Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Chương 160 ~ 191) - Chương 191: Quyết định của cả hai

Enjoy!

--------------------------------

Quyết định của cả hai

Khi Haruto bước đến phòng bệnh nơi Kiyoko đang nằm, cậu bắt gặp một khung cảnh thật ấm áp — Ayaka và bà đang say sưa trò chuyện, tiếng cười của hai người vang lên trong không gian tĩnh lặng của bệnh viện như ánh nắng len qua khung cửa sổ.

“Ể!? Bà ơi, bà kết hôn vì tình yêu ạ!?”

“Đúng thế đấy. Hồi đó bà bị mọi người phản đối dữ lắm, phải chịu khổ một thời gian khá dài.”

“Rồi bà vẫn quyết tâm cưới sao?”

“Fufufu… Bà đã nói với họ, nếu không thể cùng người ấy nên duyên, bà thà chọn cái chết.”

“Wa… bà thật ngầu quá đi mất!”

“Cảm ơn con nha.”

Hai người cứ thế, như hai cô gái đang kể chuyện thầm kín, ríu rít chẳng dứt.

Haruto đứng lặng ở cửa, nhìn họ bằng ánh mắt vừa bối rối vừa ngạc nhiên.

“Trông thân thiết thật đấy…”

Quan hệ giữa Ayaka và Kiyoko vốn dĩ đã tốt, nhưng hôm nay, khoảng cách giữa hai người dường như hoàn toàn tan biến.

Dẫu vậy, Haruto cũng không thể mãi đứng như tượng, nên cậu khẽ lên tiếng:

“À… bà ơi, Ayaka?”

“Ara, Haruto đấy à? Con đến rồi sao?”

Kiyoko là người đầu tiên nhận ra, liền dừng câu chuyện và hướng ánh mắt hiền từ về phía cậu.

Ayaka cũng quay lại, và khi ánh mắt chạm nhau, gương mặt cô bừng sáng.

“Haruto! Cảm ơn anh đã đến đón em nhé!”

Nụ cười của cô rạng rỡ như đóa hoa nở giữa nắng sớm, khiến Haruto thoáng sững người.

“Có chuyện vui à?”

“Em vừa có một buổi nói chuyện thật tuyệt với Kiyoko-san.”

“Vậy à.”

Nhìn người yêu hòa hợp với bà, lòng Haruto ấm lại, nụ cười khẽ nở trên môi.

“Bà ơi, hôm nay con về trước. Nhưng… con muốn hôm nào đó đến nói chuyện với bà, về chuyện của con và Ayaka.”

“Được chứ, bà rất sẵn lòng.”

Kiyoko mỉm cười, gật đầu hiền hậu.

Phản ứng nhẹ nhàng ấy khiến Haruto hơi ngỡ ngàng, nhưng rồi ánh mắt cậu lại hướng sang Ayaka — cô vẫn tươi cười, đang cúi chào tạm biệt.

“Vậy con về nhé, bà. Con sẽ lại đến thăm bà sớm thôi.”

“Bà mong chờ lắm đấy.”

“Bye bye bà!”

Nhìn hai người chia tay như bà cháu ruột thịt, Haruto mỉm cười, rồi cùng Ayaka bước ra khỏi phòng.

Hai người đi về phía trạm xe buýt gần bệnh viện.

Khi nhìn bảng giờ xe, Ayaka khẽ nghiêng đầu:

“Hình như xe vừa đi mất rồi.”

“Vậy là còn phải đợi một lúc nữa.”

“Thế mình ngồi ghế kia chờ nhé?” — cô nói, chỉ tay về phía chiếc ghế dài dưới bóng cây.

Haruto nhìn ghế, rồi lại nhìn cô, chần chừ đôi chút trước khi nói:

“À… bên kia có một chỗ ngắm cảnh khá đẹp. Em muốn đi xem thử không?”

“Một nơi ngắm cảnh ư? Em muốn đi!”

Cô đáp ngay, đôi mắt lấp lánh hứng khởi.

Bệnh viện nơi Kiyoko điều trị nằm trên một ngọn đồi nhỏ, từ đó có thể nhìn bao quát cả thành phố.

Haruto nắm tay Ayaka, cùng cô đi về phía rìa khuôn viên. Trước mắt họ là một bãi cỏ xanh được chăm chút tươm tất, có vài chiếc ghế gỗ và hàng rào thấp chắn ngang.

