Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web novel (Chương 192 ~~~~ ) - Chương 194: Hấp dẫn hơn nữa

Enjoy!

-----------------------------

Hấp dẫn hơn nữa

Giờ nghỉ trưa dần trôi về cuối, Haruto cùng mọi người từ sân trường trở về lớp.

Ayaka và Saki thong thả bước về chỗ ngồi của mình, vừa đi vừa chuyện trò rôm rả với các bạn nữ. Nhìn họ từ xa, Haruto khẽ ngồi xuống ghế, bắt đầu chuẩn bị cho tiết học buổi chiều.

“Nhưng mà này… trong cùng một lớp học mà có luôn vợ tương lai của mình, cảm giác đúng bá thật đấy.”

Tomoya ngồi lên bàn của Haruto, ánh mắt hướng về Ayaka – người đang tươi cười rạng rỡ giữa nhóm bạn.

“Mày nói quá rồi. Bọn tao vẫn chưa chính thức gì cả mà.”

“Chính thức hay không thì cũng như nhau thôi. Hai đứa sống chung, bố mẹ hai bên đều chấp nhận, mặt mũi họ hàng cũng xem như gặp cả rồi còn gì.”

“… Nghe cũng… đúng.”

“Đấy, thấy chưa?”

Haruto chỉ biết cười khổ gật đầu thừa nhận lời trêu chọc của thằng bạn thân.

Đúng lúc ấy, một cậu bạn ngồi gần đó tiến lại gần.

“Này, Otsuki. Tuần trước cậu nghỉ học đúng không?”

“Ừ.”

“Mà Toujou-san cũng nghỉ cùng thời điểm luôn. Hai người… có làm gì cùng nhau không đấy?”

Vừa dứt câu hỏi, đám con trai đang quanh đó đồng loạt giật mình, lập tức dồn ánh mắt đầy tò mò về phía Haruto.

“Gì cơ? Otsuki, cậu nghỉ chung với Toujou-san á?”

“Cái gì vậy trời? Hai người trốn học đi hẹn hò à?”

“Otsuki, tên đáng ghét! Khai thật xem nào, chi tiết! Báo cáo chi tiết!”

Mấy đứa con trai với đôi mắt sáng như đèn pha áp sát bàn Haruto, khiến cậu cảm nhận được một thứ nhiệt lượng hừng hực đến nghẹt thở.

Haruto thở dài, cố giải thích cho họ bớt hiểu lầm.

“Không phải! Tuần trước tớ nghỉ vì bà tớ ngã bệnh ấy.”

“Hả? Vậy à? Xin lỗi nha, tớ hiểu lầm mất rồi…”

Cậu bạn đặt câu hỏi đầu tiên cúi đầu xin lỗi, trông đầy ngượng ngùng.

“Không sao đâu, bà tớ đã khỏe lại rồi. Mọi chuyện ổn cả.”

“Vậy thì tốt quá. Nhưng… Toujou-san cũng nghỉ là…”

“À, cái này tớ nói rồi mà. Bà tớ hiện đang làm việc ở nhà Ayaka nên…”

Trước đây, khi Ayaka trong một phút “tự hủy” đã lỡ miệng khai luôn chuyện hai người đang sống chung, để dập tắt cơn bão dư luận nhỏ trong lớp, Haruto đã phải giải thích rằng bà mình đang làm giúp việc ở nhà Toujou.

Nghe Haruto giải thích xong, cậu bạn chỉ “À, hiểu rồi ha” rồi gật đầu như vỡ lẽ.

“Cũng vất vả cho hai người nhỉ. Mà… gia đình Toujou-san đúng là tuyệt thật.”

“Ừ. Gia đình Ayaka tốt lắm. Thật sự là một gia đình ấm áp đáng để tự hào.”

Haruto không giấu được niềm vui khi nghe ai đó khen gia đình Ayaka.

Ngay lúc đó, Tomoya ghé sát lại thì thầm với nụ cười gian xảo quen thuộc.

“Mày cũng là người của gia đình ấy rồi còn gì.”

“…”

Haruto quyết định… giả vờ không nghe thấy.

Nhưng chưa kịp yên ổn, lại có thêm một cậu khác chĩa câu hỏi tới.

“Này, Otsuki. Mẹ của Toujou-san… đẹp lắm phải không?”

