103
Mí mắt nặng trĩu, cảm giác bết dính như bị dán chặt lại.
- Sột soạt.
Mùi thuốc sát trùng, mùi cồn.
Phòng y tế sao?
Thấy mình không bị chuyển đến bệnh viện, có lẽ tình hình không nghiêm trọng như lúc của Tania.
- Sột soạt.
Bên cạnh giường tôi, ai đó đang vụng về gọt táo.
Là Chloe. Chẳng biết cô ta đang gọt táo hay gọt ngón tay mình nữa… ngón tay trông thật thảm hại. Chắc là học lỏm ở đâu đó nên cũng bày đặt xoay xoay quả táo, nhưng xem chừng chẳng đâu vào đâu.
- Sột…
“Á.”
Chậc chậc, rốt cuộc thì nàng công chúa cũng bị đứt tay.
“Này. Nghỉ đi. Định cắt rời hết ngón tay ra đấy à?”
“Á á, giật cả mình!!!”
Nghe thấy giọng tôi, Chloe giật bắn mình, hất văng con dao gọt hoa quả lên không trung.
- Vút!
“Ôi trời!”
Con dao bay bổng lên, xoay vòng đầy nguy hiểm rồi rơi xuống.
- Chộp.
“Đi, điên rồi à!? Lỡ bị thương thì sao mà lại dám bắt lấy nó!?”
“…Tôi chỉ muốn thử xem giữa vận may của mình và lời nguyền của thứ này, bên nào mạnh hơn thôi.”
“Nói cái quái gì thế hả?”
“Xin lỗi. Chỉ là tôi muốn thử chút thôi.”
Bị đánh đến mức trong miệng rách nát cả ra, nhưng thấy đầu lưỡi vẫn hoạt động trơn tru thế này, chắc hẳn vị linh mục phụ trách đã phải tốn không ít công sức rồi.
…Ơ, nhưng mà chết tiệt… sao bụng lại đau và khó chịu thế này nhỉ…? Cứ như thể cả đêm qua tôi đã ăn phải thứ gì đó không ra gì vậy…
“Lamia đâu?”
“…”
“Lamia đâu rồi?”
“…”
“Chloe?”
Sau một hồi ngập ngừng, cô ấy chỉ tay về phía phòng đối diện.
“Cô ấy ổn chứ?”
“...Thì, ít nhất là vẫn ổn hơn cậu.”
May quá.
Chắc cô ấy đang ngủ say.
…
“Thế rồi sao?”
Tôi vừa sờ nắn những chỗ đau nhức trên người vừa hỏi.
Những vết thương lành lại nhanh đến kinh ngạc. Ma pháp trị liệu, thứ được gọi là phép màu của thần linh. Đó là ân sủng chỉ dành riêng cho những người mang trong mình mana sắc trắng.
Bản thân họ đã được coi là thần thánh. Hoàn toàn trái ngược với ai đó.
“Chloe. Sao cô lại ở đây?”
Trước câu hỏi đó, không một giây chần chừ, cô ấy tuôn ra một tràng như thể đang đọc lời rap đã chuẩn bị sẵn cho vòng sơ loại thứ nhất.
“Tôiđangtrênđườngđivứttáo.Tìnhcờđingangquanghengườitabaolàthịtùngcủatôibịđánhbạitrongtrậnmôiphỏngnênchợtnhớra.Sẵntiệncóquảtáosắpvứtđinênmangđếnchocậu.Tấtcảnhữngviệcnàyđềuđểcủngcốlòngtrungthành.”
“Nói một câu ‘đến thăm bệnh’ mà cũng dài dòng khiếp thật.”
Sao lại có người tsundere (ngoài lạnh trong nóng) nhất quán đến thế cơ chứ.
“Không phải. Đã bảo không phải rồi. Tôi biết ngay cậu sẽ nói thế mà. Đừng có hiểu lầm. Tại sao tôi phải đi thăm bệnh cậu chứ?”
Không phải thăm bệnh?
Thế cái giỏ trái cây trên kệ kia là gì? Cái bộ trái cây to tổ chảng không biết là giỏ hay là chậu kia, thứ mà chỉ mấy ông bố đi làm xa bốn năm mới về mới mua, cô giải thích thế nào đây?