“Đến chỗ hàng rào kia sẽ thấy toàn cảnh thành phố đấy.”

“Thật sao?”

Ayaka chạy nhanh vài bước đến bên hàng rào, đôi mắt ánh lên khi nhìn thấy khung cảnh mở ra trước mặt.

“Đẹp quá… Em không ngờ ở bệnh viện này lại có nơi như thế.”

“Ừ, anh cũng mới phát hiện thôi. Trước giờ chẳng mấy khi có tâm trạng để đi dạo quanh đây mà.”

Haruto mỉm cười, đứng cạnh cô, cùng ngắm nhìn khung cảnh trải dài phía xa.

Những tòa nhà dưới nắng trong trẻo lấp lánh như gương; ánh sáng phản chiếu từ muôn khung cửa sổ hòa vào nhau, lấp loáng như hàng ngàn mảnh pha lê.

Chẳng bao lâu nữa, mặt trời sẽ nghiêng xuống, nhuộm cả bầu trời và thành phố trong sắc hoàng hôn rực rỡ.

Haruto khẽ quay sang, nhìn Ayaka vẫn đang ngắm cảnh với vẻ say mê, mái tóc cô lay nhẹ trong gió.

“Ayaka, bà nói với em điều gì hay lắm hả?”

Nghe cậu hỏi, cô chậm rãi quay lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng ấm áp, rồi khẽ gật đầu — thật khẽ, nhưng đầy ý nghĩa.

“Ừ, Em nghe được. Một câu chuyện… rất quý giá, rất tuyệt vời.”

“Vậy à.”

“Còn anh thì sao, Haruto? Đi câu cá với bố, hai người có nói chuyện gì đặc biệt không?”

“Ừ. Shuichi-san cũng kể cho anh nghe một điều rất quan trọng.”

Nghe cậu đáp, Ayaka khẽ mỉm cười, rồi cũng dịu dàng nói lại như chính Haruto khi nãy:

“Vậy à.”

Haruto lặng lẽ nhìn cô. Một thoáng thôi, nhưng trong ánh mắt ấy chứa đựng nhiều điều chưa nói.

Rồi cậu hít một hơi, như thể muốn trút bỏ điều gì đang chất chứa trong lòng.

“Ayaka này… có lẽ bấy lâu nay, anh đã luôn sống trong sự gắng gượng.”

Cậu nói, giọng trầm thấp nhưng thành thật.

Ayaka nhìn cậu, ánh mắt trong veo, không rời khỏi Haruto dù chỉ một giây.

“Bà rồi cũng sẽ rời xa anh. Sẽ đến lúc anh chỉ còn một mình. Sẽ đến lúc chẳng còn ai là ‘gia đình’ nữa. Và vì sợ đến ngày ấy, anh đã luôn cố gắng chứng minh rằng, dù có một mình, anh vẫn ổn.”

Haruto xoay người lại, đối diện với cô.

“Anh tự nhủ: biết nấu ăn rồi, không sao. Biết dọn dẹp, không sao. Biết làm hết mọi việc, không sao. Anh đã tin rằng chỉ cần đủ mạnh mẽ, bản thân có thể sống một mình. Anh học hành chăm chỉ, luôn đứng đầu lớp, không phải để ganh đua, mà chỉ để tự trấn an bản thân — và để bà yên lòng.”

“Nhưng thật ra… anh chỉ đang sợ hãi thôi, Ayaka. Sợ cô độc. Và vì thế, anh đã luôn vùng vẫy để chống lại nỗi sợ ấy.”

Haruto — người giỏi giang, luôn bình tĩnh và đáng tin cậy — hóa ra chỉ là người đã phải sống nhiều năm trong nỗi sợ bị bỏ lại.

“Nhưng nhờ có em, anh mới vượt qua được nỗi sợ ấy. Thật sự cảm ơn em, Ayaka.”

Haruto nói, rồi nở một nụ cười dịu dàng — một nụ cười khiến tim cô khẽ run lên.

“Haruto…” — Ayaka khẽ gọi tên cậu, rồi đáp lại bằng một ánh nhìn đầy nghiêm túc.

“Anh không cần phải gắng sức như thế nữa đâu. Vì bây giờ, anh sẽ không còn phải cô đơn nữa. Em… sẽ luôn ở bên anh.”

