Enjoy!
------------------------------
Toujou Haruto hay Otsuki Ayaka
“H-HAI NGƯỜI ĐÍNH HÔN RỒI Á!?”
Tiếng kêu kinh hãi của Tomoya vang vọng khắp sân trường – nơi Haruto đang theo học.
“Ờ… thì… đúng là vậy. Mà mày nhỏ giọng lại chút giúp tao được không?"
Haruto khẽ cúi đầu, ánh mắt đảo quanh kiểm tra xung quanh.
Giờ nghỉ trưa, sân trường rộn ràng tiếng cười và mùi bánh mì. Những nhóm học sinh ngồi ăn trưa dưới bóng cây. Haruto thở phào nhẹ nhõm khi thấy tiếng hét kia không thu hút nhiều ánh nhìn.
“Không đến mức phải giấu hẳn như lúc mới bắt đầu hẹn hò… nhưng cũng chẳng cần phải loan tin khắp nơi. Nên… nếu có thể, càng ít người biết càng tốt.”
Bởi vì chuyện đính hôn của một cặp học sinh vốn đã khó tin. Hơn nữa đối phương lại là Ayaka – cô gái được cả trường tôn như “nàng idol trong mộng”. Tin này mà lan ra… chắc chắn sẽ dậy sóng.
Tomoya hiểu điều đó. Dù vẫn sửng sốt đến trợn tròn mắt, cậu chỉ có thể gật đầu lia lịa, hết nhìn Haruto rồi lại nhìn Ayaka.
Không chỉ Tomoya, mà Saki và Shizuku đang ăn trưa cạnh đó cũng há hốc miệng không nói nên lời.
“Thật ra thì… tớ cũng luôn nghĩ thế nào rồi hai người cũng cưới nhau. Nhưng mà… không ngờ lại nhanh đến mức đính hôn luôn rồi…”
“Không kịp cho em chút thời gian vùng vẫy của một nữ phụ luôn sao… Nữ chính bá đạo quá rồi đó…”
Saki buông tiếng thở dài đến bất lực, trong khi Shizuku thì hóa đá như tượng.
Ayaka với đôi má nở hoa đỏ ửng, vừa ngượng ngập vừa hạnh phúc, lí nhí giải thích:
“Ừm… tại vì… tớ yêu Haruto. Và Haruto cũng… yêu tớ. Hai đứa đã nói chuyện, xác nhận rõ với nhau rồi. Nên… bọn tớ nghĩ… kết hôn cũng đâu có gì sai, đúng không…?”
Giọng cô nhỏ như gió xuân, mềm đến mức chỉ cần chạm nhẹ là tan.
Saki nhìn Ayaka với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa… thật sự nể phục.
“Cậu đúng là đang sống một câu chuyện tình cổ tích đó Ayaka. Mà khoan—đã đến đích luôn rồi à?”
“Aya-senpai là đoàn tàu tình yêu không phanh.” Shizuku nhàn nhạt bổ sung.
“Chở Haru-senpai lên rồi bắt đầu tăng tốc tối đa, quên hết trạm dừng, lao thẳng đến nhà thờ và rung chuông inh ỏi trong tiếng gió.”
“Đ-đợi đã! Không đến mức đó đâu…”
Ayaka phản bác yếu ớt… nhưng đúng là hình như chính cô cũng thấy đâu đó… hơi giống.
Tomoya bỗng phụt cười:
“Tớ… tớ vừa tưởng tượng ra đầu Toujou-san gắn vào đầu tàu đang chạy xình xịch…”
Saki cũng ôm bụng cười đến đỏ mắt:
“‘Đầu tàu Ayaka’… chắc còn sơn màu hồng đỏ chói lọi nữa…”
“Đừng có tạo hình tượng kỳ quặc như thế chứ!!”
“Em nghĩ tàu này còn có hình trái tim nữa.” Shizuku thêm thắt không thương tiếc.
“Shizuku-chan!!”
Ayaka giãy nảy, còn ba người kia cười đến không ngừng.
Cuối cùng, Saki lau khoé mắt rồi mỉm cười hiền:
“Nhưng mà dù sao thì… chúc mừng. Thật lòng đấy.”
“Ừ. Chúc mừng hai người nhé.”
Tomoya gật đầu.
“Chúc mừng Haru-senpai. Chúc mừng Aya-senpai.” Shizuku nói.
Haruto và Ayaka – lúc này vẫn ngồi sát bên nhau – má đều hồng như hoa đào.
“C-cảm ơn.”
“Ừm… cảm ơn mọi người.”
Hai giọng nói trùng nhau, dịu nhẹ đến ngọt.
Saki chớp mắt, nghiêng người về phía trước, ánh mắt bừng sáng như trẻ con trước tiệm bánh:
“Thế… có lên kế hoạch lễ cưới chưa? Váy cưới thì sao? Đã đi thử chưa?”