“Này cô em. Bạn bè đến thăm bệnh nhau có gì lạ đâu? Không định thành thật với bản thân một chút à?”
“Ai, ai là bạn bè cơ? Đồ tiện dân này. Ngươi nghĩ mình là ai mà đòi đứng ngang hàng với ta?”
“Không phải bạn à?”
“…Hả?”
“Tôi hỏi là không phải à.”
…
“Nếu không phải bạn, thì sau này lúc cô bị thương, tôi khỏi cần đến thăm nhé?”
Nghe vậy, Chloe vô thức lắc đầu nguầy nguậy.
“Kh-không? Phải đến chứ.”
“Bảo tôi đến à?”
“Đừng có đến!”
Rốt cuộc là muốn sao đây.
“Bạn hay không. Nói một lời dứt khoát đi.”
Trông cô ấy có vẻ đang đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Bộ não tối ưu hóa cho phong cách tsundere đang sàng lọc những lời đối đáp khôn ngoan nhất để đối phó với cuộc khủng hoảng ập đến.
“Cậu, cậu thực sự muốn… làm bạn với ta đến thế sao?”
Bái phục thật đấy.
Được rồi… hôm nay tôi sẽ không trêu cô nữa mà chấp nhận thua cuộc một lần vậy.
Dù sao thì tấm lòng ngồi gọt táo đến mức đứt tay trong phòng bệnh cũng thật đáng trân trọng.
“Phải. Tôi muốn làm bạn.”
Nghe câu đó, nàng công chúa đỏ mặt tía tai, không giấu nổi vẻ đắc ý trên khuôn mặt.
“Hừm, hừm! Được thôi. Để xem cậu thể hiện thế nào đã rồi ta sẽ làm bạn với cậu! Từ giờ hãy tiếp tục hầu hạ ta chăm chỉ hơn nữa đấy!”
Kinh thật… đúng là… đến cả Sasuke, Vegeta hay Dakshini cũng phải ngả mũ chào thua. Thôi thì cứ giữ cái hình tượng đó cho đến khi xuống lỗ đi nhé.
“Cái này ta gọt đại đấy, ăn hay không tùy cậu.”
Cô ấy đưa quả táo đã gọt xong kèm theo một câu thoại tsundere lỗi thời từ 20 năm trước.
“Táo đây sao…? Thứ này á?”
Tôi lật qua lật lại nhìn cái vật thể thảm thương từng là một loại trái cây.
“Gì, gì chứ! C-có ý kiến gì à?”
Quả táo không chỉ mất vỏ mà còn bị khoét lẹm hết cả ruột, gợi nhớ đến hình ảnh những đứa trẻ châu Phi gầy gò trong các quảng cáo gây quỹ từ thiện.
Lời nhận xét của Nilleone bên câu lạc bộ mỹ thuật rằng cô ấy không có hoa tay quả là chính xác.
“Thật tình… đây là táo hay là quýt vậy? Cô vừa thực hiện một vụ phân xác đấy à?”
“A thật là, nói nhiều quá. Cứ ăn đi cho tôi!”
Cô ấy phẫn nộ vì thành quả gọt táo của mình bị sỉ nhục.
“Đó là quả gọt đẹp nhất rồi đấy! Cậu có biết tôi đã vất vả thế nào không?”
Vừa nãy còn bảo là gọt đại cơ mà.
Tôi cắn một miếng quả táo tí hon. Rộp rộp.
“Cũng ngon đấy.”
“…Th-thế à?”
Đang xị mặt ra, nhưng thấy tôi ăn quả táo mình đưa, sắc mặt cô ấy dịu lại đôi chút.
“Buổi học dự giờ sao rồi?”
Tôi hỏi cô ấy.
“…Kết thúc từ hôm qua rồi. Phụ huynh cũng về hết rồi.”
Hỏng bét… vậy là mình đã ngủ li bì suốt một ngày trời.
Thế là lỡ mất bữa tối với Bianca rồi.
- Cậu cứ đi trước đi. Tớ sẽ viết thư sau.
…Nhưng dù sao cũng may. Vì ít nhất mình đã tặng được hộp nhạc.