“Cảm ơn em. Nhưng, Ayaka này… anh vẫn muốn tiếp tục cố gắng.”

“Vì sao chứ?”

Ayaka khẽ tiến lại gần, như muốn chạm đến trái tim đang đập rộn ràng nơi Haruto.

Còn cậu — đáp lại bằng một nụ cười chứa chan ý nghĩa.

“Vì giờ đây anh đã có người để trao gửi trái tim. Trước kia, anh nỗ lực chỉ để chống lại nỗi sợ. Nhưng từ bây giờ, anh muốn nỗ lực vì hạnh phúc của hai ta.”

Haruto nói, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm Ayaka vào lòng.

“Vì em, anh muốn dốc hết tất cả.”

“Ơ… Haruto…”

Bất ngờ bị ôm chặt, Ayaka đỏ bừng mặt. Nhưng hơi ấm ấy khiến trái tim cô tan chảy, nụ cười khẽ nở trên môi.

Trong vòng tay ấy, Haruto khẽ thì thầm:

“Em đã trở thành ngôi sao dẫn lối cho anh.”

“Ngôi sao…?”

“Ừ. Là vì tinh tú soi sáng giữa biển khơi, để người lạc lối biết đường quay về.”

“Haruto…”

Ayaka mỉm cười, gò má hồng ửng. Cô siết chặt cậu thêm một lần nữa, ép gương mặt mình vào lồng ngực ấm áp kia, rồi chậm rãi buông ra.

Cô lùi lại nửa bước, đặt hai bàn tay lên ngực mình, khẽ nâng như đang nâng một vật quý.

Rồi nhẹ nhàng khép tay lại — như giữ lấy thứ vô hình nhưng vô giá — trước khi đặt chúng lên ngực Haruto.

Cô để yên như thế vài giây, cảm nhận nhịp tim của cả hai hòa chung một nhịp, rồi lại khum tay, nâng lấy nơi ấy, mang về áp lên ngực mình.

Động tác ấy — dịu dàng mà thiêng liêng — như thể cô đang cất giữ một phần trái tim cậu vào sâu thẳm tâm hồn mình.

Haruto nhìn cô, trong mắt là sự ngạc nhiên pha lẫn xúc động.

“Ayaka… em vừa làm gì vậy?”

“Fufu…” — cô cười khẽ, đôi mắt cong lên như trăng non.

“Là bùa chú mà Kiyoko-san dạy em. Bùa khiến hai người sẽ không bao giờ cô độc nữa.”

Rồi chẳng để Haruto kịp nói gì, Ayaka lao vào lòng cậu, ôm thật chặt.

“Haruto, em yêu anh.”

Câu nói ấy — vẫn là lời tỏ tình quen thuộc, nhưng sao hôm nay nghe khác quá.

Không phải vì âm điệu, mà là vì cảm xúc — nó rung lên, mạnh mẽ và sâu sắc đến tận đáy tim.

Haruto cảm nhận rõ ràng điều đó, và khẽ đáp lại:

“Anh cũng yêu em, Ayaka.”

Cậu siết cô vào lòng, rồi khi đôi mắt hai người chạm nhau trong khoảng cách gần đến mức nghe được hơi thở của nhau, Haruto khẽ nói:

“Vậy thì… chúng ta đi thưa với Shuichi-san và Ikue-san thôi.”

“Ừ. Nói cho họ biết — về tình cảm của chúng ta, về quyết định của chúng ta.”

Cùng nắm tay nhau, với chung một niềm tin và quyết tâm, hai người trẻ bước đi trên con đường dẫn về nhà Toujou — nơi sẽ chứng kiến khởi đầu của một tương lai mà họ chọn cùng nhau.

------------------------------------

Trong căn phòng khách kiểu Nhật của gia đình Toujou, mọi người lại tề tựu đông đủ như lần trước.

Haruto và Ayaka ngồi đối diện với bố mẹ cô — Shuuichi và Ikue — cả hai đều mang vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt chân thành đến mức khiến không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng.

Hai người trẻ đã nói ra tất cả.

Từng suy nghĩ, từng cảm xúc, từng ước mơ mà họ đã dành trọn một ngày để suy ngẫm — họ dốc hết lòng mình để kể lại: họ yêu nhau thế nào, họ muốn cùng nhau sống ra sao, và con đường tương lai mà họ muốn cùng nhau đi qua sẽ như thế nào.

