Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Web novel (Chương 192 ~~~~ ) - Chương 200: Người lớn ghê…

Chương 200: Người lớn ghê…

Chương 200 nha mn hú hú

Enjoy!

------------------------------------

Người lớn ghê…

Đôi lời từ tác: Từ trước đến nay, những chương viết theo góc nhìn của tôi đều mang tiêu đề “Toujou Ayaka và …”, nhưng từ đây trở đi, có lẽ cứ để tiêu đề như những câu chuyện bình thường thì hơn.

---------------------------------

~Ayaka POV~

Tôi nằm dài trên giường, để mặc cơ thể lăn nhẹ qua lại, nhấm nháp dư vị còn vương lại từ cái ôm với Haruto ban nãy.

“Hì hì~”

Vòng tay ôm lấy tôi khi ấy rất dịu dàng, nhưng cũng rắn rỏi đến lạ, khiến tôi thật sự cảm nhận được… à, thì ra đây là vòng tay của một chàng trai.

“Ngày mai… lại ôm nữa nhé~”

Người mà mình yêu đến thế, lại còn là người sẽ trở thành chồng mình trong tương lai — nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc đến mức nghi ngờ đây có phải là giấc mơ hay không.

“À… đúng rồi.”

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó, liền với tay lấy điện thoại.

“Phải đọc cái này mới được.”

Tôi mở ứng dụng truyện tranh — một app cực kỳ tiện lợi, cho đọc miễn phí đủ thể loại. Điểm tôi thích nhất là ở đây có rất nhiều truyện dành cho nữ.

Không chỉ truyện thiếu nữ bình thường đâu nhé, mà còn có cả những bộ… dành cho người lớn nữa.

Đúng vậy! Truyện tình cảm dành cho người lớn! Cái này rất quan trọng!

Bởi vì tôi và Haruto đâu còn là người yêu bình thường nữa.

Chúng tôi là hôn thê – hôn phu. Tức là… vợ chồng tương lai.

Như vậy thì có thể hiểu rằng chúng tôi đang bước vào một mối quan hệ tình yêu của người trưởng thành rồi, đúng không?!

Nếu thế thì… tôi phải học cho đàng hoàng mới được!

Tôi mở ngay bộ truyện đã đánh dấu yêu thích và bắt đầu đọc.

“Quả nhiên… hay thật~”

Tựa đề truyện là “Người chồng lý tưởng”.

Chỉ cần nhìn cái tên thôi là tim tôi đã “bịch” một cái rồi.

Kiểu như… bộ này nhất định phải đọc! vậy đó.

“Ngầu ghê… giống Haruto thật.”

Nữ chính chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, nhưng vị hôn phu của cô ấy lại là thiếu gia của tập đoàn lớn, cái gì cũng làm được — đúng kiểu đàn ông hoàn hảo.

Giống Haruto ghê.

“Nhưng mà… Haruto vẫn tuyệt hơn.”

Tôi lẩm bẩm, vừa đọc vừa so sánh chồng tương lai trong truyện với hôn phu của mình.

Bởi vì người hấp dẫn như Haruto… đâu dễ tìm cho ra chứ.

Đọc một lúc, câu chuyện chuyển sang cảnh hẹn hò ăn tối.

Nữ chính xuất thân bình dân, lúng túng trong không gian sang trọng, tinh tế. Còn vị hôn phu thì bình thản dẫn dắt, lịch thiệp và chu đáo.

“Thích ghê~”

Đúng là kiểu hẹn hò của người lớn.

Tôi cũng muốn… một ngày nào đó được đi hẹn hò như vậy với Haruto.

Nhà hàng nhìn ra thành phố lung linh ánh đèn, tôi mặc váy dạ hội, Haruto trong bộ vest chỉnh tề, hai người ngồi đối diện, nhấp rượu vang trong yên tĩnh…

“Hì hì…”

Chỉ tưởng tượng thôi mà khóe môi đã cong lên mất rồi.