Nghĩ đến nụ cười của cô ấy khi nhìn con búp bê xoay vòng, lòng tôi cũng nhẹ nhõm hơn phần nào.
“…Này, sao cậu lại đánh nhau?”
“Thì thích thôi.”
“Thích thôi? Cả việc thách thức học sinh năm hai thuộc đội sao đỏ, lẫn việc đối đầu với Frida, người mạnh nhất năm nhất, mà cậu bảo là thích thôi á?”
“Ừ.”
“Đồ điên.”
Có kể lể chuyện dài dòng về chuyến viễn chinh hay gì đi nữa thì cũng để làm gì đâu.
“À đúng rồi… thầy ấy bảo khi nào cậu tỉnh thì gọi.”
Chloe dẫn một vị linh mục vào. Một người đàn ông tóc dài với vẻ mặt cau có. Vị linh mục kiêm giáo viên y tế này có gương mặt trông chẳng khác gì đại ca của Apple Pie, một đối thủ đáng gờm về nhan sắc dữ dằn.
“Số 11. Lần trước cậu đánh nhau với con gái, lần này lại thế à? Bộ mấy đứa con gái dễ bắt nạt lắm hay sao?”
Tôi chẳng thể cãi lại được câu nào.
Dù một người là con khỉ đột phương Bắc khiến cả Excel phải khiếp sợ, và một người là thiên tài đứng đầu năm nhất…
Thì cuối cùng, mọi chuyện vẫn bị tóm gọn lại trong một câu: “Đánh nhau với con gái rồi bị đánh cho ngất xỉu”. Đó là sự thật phũ phàng.
Thầy ấy tặc lưỡi rồi ngồi xuống trước mặt tôi.
“Bầm tím. Trầy xước. Chấn động não nhẹ. May mà tránh được hết các chỗ hiểm. Đã thế lại còn có cô bạn gái xinh xắn thế này đến thăm nữa chứ. Số 11, tôi thấy cậu có bị thương thêm chút nữa cũng chẳng sao đâu.”
Đó là lời mà một linh mục nên nói à?
“Không phải bạn gái đâu ạ!!!”
Chloe, người còn chẳng nhận ra mình vừa suýt bị quấy rối tình dục bằng mấy câu đùa về vòng một, hét toáng lên.
‘…Tránh được chỗ hiểm sao?’
Không phải tôi tránh được.
Mà là người đánh đã chủ động đánh chệch chỗ hiểm.
“Bạn em sao rồi ạ?”
“Ai? Số 8 à?”
“Vâng.”
Tôi hơi lo lắng.
Không biết vị linh mục này có từ chối chữa trị cho cô ấy không.
“Hừm… e là khó mà qua khỏi đêm nay.”
…
Tôi không tin vào tai mình nữa.
“Em nghe nhầm rồi. Thầy vừa nói gì cơ…”
“Cậu nghe đúng rồi đấy.”
“Không thể nào… không đời nào…”
“Ta xin lỗi. Vết rách ở sau gáy quá nghiêm trọng-”
- Phựt
“…!”
Tôi bật dậy khỏi giường. Cây kim tiêm trên cánh tay bị giật phăng ra, văng trúng kệ tủ. Những giọt máu bắn tung tóe, cột truyền dịch đổ rầm sang một bên.
“Regret!”
“Số 11. Bình tĩnh lại đã.”
Tôi không nghe thấy gì nữa.
Tôi không muốn nghe.
“Đùa thôi, nhóc con.”
Tôi bước xuống giường.
Đôi chân đã cứng đờ từ lâu khiến tôi như bò đi, tôi định mở cửa…
“Thầy nói gì cơ?”
“Ta bảo là đùa thôi mà. Cái thằng này nóng tính thật đấy.”
“Thầy là đồ khốn nạn đấy, biết không?”
“Cái gì.”
*
Tôi phải tự mình xác nhận mới được. Tôi bước vào phòng bệnh đối diện. Chỉ có chiếc giường ở góc trong cùng là buông rèm. Cô ấy ở đó.
Qua khe hở của tấm rèm, tôi nhìn thấy Lamia.