Ikue lắng nghe trọn vẹn, không bỏ sót một lời nào. Người phụ nữ từng tạm thời ngăn cản tình yêu của họ, lúc này chỉ khẽ gật đầu, chậm rãi đưa mắt nhìn Haruto rồi đến Ayaka.

“Vậy đây là quyết định của hai con, phải không?”

“Vâng.”

Haruto đáp, giọng chắc nịch. 

“Con muốn được kết hôn với Ayaka-san. Con muốn dùng cả cuộc đời này để khiến em ấy hạnh phúc — và cùng nhau hạnh phúc.”

Ayaka mỉm cười, giọng run run mà kiên định.

“Con cũng muốn ở bên Haruto suốt đời. Muốn cùng anh ấy tạo dựng một gia đình thật ấm áp… như bố mẹ vậy.”

Nghe đến đó, Ikue khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi.

“Mẹ mừng vì hai đứa đã suy nghĩ thật chín chắn. Cảm ơn vì các con đã đối diện nghiêm túc với chính mình.”

Nhưng rồi, nét mặt dịu dàng ấy chợt nghiêm lại. Ikue hướng ánh mắt thẳng về phía Haruto, giọng trở nên trang trọng.

“Haruto-kun này.”

“Vâng.”

Haruto lập tức thẳng lưng, đáp lại bằng thái độ lễ phép.

“Để cô đồng ý cho hai đứa kết hôn… cô có một điều kiện.”

“Dạ, là điều gì ạ?”

Không hề lùi bước trước khí thế của bà, Haruto đón nhận ánh nhìn đó bằng sự điềm tĩnh và kiên định.

“Cưới Ayaka, nghĩa là từ nay con sẽ trở thành một phần của gia đình chúng ta. Vì vậy…”

Ikue dừng lại một nhịp, rồi đột nhiên, gương mặt nghiêm nghị của bà nở bung thành một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên tia tinh nghịch.

“Từ nay, hãy gọi cô là mẹ nhé!”

Ngay khoảnh khắc ấy, Shuichi — người ngồi bên cạnh — cũng sáng bừng lên như đứa trẻ được quà.

“Hay lắm đó! Và gọi bác là bố nữa, Haruto-kun nhé!”

Hai “bậc phụ huynh” vui sướng đến mức quên mất vẻ nghiêm trang thường ngày, khiến Ayaka không khỏi thở dài, đôi môi phồng lên vì dỗi.

“Thôi đi mà, mẹ! Con tưởng mẹ định nói chuyện gì nghiêm trọng lắm, làm con hồi hộp muốn chết!”

“Ơ kìa, đây là chuyện rất quan trọng đấy chứ?”

Ikue nháy mắt một cái, rồi quay sang Haruto với nụ cười dịu dàng.

“Thế nào, Haruto-kun? Con có chấp nhận điều kiện của mẹ không?”

Haruto đỏ mặt một chút, nhưng vẫn mỉm cười, cúi đầu đáp:

“Dạ, tất nhiên rồi ạ. Từ nay… con xin được gọi là bố, mẹ.”

Ngay lập tức, cả Shuichi lẫn Ikue đều rạng rỡ như nắng sớm.

“Tốt lắm!”

“Ừ, như vậy mới đúng chứ.”

Bầu không khí vốn căng thẳng trong căn phòng bỗng tan biến, thay vào đó là tiếng cười tràn đầy ấm áp.

Bên cạnh đó, Ryouta — em trai Ayaka — nghiêng đầu, vẻ mặt ngây ngô.

“Mẹ ơi, sao mẹ lại bắt Onii-chan hứa điều kỳ lạ thế?”

“Ara? Thế con thấy nó kỳ lạ à?”

“Dạ có chứ! Onii-chan bây giờ là người trong nhà mình rồi mà? Là gia đình thì gọi mẹ là mẹ là điều tự nhiên chứ, có gì phải hứa đâu?”

Ikue mỉm cười, ánh mắt hiền hậu.

“Đúng là thế, Ryouta. Nhưng con biết không… nhận ra điều ‘tự nhiên’ là điều quý giá nhất — không phải ai cũng đủ may mắn để có được nó đâu nhé.”

“Ưm… tự nhiên mà không tự nhiên, tự nhiên là quý, nhưng quý là tự nhiên… ơ? Ơ??”

