Chương 202: Minh chứng của vợ chồng
Enjoy!
------------------------------
Minh chứng của vợ chồng
Cố mở đôi mi nặng trĩu vì thiếu ngủ, Haruto chậm rãi tỉnh giấc.
Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt bên gối, liếc nhìn thời gian.
“…Phải dậy thôi.”
Nuốt xuống một cái ngáp dài đến mức tưởng như rách cả quai hàm, Haruto lồm cồm ngồi dậy, rời khỏi tấm chăn vẫn còn vương hơi ấm.
Chuyện tối qua.
Hình ảnh Ayaka với đôi má ửng đỏ, từng bước áp sát lấy cậu.
Chỉ cần ký ức ấy thoáng lướt qua, hơi ấm từ cơ thể cô, cảm giác khi hai người chạm vào nhau cũng theo đó mà sống dậy, rõ ràng đến đáng sợ.
“…Đi rửa mặt đã.”
Sau khi chia tay Ayaka, Haruto trở về phòng riêng, định bụng sẽ ngủ ngay. Thế nhưng vừa nhắm mắt lại, bóng dáng mê hoặc của cô đã tràn ngập tâm trí, khiến cậu trằn trọc mãi không sao chợp mắt nổi.
Cậu chậm rãi bước đến bồn rửa mặt, vốc nước lạnh lên xối vào gương mặt còn lơ mơ. Cảm giác mát lạnh khiến đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.
Haruto ngẩng lên, nhìn thẳng vào chính mình trong gương.
Đôi mắt hơi đỏ vì thiếu ngủ.
Cậu chăm chú nhìn hình ảnh phản chiếu ấy, khẽ lẩm bẩm:
“Phải từng bước vun đắp mối quan hệ này… để không phải hối tiếc.”
Hai người đã thề sẽ cùng nhau bước qua một đời dài phía trước. Trong hành trình ấy, cậu không muốn để lại bất kỳ nuối tiếc nào.
Cậu muốn nó trở thành một quãng đời tràn đầy hạnh phúc và niềm vui — nhiều nhất có thể.
Haruto đặt tay lên ngực mình, hít sâu một hơi.
Dục vọng dành cho cô trong lòng cậu mãnh liệt đến vậy… mạnh đến mức chính cậu cũng cảm thấy khó kiểm soát. Nghĩ đến đó, cậu thoáng thấy sợ.
Liệu có ngày nào đó cậu vô tình làm cô tổn thương?
Liệu cậu có khiến cô cảm thấy sợ hãi?
Dù vậy để có thể tiếp tục nhìn thấy nụ cười rạng rỡ như ánh nắng của Ayaka, cậu nhất định phải giữ vững sự tự chế của mình.
Haruto âm thầm thề với lòng.
Ngay lúc ấy, cánh cửa phòng tắm khẽ trượt mở, và Ayaka xuất hiện.
“A…”
Ánh mắt hai người chạm nhau qua tấm gương.
“C-Chào buổi sáng.”
Những ký ức về gương mặt ửng hồng của cô tối qua, cảm giác khi cơ thể hai người sát lại gần, bỗng ùa về như tia chớp. Haruto cố gắng dồn tất cả vào một góc sâu trong đầu, gượng giữ vẻ bình tĩnh để cất tiếng chào.
“Ừ… ừm. Chào buổi sáng.”
Có lẽ Ayaka cũng đang nhớ đến chuyện hôm qua, bởi gò má cô đỏ bừng, ánh mắt lúng túng không biết đặt ở đâu. Giọng nói cũng trở nên ngập ngừng khác lạ.
“…………”
“…………”
Giữa hai người chìm trong khoảng lặng.
Từ khi trở thành người yêu, những lúc cùng nhau thư thả, họ vẫn thường im lặng như vậy. Và chưa bao giờ cảm thấy ngượng ngập. Trái lại, đó là thứ im lặng dễ chịu, ấm áp.
Thế nhưng lúc này, không khí lại ngượng ngùng đến lạ.
Như muốn xua tan cảm giác ấy, Haruto lên tiếng:
“À… anh rửa mặt xong rồi.”
“A, vậy à… ừm.”
“Vậy nhé.”
“…Ừm.”
