Chương 196: Sự khác nhau giữa bạn gái và vợ
Nhả chương cuối năm nào
Enjoy!
---------------------------------
Sự khác nhau giữa bạn gáivà vợ
Kết thúc buổi tập chạy tiếp sức hỗn hợp nam nữ, Haruto và Tomoya cùng bước vào phòng thay đồ.
“Phù~ hôm nay đổ mồ hôi đã thật.” Tomoya khoan khoái nói.
“Có phải vận động gì ghê gớm đâu mà đổ mồ hôi dữ vậy.”
Haruto đáp lại bằng giọng đều đều quen thuộc, đứng cạnh thằng bạn đang làm quá.
“Không phải do chạy nhiều, mà là do căng thẳng đấy.”
“Căng thẳng gì? Còn chưa phải thi đấu mà.”
“Ý tao không phải thế. Ý là… cái khoảnh khắc suýt va trúng Aizawa-san-san ấy. Một kiểu hồi hộp vừa vui vừa ngượng ấy mà.”
“Vui với ngượng gì chứ. Rõ là nguy hiểm thì đúng hơn.”
Haruto vừa thay áo vừa thở dài: “Ngã là sứt đầu mẻ trán như chơi đấy.”
“Thì đúng là có thể bị thương thật.”
Tomoya vừa cài nút áo vừa nhếch môi cười.
“Nhưng mà… được ôm một bạn nữ, tim ai chẳng đập mạnh?”
“Giờ mà Aizawa-san-san thấy cái mặt mơ màng của mày thì chắc cô ấy chạy mất dép.”
Haruto liếc sang với vẻ ngán ngẩm. Tomoya thì chỉ hờ hững xắn tay áo, như thể đang hỏi chuyện thời tiết.
“Này, Haru. Theo mày thì tao với Aizawa-san… trông thế nào?”
“Thế nào là sao?”
“À thì… nhìn có hợp hay thân nhau không?”
Cậu ta hỏi mà chẳng biết bản thân đang nghiêm túc hay đùa, còn Haruto thì lén quan sát đôi mắt ấy — thứ gì đó ẩn bên trong, nửa rõ nửa mơ hồ.
“Chắc là hợp. Một đứa lười như mày, cộng với Aizawa-san hay bất lực nhìn mày ngao ngán… đứng cạnh nhau cũng hợp lý đấy.”
“Ra là… mối duyên từ kiếp trước ha?”
“Tao chưa nói tới mức đó.”
Tomoya pha trò, Haruto thì bình thản đáp lại.
Nhờ tình đồng chí kéo dài nhiều năm, Haruto mới dám hỏi thẳng:
“Thế rốt cuộc… mày thấy Aizawa-san thế nào?”
“... Nữ thần?”
“Hả?”
Haruto đứng hình, tay còn đang giữ chiếc quần dở dang.
“Ý mày là… thích à?”
“Không. Gần như là… tôn thờ?”
“Nữ thần thật sự luôn rồi chứ gì.”
“Chỉ cần được chắp tay khấn vái trước Aizawa-san thôi, lòng tao thấy bình yên ngay lập tức.”
Tomoya quỳ xuống, hai tay đan vào nhau như đang cầu nguyện. Haruto thì co giật khóe miệng, nhìn cậu bạn bằng ánh mắt thương hại.
“Mày… ổn không đấy?”
“Đừng nhìn tao bằng ánh mắt đó. Tao đùa mà.”
“Đùa kiểu không giống đùa thì thôi đi.”
Haruto mặc xong đồ, nheo mắt nhìn Tomoya.
“Cái đó mà không nghe ra đùa được á?”
“Gần đây hễ Aizawa-san nổi giận với mày là mày lại cười khoái chí đấy. Bảo sao tao không nghi được.”
Tomoya khoanh tay, gật gù ra chiều suy nghĩ.
“Kiểu như… ở bên Aizawa-san rất thoải mái ấy. Hợp tính, dễ chịu nữa.”
“Vậy tức là thích rồi còn gì nữa?”
Haruto nói thẳng một câu cắt gọn. Tomoya lại nghiêng đầu, như thể chính cậu ta vẫn chưa hiểu nổi cảm xúc của mình.
“Nếu nói vậy… thì hóa ra tao cũng thích mày à?”