Ryouta nghiêng đầu liên tục, cố gắng hiểu mà chỉ khiến mọi người bật cười.

Trong khi Haruto đang mỉm cười nhìn cảnh ấy, Shuichi bất ngờ bật dậy với vẻ đầy hứng khởi.

“Được rồi! Giờ thì phải mở tiệc thôi! Tiệc mừng lớn chứ còn gì nữa!”

“Vậy thì con đi làm cá ngay đây ạ, hôm nay bắt được kha khá rồi.”

“A? Kết quả buổi câu hôm nay sao rồi, Haruto?” — Ayaka hỏi, mắt sáng rỡ.

“Bọn anh câu được nhiều lắm — cả cá trích, cá nục, rồi cả cá sơn đá nữa.”

“Thật sao!? Tuyệt quá!”

“Anh còn nhớ em từng nói muốn ăn cá nục chiên xù phải không? Hôm nay anh làm cho nhé. À, thêm món cá trích kho ngọt nữa.”

Ayaka reo lên vui sướng: “Nghe thôi đã thấy ngon rồi! Em giúp anh làm nhé!”

Cô vừa nói vừa hăng hái xắn tay áo, khiến Shuichi càng thêm phấn khích.

“Này Haruto-kun, làm thêm món namero được không? Cái món cá băm với miso ấy!”

Haruto cười đáp, giọng tự tin:

“Được chứ ạ. Con làm hai loại luôn — một từ cá nục, một từ cá trích.”

“Thật sao!? Tuyệt vời quá, Haruto-kun!”

“Con còn biết làm vài món nhắm rượu nữa đấy, bác thích uống sake phải không ạ?”

“Cái gì cơ!? Chẳng lẽ hôm nay quán Izakaya Haruto sẽ mở cửa sao!?”

Shuuichi gần như không thể giấu được sự phấn khích, vừa cười vừa khoát tay.

Và đúng lúc ấy — ting-tong! — tiếng chuông cửa vang lên, nhẹ nhàng mà đầy dự cảm cho một điều bất ngờ sắp đến.

“Chắc là hàng giao đến nhỉ?”

Shuichi nghiêng đầu, trong khi Ikue mỉm cười dịu dàng, hai tay chắp lại như vừa nghĩ ra điều gì đó.

“Có lẽ là món mà mẹ đặt đấy.”

“Hử? Mẹ đặt gì thế?”

“Một chút sushi hảo hạng và vài chai rượu sake thật ngon.”

“Vậy thì phải ra nhận ngay mới được!”

Nói rồi, Shuichi vội vã bước nhanh ra cửa. Hóa ra, Ikue đã lặng lẽ đặt món từ trước — và khi nghe thấy từ “sushi”, Ryouta lập tức reo lên đầy phấn khích.

“Sushi!? Con muốn ăn cá hồi! Mẹ ơi, có nhiều cá hồi không ạ!?”

“Có chứ, rất nhiều miếng cá hồi ngon tuyệt luôn đó.”

“Yay!! Tiệc mừng rồi—!!”

Ryouta vui sướng hét toáng lên, rồi chạy lon ton theo cha ra cửa, chẳng kém gì niềm hào hứng của ông.

Ayaka nhìn theo bóng hai người khuất dần, rồi quay lại phía mẹ với ánh mắt đầy tò mò.

“Mà sao mẹ lại đặt đồ ăn về thế?”

“Vì hôm nay là một ngày đáng để ăn mừng mà.”

“Hở? Mẹ biết trước tụi con sẽ đưa ra kết luận như thế à?”

“Dĩ nhiên rồi.”

Câu trả lời vang lên với sự tự tin không thể nhầm lẫn.

Nhìn nụ cười điềm nhiên ấy, Haruto lại càng thêm khẳng định — người mạnh mẽ nhất trong nhà Toujou này, chính là Ikue.

Cô là người đã dừng hai đứa lại, bắt chúng phải suy nghĩ kỹ càng, để rồi chính tay dẫn lối cho bọn họ đi đến quyết định cuối cùng — kết hôn.

Mọi việc đều nằm trong dự tính của cô.

Khi Haruto đang thầm nghĩ như thế, bỗng tiếng reo vui như sấm nổ vang từ phía cửa vang lên.

“Cái này là…! Ikue-sama!! Loại sake tuyệt hảo nhất đây mà!!”