Tôi tiếp tục đọc, nụ cười không giấu được.

Sau bữa tối, hai người cùng nhau lên khách sạn ở tầng cao nhất của tòa nhà.

Căn phòng tuyệt đẹp, có thể nhìn trọn cảnh đêm — chỉ có hai người ở bên nhau.

Đúng là… người lớn thật.

Một buổi hẹn hò trưởng thành, tao nhã và đầy dư vị.

“Mình cũng sẽ trưởng thành, rồi cùng Haruto đi hẹn hò như thế này!”

Tôi thầm quyết tâm, tiếp tục đọc.

Khi chỉ còn hai người, vị hôn phu bất ngờ ôm chặt lấy nữ chính như làm nũng.

Bình thường anh ta luôn mang dáng vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng của một thiếu gia tập đoàn lớn, nên khoảnh khắc yếu mềm này lại càng tạo ra sự tương phản cuốn hút.

“Ước gì Haruto cũng… làm nũng với mình như thế.”

Hai người ngồi cạnh nhau trên giường, nữ chính được vị hôn phu ôm vào lòng.

Tôi thật sự ngưỡng mộ cảnh đó.

Haruto lúc nào cũng chững chạc, đáng tin, mạnh mẽ vô cùng.

Nhưng… thỉnh thoảng, tôi cũng muốn anh ấy dựa vào tôi một chút.

“Haruto hoàn hảo quá rồi. Giá mà anh ấy có những lúc chỉ riêng mình thấy được — ích kỷ một chút, trẻ con một chút thì hay biết mấy.”

Nhưng mà… nếu thấy được dáng vẻ đó, có khi lý trí của tôi cũng sụp đổ mất.

Nếu Haruto mà làm nũng với tôi theo kiểu trẻ con ấy… tôi thật sự không biết bản thân sẽ ra sao nữa.

Ngay lúc đó, một ký ức bất chợt hiện về.

Hình ảnh Haruto khi Kiyoko-san ngã bệnh, yếu ớt và hoang mang.

Khi đó, anh ấy đã để tôi thấy sự yếu đuối của mình.

Đã nói rằng… anh ấy sợ.

“…Haruto mạnh mẽ thật, nhưng vì thế nên mình càng phải để ý và ở bên anh ấy.”

Haruto không giỏi dựa dẫm vào người khác. Vì vậy, tôi phải luôn dõi theo, để anh ấy không dồn nén quá nhiều. Và trước khi anh ấy thấy quá mệt mỏi, tôi phải có thể ôm lấy anh và nói: “Có em ở đây mà.”

Đó là… trách nhiệm của một người vợ.

“…Nhưng mà, mình vẫn muốn được anh ấy làm nũng như thế này~”

Thực tế thì vẫn phải đối mặt nghiêm túc, nhưng lý tưởng và mong ước… cũng đâu dễ buông bỏ.

Trong truyện, cả hai người nhìn nhau, bầu không khí dần trở nên ngọt ngào.

Rất… rất là thế giới của người lớn.

Họ tiến lại gần, trao nhau nụ hôn, vòng tay siết chặt, ôm lấy nhau… rồi từ từ cởi áo khoác…

…Ể!?

Khoan! Khoan đã!?

Hả!? Là kiểu đó sao!? Thật sự là kiểu đó hả!?

Hai người hôn nhau ngày càng mãnh liệt.

Không ai chịu dừng lại.

Ngón tay tôi lướt màn hình cũng không dừng lại được.

N–Người lớn quá!!

Đây là thế giới người lớn rồi!!

Khoan khoan khoan!!

Truyện này là như vậy thật hả!? Tôi đâu có định đọc mấy thứ thế này đâu!

Tôi chỉ định… học hỏi thôi mà!

Học về tình yêu của người lớn thôi mà!!

Nhưng… tình yêu của người lớn… vốn dĩ là như vậy sao?