“Ugh, thôi ngay cái viễn cảnh rùng mình đó đi.”
Haruto nhăn mặt hết cỡ trước câu nói gây ám ảnh của thằng bạn thân.
“Này này, phản ứng vậy là quá đáng đấy. Tình bạn giữa tao với mày là gì chứ?”
“Tao có Ayaka rồi. Bạn gái tuyệt nhất trên đời.”
“Bạn gái cái gì, phải gọi là vợ mới đúng.”
Tomoya sửa lại ngay, rồi chỉ tay như thể muốn lái hẳn câu chuyện sang Haruto.
“Mà nói chứ… sống cùng vợ từ khi còn học cấp ba, mày là dạng nhân vật chính kiểu gì vậy?”
“Nhân vật gì đâu… tao chỉ—”
“Không, tuyệt đối không phải bình thường!”
Tomoya cắt ngang, áp sát Haruto với vẻ nghiêm trọng đến mức buồn cười.
“Nghe cho rõ nhé: vợ. Hai bên gia đình công nhận đàng hoàng! Nghĩa là mày muốn làm gì Toujou-san cũng—”
“Này, cái kiểu ‘muốn làm gì thì làm’ đó… đừng có nói bậy!”
Haruto đẩy thằng bạn thân đang hầm hầm khí thế ra xa.
“Tao sẽ không làm điều gì mà Ayaka không thích.”
“Ấy khoan! Toujou-san thì mê mày như điếu đổ. Khéo khi cô ấy còn đang chờ mày ‘làm gì cũng được’ ấy chứ!”
Tomoya càng nói càng phấn khích. Haruto chỉ biết thở dài, nhún vai.
“Đừng có áp mấy cái tưởng tượng ướt át của mày lên tao.”
“Không phải tưởng tượng. Nếu Toujou-san chủ động tiến đến thì mày từ chối nổi không?”
“Thì… không phải là ghét.”
“Thế là thích đúng không?”
“…”
Haruto không trả lời, chỉ lặng lẽ quay mặt đi. Nhưng Tomoya đã thấy quá rõ. Cậu đặt tay lên vai Haruto, cười tinh quái.
“Chiều ngược lại cũng y như thế thôi.”
Nụ cười đó khiến Haruto nhớ lại những lần Ayaka — trước khi chính thức yêu nhau — đã lấy cớ “luyện tập làm người yêu” mà chủ động đến mức khiến cậu đỏ mặt suốt buổi.
“…Im đi.”
Xấu hổ không chối được, Haruto gạt tay Tomoya một cách cộc cằn, gương mặt ửng đỏ như sắp bốc khói.
Tomoya ngả người ra sau, hai tay lồng vào nhau sau đầu, nhìn Haruto với nụ cười nửa ghen tị nửa bất lực.
“Mày có bố mẹ vợ lúc nào cũng dang tay bảo bọc. Có một cậu em vợ lúc nào cũng quấn quýt tin tưởng. Và một cô vợ đáng yêu, tối ngày ôm cổ nũng nịu ‘em yêu anh, em thương anh’….”
Ánh mắt Tomoya nhìn sang Haruto, vừa ngưỡng mộ vừa bất bình thay cho luật nhân quả.
“Cái gì vậy trời? Kiếp trước mày cứu thế giới hay làm bao nhiêu điều thiện mới có cái tuyến tình cảm kiểu cheat thế này? Hả?”
“Gặp được Ayaka… nếu có thần linh nào sắp đặt, tao nghĩ cả đời cảm ơn cũng chẳng đủ. Nhưng gặp gỡ vốn dĩ là chuyện như vậy mà, đâu ai biết trước.”
Haruto nói bằng giọng nhẹ như mây nhưng lại thấm đến kỳ lạ. Tomoya chỉ biết nhún vai, bất lực trước cái sự “được buff tình duyên” của bạn mình.
“Chỉ cần tưởng tượng Toujou-san nũng nịu là đã thấy… trời ơi, chắc đáng yêu lắm.”
Tomoya nói xong, phủi phủi quần áo rồi chuẩn bị bước ra khỏi phòng thay đồ.
Đúng lúc đó, từ phía sau, Haruto khẽ cất tiếng gọi cậu ta lại.
“Này, Tomoya.”
“Hử?”