“…”
Cô ấy đang đan tay vào nhau cầu nguyện. Trước mặt là một cây thánh giá dùng trong nhà thờ, và một viên đá quý màu đỏ rực tỏa ra mùi vị của phe phản diện mà nhìn qua là biết không được để người khác thấy.
“Lamia~ Tôi vào được không?”
Tôi cố tình gọi to như một tiếng gõ cửa.
“…!”
- Quay ngoắt
Cô ấy vội vàng giấu một trong hai thứ xuống dưới gối.
Nhưng vì cuống quá, cô ấy lại giấu nhầm cây thánh giá chứ không phải viên đá quý.
- Luống cuống
Cô ấy vội vàng đổi lại, đưa cây thánh giá ra chỗ dễ thấy và giấu viên đá đi.
Sao mà vụng về thế không biết.
Cái đứa này làm sao mà giấu được thân phận suốt 3 năm ở khối trung học vậy?
“M-mời vào.”
Tôi xoạch một cái, kéo rèm ra.
“Cô đang làm gì thế?”
“Tôi đang cầu nguyện.”
Tôi thấy hết rồi nhé.
“Cầu nguyện với ai?”
“Với Thần ạ.”
Lamia vừa nói vừa giơ cây thánh giá ra như để chứng minh.
Cứ như thể cô ấy đang khẳng định: “Tôi thề là tôi đang cầu nguyện với một vị thần tốt bụng”.
Chuyện gì khẩn cấp đến mức một ma tộc phải… dùng thánh giá… Chẳng khác nào bắt một người Hồi giáo nhịn đói ba tuần rồi đưa cho họ bát canh kim chi nấu thịt lợn cả.
Vả lại tôi thấy hết rồi… cô nương ơi…
Cầu nguyện cùng lúc với cả thánh giá lẫn đá quý đỏ…
Định bắt cá hai tay à? Kiểu như cứ cầu xin đi, thần hay ác thần ai nghe thấy trước thì giúp à?
“Cậu… có thấy gì không?”
Chắc cô ấy đang hỏi về viên đá đỏ điềm gở kia.
Nếu bị phát hiện, cô ấy sẽ có một buổi hẹn hò ngay lập tức với các quan tòa dị giáo.
“Thấy gì cơ?”
“Không có gì ạ.”
Định bảo nếu tôi thấy rồi thì cô ấy sẽ rút dao cạo ra để “thủ tiêu” tôi luôn sao?
…
“Regret là đồ nói dối.”
Đột nhiên, một câu nói như thế thốt ra từ miệng Lamia.
“Dạ?”
“…Đã bảo là sẽ không để bị thương mà. Đã bảo là sẽ bỏ cuộc mà.”
…
Đúng vậy.
Trước khi chiến đấu, chúng tôi đã hứa như thế.
“Tôi xin lỗi.”
…
“Không có gì đâu ạ.”
Lamia lập tức che miệng lại như người vừa lỡ lời.
“Câu vừa rồi… việc gọi cậu là đồ nói dối… tôi xin rút lại.”
Đồ nói dối.
Cô ấy nhanh chóng thu hồi lời nói đó.
Với một người mà nếu không có sự dối trá thì không thể tồn tại như cô ấy, câu nói đó chứa đựng quá nhiều mâu thuẫn.
…Đầu óc vẫn còn hơi choáng váng.
Cả Lamia và tôi đều cần nghỉ ngơi thêm.
“Tôi đi đây.”
“Vâng… cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
“Tôi hỏi một câu được không?”
“Vâng. Lại là chuyện bậy bạ gì ạ?”
Này, rốt cuộc cô coi tôi là hạng người gì thế hả?
Tôi đã làm gì, hả? Tôi đã chạm vào cô chưa? Đã chạm chưa? Tích được 540 tờ giấy ước nguyện rồi mà tôi đã làm chuyện gì quá đáng một lần nào chưa?
- Lùi lại
Cô ấy khẽ ngồi đè lên gối. Như thể tuyệt đối không muốn để lộ thứ đang giấu bên dưới.
“Cô đã cầu nguyện điều gì thế?”
“…”
- Xoạch…
Thay vì trả lời, cô ấy kéo rèm lại.
“Sao không cho tôi biết?”
