Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 30

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23104

Wn - 117

117

Lamia thích ngồi bên cửa sổ.

- Tách... tách...

Vào những ngày mưa như hôm nay, cô nhất định sẽ ngồi cạnh cửa sổ. Đôi đồng tử đen láy trượt theo những giọt nước mưa đang lăn dài trên kính. Khi một giọt rơi xuống, cô lại tìm kiếm giọt tiếp theo.

*

Lớp chúng tôi từ sáng sớm đã bao trùm một bầu không khí u ám.

Ngày mai mọi chuyện sẽ được định đoạt. Liệu sẽ trở thành kẻ tụt hậu ở lại trường làm bài thi cuối kỳ, hay sẽ được chọn vào đội ngũ viễn chinh.

Vì thế nên ai nấy đều nhạy cảm.

- Cạch!

“Á.”

Một âm thanh chói tai xé toạc sự tĩnh lặng. Ánh mắt của lũ trẻ đổ dồn về một phía.

“Mi, mình xin lỗi...”

Hộp bút của Chloe bị rơi, bút viết đổ nhào ra sàn.

“Để mình giúp cậu nhé? Prutua?”

Baria hỏi với một nụ cười hiền hậu.

“Không sao đâu. Cảm ơn cậu.”

Kết quả đậu hay trượt viễn chinh có ảnh hưởng cực kỳ lớn đến quãng đời học sinh còn lại. Những đặc quyền đi kèm thì có nói đến rát cổ bỏng họng cũng không hết.

Với đám học sinh lớp thường thì, nếu được chọn, chắc ở quê nhà sẽ treo băng rôn, mổ lợn ăn mừng rồi mời cả làng ăn mì trường thọ; nhưng với đám lớp đặc biệt thì tình hình hơi khác một chút.

Trong lớp đặc biệt, mỗi năm có khoảng ba, bốn người được chọn. Trượt nghĩa là không lọt nổi vào top 40% đó.

“Chẳng phải ở cái lớp đặc biệt đầy rẫy thiên tài này thì chuyện đó cũng bình thường sao?” – Đó là suy nghĩ lạc quan tếu mà họ không thể dựa dẫm vào. Tất cả đều là con em các gia tộc quý tộc có máu mặt, hoặc là công chúa, đại công nương, vương tộc đến hoàng tộc. Họ gánh vác kỳ vọng từ gia đình, và có lẽ là từ cả một đám đông lớn hơn thế.

[Trượt viễn chinh]

Vị thế mỗi người khác nhau nên thiệt hại cũng khác nhau, nhưng nếu gói gọn trong một câu thì chính là mất mặt.

Ở Excel, nơi nhấn mạnh sự bình đẳng là ưu tiên số một, thì không đời nào có chuyện đưa ra chế độ tuyển chọn ưu tiên dành riêng cho quý tộc hay vương tộc.

- Tớ phải đạt trên 85 điểm tất cả các môn đấy.

Áp lực từ gia đình chính là lý do lớn khiến lũ này dốc sức học tập để chiếm một suất đi viễn chinh.

Vậy nên nhìn vẻ mặt của bọn trẻ bây giờ giống hệt những sĩ tử đang chờ kết quả thi công chức vậy, cũng dễ hiểu thôi. Nhìn Gulvig kìa. Đôi mắt đỏ ngầu nổi đầy tia máu.

Tất nhiên, gạt chuyện đó sang một bên, tác giả viết ra cái thiết lập kiểu đi dã ngoại hay đi thực tế mà lại dựa trên thực lực để cắt suất mới là vấn đề lớn nhất. Chỉ vì muốn tâng bốc tên nhân vật chính Ed vốn là học sinh cá biệt dự bị lên một chút thôi mà.

Thế nhưng trong tình cảnh này vẫn có vài ngoại lệ.

- Cười hớn hở.

Một người là con gấu tóc hồng, hôm qua vừa thực hiện được danh sách điều ước (bucket list) trong phòng tôi nên nồng độ hớn hở đã vượt xa ngưỡng chịu đựng.

- Ngoáy mũi.

Người kia là tên nhân vật chính đang thản nhiên ngoáy mũi chẳng nghĩ ngợi gì.

- Khò khò.

Và Đại công nương của chúng ta, người đang nằm bò ra bàn ngủ suốt cả ngày.

Phải rồi. Đời là phải sống như thế. Vốn dĩ chuyện trên đời, càng cố chấp muốn đạt được điều gì đó thì lại càng không suôn sẻ.

Và có một sự giải thoát vượt lên trên tất cả những điều này. Chính là Lamia. Cô chẳng có lấy một chút kỳ vọng nào. Một con cá bơn nằm bẹp dưới đáy biển chờ ngày chết chắc còn tràn đầy hy vọng hơn cô.