Những câu đáp ngắn ngủi lặp lại, rời rạc. Như thể quên mất cách trò chuyện thường ngày, Haruto khẽ rời khỏi phòng rửa mặt.
“…Ngượng quá.”
Cậu cố gắng xóa đi những hình ảnh cứ dính chặt trong tâm trí, rồi bước về phía nhà bếp.
Trong bếp, Ikue đã chuẩn bị bữa sáng từ lúc nào.
“Chào buổi sáng, Haruto-kun.”
“Chào buổi sáng ạ, mẹ.”
Vừa nghe cậu đáp lại, Ikue khẽ bật cười “ufufu”. Không hiểu vì sao bà lại cười như vậy, Haruto nghiêng đầu thắc mắc.
“Mỗi lần con gọi mẹ là ‘mẹ’, không hiểu sao lại thấy vui lắm đấy.”
Nụ cười hiền hậu ấy khiến Haruto vừa ấm lòng vừa hơi ngượng.
“Vậy… con phụ chuẩn bị bữa sáng nhé.”
“Cảm ơn con. Hôm nay mẹ đang nghĩ lâu rồi chưa ăn bánh mì, hay làm bánh mì nóng nhỉ.”
Ikue vui vẻ chỉ vào chiếc máy ép sandwich.
“Hot sandwich ạ? Nghe hay đấy. Vậy con làm salad nhé.”
“Nhờ con.”
Vừa ngân nga khúc hát nho nhỏ, Ikue vừa chuẩn bị nguyên liệu. Bên cạnh, Haruto cũng bắt tay vào làm salad.
“Này Haruto-kun. Mẹ vừa xem công thức, thấy có loại kẹp bơ với cá ngừ. Không biết có ngon không nhỉ?”
“Chắc chắn ngon đấy ạ. Vị béo của bơ với chút mặn của cá ngừ rất hợp nhau.”
“Vậy quyết định nhé. Còn lại thì làm BLT truyền thống đi.”
“Con thích món đó lắm. Vậy salad con sẽ làm salad khoai tây.”
“Ừm~”
Ikue đổi sang một giai điệu khác, khéo léo cắt viền bánh mì, xếp từng lớp nguyên liệu lên mặt bánh.
Dáng bà đứng trong bếp thật thuần thục.
Gần đây, Haruto và Kiyoko thường xuyên vào bếp hơn, nhưng Ikue dù bận rộn với vai trò giám đốc thì vẫn là một người nội trợ kỳ cựu, đã quán xuyến việc nhà của gia đình Toujou suốt bao năm qua.
Liếc nhìn Ikue đang thoăn thoắt trong bếp, Haruto chợt nghĩ—
Quả thật rất giống Ayaka.
Khí chất bà toát ra dịu dàng, thanh nhã đến mức khiến người ta phải thầm cảm thán đúng là mẹ con.
Ngay lúc ấy, ánh mắt Haruto bỗng bị hút lại.
Trên ngón áp út bàn tay trái của Ikue, chiếc nhẫn cưới lấp lánh ánh sáng dịu dàng.
Cậu vô thức nhìn chăm chú đến mức quên cả việc rời mắt, khiến Ikue nghiêng đầu khẽ hỏi.
“Sao thế, Haruto-kun?”
“A, không có gì ạ… Chỉ là con thấy chiếc nhẫn cưới rất đẹp.”
“Ara, cảm ơn con.”
Ikue dừng tay, mỉm cười hạnh phúc, rồi khẽ đưa tay phải vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn trên tay trái.
“Đây là báu vật quý giá của mẹ đấy.”
“Shuuichi-san cũng luôn đeo nhẫn mà nhỉ.”
“Ừ, hiếm khi nào tháo ra lắm. Cả mẹ lẫn ông ấy.”
Nói vậy rồi, với gương mặt tràn đầy hạnh phúc, bà đưa bàn tay trái ra phía trước như để Haruto nhìn rõ hơn.
“Thiết kế thật tinh tế. Nhưng… hơi ngoài tưởng tượng của con. Con cứ nghĩ nhẫn cưới phải có viên đá lớn cơ.”
Hình ảnh những chiếc nhẫn đính kim cương to bản trong phim truyền hình vẫn thường xuất hiện trong đầu cậu.