Ngay sau đó là tiếng hét phấn khích của Ryouta.

“Wowww! Hộp sushi to khổng lồ luôn!! Nhiều lắm nè!! Có cả trứng cá hồi và cá ngừ đỏ—siêu nhiều lun!!”

Không khí trong căn nhà Toujou phút chốc rộn ràng hẳn lên — tiếng cười, tiếng nói, hương thơm ấm áp của gia đình lan tỏa khắp nơi, khiến căn phòng dường như cũng sáng rực hơn.

Cảm nhận được hơi ấm ấy, Haruto khẽ mỉm cười, rồi bước về phía bếp.

“Để con bắt đầu chuẩn bị món ăn nhé.”

“Em cũng giúp.”

Ayaka dịu dàng đáp, khẽ bước lại gần anh, hai người sóng vai cùng bắt tay vào việc.

Và như thế, đêm tiệc ấy — bữa tiệc đầy tiếng cười, ấm áp và hạnh phúc — cứ thế kéo dài mãi, cho đến tận khi màn đêm buông xuống trọn vẹn.

-------------------------------------------------

Ánh nắng ban mai khẽ len qua tấm rèm, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt Haruto, kéo cậu ra khỏi giấc mơ ngọt ngào đầy hạnh phúc. Cậu khẽ cau mày, giọng ngái ngủ vang lên mơ hồ:

“Ưm… hở? Chẳng lẽ mình… dậy muộn rồi à…”

Chiếc điện thoại đặt bên gối hiển thị giờ muộn hơn mọi khi rất nhiều. Haruto duỗi người trong chăn, định ngồi dậy — nhưng lạ thay, sự ấm áp dễ chịu của chiếc chăn dường như đang níu giữ cậu lại, mơn man và quyến rũ đến mức khiến cậu chẳng muốn rời đi.

“Không hiểu sao… hôm nay lại muốn lười biếng thế nhỉ…”

Thường ngày, cậu vẫn dậy sớm để học bài — một thói quen đã thành nếp. Thế nhưng sáng nay, mí mắt nặng trĩu, cơ thể như bị mê hoặc bởi cảm giác yên bình đang bao trùm.

Những ký ức về buổi tiệc tối qua dần ùa về — tiếng cười, ánh mắt, hơi ấm chan hòa của gia đình.

Hạnh phúc… giản dị mà sâu lắng.

Và Haruto hiểu lý do vì sao hôm nay mình không sao dậy nổi.

Trái tim cậu đang hoàn toàn thư thái, như vừa được gột rửa sạch sẽ mọi nỗi lo âu.

Cái cảm giác bị thôi thúc phải cố gắng, phải vươn lên — thứ luôn khiến cậu căng cứng trong lòng — bỗng tan biến hẳn.

Cậu đang chìm trong trạng thái an yên, như khi ngâm mình trong làn nước ấm, mọi cơ bắp đều tan chảy.

“...Nhưng mà, cũng phải dậy thôi.”

Cậu đã thề với chính mình rằng, từ hôm nay, sẽ nỗ lực vì hạnh phúc của cả hai — vì nụ cười của Ayaka.

Nghĩ thế, Haruto khẽ nhấc người lên khỏi chăn — thì bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên.

Cậu đáp lại, và cánh cửa khẽ mở ra.

Ayaka bước vào, mái tóc mềm rũ xuống vai, nụ cười tươi tắn nhưng ánh mắt pha chút ngạc nhiên.

“Ơ, anh vẫn còn ngủ à? Hiếm à nha.”

“Ừ, tại hôm nay chăn ấm quá, anh không muốn dậy…”

“Em hiểu mà. Có những buổi sáng chỉ muốn nằm mãi như thế, đúng hông?”

Cô khẽ gật đầu, rồi nghiêng đầu nhìn cậu đầy tò mò.

“Thế… anh vẫn định nằm nữa à?”

“Không, anh dậy đây… chỉ là, chống lại sức hút của cái chăn này khó quá.”

“Vậy thì…” — cô giả vờ suy nghĩ một chút, môi khẽ cong lên — “để em đánh thức anh nhé?”

“Em… đánh thức anh?”

“Ừ, cứ để em lo.”

Nói rồi, Ayaka nhẹ nhàng tiến lại gần, và không nói thêm lời nào, cô chui thẳng vào trong chăn cùng cậu.

“Ơ!? A-Ayaka!?”