- Rầm.

Harvey bước vào, vừa đi vừa vươn vai uể oải.

“Chà, lần nào bước vào lớp... không khí cũng ngột ngạt thế này nhỉ.”

Biết thế thì nhìn sắc mặt học sinh một chút đi ông giáo.

“Được rồi. Thấy dạo này các em có vẻ thiếu sức sống, thầy đã nghiên cứu vài câu chuyện cười đây.”

Đừng mà.

“Đường mà bị ngã thì gọi là gì?”

Chẳng lẽ là...

Không phải là 'Quá đường' (Fructose - 과당) đấy chứ?

“Quá đường! Ha ha ha!” (Trong tiếng Hàn, 과당 vừa có nghĩa là đường Fructose, vừa có nghĩa là 'ngã quá mức').

Chưa kịp đợi ai trả lời, mũi lão đã phập phồng rồi tự mình cười sằng sặc. Chloe nhăn mặt lẩm bẩm: “Chậc, sao lão lại thế nhỉ...”

“Vẫn còn nữa.”

Thôi đi mà.

“Ô tô chết thì đi đến đâu? Brừm brừm!” (Mộ phần - 무덤, chơi chữ với tiếng động cơ).

À.

“Bò mà hát đồng ca thì gọi là gì? Kiện tụng tập thể.” (단체소송 - Danche-sosong, trong đó 'so' là con bò).

Cái lão khốn kiếp này.

“Con chó đang đi trên đường thì giẫm phải con kiến. Cả hai đồng thanh nói gì? Chó xin lỗi kiến.” (개미안해 - Gae-mian-hae, 'Gae' là con chó, 'Mian-hae' là xin lỗi, ghép lại thành 'Gaemi' là con kiến).

- Chộp lấy.

Tania vừa tỉnh giấc đã định bắn hỏa cầu vào Harvey, tôi phải vất vả lắm mới cản lại được.

“Lâu đài nơi những người rụng tóc sinh sống gọi là gì? Lưa thưa!” (듬성 - Deum-seong, nghĩa là lưa thưa, chơi chữ với chữ 'Seong' là lâu đài).

Đủ rồi đấy. Đến mức đó là được rồi.

“Tại sao chị gái lại sợ em gái đi lấy chồng? Vì sắp bị xử tử.” (처형 - Cheo-hyeong, vừa có nghĩa là anh/chị vợ, vừa có nghĩa là xử tử).

Oa.

“Ngày nào không bao giờ đến với người bị liệt dương?”

?

Làm ơn tiết chế lại chút đi? Trước mặt đám học sinh chưa có căn cước công dân mà thầy định đùa kiểu gì thế hả?

…Thế là gì? Sao đang nói lại thôi?

“Ngày Tết.” (설날 - Seol-nal, chơi chữ với 'Seol' trong 'Seol-gi' nghĩa là cương cứng).

Sắc mặt Baria trở nên lạnh tanh.

Cái lão này, không phải nên bị đuổi việc sao? May mà các nữ sinh thanh lịch lớp mình còn ngây thơ nên không hiểu, thật là phúc đức.

“A ha ha ha! Á, thầy ơi! Buồn cười quá!”

“Cảm ơn em.”

Chỉ có mỗi Ed là thiếu tinh tế, vỗ tay bôm bốp cười lấy lòng. Chính vì những kẻ dễ dãi với nụ cười như thế này mà những trò đùa nhạt nhẽo mới không biến mất mà cứ thế di truyền lại. Harvey đưa ngón trỏ quẹt quẹt sống mũi.

“Dù sao thì các em à. Đừng quá đau lòng nếu không được đi viễn chinh.”

Harvey, người vừa nãy còn tuôn một tràng những lời độc địa về chuyến viễn chinh nào là đi đau chân, ẩm ướt, phiền phức, lại còn không được tắm rửa tử tế.

“...”

Tất nhiên.

Biết thừa lũ trẻ không phải hạng dễ bị lừa bởi những lời bao biện đó, lão hắng giọng rồi sửa lời.

“Vẫn còn năm thứ hai, năm thứ ba nữa mà.”

Nếu lần này không được thì nỗ lực hơn để năm sau đi.

Tôi có thể cảm nhận được nỗ lực vụng về của lão trong việc quan tâm đến học sinh. Thậm chí còn đi học thuộc lòng mấy trò đùa nhạt nhẽo mà lão vốn chẳng bao giờ thèm để tâm.

Khi Gulvig giơ tay, Harvey gật đầu.