Nghe vậy, Ikue khẽ bật cười.
“Có lẽ Haruto-kun đang nhầm với nhẫn đính hôn đấy.”
“Ể? Nhẫn đính hôn rồi sau đó sẽ thành nhẫn cưới… không phải vậy sao?”
Thấy cậu ngạc nhiên đến thế, Ikue càng vui vẻ giải thích.
“Không phải đâu. Nhẫn đính hôn chỉ là minh chứng cho lời hứa hôn ước, thường do người đàn ông trao cho người phụ nữ, và chỉ có một chiếc thôi. Còn nhẫn cưới là một cặp, được chuẩn bị riêng.”
“Vậy sau khi kết hôn thì nhẫn đính hôn không đeo nữa sao ạ?”
Haruto từng nghe nói giá trị nhẫn đính hôn thường bằng ba tháng lương. Nghĩ đến việc một món đồ đắt giá như vậy lại chỉ dùng trong thời gian ngắn, cậu không khỏi kinh ngạc.
Thấy phản ứng của cậu, Ikue lại bật cười khẽ.
“Sau khi cưới vẫn đeo chứ. Ví dụ như trong những buổi hẹn kỷ niệm ngày cưới… hay khi dự đám cưới bạn bè — dù dạo gần đây ít hơn rồi. Hoặc những bữa tiệc trang trọng. Những dịp long trọng như thế, mẹ sẽ đeo nhẫn đính hôn.”
“Vậy lúc đó có tháo nhẫn cưới ra không ạ?”
“Nhẫn đính hôn của mẹ là loại Shuuichi-san chọn theo kiểu ‘set ring’, có thể kết hợp với nhẫn cưới. Vì thế mẹ đeo chồng lên nhau được.”
“Ồ… còn có cả kiểu như vậy nữa.”
Haruto liên tục gật gù, thật lòng khâm phục.
Nhìn phản ứng ấy, Ikue khẽ nói đùa:
“Hóa ra Haruto-kun cũng có những kiến thức thường thức mà chưa biết nhỉ?”
“A… chuyện này là kiến thức phổ thông á? Con xin lỗi…”
Cậu vô thức cúi đầu, khiến Ikue bật cười, xua tay.
“Không có gì phải xin lỗi cả. Mấy chuyện này đàn ông thường đâu có để ý.”
“Không… vì chuyện của con và Ayaka… lẽ ra con nên tìm hiểu kỹ hơn.”
Haruto khẽ nói, giọng đầy tự trách.
Ikue nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng gật đầu.
“Phải rồi. Rồi một ngày, hai đứa cũng sẽ đeo chúng mà.”
Giọng bà trầm xuống, như thấm đẫm niềm mong đợi.
Haruto cũng khẽ gật.
Nhìn chiếc nhẫn cưới đang lấp lánh trên tay Ikue — thứ bà đeo với nụ cười hạnh phúc như vậy — trong lòng Haruto dâng lên một niềm khao khát mơ hồ.
Một ngày nào đó… cậu cũng muốn được đeo chiếc nhẫn ấy, đứng bên cạnh Ayaka.
Nhưng trước hết— phải là nhẫn đính hôn đã.
Haruto đã ngỏ lời cầu hôn Ayaka bằng chính trái tim và lời nói của mình.
Và cậu đã nhận được một tiếng “Đồng ý”.
Thế nhưng… cậu vẫn chưa thể trao cho cô một thứ gì đó hữu hình, một minh chứng có thể nắm giữ trong tay.
“Ba tháng lương…”
Nhưng vì vẫn còn là học sinh, đó quả là một gánh nặng không hề nhỏ, đè trĩu lên vai cậu.
Haruto nhíu mày, khẽ “ưm…” một tiếng đầy suy tư, tay vẫn đều đều trộn món salad khoai tây.
Bóng dáng cậu vừa nghiêm túc lại vừa đáng yêu theo một cách nào đó.
Ikue đứng bên cạnh, lặng lẽ dõi theo.
Ánh mắt bà hiền hòa và ấm áp, dịu dàng như thể đang âm thầm ủng hộ chàng trai trẻ trước mặt.
====================
Hết tháng, khum phải tui lười đâu mà thực sự tháng này lão tác ra đúng có 2 chap đấy =))
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