Lập tức, những ánh mắt “Bọn tớ đang rất tò mò” lại ập đến như sóng thần.

“Mẹ Ayaka á? Đẹp lắm. Kiểu đẹp đến mức ai nhìn cũng phải trầm trồ ấy.”

“Ồoo! Biết ngay mà!”

Đám con trai xôn xao như ong vỡ tổ.

“Có ảnh không! Otsuki, cho tụi tao xem đi!”

“Tớ không có.”

“Sao lại không có?!”

“Bình thường ai lại đi chụp ảnh mẹ của bạn gái chứ?”

“Trời đất, đẹp như vậy thì phải chụp chứ! Tương lai có khi là mẹ vợ cậu đó!”

“Thực ra… là mẹ vợ rồi còn gì.”

“Hả? Akagi nói gì đấy?”

“À đâu, tớ chẳng nói gì cả.”

Tomoya lẩm bẩm câu gì đó rất đáng ngờ, khiến mấy cậu trai lập tức chuyển mục tiêu sang cậu ta.

“Này Akagi! Cậu từng đến nhà Toujou-san lúc học nhóm đúng không?”

“Ừ, tớ có đến.”

“Thế cậu gặp mẹ Toujou-san chưa?”

“Gặp rồi. Rõ mồn một luôn.”

“Vậy thì—”

“Không có ảnh.”

Tomoya cắt lời ngay lập tức.

Và thế là tiếng kêu tuyệt vọng lại vang lên khắp chỗ.

Tomoya khoanh tay, giọng nghiêm trang một cách khác thường.

“Việc ở đây không có ảnh của mẹ Toujou-san… chính là phúc phận của các cậu.”

“Hả? Gì cơ? Cậu đang nói cái gì vậy Akagi!”

Một cậu bạn bất bình gặng hỏi, còn Tomoya thì trông như một giáo chủ đang chuẩn bị thuyết đạo.

“Mẹ của Toujou-san, hay đúng hơn là Ikue-san… là một tuyệt sắc giai nhân đến mức không lời nào tả nổi.”

“Gì nữa đây? Khoe khoang à?”

“Không. Tớ đang lo cho tương lai tinh thần của các cậu đấy.”

Tomoya nói bằng giọng đầy thành kính, như thể sắp giảng cho họ một chân lý vĩ đại nào đó.

“Vẻ đẹp của Ikue-san ấy… đối với các cậu mà nói thì quá mức chịu đựng. Nghĩ thử xem đi. Người đã sinh ra Toujou-san – idol của trường chúng ta. Ấy vậy mà vẻ ngoài của cô ấy lại trẻ đến mức người ta dễ lầm tưởng là chị gái của cậu ấy.”

“Đến mức… trẻ như chị gái luôn á!?”

“Ừ. Và chưa hết đâu. Cái khí chất dịu dàng đầy trải nghiệm của một người phụ nữ trưởng thành. Sự bao dung thăm thẳm của một người mẹ đã nuôi lớn hai đứa con. Lại thêm ánh sáng kỳ diệu, trong trẻo như thiếu nữ chưa từng phai. Tất cả những điều ấy… Ikue-san đều sở hữu trọn vẹn.”

“S… sâu sắc đến vậy sao…”

Những lời Tomoya mô tả về Ikue khiến bọn con trai đồng loạt nuốt khan.

“Nhưng đáng tiếc thay… Ikue-san là phụ nữ đã có chồng. Dù các cậu có si mê đến mấy, thì đó vẫn là một đoá hoa tuyệt đẹp mọc trên vách núi cao, không bao giờ chạm tới.”

Giọng Tomoya trĩu xuống đầy xót thương, khiến đám con trai cũng tiu nghỉu theo.

“Vẻ đẹp ấy giống như một ngọn lửa mùa hạ. Rực rỡ, cuốn hút, nhưng hễ ai nhẹ dạ mà lao vào… sẽ cháy rụi như cánh thiêu thân.”

Tomoya đặt nhẹ tay lên vai một cậu bạn đang đứng gần.

“Các cậu không muốn chỉ vì một tấm ảnh mà đốt sạch tương lai của mình chứ? Chúng ta vẫn còn trẻ mà.”

“Akagi…”

“Ngẩng đầu lên đi. Trong lớp này, chẳng phải có rất nhiều cô gái dễ thương đó sao?”