Ăn tối ở nhà hàng sang trọng, ngắm cảnh đêm lãng mạn trong khách sạn, rồi sau đó…

Tôi dừng tay lại.

Hai nhân vật trong truyện… hình như đã ở ngay trước ngưỡng cửa rồi.

Có cảm giác chỉ cần lật thêm một trang nữa thôi… họ sẽ thực sự trao trọn tình yêu cho nhau.

Phải làm sao đây…

Hay là dừng lại nhỉ?

Tôi chỉ định đọc truyện bình thường thôi mà…

Nhưng… cái này cũng là học, đúng không?

Ừ, là học mà.

Việc học rất quan trọng.

C–Chỉ một trang thôi!

Chỉ xem thêm đúng một trang nữa thôi!

Tôi hạ quyết tâm, chậm rãi vuốt màn hình.

Tim đập thình thịch.

Nhưng đây là học… là học mà thôi!

Và rồi — trang tiếp theo hiện ra.

Ngay khoảnh khắc đó, một dòng chữ lớn chiếm trọn màn hình.

“Để xem tiếp, vui lòng mua xu.”

“………………”

Áaaa——!!

Trời ơi… xấu hổ quá đi mất!!

Tim đập nhanh thế này… cũng xấu hổ nữa!!

Tôi lăn lộn trên giường, quằn quại không yên.

“Trời ạ! Thế thì ngay từ đầu đừng cho đọc miễn phí chứ!!”

Một trạng thái tinh thần hoàn toàn xa lạ.

Hồi hộp, bối rối, xấu hổ và bực bội trộn lẫn, quậy tung trong lồng ngực tôi.

Và đúng lúc đó—

Knock knock.

“Ayaka? Anh vào nói chuyện một chút được không?”

H–Haruto!?

Tôi vội bật dậy, ôm chặt lồng ngực đang đập loạn xạ, rồi đáp:

“C–Có chuyện gì thế?”

“Anh… muốn nói chuyện với em một chút.”

Ch–Chết rồi… chắc mặt tôi đang đỏ lắm, tim thì đập đến đau luôn.

Nếu để anh ấy thấy thế này, có khi sẽ bị nghi ngờ mất…

Nhưng mà Haruto chủ động tới phòng tôi, còn nói là muốn nói chuyện — cơ hội thế này mà bỏ lỡ thì tôi không chịu đâu!

“Ừ-Ừm… anh vào đi.”

Tôi hít sâu liên tục, đón Haruto bước vào phòng.

S–Sao thế này… tôi không dám nhìn thẳng vào mặt anh ấy luôn.

“Ng–Ngồi không?”

“Ừ.”

Chúng tôi cùng ngồi xuống giường.

Haruto nhìn tôi, hơi nghiêng đầu.

“Em… mặt đỏ lắm đó?”

“Hể!? À… à không! Là do… em vừa tập yoga!”

Tim tôi như muốn nhảy ra ngoài, nhưng vẫn cố nuốt lại, bịa đại một lý do.

“Em định lấy đó làm thói quen trước khi ngủ!”

“Vậy à… nhưng tập dữ quá thì khó duy trì lắm đó.”

“Ừ… ừ! Em biết rồi!”

Phù… qua được rồi.

Tôi khẽ thở ra, nhưng nhịp tim thì vẫn chẳng chịu yên.

“Vậy… chuyện anh nói muốn nói là…”

“À… ừ. Chuyện là… nói sao nhỉ…”

Haruto trông có vẻ ngại ngùng, thậm chí hơi xấu hổ.

“Anh… muốn chia sẻ thêm một chút ‘hormone yêu thương’ với Ayaka.”

“Ể!?”

Chia sẻ hormone yêu thương với tôi… tức là muốn ôm sao!?

“Cho nên… nếu Ayaka không thấy phiền thì… anh có thể ôm em không?”

…!?

Haruto… vì muốn ôm tôi mà tới tận phòng!?

Điều đó có nghĩa là…

Anh ấy… tới để làm nũng với tôi á!?