“Sau khi quen tao… Ayaka có trở nên xinh hơn không?”
Trong giờ nghỉ trưa, bọn con gái có nói Ayaka từ ngày hẹn hò với Haruto thì càng rạng rỡ, càng thu hút. Câu nói đó bỗng dưng đọng lại trong lòng cậu, khiến cậu để tâm mãi.
Tomoya đặt tay lên cửa, ngước mắt như đang lục lại ký ức.
“Ừ thì… lúc ở cạnh mày, Toujou-san trông hạnh phúc đến mức… nói giảm nói tránh thì là nữ thần.”
“Vậy à…”
Haruto gật đầu, rồi bật cười nhẹ: “Lại nữ thần nữa hả.”
“Nói giảm nói tránh thì là nữ thần. Chứ không giảm thì… thành thần luôn rồi.”
“Khác quái gì đâu…”
“Ờ ha, cũng chẳng khác.” Tomoya cười, rồi thong thả nói tiếp.
“Nhưng đúng là nụ cười dễ thương nhất của Toujou-san… chỉ xuất hiện khi nhìn mày. Nên với tụi tao, nhìn cũng nhẹ nhàng lắm.”
“Nhẹ nhàng?”
Haruto nghiêng đầu. Tomoya liền giải thích:
“Trước đây, tụi tao vẫn còn hy vọng… kiểu ‘biết đâu tao có cửa’. Mày hiểu mà, đặc sản của con trai cấp ba là tự ảo tưởng đấy.”
“Có… hả?”
Haruto nhớ về Ayaka thời còn tuyệt đối từ chối con trai, khó tưởng tượng cô ấy từng để lộ một khe cửa nào đó cho ai.
“Nhưng giờ thì hết rồi. Cửa sổ, cửa lớn, cửa trời… khóa sạch. Toujou-san chỉ nhìn mày. Nên bọn tao nhìn cô ấy giống như ngắm idol vậy, không thể với tới, nên cũng thấy thoải mái hơn.”
“Ờm… nghe cũng đúng?”
Haruto hiểu bằng lý trí, nhưng cảm giác thì vẫn hơi mơ hồ. Tomoya khẽ nhếch môi:
“Nhân vật chính romcom như mày thì làm sao hiểu được cảm giác người phàm chứ.”
Quăng câu đó xong, Tomoya bước ra khỏi phòng thay đồ. Haruto vừa đi theo ra ngoài thì đã thấy Ayaka và Saki chờ sẵn ở hành lang.
“Lâu quá nha. Hai người làm gì bên trong vậy?” Saki hỏi, mắt tròn xoe tò mò.
Tomoya lập tức giơ tay, làm bộ nghiêm trọng:
“Bọn tớ vừa say sưa bàn luận về nữ thần. Đúng không, Haru?”
Cậu ta khoác vai Haruto, kéo sát lại. Haruto bất đắc dĩ gật theo:
“Ừ… Tomoya thao thao bất tuyệt về sức hút của nữ thần.”
“Này! Chính cậu cũng tò mò về nữ thần cơ mà!”
Nói xong, Tomoya quay sang Ayaka, nở nụ cười ranh mãnh.
“Mà nè, nữ thần của Haru chính là Toujou-san đó.”
“H–hả!?”
Ayaka mở to mắt, gương mặt lập tức đỏ lên. Cô vội nhìn sang Haruto, như thể muốn xác nhận ngay lập tức.
“Thật… vậy sao?”
Đôi mắt Ayaka sáng lên như trẻ con chờ quà. Haruto khẽ cười, hơi lúng túng.
“Thì… anh chỉ muốn nghe xem, từ góc nhìn người ngoài… dạo này em có thay đổi gì không ấy mà.”
Lời nói vòng vo ấy đủ để Tomoya bật cười nham nhở.
“Nói trắng ra là Haru quan tâm Toujou-san đến mức mất ngủ ấy!”
“L–làm gì có…”
Haruto quay mặt đi, giọng cứng lại vì xấu hổ. Ayaka nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng đến mức trái tim cũng muốn tan chảy.
Đứng bên cạnh, Saki nhẹ nhàng thở dài, buông một câu nhỏ đến mức gió thổi cũng cuốn đi mất:
“Chiều về chắc phải mua ly cà phê đen quá…”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