Tomoya dang rộng hai tay, như muốn ôm trọn không gian cả lớp.

“Họ mới là những người mà chúng ta có thể bước đi cùng. Còn sức quyến rũ của một người phụ nữ đã có gia đình… đối với đám trai trẻ như chúng ta, nguy hiểm lắm.”

Khi bài “thuyết giảng” của Tomoya kết thúc, bọn con trai chỉ biết cúi đầu chấp nhận số phận.

“‘Phụ nữ đã có chồng’… ôi trời, nghe mà mê mẩn… nhưng mà… không dám lao vào!”

“Ngọn lửa mùa hạ… muốn một lần bị thiêu đốt ghê… nhưng đáng sợ quá!”

“Một người phụ nữ hấp dẫn đến mức vượt cả Toujou-san… aaaaa! Giá mà tao gan hơn chút nữa!”

“Không. Dù gan cỡ nào thì cũng đừng dại.”

Haruto chen vào bằng giọng tỉnh táo nhất có thể, nhìn mấy cậu bạn đang rên rỉ vật vã mà chỉ biết thở dài.

Đúng là… đám con trai trong lớp này hình như thiếu mất vài cái đinh thật.

Haruto đang nghĩ thế thì một cậu khác lại triển đề tài mới:

“Nói đến ‘phụ nữ đã có chồng’… Toujou-san ấy, từ lúc quen với Otsuki, càng ngày càng dễ thương hơn đúng không?”

“À, tớ cũng thấy thế! Kiểu như dịu dàng hơn, dễ gần hơn ấy.”

“Chuẩn luôn. Trước đây cổ cứ như dựng tường với bọn con trai, còn giờ thì… không còn cái cảm giác xa cách đó nữa.”

“Vậy nghĩa là… đây không phải ‘vẻ đẹp của phụ nữ có gia đình’, mà là ‘vẻ đẹp của bạn gái Otsuki’ đúng không?”

“Ê, hỏi tớ cái đó thì tớ biết trả lời sao…”

Haruto chỉ biết nghẹn lời, vì với cậu, độ đáng yêu của Ayaka đã phá vỡ mọi giới hạn từ… rất lâu rồi.

Làm sao cậu cảm nhận được sự thay đổi mà họ nói?

Một giọng nói quen thuộc chen vào cuộc trò chuyện.

“Thực ra, Toujou-san đúng là dạo này đáng yêu hơn thật.”

Lần này là Sato – kẻ từng chọc tức Ayaka và suýt bị cô ấy “nổ tung” trong quá khứ.

“Hồi sáng, tớ nghe mấy thằng lớp khác kháo nhau ngoài hành lang. Chúng nó bảo kiểu: ‘Otsuki mà làm bạn trai được thì tao cũng có cơ hội chứ nhở?’”

Nghe tới đó, Tomoya giật nhẹ chân mày.

“Sự thật hả?”

“Thật. Thế nên tớ mới dạy cho tụi nó một bài. Rằng tụi nó đừng mơ. Người xứng với Toujou-san… chỉ có Otsuki thôi!”

Nói rồi, Sato quay sang Haruto bằng ánh mắt sáng long lanh như nhìn một vị anh hùng.

Cậu ta, sau khi bị Ayaka “quạt” một trận, đã trở thành tín đồ trung thành của… Haruto.

Haruto hơi né đầu trước ánh sáng chói chang đó, thì thầm:

“Cảm ơn cậu, Sato.”

Sato liền tươi cười như được idol vỗ vai.

“Nhưng tớ nói thật nhé. Đám có ý định tán Toujou-san ấy… không ít đâu. Cậu nên cẩn thận.”

Ngay lúc ấy, tiếng chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên.

Đám con trai giải tán, mỗi người trở về chỗ của mình.

Tầm nhìn rộng ra sau khi mọi người rời đi, Haruto nhìn về phía Ayaka.

Và đúng lúc đó, Ayaka – đang khép lại cuộc trò chuyện với bạn – cũng quay lại nhìn cậu.

Cô mỉm cười, nhẹ nhàng vẫy tay.

Haruto đáp lại bằng một động tác khẽ khàng, lòng chợt thầm nghĩ:

“Đối với mình… Ayaka lúc nào cũng đáng yêu nhất trên đời, dù là trước hay sau khi yêu nhau cũng vậy.”