“Ừ… ừm… được mà.”

“Cảm ơn em. Vậy thì…”

Haruto khẽ do dự một chút, rồi chậm rãi dang rộng vòng tay.

Khi tôi nhẹ nhàng tựa vào ngực anh, một hơi ấm rắn rỏi nhưng dịu dàng liền bao trọn lấy tôi.

Không gian hạnh phúc đây rồi~!

Nhưng mà… tại sao nhỉ? Tại sao Haruto lại làm nũng với mình thế này?

Được vòng tay anh ấy ôm chặt, tôi ngước lên nhìn — ánh mắt chúng tôi chạm nhau ở khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

“Haruto chủ động nói muốn ôm… em vui lắm đó.”

“Ừ… cũng chỉ là… tụi mình đã đính hôn rồi mà. Nên anh nghĩ, chắc là… dựa dẫm vào Ayaka một chút cũng không sao.”

Có lẽ vì ngượng, Haruto hơi ửng đỏ mặt, quay ánh mắt sang chỗ khác khi nói.

D-Dễ thương quá——!!

Ể, thật sự luôn đó! Chết tôi rồi, Haruto lúc này đáng yêu muốn chết!

Tôi muốn ôm chặt, xoa đầu anh cho đã đời luôn!

“Em vui lắm! Không chỉ một chút đâu, anh cứ thoải mái làm nũng với em đi!”

Không kìm được cảm xúc đang trào dâng, tôi vòng tay ôm chặt lấy Haruto.

“Nhiều quá thì… anh thấy hơi ngại…”

Anh ấy vẫn quay mặt đi, nhỏ giọng đáp.

Aaaa——!

Haruto lúc ngại ngùng đúng là chí mạng!

Dễ thương đến mức tim tôi muốn tan chảy luôn rồi nè!

Đang chìm trong sự “đánh úp” bởi khoảng cách quá đỗi đáng yêu ấy, tôi chợt nhận ra một điều.

Chỉ có hai người trong căn phòng này.

Cùng ngồi cạnh nhau trên giường.

Vị hôn phu lúc nào cũng chững chạc… đang làm nũng với tôi.

Người lớn quá rồi——!

Ngay lúc này, nơi đây chính là không gian của người lớn!

Chẳng phải… y hệt tình huống trong “Người chồng lý tưởng” sao!?

Có chuyện trùng hợp đến thế à!?

Khác biệt duy nhất là không nhìn thấy cảnh đêm — mà khoan, ánh đèn đường vẫn le lói qua rèm cửa, vậy thì coi như có cảnh đêm rồi còn gì!

Nói cách khác… trùng khớp hoàn toàn!

…Khoan đã.

Vậy thì… vậy thì sao!?

Là… là cái đó hả!?

Tôi vô thức nhìn chằm chằm vào Haruto.

“Hửm?”

“……”

Chỉ cần ánh mắt chạm nhau thôi mà tim tôi đã nhảy dựng lên.

Không phải thình thịch nữa… mà là bịch—bịch— như muốn nổ tung luôn rồi.

Nhưng mà… nhưng mà…Chúng tôi mới quen nhau khoảng một tháng thôi mà…

Và quan trọng hơn… suy nghĩ của Haruto cũng rất quan trọng…

“Ayaka.”

“Gì!? G—gì vậy!?”

“Anh yêu em.”

“——!!”

Anh ấy mỉm cười, thì thầm lời yêu thương.

Cái này… cái này có phải là… bật đèn xanh không!?

Nhưng… nhưng mà! Theo trong truyện hướng dẫn kia là vậy mà!

Tình yêu của người lớn… là như thế mà, đúng không!?

“Em cũng… yêu anh.”

Mà nói cho cùng… cũng tại Haruto hết.

Bởi vì… làm sao mà chịu nổi được chứ.

C-Con gái… cũng có lúc hóa sói mà!!

G—gào——!!