Haruto lập tức cứng người, tim đập loạn nhịp.

Cảm giác cơ thể cô chạm vào cậu — mềm mại, ấm áp, và gần đến mức khiến cậu không biết nên nhìn đi đâu.

Ayaka bò nhẹ qua người cậu, rồi khẽ ngẩng đầu lên khỏi chăn, đôi mắt lấp lánh ánh cười, hơi thở dịu dàng phả lên mặt cậu.

“Nếu anh không dậy… thì em sẽ cô đơn lắm đó.”

Câu nói ngọt ngào ấy như tan ra trong không khí, hòa vào hơi thở của cả hai.

Cô vòng tay ôm lấy cậu, khuôn mặt tiến lại gần — gần đến mức chỉ cần một hơi thở nữa là môi chạm môi.

Rồi, bằng giọng nói mềm như lụa, Ayaka khẽ thì thầm, đôi môi cong lên trong nụ cười tinh nghịch.

“Nào… dậy đi nhé… a-n-h y-ê-u…”

Âm cuối ngân dài, tan ra như mật ngọt — và trái tim Haruto, trong giây phút ấy, như tan chảy hoàn toàn.

-----------------------------

【Lời bạt (của tác giả】

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây.

Vậy là — Haruto và Ayaka cuối cùng cũng chính thức đính hôn. Với điều đó, phần hai của câu chuyện này tạm thời khép lại.

Trước đây, ở đâu đó trong phần hậu ký, tôi từng nói rằng câu chuyện này được chia làm ba phần. Và giờ đây, ta đã đi được… khoảng hai phần ba chặng đường.

Thật lòng mà nói — cuối cùng tôi cũng đã viết được đến đoạn này!

Thú thật, khi câu chuyện này còn chưa hình thành, thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi chính là loạt cảnh này. Mọi thứ bắt đầu chỉ từ một ý tưởng rất đơn giản: “Tôi muốn để nữ chính nói một câu gì đó như — ‘Em sẽ trở thành gia đình của anh.’”

Từ ý tưởng đó, tôi mới dần xây dựng nên nhân vật Haruto, cùng với bối cảnh “dịch vụ nội trợ”

Bởi vì, nếu nữ chính dám nói “Em sẽ trở thành gia đình của anh”, thì hẳn người con trai ấy phải thật đặc biệt, phải có sức hút và khiến cô ấy gắn bó sâu sắc đến vậy.

Và rồi tôi tự hỏi — làm thế nào để thể hiện được sức hấp dẫn đó?

Thế là tôi nghĩ — “Một người đàn ông biết làm việc nhà… chắc hẳn là điểm cộng lớn lắm chứ nhỉ?” (cười)

Từ giờ, câu chuyện sẽ bước sang phần ba.

Tuy nhiên, so với dự định ban đầu thì mọi thứ đã trở nên phức tạp hơn nhiều — nào là Shizuku, rồi Saki với Tomoya, rồi lại Shizuku nữa… và vâng, Shizuku nữa (cười khổ).

Thành thật mà nói, ngay cả tôi cũng không biết chính xác phần cuối này sẽ dài bao nhiêu.

Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi sẽ cố gắng hết sức để đưa câu chuyện này đến một cái kết thật trọn vẹn.

【Lời bạt (của Trans)】

Cảm ơn mn đã đồng hành và đọc bản dịch này đến tận những dòng cuối cùng. ^^

Đây là một câu chuyện dài — thật sự rất dài — và nếu ae đã đi tới đây, nghĩa là ae đã cùng Haruto và Ayaka vượt qua biết bao khoảnh khắc vụng về, ấm áp, ngọt ngào đến âm ỉ trong lòng. Với việc cả hai đã chính thức đính hôn, phần hai khép lại, và ta lại chuẩn bị bước vào hành trình mới ở phần ba, có lẽ là phần cuối của bộ truyện.

Tuy vậy, chính vì không chắc chắn, nên mình lại càng mong được tiếp tục đi cùng mn trên chặng đường kế tiếp.

Dù mn đến với câu chuyện này để thư giãn, để cảm động, hay đơn giản là để tìm chút hơi ấm giữa những ngày dài, mình rất vinh hạnh khi được là người chuyển ngữ để ae có thể cảm nhận nó rõ ràng hơn.

Chân thành cảm ơn vì đã đọc.

— RC Lord