lại chuyện cũ vào lúc này nhỉ?
“…Mình, đã giữ lời hứa rồi. Vì mình thấy có lỗi…”
“…Lời hứa?”
Tôi đã hứa gì nhỉ? Cô bạn có tính cách quái gở của tôi chẳng thèm trả lời mà đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn lại tiếng thở đều đều.
Thấy tóc mái của cô nàng hơi rối, tôi vừa chỉnh lại cho gọn, vừa thực hiện luôn yêu cầu mà Frida đã nhờ lúc ban ngày.
- Cười tươi.
Thế là cậu lại trở thành một Frida quen thuộc nhất với tôi. Chẳng biết có chuyện gì mà ngay cả trong mơ cậu cũng hớn hở hơn bình thường.
Có lẽ cậu đang mơ thấy giấc mơ lúc nãy chăng? Tôi vuốt ve mái tóc của cậu đang mỉm cười trong khi ngủ. Vì lo rằng nếu mình dừng lại, giấc mơ ấy sẽ bị cắt đứt giữa chừng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
