Câu lạc bộ Văn học
“Hừm, đây là lần đầu tiên ta thấy một học sinh năm nhất đề nghị thành lập câu lạc bộ đấy…”
Chính tôi cũng không ngờ là sẽ được.
Tôi chỉ mang tâm thế nửa tin nửa ngờ mà xông đại vào phòng giáo vụ, nhưng nhìn vẻ mặt không từ chối thẳng thừng của thầy ấy, có vẻ như về mặt cấu trúc hệ thống thì việc này không phải là bất khả thi.
“Thế nào? Em định lập câu lạc bộ gì?”
Giọng nói của Harvey đầy vẻ lo lắng.
“Em biết đấy, chủ tịch sáng lập câu lạc bộ đương nhiên phải là người am hiểu và thành thạo trong lĩnh vực đó.”
Có lẽ thầy ấy không tài nào tưởng tượng nổi một kẻ mà sở trường duy nhất là dùng hung khí đánh hội đồng nữ sinh, rồi ngày hôm sau đi làm trợ giảng môn Toán để trừ điểm phạt như chủ tịch Regret đây lại định lập ra cái câu lạc bộ gì.
Ngoài việc múa kiếm ra, tôi vẫn còn đúng một ngón nghề khác khá khẩm.
“Câu lạc bộ Văn học ạ.”
Chút niềm tin cuối cùng còn sót lại trên gương mặt thầy ấy bay sạch sành sanh như làn khói.
“Regret. Ta vừa mới nói xong mà. Em phải có năng lực trong lĩnh vực đó chứ?”
“Vâng. Em cũng thuộc dạng có chữ nghĩa đấy ạ.”
Thời đi học, tôi từng ẵm tới bảy giải thưởng trong các cuộc thi viết lách. Thậm chí còn được giải trong một cuộc thi tiểu thuyết nữa. Dù chỉ là giải nhỏ thôi.
“Em mà viết lách giỏi á? Không phải là viết truyện đồi trụy đấy chứ?”
Con khốn Frida này.
Nó đã rêu rao chuyện tôi đọc truyện người lớn trong thư viện từ lớp A sang lớp B, rồi lan tận tới phòng giáo vụ luôn rồi sao. Thảo nào mấy cô giáo cứ nhìn thấy tôi là lại xì xào bàn tán.
“Em viết cũng đủ để kiếm cơm đấy ạ.”
“Trêu chọc người lớn là không tốt đâu.”
“Ơ kìa. Sao thầy lại nói thế? Thầy dựa vào đâu mà bảo em trêu?”
“Đến tuổi của thầy thì sẽ nhìn ra được vài thứ. Em biết là gì không?”
“Thần Chết ạ?”
“Ta chưa già đến mức đó. Là nhìn ra được cái thần thái. Chỉ cần nhìn qua là biết thằng nhóc đó có phải loại người viết được văn chương hay không.”
“Chà. Lớp em có tận hai đứa là người ngoài hành tinh đấy, thầy biết là ai không?”
“Nếu có người ngoài hành tinh thì chắc chắn là Frida và Tania rồi.”
Đúng là nồng độ bất bình thường của hai đứa đó hơi cao thật, nhưng sai rồi. Đáp án là tôi và Ed.
“Vậy thì thử xem nào. Để xem em viết lách ra sao.”
.
.
.
Tôi đã vượt qua.
*—...Tại sao chứ? Sao nó lại viết tốt thế này? Đây không phải là những câu văn của một đứa trẻ có tâm hồn như thế này mà…?*
*—Nghe tủi thân ghê.*
Với một kẻ chỉ quanh quẩn với ba cái danh hiệu: thằng rác rưởi, tên đầu gấu và gã biến thái như tôi, thì trong cuộc sống hằng ngày có quá nhiều thứ cần phải chứng minh…
Dù sao thì… không biết một đoạn văn ngắn có đủ để đánh giá không, nhưng mấy dòng tạp văn tôi viết ngoáy trong 3 phút trên tờ giấy trắng đã đáp ứng được tiêu chuẩn của Harvey.
“…Năng lực thì ta công nhận rồi, Regret. Nhưng có một yêu cầu về số lượng thành viên tối thiểu.”
Đây mới chính là lý do thầy ấy phản đối việc thành lập câu lạc bộ ngay từ đầu.
Bắt buộc phải có 1 giáo viên phụ trách quản lý và 4 thành viên. Tổng cộng là 5 người.
Chắc chắn sẽ hiếm có học sinh nào muốn vào cùng câu lạc bộ với cô ấy.
À không, thực ra chưa nói đến Lamia, ngay từ đầu chẳng có đứa điên nào lại đâm đầu vào một câu lạc bộ mới tinh chưa có nền tảng gì, trừ khi chúng cực kỳ đam mê lĩnh vực đó.