Ánh mắt háo hức của con gái trước câu chuyện hôn lễ luôn lấp lánh như vậy.
Ayaka khẽ cười – ngại ngùng nhưng tràn đầy hạnh phúc – rồi bắt đầu kể, từng chút một…
“Vì bọn tớ vẫn chưa đủ tuổi kết hôn mà. Nên chuyện đó vẫn chưa quyết định gì cả. Đúng không, Haruto?”
“Ừ. Với lại bọn tớ vẫn là học sinh. Chưa có tiền, rồi còn chuyện học đại học nữa. Nếu có làm đám cưới thật thì chắc phải đợi sau khi đi làm, tự mình tích góp rồi mới nghĩ đến.”
Dù Shuichi và Ikue đều là giám đốc công ty, chỉ cần nói ra một lời là có thể được hỗ trợ tài chính.
Nhưng Haruto lại không muốn lễ cưới của hai người lại bắt đầu bằng việc dựa hoàn toàn vào bố mẹ.
Đó là khoảnh khắc mà cậu muốn làm bằng chính sức mình.
“Ý tưởng hiện tại là: sau khi tốt nghiệp thì sẽ đăng ký kết hôn. Rồi đi làm, tự lập, xây dựng cuộc sống riêng. Đại loại vậy.”
Tomoya nghe xong, nhìn Haruto thật lâu, ánh mắt như đang chứng kiến bạn mình bước sang một chương hoàn toàn mới.
“Ra vậy… Haru sắp kết hôn rồi ha…”
Saki cũng khẽ gật đầu theo cảm xúc đó.
“Nghĩ đến cái hồi hè Ayaka còn nhờ tớ tư vấn chuyện tình cảm… mà giờ lại thành cô gái sắp kết hôn rồi…”
Hai người rơi vào một khoảng lặng ngắn.
Và rồi—đồng thanh:
“Nhanh quá đó trời!!”
“Quá nhanh luôn ấy!!”
Saki và Tomoya gần như nhào người về phía hai nhân vật chính, nói nhanh như pháo nổ:
“Nói tao nghe với, làm việc nhà theo giờ kiểu gì mà cưới luôn được vợ vậy hả!?”
“Đợi đã! Hai người bắt đầu hẹn hò từ nửa cuối hè, đúng không!? Vậy mà giờ tới đính hôn luôn á!? Không phải tốc độ nữa, đây là dịch chuyển không gian mất rồi!”
“Chưa kể Haru được bố mẹ Toujou-san cực kỳ quý luôn!? Mà bố mẹ cô ấy còn là chủ tịch công ty!? Cuộc sống này… win quá rồi đó! Quá đủ điểm để tuyên bố vô địch giải đấu mang tên “đời người” rồi!!”
“Còn Ayaka thì cưới đúng chuẩn chồng hoàn hảo! Nấu ăn ngon, làm việc nhà thành thạo, học giỏi, tính cách tử tế, gia đình hòa thuận – còn gì để chê nữa!? Siêu cấp chồng quốc dân phiên bản đời thật chứ còn gì!”
“Rốt cuộc hai người đã tích bao nhiêu đức từ kiếp trước vậy!? Haru kiếp trước là anh hùng diệt ma vương còn Toujou-san là nữ thần tình yêu hay gì!? Định chơi game với max chỉ số tình duyên ngay từ lúc tạo acc luôn phải hả!?”
Họ thay nhau tuôn ra một tràng dài, cuối cùng kết thúc bằng hai tiếng hét đầy sức mạnh:
“Haru là nhân vật chính trong romcom!!”
“Ayaka là nữ chính chính hiệu!!”
Tomoya và Saki trút được hết cảm xúc, cả hai cùng thở dài khoan khoái như vừa leo xong đỉnh núi.
Shizuku đứng cạnh, khẽ nói nhỏ như bình phẩm:
“Hai người phối hợp ăn ý ghê.”
Rồi cô nghiêng đầu:
“Nếu Haru-senpai và Aya-senpai đã thành đôi, thì tiếp theo chắc đến lượt Saki-senpai và Tomo-senpai rồi.”
Saki khựng lại, chân mày giật một cái rõ ràng.
“Không đâu. Loại tình yêu vượt khỏi tầm với như Ayaka ấy… chị chịu.”
“Vậy chị cứ yêu trong phạm vi gần gũi thui. Ví dụ như… Tomo-senpai nè.”
“K-không phải vấn đề ở gần hay xa!!”
“Hả? Hai người đang nói gì vậy?”
Tomoya vẫn không hiểu gì, mặt ngơ ngác như chú cún lạc đàn.
Saki thở dài, quyết định đổi chủ đề.
“À đúng rồi, Ayaka. Nếu kết hôn rồi thì cậu không còn họ ‘Toujou’ nữa hả?”