“Danh sách thành viên đã được quyết định rồi đúng không ạ...? Thầy có biết không?”

“Ừ.”

Sự xác nhận nhanh chóng của Harvey, người nãy giờ chỉ toàn nói xấu về chuyến viễn chinh. Nghe như thể trong lớp này sẽ có rất nhiều người bị loại vậy.

‘Không phải đâu.’

Dù tính đến việc đây là lớp đặc biệt, số người đậu trong lớp này sẽ nhiều hơn hẳn mọi năm.

Sẽ có những đứa kiểu “Nó mà cũng được đi á?” thì lại đậu, và những đứa kiểu “Sao nó lại trượt được nhỉ?” thì lại trượt... Dù sao thì.

Cho nên... lời an ủi vụng về đó của Harvey không dành cho số đông đang ủ rũ vì lo lắng vô ích. Mà dành cho số ít, những người ở phía sau bức màn.

Dù cho đối tượng thực sự của lời an ủi đó vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ.

*

Giờ ăn trưa.

“Cậu định làm gì cơ?”

“Tuyệt giao.”

Tôi vừa định xúc một thìa cơm thì bị tuyệt giao.

“Tại sao?”

“Tôi ghét anh.”

“Ghét điểm nào?”

“…”

Khuôn mặt Lamia phụng phịu.

Chắc cô ấy tưởng cứ nói ghét là tôi sẽ bỏ qua đại cho xong. Đã muốn tuyệt giao thì phải nghĩ sẵn lý do chứ. Cậu thật chẳng có thành ý gì cả. Thành ý ấy.

“Thì...”

“1, 2, 3, 4,...”

“A, đừng có đếm.”

Vốn dĩ khi bị đếm số thì người ta càng không nghĩ ra được gì mà.

Cô ấy cần khá nhiều thời gian để tìm ra lý do để ghét Regret. Điều đó thâm tâm khiến tôi thấy khá vui.

“Không nghĩ ra đúng không?”

“Đợi chút.”

Cô ấy đang cáu đấy à? Bảo tôi đừng có hối thúc sao?

“Vâng. Cậu cứ thong thả mà nghĩ. Thế nhưng.”

Tôi đưa miếng bánh mì anh đào mà cô ấy chưa hề động vào vì mải suy nghĩ vào miệng.

“Cứ vừa ăn vừa nghĩ đi.”

“…”

Cô ấy trừng mắt nhìn tôi vì hành động có phần khiếm nhã này, xin lỗi nhé nhưng giờ tôi không thấy sợ nữa rồi.

Nhưng có vẻ như... hôm nay cô ấy đã hạ quyết tâm rất lớn.

“Nghĩ ra rồi. Lý do.”

Bánh-mì-mia lấy miếng bánh ra khỏi miệng và khẳng định một cách sắc sảo.

“Vâng vâng~ Là gì nào. Để tôi nghe thử xem. Xoẹt.”

Tôi vừa húp món súp nấm yêu thích vừa hỏi một cách hờ hững.

“Nhìn, nhìn anh trông rất ngu ngốc.”

- Xoảng.

Tôi đánh rơi chiếc thìa.

“......Cái... gì cơ...?”

Vì lời này thốt ra từ miệng một cô gái hiền lành như cô ấy, tôi đã chuẩn bị tâm thế để đón nhận những từ như 'biến thái' hay 'ăn nói thô lỗ' rồi đáp trả một cách nhẹ nhàng như một màn kịch WWE, ai ngờ cô ấy đột ngột phang thẳng cái ghế vào sau đầu tôi.

“Tớ, tớ trông ngu ngốc lắm sao...?”

“Hả?... À, vâng... Trông, trông ngu ngốc...”

“Cậu đùa đúng không...?”

“Không.”

Trời đất ơi.

Một Lamia vốn có mặc cảm ngoại hình đến cực độ, luôn có thói quen tâng bốc mọi thứ khác trừ bản thân mình là đẹp (kể cả cô nàng lắp ghép), vậy mà tôi lại phải nghe lời sỉ nhục này từ cô ấy sao.

“Hãy nói là không phải đi... Vẫn chưa muộn đâu mà. Nhé?... Rằng lời vừa rồi không phải sự thật...”

“Trông anh rất ngu ngốc.”

“Tớ không ăn cơm nữa.”

“…Anh là trẻ con đấy à?”

“Kết thúc rồi.”

Thế là tôi bị Lamia tuyệt giao.

Tôi cứ ngỡ vì mình cứ làm càn theo ý thích nên sớm muộn gì cũng bị ăn chửi một trận... ai dè đang ăn cơm lại bị cắt đứt quan hệ cái rụp.