“Thì phải bỏ công đi mời chào thôi ạ.”
“Cứ cho là em dụ dỗ được bạn bè đi, còn giáo viên phụ trách thì tính sao? Nói trước là thầy đã nhận phụ trách câu lạc bộ khác rồi.”
Nghĩa là tôi không thể chọn phương án dễ dàng là Harvey làm giáo viên phụ trách.
“Không sao đâu ạ.”
Chẳng cần đi đâu xa. Ngay tại chỗ này cũng có một người đang ngồi đọc tiểu thuyết tình cảm đấy thôi.
“Delekis.”
Tôi giải thích tình hình.
*—Cô sẽ làm. Delekis này. Cô rất sẵn lòng trở thành giáo viên phụ trách của câu lạc bộ ‘Tôi ghét kiểu thuần ái này’.*
*—Đã bảo là câu lạc bộ Văn học mà cô!*
Trong phần giải thích tình hình, tôi không quên nhắc đến việc Lamia cũng là thành viên.
Thế nhưng Delekis chỉ nhún vai và đồng ý ngay tắp lự.
…Người phụ nữ này hơi khó hiểu. Cô ấy không thuộc phe bài xích Lamia sao? Vậy thì mấy cái bài phạt chép tay kín mít mà cô ấy giao cho tôi mỗi giờ học ma pháp là cái gì?
Chịu thôi. Ít nhất cô ấy không phải là kẻ đứng hàng đầu ném đá.
…
“…Chào thầy, giáo sư Harvey.”
“Chào cô… Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm, em thực sự mời được cô ấy sao?”
Thầy ấy nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc như thể nhìn thấy một học sinh vừa đi nhặt được một giáo sư ở đâu đó về chỉ trong vòng 2 phút.
“Vậy là chỉ cần tìm thêm hai học sinh nữa thôi nhỉ.”
“Em nghĩ chỉ cần tìm thêm một người nữa thôi ạ.”
Khi tôi nói đã có người sẽ tham gia, tinh thần của Harvey phấn chấn hẳn lên.
“Tốt… Thế này là thành công rồi!”
Có vẻ thầy ấy nghĩ rằng với khả năng lôi kéo đó, tôi chắc chắn sẽ tìm được thành viên còn lại.
“Thầy sẽ cố gắng xin cấp phép nhanh nhất có thể. Các em cứ đến phòng trống sinh hoạt trước đi…! Tiền hỗ trợ câu lạc bộ thì phải sau khi có giấy phép chính thức mới có.”
Người đàn ông lười biếng đó lần đầu tiên cử động một cách hối hả.
Thầy ấy lục lọi ngăn kéo một cách bận rộn và lấy ra những tập hồ sơ cần thiết.
Lamia, người đã trải qua suốt những năm trung học trong cô độc. Cuối cùng cô ấy cũng có câu lạc bộ đầu tiên của mình. Sự phấn khích đó đã gắn thêm động cơ phản lực cho “con lười” Harvey.
*
Chúng tôi mượn được một phòng trống để hoạt động tạm thời.
Nó hoàn toàn không có quy mô như một giảng đường của câu lạc bộ Nghiên cứu Ma pháp… mà chỉ rộng khoảng 40 mét vuông, cỡ một căn phòng studio. Cảm giác rất ấm cúng.
“Đúng không?”
“…”
“Sao mặt cô lại như thế kia? Tôi bắt cóc người không muốn tham gia về đây chắc?”
“…Cái đó.”
“Im lặng đi. Đừng có biện minh.”
“…?”
Lamia, người lần đầu tiên trong đời nhận được một lời mời gia nhập, dường như đang quá xúc động đến mức không thốt nên lời.
“Lamia. Cảm ơn vì đã giúp đỡ nhé. Tôi cần phải lấp đầy đủ bốn người mà.”
“…Regret.”
“Tôi đã bảo là vì chính tôi muốn lập nên mới làm mà? Không phải vì Lamia đâu. Sao cô cứ định tống tôi vào mấy cái câu lạc bộ Ma pháp hay câu lạc bộ Kiếm đạo mà tôi chẳng có tí hứng thú nào thế? Thử đặt địa vị cô xem, nếu cô muốn vào câu lạc bộ Mèo mà tôi bắt cô vào câu lạc bộ Regret thì cô có thích không?”
“Không. Chắc là tôi sẽ ghét lắm.”
“Thấy chưa. ……Nhưng mà đệch… đúng như dự đoán, nghe xong đau lòng vãi.”
Mất một lúc lâu tôi mới thuyết phục được Lamia – người cho đến phút cuối cùng vẫn nghi ngờ rằng tôi đang cố sống cố chết lập câu lạc bộ chỉ vì cô ấy.
