Khi mà tôi đang tư vấn tình cảm cho cậu bạn thân, bỗng dưng cô gái nổi tiếng nhất trường trở nên thân thiết với tôi

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web novel: Chương 49 - 104 <<ĐANG TIẾN HÀNH>> - Chương 92: Vui chơi tại công viên nước (3)

Chương 92: Vui chơi tại công viên nước (3)

Xin lỗi mọi người vì tháng nay tui lười dịch:)))

Trans + edit: Yuuki

_________________________________

“Trông cậu xinh lắm, Tsumugi. Tớ luôn ủng hộ sở thích của cậu mà.”

“C-Cảm ơn. Mouuu, cậu làm tớ ngại quá!”

Tsumugi đỏ bừng mặt, la oai oái trước lời khen của tôi. Liệu mình có nói năng hơi trịch thượng quá không nhỉ?

GIờ mới để ý, Otsuki-san và Arisa đâu? Giờ này họ phải đến rồi chứ?

“Arisa và Otsuki-san đang ở đâu thế?”

“Arisa-chan đang trang điểm lại, còn Shizuku-chan thì đây nè!”

Đâu? Đâu?

Sau lưng Tsumugi là bóng dáng của một cô gái quen thuộc. 

Tsumugi quay người lại, nắm lấy vai cô ấy rồi đẩy ra trước mắt tôi.

“Ngại gì chứ~ Shizuku-chan~”

“Từ từ đã, Tsumugi-chan! Tự dưng đẩy tớ ra thế… xấu hổ chết mất!!”

“Wooooahhhhh” - Reo hét lớn.

535bd5a7-d7d9-4566-bf82-08e9a38118af.jpg

Otsuki-san xấu hổ đứng trước mắt bọn tôi, ăn mặc theo phong cách gyaru.

Trước mặt chúng tôi lúc này là một Otsuki-san đang ngượng chín mặt trong bộ dạng gyaru.

Mái tóc cô ấy đã thay đổi hoàn toàn. Không còn vẻ giản đơn thường ngày, mái tóc đen gọn gàng dài ngang vai mọi khi giờ đây đã giờ đây đã thành màu hạt dẻ, được tạo kiểu cầu kỳ, đúng chất gyaru. Cô khoác lên mình chiếc váy ngắn táo bạo phối cùng áo crop-top, để lộ những đường nét gợi cảm hiếm thấy khiến người ta không khỏi ngẩn ngơ. Ngay cả móng tay cũng được trau chuốt tỉ mỉ.

“Dở rồi, đáng yêu quá! Shizuku, em đáng yêu quá đi!”

“Anh khen em hơi quá rồi Reo-kun! So với Arisa và Tsumugi-chan thì em chưa là gì đâu.”

“Em lầm to rồi. Anh cảm thấy thật hạnh phúc khi được làm bạn trai của Shizuku. Trời ơi, bạn gái tôi là người xinh nhất thế giới đấy!!”

“Mouuu, cảm ơn…”

Sau khi nhận được “cơn mưa” lời khen từ bạn trai, Otsuki-san mỉm cười hạnh phúc, trông xinh xắn, nữ tính hơn bao giờ hết.

Reo có vẻ đang rất vui nên hẳn là hành động xúi giục hôm nọ cũng không phải gì xấu đâu, ha….?

Đúng lúc tôi đang mân mê nghĩ ngợi thì chợt nhận ra ánh nhìn sắc lẹm của Otsuki-san.

“Cậu đã nhúng tay vào vụ này, có đúng không Kogure-kun?”

“Cậu đang nói cái gì thế?” - tôi giả bộ ngây thơ.

“Rõ như ban ngày rồi còn gì. Reo-kun chẳng bao giờ dám trực tiếp bảo tớ ăn mặc giống gyaru cả. Chắc chắn là do cậu, Kogure-kun!”

“Nhưng làm thế chẳng phải tuyệt hơn sao? Reo khen cậu đáng yêu kìa. Tớ cũng thấy cậu dễ thương nữa. Ừ, ừ, dễ thương, dễ thương vãi nhái.”

Nói đến đây, tôi không nhịn được cười nữa.

“Hahahaha…”

“Đừng có cười nữa coi.”

“Lần sau tớ sẽ khiến Ryoma phải mặc một bộ trang phục thật “tuyệt vời” mới được, kiểu như là hoàng tử hay kẻ cướp này…”

“Ai lại thích xem tớ mặc mấy cái đó cơ chứ?!”