“Chắc vậy. Nhưng chuyện đó tớ vẫn chưa ngồi nói rõ với ba mẹ nên còn để sau.”
Ayaka quay sang nhìn Haruto.
“Ừ. Chuyện họ tên liên quan đến gia đình hai bên, nên phải bàn với bà nữa.”
“Nhưng nhà tớ vẫn còn Ryouta. Dù tớ đổi thì họ Toujou vẫn còn tồn tại. Với lại… tớ thấy họ ‘Otsuki’ cũng hay mà.”
“Vậy thì, đợi bà xuất viện rồi mình nói chuyện cùng nhau lần nữa nhé.”
“Ừ!”
Câu chuyện về việc sau này sẽ mang họ của ai trôi qua nhẹ nhàng như gió.
Tomoya nhìn hai người, bật cười.
“Không giống cuộc trò chuyện của học sinh cấp ba chút nào luôn.”
Saki phụ họa.
“Thật đó. Thậm chí nhiều cặp hai mươi mấy tuổi còn chưa bàn sâu được như thế.”
“Đúng là hai người quyết từ chối xu hướng kết hôn muộn luôn rồi.”
Shizuku chốt hạ, rồi bỗng vỗ tay như nảy ra ý tưởng.
“Này Aya-senpai.”
“Hm? Chuyện gì vậy Shizuku-chan?”
“Từ giờ em có nên gọi chị là ‘Toujou-senpai’ không?”
“Hả? Sao đột ngột vậy?”
“Vì thời gian chị còn mang họ Toujou có thể không còn nhiều. Nên phải tận hưởng quãng thời gianToujou cho hết mình chứ!”
Ayaka chớp mắt, rồi bật cười nhẹ.
“Nói vậy nghe cũng… có chút lưu luyến thật. Nhưng chị thích cách gọi cũ hơn. Nghe gần gũi hơn.”
“Tuân lệnh.”
Shizuku gật đầu, giọng vẫn vô cảm nhưng lời đáp lại dịu đến lạ.
Ayaka khẽ mỉm cười.
“Nhưng mà… nói thế cũng đúng nhỉ…”
Saki khoanh tay, chậm rãi lẩm bẩm trong khi Ayaka và Shizuku vừa kết thúc câu chuyện.
“Nếu sau khi tốt nghiệp mà đăng ký kết hôn và lấy họ Otsuki, thì thời gian Ayaka mang họ Toujou sẽ ngắn hơn so với khi mang họ Otsuki sau này đó.”
Nghe vậy, Haruto bật cười nhẹ, hơi bối rối.
“Chuyện đó còn chưa biết mà. Cũng có khả năng là tớ sẽ mang họ Toujou mà phải không.”
“Toujou Haruto hửm… nghe cũng hợp phết.”
Tomoya nói thử thành tiếng. Ayaka lập tức hướng mắt về phía Haruto, đôi mắt long lanh.
“Haruto mang họ Toujou… ừm… thích đấy.”
“Thật à?”
Haruto nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.
Ayaka khẽ gật đầu, đôi má ửng hồng như vừa nhuộm ánh hoàng hôn.
“Em với anh cùng họ… cảm giác giống như… thật sự là một gia đình.”
Haruto đưa tay gãi nhẹ má, đôi lông mày như giãn ra theo nụ cười hiền.
“Hừm… Toujou… để anh thử tưởng tượng xem…”
“À! Mà em cũng rất thích họ Otsuki đó nhé!”
Ayaka vội vàng nói thêm, hai tay khua lên như cố nhấn mạnh. “Otsuki Ayaka còn có điểm phong thủy rất tốt nữa!”
“À đúng rồi, em có nói em đi xem tên rồi nhỉ.”
“Ừm… chỉ là… cũng hơi ngại nói ra thôi…”
Ayaka lí nhí, nhưng ánh mắt thì rực rỡ như người ôm cả bầu trời nhỏ trong lòng.
Haruto chỉ mỉm cười, ánh nhìn dành cho cô dịu dàng đến mức như có thể tan vào nắng.
Không khí giữa hai người mềm mại đến nỗi chỉ nhìn thôi cũng thấy hạnh phúc lan ra, khiến Saki buột miệng.
“Không biết đến bao giờ thì tớ mới có ngày phải suy nghĩ xem mình sẽ mang họ gì nhỉ…”
“Em thì thấy Akagi Saki hay lắm nè.”
Shizuku nói.
“Còn Shizuku-chan, Ishikura Shizuku cũng có tệ đâu nhỉ?”
Saki liền phản công ngay.
“—Hả?”
Shizuku lập tức đứng hình, như bị đóng băng hoàn toàn.
“Ơ? Hai người nói gì thế?”
Tomoya vẫn chưa bắt kịp tình hình, ngơ ngác hỏi.
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió cuối thu khẽ lay động tán lá trên cao.