“Tôi vốn dĩ là người viết lách mà? Này. Cậu trả lời đi xem nào.”
“Uốp, uốp!”
*—Cạch cạch*
“À đúng rồi.”
Quên mất. Đúng là có một đứa bị bắt cóc thật. Tôi xoẹt một cái, xé miếng băng dính trên miệng Nilleone ra.
“Uệch, nhổ nhổ, cái, cái trò gì thế này!? Đây là hành vi gây thương tích đặc biệt đấy!! Mau thả tôi ra ngay!!!”
*—Cạch cạch*
“Thả cái gì mà thả. Thành viên câu lạc bộ Văn học thì phải ở câu lạc bộ Văn học chứ.”
“Tôi thuộc câu lạc bộ Mỹ thuật!”
“Cậu nhầm rồi. Giờ cậu không còn là người của câu lạc bộ Mỹ thuật nữa.”
“Đó là vì cậu tự ý viết đơn xin rút lui mà không có sự đồng ý của tôi!!!! Đồ điên này?! Sao cậu dám tự quyết định cuộc sống học đường của tôi hả!!”
“Mấy đứa ở câu lạc bộ Mỹ thuật bảo cậu thỉnh thoảng ghé qua chơi đấy.”
“Không thích! Thả tôi raaaa!”
“Tôi cho cậu 25 cooper.”
“Lại nữa! Lại là 2500 won! Lại nữa! Rốt cuộc cậu coi tôi là cái gì hả?! Tôi trông rẻ rúng thế sao?”
“…”
“Hứứứ!”
*Cạch cạch*
Sự kháng cự hôm nay có vẻ dữ dội hơn thường ngày.
“Sao cứ giãy nảy lên thế. Chẳng phải cậu bảo chỉ cần có Lamia là được sao? Lamia ở đây rồi thì cậu định đi đâu nữa? Nhìn Lamia của chúng ta đi này.”
Tôi khẽ nhéo má Lamia. Nó giãn ra như đất sét nặn vậy.
“Ưm ưm… Gợi cảm quá… À, không được. Dù có dùng mỹ nhân kế cũng không được đâu. Nghệ thuật là thánh địa tối cao nằm trên tất cả mọi thứ!”
Thay đổi chiến thuật.
*—Xoẹt*
Tôi xé lớp băng dính đang trói cô nàng vào ghế.
“Được rồi. Biết rồi. Đi đi. Biến đi. Về cái thánh địa của cậu đi.”
“…Ơ? Hả?”
Tôi cởi trói hoàn toàn cho cô nàng. Cô nàng đã trở thành người tự do.
“Sao tự nhiên lại dễ dàng thế…? Tôi, tôi cảm ơn, nhưng mà…”
*—Vù vù*
Nilleone định chạy biến đi như một quả bóng, nhưng rồi khựng lại, ngoái đầu nhìn.
“Tôi, tôi đi thật nhé?”
“Ừ. Đi nhanh cho khuất mắt tôi cái. Đồ phản bội.”
“Chúng ta đã bao giờ cùng phe đâu!”
“Biết rồi, biết rồi. Biến đi.”
Tôi xua tay đuổi như đuổi tà.
“Để các thành viên câu lạc bộ Văn học còn bàn chuyện đi cắm trại nội trú cuối tuần với nhau nữa.”
…
“Cắm, cắm trại nội trú cuối tuần? Cái gì? Đó là cái gì?”
“Biết để làm gì. Cậu đâu phải người trong cuộc.”
“…Thì, thì tại… tôi tò mò…”
“Muốn nghe không?”
*Gật gật gật*
“Cũng chẳng có gì to tát. Cuối tuần qua phòng tôi ngủ lại, tổ chức tiệc bánh kẹo, ngắm sao băng qua cửa sổ, chơi gối đại chiến, rồi cả bọn cùng nhau lắp ráp mô hình suốt đêm thôi mà. Đương nhiên là chẳng liên quan gì đến mấy kẻ ngoại đạo ở câu lạc bộ Mỹ thuật rồi.”
“Tôi tham gia! Tôi nhất định sẽ tham gia!”
“Tôi không thích cho vào đấy?”
“Tại sao?! Tự nhiên lại…!”
“Muộn rồi.”
“Đừng thế mà. Tôi sẽ làm thật tốt.”
“Tay không mà đòi vào à?”
Nilleone đã nộp 25 cooper tiền phí gia nhập để được vào câu lạc bộ Văn học.
Hiện tại đã có ba thành viên. Chỉ cần tìm thêm một người nữa thôi.
*
Tôi dán thông báo tuyển thành viên câu lạc bộ Văn học lên bảng tin. Là do Nilleone làm. Phải công nhận hoa tay của nó không đùa được.