“Chắc chắn là có. Arisa và Tsumugi là ví dụ điển hình. Nhưng yên tâm đi, không sao đâu. Tớ chỉ muốn thấy vẻ mặt xấu hổ đến mức muốn chui vào lỗ của Ryoma thôi.”

“Ác thế!”

Nếu cứ trêu nhau với Otsuki-san thế này thì chắc đến sáng mai không xong mất, nên thôi, dừng chủ đề này tại đây.

“Chị Shizuku xinh quá!!”

“Cảm ơn em nhé, Hiyori-chan!”

Giờ lại đến lượt Hiyori khen Otsuki-san.

Nhắc mới nhớ, có lần tôi dẫn Hiyori sang nhà Reo chơi và vô tình gặp Otsuki-san ở đó. Ban đầu, tôi cứ lo Hiyori và Otsuki-san sẽ nảy sinh mâu thuẫn kiểu “tranh giành” Reo, nhưng rốt cuộc Otsuki-san lại chiếm được trọn vẹn sự tin tưởng của con bé, thành ra chẳng có cuộc chiến nào nổ ra cả.

Có thể nói, dẫu tuổi tác chênh lệch đáng kể, hai người họ vẫn trở thành bạn tốt của nhau.

Trời ạ, tại sao cuộc đời của Otsuki-san lại thuận buồm xuôi gió thế này…

Mà, kệ đi. Không biết Arisa sẽ mặc bộ trang phục như thế nào ta…

Cơ mà dù có theo phong cách thời trang nào đi chẳng nữa, chắc chắn rằng Arisa vẫn sẽ rất xinh đẹp.

Nghĩ thì cứ nghĩ thế thôi, chứ tôi cũng tò mò xem Arisa trong bộ “tiểu thư lịch thiệp” sẽ trông như thế nào lắm…

“Arisa đến muộn thế. Đúng ra giờ này cậu ấy phải đến rồi chứ.”

“Tất cả là do Arisa-chan ăn mặc kiểu “đó” thôi.”

Cảm giác không lành trỗi dậy trên lồng ngực.

Tôi tức tốc băng qua sảnh chờ, hướng tới nhà vệ sinh gần nhất trong ga.

Bình thường, chắc chắn sự cứng rắn, lạnh lùng của cô ấy sẽ khiến người khác phải e sợ, nhưng hôm nay thì…

Ngay khi rời khỏi sảnh, tôi bắt gặp cảnh cô bạn thân đang bị một người đàn ông lạ mặt túm lấy cánh tay.

Hệt như có dòng điện chạy qua trong não, tôi lao đến, nắm lấy cánh tay còn lại của Arisa.

“Anh muốn gì từ Arisa của tôi?” - tôi thét lên một tiếng đầy giận dữ.

“Ryoma?!”

Thế nhưng trái với dự đoán, người đàn ông trung niên kia lại nhìn chúng tôi một cách đầy kinh ngạc.

“Ryoma, mọi chuyện không phải như cậu nghĩ đâu! Tớ vừa được bác kia đỡ dậy sau khi bi ngã thôi mà. Tại tớ không quen đi giày kiểu này…”

“Eh?”

Tôi vừa gây ra một sai lầm tai hại rồi!!

Mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Bác ấy chẳng làm gì sai cả, vậy mà tôi lại hùng hổ như một gã điên…

“X-Xin lỗi bác nhiều ạ!”

“À, không sao đâu chàng trai. Bạn trai con đến rồi nên bác đi đây nhé. Bảo trọng.”

Nói rồi, bác thản nhiên rời đi.

Ôi! Tôi vừa làm cái quái gì thế này! Nếu giờ dưới đất mà có cái lỗi thì tôi đã chui thẳng xuống đó rồi.

Chắc chắn Arisa sẽ cười tôi thối mũi mất. Tôi ngượng ngùng nhìn liếc nhìn Arisa, thế nhưng trái với suy nghĩ của tôi, Arisa không những không cười mà còn đỏ mặt e thẹn.

“Arisa, cậu sao thế?”

“Cậu vừa bảo là….”

“Hả?”

“Arisa của cậu……”

Trời ơi, tôi đã nói cái gì thế này!!!

Tôi vốn chỉ định gọi cô ấy là bạn thân, nhưng chẳng rõ vì sao lại nhầm sang “Arisa của tôi”.

Phải đính chính ngay lập tức thôi….

Cơ mà…

Ánh mắt của Arisa… cô ấy đang nhìn tôi.

Long lanh.

Sáng rỡ.

Sau bao khoảnh khắc vui buồn cùng nhau trải qua, mối quan hệ giữa hai đứa bọn tôi đã ngày một sâu sắc. Tôi thực sự rất trân trọng những phút giây được ở bên Arisa.