Bị nhân vật chính tuyệt giao ngay trong chính trò chơi mô phỏng hẹn hò (dating sim) của Lamia.

Xong đời.

“Được rồi... Lamia... Chúc cậu hạnh phúc.”

“Vâng... Anh cũng vậy... Đừng để bị cảm lạnh, khi ngủ nhớ đắp chăn cẩn thận, nhớ tập thể dục đều đặn...”

Ghét thật đấy. Chắc tôi lại phải chui vào hang thôi. Phải vào cửa hàng thành tựu mua một thanh cua với một lon bia Cass uống cho giải sầu mới được.

Tôi lủi thủi bưng khay cơm đứng dậy vì chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa, thì Lamia gọi lại.

“Cậu còn điều gì muốn nói với tên Regret trông ngu ngốc này sao...?”

“…… Chỉ làm trong một tháng thôi...”

“…?”

Cô ấy bảo chỉ tuyệt giao trong một tháng thôi.

Tôi biết tại sao Lamia lại làm thế.

Cô ấy muốn nói rằng nếu ngày mai tôi có tên trong danh sách trúng tuyển, thì đừng bận tâm đến cô ấy mà nhất định phải đi.

- Tôi học ở Excel là để chơi với Lamia mà.

- Cuối tuần trùng với đợt viễn chinh mình đi cắm trại đi. Đi câu cá, rồi bắt cá với ốc sên, cho thật nhiều bột ớt vào làm món lẩu cá cay mà ăn.

Những chuyện đó đã được nói đi nói lại mấy lần rồi, tôi cứ ngỡ đã xong xuôi, nhưng có vẻ Lamia không nghĩ vậy. Cô ấy không thể chấp nhận việc bản thân trở thành vật cản đường tương lai của tôi.

Người luôn bướng bỉnh không phải cô ấy, mà là tôi.

*

Ngày hôm sau.

Vào ngày công bố kết quả, lịch trình chạy bộ vẫn giữ nguyên.

Hai kẻ luôn tụt lại phía sau đội hình chính một cách bền bỉ đang đi bộ sóng đôi.

“Thật không tài nào hiểu nổi.”

Chloe, sau khi nghe câu chuyện ngày hôm qua, đã gắt gỏng lên tiếng.

“Rời xa cái chuyến viễn chinh đó vài ngày thì chết ai à? Cậu là combo đi kèm với số 8 đấy à? Nếu cậu đậu thì đương nhiên là phải đi chứ.”

“Thì đúng là vậy.”

“Biết thế sao còn nói mấy lời đó? Để làm người ta lộn ruột lên chơi à?”

“…Ơ? Sao cậu lại lộn ruột?”

!!!

“Vì cậu hành xử ngớ ngẩn quá chứ sao! Đồ phân chó này!”

Cô nàng đỏ mặt ở một điểm khó hiểu nào đó, lại hét toáng lên và đánh vào vai tôi. Đồ phân chó, từ ngữ thời nào rồi không biết.

“Á, giật cả mình. Cái con mắm này bị rối loạn kiểm soát hành vi à. Hở ra là nổi khùng. Cậu là Misery (kẻ bám đuôi cuồng loạn) đấy à?”

“Misery? Này. Cái đó là cái gì? Là lời chửi thề đúng không? Này.”

Chloe nói đúng.

Không, dù là ai đi nữa thì cũng sẽ nhận được câu trả lời tương tự thôi.

Xa nhau vài ngày hay vài tuần thì có làm sao? Thậm chí đây còn là đi vì một chuyện hỷ sự.

Người quan trọng với mình có được một cơ hội quý báu có thể thay đổi cả trục đời, vậy mà chỉ vì lý do muốn ở bên cạnh mà cứ hết lần này đến lần khác tìm cớ này cớ nọ để bám lấy?

‘Quá lố bịch...’

Nhưng thế giới không có Lamia đối với tôi là không tồn tại.

Lần nào tôi cũng che giấu lý do đó để thuyết phục cậu. Đó là nguyên nhân khiến những lý luận để được ở bên cậu luôn xuất hiện những lỗ hổng.

Lần này cũng vậy, mọi thứ lại biến thành những tiếng bập bẹ của trẻ con, và tôi đã không thể thuyết phục được Lamia.

Vừa đi vừa nghĩ, chúng tôi đã đi được hơn nửa quãng đường. Tôi nhìn quanh. Dù là nơi vẫn chạy mỗi ngày nhưng phong cảnh thật lạ lẫm. Bởi vì một kẻ chậm chạp như tôi lúc nào cũng chỉ biết nhìn thẳng về phía trước mà chạy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!