“Đó là chuyện của lòng tôi.”
Giờ thì Lamia cũng đã biết giữ bí mật cho riêng mình rồi.
Tôi tôn trọng điều đó.
“Nhưng giờ cô không cầu nguyện nữa à?”
“…Không cần nữa rồi. Giờ thì không cần nữa.”
*
Vị linh mục kiêm giáo viên y tế bảo rằng vì thấy mặt tôi nghiêm trọng quá nên thầy mới đùa chút thôi.
“Làm em hú hồn. Chết tiệt. Chết tiệt thật đấy. Đùa gì mà ác thế!”
Đồ sùng đạo, đồ linh mục dỏm. Cái lão Anduin khốn khiếp này. Sao lại biến một người tốt bụng như tôi thành đứa bất hiếu dám chửi bới cả người đã chữa trị cho mình thế này?
“Regret… tay cậu…”
“Tay tôi làm sao? Ơ hơ…! Á á á!!!”
Giờ mới để ý, chỗ kim tiêm vừa bị rút ra máu đang chảy ròng ròng.
“Thầy ơi!!! Linh mục ơi!!! Máu, máu chảy kìa!!”
“Thế thì tệ thật đấy nhỉ.”
Sao mà chảy nhiều thế này?
Chỉ là rút kim truyền thôi mà? Trong phim đâu có thế này.
Ơ ơ ơ. Thế này là hỏng rồi à? Mình sắp đi đời như Min Su-ji sao?
“Cứu em với…! Mau lên!”
“Có gì mà phải vội. Trước khi chữa trị, chúng ta hãy nói về những lời lăng mạ mà cậu vừa dành cho vị giáo viên hóm hỉnh này đi nhỉ.”
Sau một hồi nịnh nọt và xin lỗi rối rít để làm vừa lòng lão, tôi mới được sơ cứu… Đúng là ở thế giới nào thì ngành y cũng là nhất.
Thầy bảo chỉ cần không vận động mạnh thì ngay kia là có thể đi học lại được rồi.
“…Này.”
Chloe gọi tôi.
“Cô vẫn chưa về à?”
“V-về ngay đây. Mà… tôi có chuyện muốn hỏi.”
“Chuyện gì?”
“Nếu, nếu là đứa con gái khác thì lúc nãy cậu cũng sẽ như thế chứ?”
…?
“Như lúc nãy? Ý cô là sao?”
“Thì… cái đó kìa, lúc rút kim tiêm ra… rồi… như người điên ấy… À, không có gì đâu.”
“?”
*
Nilleone cũng đến thăm bệnh.
Người ta thì mua trái cây, còn cái thằng này lại mua thực phẩm chức năng chiết xuất từ trái cây.
“Đồ hâm à… cậu tự đi mà uống.”
Nghe tôi mỉa mai, nó đáp ‘Ờ, ừ!’ rồi cầm lấy uống chùn chụt thật. Thôi, nói chuyện với đứa ngốc làm gì cho mệt.
“Hứ, hôm qua Regret cũng ăn ngon lành thế còn gì.”
Nilleone ngồm ngoàm ăn hết chỗ trái cây mà những người đến thăm để lại.
“Tớ thích dưa hấu cơ… sao không có dưa hấu nhỉ?”
“Tự bỏ tiền ra mà mua.”
Sao nó có thể ăn trông vừa ngon lành vừa bẩn thỉu thế nhỉ. Nước trái cây chảy ròng ròng. Đúng là cạn lời.
“Này. Sàn nhà dính hết bây giờ, lót cái tờ giấy này mà ăn đi.”
“Ừ ừ.”
Tôi định đưa cho nó tờ giấy đang nằm lăn lóc trên kệ.
‘Cái gì đây… không phải giấy bình thường.’
Là một bức thư. Do Bianca viết.
‘Lại sắp là một khoảng thời gian khó khăn đây.’
Vì Bianca viết chữ cực kỳ xấu.
- Lật tờ giấy
Nên nói là may mắn không nhỉ.
Bức thư cực kỳ ngắn gọn.
[Sau này tớ sẽ đối xử tốt với cậu gấp trăm lần.]
Và chữ cũng không hề xấu chút nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