Nếu vậy, có lẽ những gì tôi vừa vô tình nói ra… chính là những gì Arisa luôn muốn được nghe.

Tôi hiện đang xấu hổ đến mức khuôn mặt nóng ran như thể đang trong lò lửa. Miệng tôi lắp bắp, cố nói thành tiếng.

“Không phải vậy… sao?”

Đôi mắt Arisa mở to, khẽ lắc đầu với đôi má phớt hồng.

“Ý tớ không phải thế.”

“Vậy bọn mình quay lại điểm hẹn thôi…”

Thành công rồi. Tôi đã nói ra được. Cứ ngỡ mình sẽ chẳng bao giờ dám bộc bạch điều đó với cô ấy.

Ngay cả lúc này đây, bọn tôi vẫn nắm tay nhau bước đi. Cơ mà vì Arisa mới ngã xong nên tôi chỉ nên đi chầm chậm thôi.

À xém thì quên, còn một chuyện nữa tôi cần phải nói với cô ấy.

Nhận ra ánh mắt kì lạ của tôi, Arisa giật bắn mình.

Bộ trang phục Arisa mặc hôm nay hoàn toàn khác so với ngày thường. Cô đã khéo léo phối quần áo theo phong cách “tiểu thư” mà tôi muốn hôm trước, trông chẳng khác gì một tiểu thư người ngoại quốc thực thụ.

Chiếc váy yếm sang chảnh này, đi cùng với chiếc áo sơ mi trắng cộc tay quý phái tạo nên một cảm giác rất sang trọng, khiến không ít người lầm tưởng Arisa là người đến từ xứ sở sương mù, vừa hạ cánh từ chuyên cơ riêng.

Từng hành động, từng cử chỉ của Arisa đều toát lên vẻ duyên dáng, xinh xắn đến mức tôi hoàn toàn bị mê hoặc.

Nhưng bình tĩnh đã tôi ơi! Tôi phải bày tỏ được với Arisa - người đã hoàn thành mong muốn của tôi - cảm xúc thật lòng này.

“Cậu thực sự ăn mặc theo phong cách tớ chọn ư? Trông cậu chẳng khác gì một tiểu thư luôn đó.”

“Eh? Tớ biết tớ không hay mặc quần áo như thế này, nhưng tớ nghĩ… đôi khi thay đổi phong cách chút cũng tốt mà, nhỉ? Không biết bộ quần áo này có thực sự hợp với tớ không…”

“Hợp lắm luôn ấy chứ.”

Tôi hít sâu.

“Arisa mặc bộ nào cũng đẹp hết! Cậu lúc nào cũng xinh nữa. Tớ… vui lắm.”

“!!... Mouu, dừng lại đi, đừng nói mấy câu sến súa kiểu đó nữa… Cảm ơn cậu….”

Tôi lại nắm lấy tay Arisa, chậm rãi hướng tới nơi mọi người đang đợi.

Cả hai đứa đều ngượng đến mức chẳng dám mở lời thêm câu nào.

Tôi gặp lại mọi người.

“Ryoma, cả Asahina nữa. Sao mặt mấy cậu đỏ thế? Không phải mấy cậu đang sốt đó chứ?”

“....”

“....”

“Á, à, a~”

“Ú, ù, u~”

Chậc, Otsuki-san và Tsumugi nhìn bọn tôi mà cười toe toét luôn kìa.

Đương nhiên là tôi không muốn kể cho bọn họ chuyện gì vừa xảy ra rồi.

“Wow! Chị xinh quá onee-san! Chị đúng là công chúa thật!”

“Hiyori-chan! Cảm ơn em nhiều! Chị vui lắm!”

Sự xuất hiện của Hiyori đã thay đổi bầu không khí ngượng ngùng trong chốc lát.

Đây là sức mạnh của thiên sứ, nhỉ?

“Shizuku, Tsumugi-chan! Onee-san xinh quá, đúng hông?”

“Eh… Hiyori-chan gọi hai cậu bằng tên luôn sao?”

“Đương nhiên! Bọn tớ là “bạn thân” của Hiyori-chan đó!”

“Đúng thế.”

“Tớ cũng muốn được Hiyori-chan gọi bằng tên cơ!! Hiyori-chan, gọi chị là Arisa đi!”

“Arihaa-neesan.”

“Kyaaaah, cái lưỡi ngắn của em đáng yêu quá đi! Chị yêu em!!”

“Tàu đến rồi, bọn mình đi thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!