‘Hừm…’
Từ ngày mai, tôi sẽ phải đi từng lớp để quảng bá câu lạc bộ như các tiền bối. Dù là việc chẳng hợp với mình chút nào, nhưng Nilleone – đứa cứ thấy đông người là không nói nên lời – thì không làm được, còn Lamia thì khỏi phải bàn.
‘Chắc rồi cũng ổn thôi.’
Vì kiểu gì tôi cũng có thể dùng ‘Sửa đổi’ để lôi kéo được một người mà. Hôm nay có việc cần phải làm trước.
“Báo cáo phương hướng hoạt động?”
“Ừ. Nghe bảo là cần thiết.”
Chúng tôi phải viết một báo cáo về hoạt động mẫu kiểu như: “Câu lạc bộ chúng tôi làm những việc như thế này”, rồi nộp sản phẩm kết quả.
Với câu lạc bộ Văn học, sản phẩm đương nhiên phải là văn chương rồi.
“Lần đầu tiên sẽ là chủ đề tự do. Cứ viết bất cứ thứ gì lên tờ giấy trắng này đi.”
“Hả? Viết, viết thật á?”
“Thì thật chứ sao. Chẳng lẽ viết giả?”
“Hà… Tôi lại cứ tưởng… đây chỉ là cái danh nghĩa câu lạc bộ Văn học, còn thực chất là cái hội nhóm giao lưu kiểu câu lạc bộ leo núi để cậu tán tỉnh Lamia thôi chứ.”
“Này. Nói cái gì thế hả. Đừng có nói nhảm.”
“Vâng vâng. Xin lỗi nhé.”
Hà, hú hồn. Cái con ngốc này sao tự nhiên lại thông minh đột xuất thế nhỉ…? Một suy đoán tiệm cận vô hạn với sự thật.
*—Thẫn thờ*
Lamia cầm bút nhưng chỉ biết nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng trên bàn. Đáng yêu thật.
“Cô không nghĩ ra gì để viết à?”
“…Vâng.”
“Cái gì cũng được mà. Cô nghĩ có những thứ gì có thể thể hiện được trên giấy?”
Tôi hỏi với nụ cười thân thiện. Có vẻ cô ấy không tưởng tượng nổi nên đôi má hơi ửng hồng.
“…Hiện tại những thứ tôi nghĩ ra được là… lệnh truy nã, đơn tố cáo phản đạo, văn bản hình phạt, ừm… cả lệnh trục xuất nữa…”
“…Cái con khốn này, lại bắt đầu mấy lời tiêu cực rồi đấy…? Tưởng đẹp là tôi không đánh chắc…?”
*—Lầm bầm lầm bầm*
“Dạ…? Anh vừa nói gì cơ…?”
“Tôi có chửi thề đâu.”
“…À, vâng. Chắc là tôi nghe nhầm.”
“Cứ thong thả mà viết. Lamia. Chúng ta có nhiều thời gian mà.”
“…Cảm ơn anh, Regret.”
Khác với cô ấy, Nilleone lấp đầy tờ giấy rất nhanh. Tôi ghé mắt nhìn trộm.
“Á, đừng có xem vội! Viết xong tôi mới cho xem!”
“Chà. Xem ra kinh nghiệm của con ‘vàng’ xương trắng này cũng không phải dạng vừa nhỉ. Nilleone viết văn giỏi không?”
“Tất nhiên! Đương nhiên là giỏi rồi! Cậu có biết tôi đã đọc bao nhiêu kiệt tác rồi không!”
“Toàn là web novel (tiểu thuyết mạng) chứ gì?”
“Kh, không phải. Tôi cũng đọc nhiều văn học cổ điển lắm chứ bộ… Cái gì mà… tiểu thuyết câu cá của Hummingbird viết ấy… Cái, cái đó… là gì nhỉ? Một bộ truyện ngược tâm… cá bị cướp hết sạch…”
“Đừng bảo là cậu đang nói đến Hemingway nhé?”
“À! Đúng rồi đúng rồi! Là lão đó! Mà, bút danh của lão lạ thật đấy…”
Cố lên nhé.
Dù sao thì… tôi cũng hơi mong chờ xem những cuốn tiểu thuyết như thế nào sẽ ra đời.
“Regret.”
“À… vâng. Tôi cũng phải làm chứ.”
Thấy chủ tịch câu lạc bộ chẳng làm gì, Lamia đưa mắt nhắc nhở. Tôi bắt đầu viết nguệch ngoạc vài thứ. Cuối cùng, khi trong phòng học chỉ còn lại tiếng ngòi bút sột soạt, cánh cửa từ từ mở ra. Có vẻ như thành viên cuối cùng đã được tìm thấy sớm hơn dự kiến. Là Roxy của lớp B.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