------------------------------------

Ngoại truyện ngắn: “Lý trí”

~ Trong đầu Ayaka · Bộ Chỉ Huy Quản Lý Lý Trí ~

“Cảm xúc bắt đầu đồng bộ với cảnh truyện tranh, mức hưng phấn đang tăng cao.”

“Ham muốn tiếp xúc gần với đối tượng mã HARUTO đang gia tăng.”

“Hừm. Toàn thể chú ý! Trước tình huống khó khăn này, hãy bình tĩnh vượt qua. Bộ phận tuần hoàn, theo dõi sát nhịp tim và huyết áp. Đội kiểm soát hô hấp, chuẩn bị sẵn lệnh hít thở sâu, có thể kích hoạt bất cứ lúc nào.”

“Rõ, thưa chỉ huy!”

“Tin khẩn từ phòng quản lý nội tiết! Noradrenaline đã bắt đầu tiết ra! Oxytocin cũng đang tiếp tục tăng mạnh!”

“Đúng là đối tượng cảnh báo cấp độ 1 – mã HARUTO. Mọi người, tuyệt đối không được lơ là!”

“Báo cáo từ hệ tuần hoàn! Nhịp tim vẫn tiếp tục tăng! Tốc độ tăng đạt 18%!”

“Mức phó giao cảm suy giảm, hệ giao cảm đang chiếm ưu thế!”

“Bình tĩnh. Mọi thứ vẫn còn trong tầm kiểm soát của chúng ta.”

【Ayaka】

【Gì!? G—gì vậy!?】

“Xác nhận tín hiệu gọi tên từ đối tượng! Nhịp tim tăng vọt! Tinh thần dao động mạnh!”

【Anh yêu em】

“——!?”

“Tình cảm từ đối tượng mã HARUTO… trúng đòn trực diện!!”

“Khẩn trương kiểm soát thiệt hại! Các bộ phận lập tức báo cáo tình trạng!”

“Bộ phận cảm giác báo cáo! Đồng tử đang giãn nhanh! Tầm nhìn bị khóa chặt vào một mình đối tượng!”

“Hệ tuần hoàn! Nhịp tim tăng đột biến! Huyết áp cũng đang dâng cao! Đã vượt xa mức bình thường!”

“Đội kiểm soát hô hấp! Hơi thở trở nên gấp và nông! Không tiếp nhận lệnh hít thở sâu! Không thể điều khiển được!!”

“Phòng nội tiết báo cáo! Lượng oxytocin vượt ngưỡng cho phép! Thêm vào đó—xác nhận noradrenaline và dopamine được tiết ra ồ ạt!”

“Cái gì!? Hệ an tâm và hệ thức tỉnh cùng lúc kích hoạt ư!? Tổ hợp này thì… nguy rồi!”

“Thưa chỉ huy! Mức cảm xúc đã chạm tới giới hạn cuối cùng!”

“Mẫu tư duy chuyển sang màu hồng! Bản năng chiếm quyền kiểm soát!”

【G—gào——!!】

“Không lẽ đây là… mất kiểm soát sao!!”

~~~~~

Kỳ sau

“Ayaka mất kiểm soát — Lý trí bị dồn đến đường cùng”

……Không được chạy……Không được, chạy đâu đó nghen……!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Thế mà bảo dâm lại chối =))) Noradrenaline (norepinephrine) là một chất dẫn truyền thần kinh và hormone quan trọng do tuyến tủy thượng thận và hệ thần kinh giao cảm sản xuất, giúp cơ thể tập trung, tỉnh táo và phản ứng với căng thẳng Dopamine là chất dẫn truyền thần kinh và hormone "hạnh phúc" quan trọng, được sản xuất trong não từ tyrosine, giúp điều hòa cảm giác hưng phấn, động lực, trí nhớ, tập trung và vận động cơ thể. Nó tạo ra cảm giác vui vẻ, thúc đẩy hành vi, trong khi sự thiếu hụt liên quan đến trầm cảm, Parkinson và giảm động lực.