Chương 64 - Thức tỉnh tạm thời.
Siwoo đột nhiên cảm thấy lí trí dần phai nhạt.
“Tụi, tụi mình phải làm sao đây…?!”
“Không còn lựa chọn nào khác, tụi mình phải ngăn họ lại.”
“Cậu, cậu điên rồi sao?! Cậu muốn tụi mình tự ngăn thứ đó lại á?! Ta nên đi gọi giảng viên tới thì hơn đấy!”
Dorothy bắt đầu mắng tôi.
Nhận ra rằng đã quá muộn để bỏ trốn, sắc mặt cô dần trắng bệt.
“Đó là lý do tớ bảo cậu chạy đi đấy.”
“Làm gì có ai sẽ chạy đi chỉ vì cậu bảo họ chạy cơ chứ?! H, hơn nữa, tớ cũng không ngờ mọi chuyện sẽ như thế này!”
“Và nếu đó là các giảng viên, họ sẽ tới đây sớm thôi.”
“Sao cơ?”
Siwoo nhìn tòa nhà chính của học viện, nơi giờ đây đã chỉ còn là một đống gạch vụn.
Họ chắc chắn sẽ dễ dàng đoán được những tên ác nhân nguy hiểm nhất đang ở đâu mà chẳng cần suy nghĩ.
“Bởi vì chúng đã gây náo loạn lớn như thế, sẽ có ai đó đến đây sớm thôi. Chúng ta chỉ cần cầm chân chúng là được.”
Không cần phải đi tìm các giảng viên.
Với mức độ phá hoại như thế này, việc chờ đợi ai đó tới đây còn nhanh hơn là đi gọi họ tới giúp.
“Ngươi nói nghe hay đấy. Đám người đó chắc hẳn sẽ khá mạnh, nhưng liệu ngươi có thể cầm cự được tới lúc đó không đây?”
“…Ai mà biết được. Sẽ hơi khó khăn đấy.”
“Vậy mà ngươi vẫn dám đến đây? Rốt cuộc ý định của ngươi là gì?”
Khách quan mà nói, ngay lập tức chạy khỏi đây sẽ là lựa chọn hợp lý hơn nhiều so với ở lại chiến đấu.
Xét theo ngoại hình, bọn chúng có vẻ đã xâm lược học viện với mục tiêu rõ ràng, và dựa vào thái độ thong dong của chúng, bọn chúng đã thành công hoặc ít nhất là sắp thành công.
‘Nhìn người phụ nữ tai chó kia di chuyển với mục tiêu rõ ràng, thì suy đoán của mình có lẽ đã đúng rồi nhỉ?”
Trong trường hợp đó, kể cả nếu như cậu có cố gắng ngăn cản họ, thì cũng chỉ là vô nghĩa.
Cậu đã rất chật vật sau khi nhận những đòn tấn công được rải rác khắp nơi như vô số cánh hoa giấy trong lúc bảo vệ Dorothy rồi.
Với những đòn tấn công vô hình đang bay tới, cậu là người duy nhất có thể chặn chúng.
Ngay từ đầu, nước đi tốt nhất phải là không đến đây và tự bảo vệ bản thân.
Nhưng Siwoo sẽ không bao giờ chấp nhận lựa chọn đó.
“Đơn giản thôi. Ta đến đây để ngăn ngươi lại.”
“Không hiểu nổi.”
“Ta cứ nghĩ ngươi thông minh hơn nhiều chứ.”
Cậu nói với cô ta, người vẫn đang nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu.
“Kẻ quay lưng bỏ chạy trước một tên ác nhân thì còn xứng gọi là anh hùng sao? Ngu ngốc.”
“… Mày chỉ là một thằng ranh con ảo tưởng làm anh hùng thôi. Chà, dù sao thì đây cũng là học viện mà.”
Thích nghĩ sao thì nghĩ. Ta đã quyết định sẽ không bỏ chạy trong một tình huống như thế này.
Giống như Amelia hồi trước vậy.
Vào lúc ấy, trên những ngọn núi đó, cô ấy cũng đã đưa ra một lựa chọn phi logic như vậy.
Lựa chọn hợp lý nhất phải là chạy đi với năng lực đó của cô và đi báo với người khác về tình hình nguy hiểm lúc đó.
Thay vào đó, cô lại chiến đấu với tên ác nhân, nói rằng cô không thể bỏ mặc bạn bè được.
Theo một cách nào đó, đấy cũng có thể xem là một hành động ngu ngốc.
Nhưng anh hùng thì không thể lúc nào cũng hành động lý tính được. Cậu đã nhận ra điều đó khi nhìn Amelia.
Để bảo vệ.
Cậu đã quyết định sẽ không do dự khi thời khắc phải đưa ra lựa chọn đến.
Vậy nên cậu quyết định sẽ giữ chân ả ác nhân này bằng cách nào đó.
Bây giờ là lúc để đưa ra một lựa chọn phi lý rồi đấy.
“Dorothy, mọi chuyện đã đến nước này rồi, vậy nên hãy giúp tớ một tí đi.”
“Tớ còn lựa chọn nào khác sao. Dù gì tớ cũng sẽ chết nếu không giúp mà.”
“Ngươi nghĩ có bạn giúp là ngăn được ta sao?”
“Nhiêu đó là đủ rồi.”
Cảm nhận được cơn những cơn gió đang dần cuồng nộ đã kích hoạt cảnh báo của cậu, Siwoo liền quan sát kẻ thù trước mặt mình.
“Dạy dỗ một tên nhóc chưa hiểu sự đời sẽ vui lắm đây.”
“Chà, bà cô à. Không phải là chúng tôi không hiểu sự đời. Tôi sẽ khiến bà phải nhận ra rằng đám trẻ ngày nay mạnh hơn bà nghĩ đấy.”
“…Mồm mép cứng đấy. Được thôi, ta bắt đầu chứ?”
“Bù nhìn nói: Tôi muốn bộ óc. Phù thủy đã chấp thuận ban điều ước.”
Khoảnh khắc giọng nói của Dorothy vang lên, cậu liền cảm nhận được một cơn đau dữ dội như thể cả thể giới đang bị vặn xoắn lại vậy.
Và nhưng cơn gió cũng được phóng ra từ lòng bàn tay ả ác nhân cũng dần cuồng nộ mất kiểm soát.
Nếu là một người bình thường thì cơ thể của họ đã bĩ xé xác bởi những đòn tấn công vô hình trước cả khi họ kịp nhận ra điều bất thường.
…Nhưng Siwoo có thể nhìn thấy.
Với cậu, đã được cường hóa bởi Dorothy, người vẫn đang che giấu bản thân, những lưỡi đao vô hình kia rõ ràng như ban ngày vậy.
Chúng nhanh. Nhưng không nhanh bằng Amelia.
Chúng sắc. Nhưng không sắc bằng sợi tơ của Arte.
Đòn tấn công ở cấp độ này không thể làm cậu bị thương được.
“…Né được sao. Có vẻ như mi không chỉ giỏi nói miệng không nhỉ.”
“Tất nhiên rồi. Ta, ugh, khá là mạnh đấy.”
“Có vẻ như đó không phải là năng lực nguyên bản của ngươi…cường hóa năng lực sao? Có vẻ như cũng có một vài tác dụng phụ nữa… Thời gian duy trì cũng không được lâu. Ta đoán là ta có thể chơi đùa với ngươi một lát đến khi nó hết tác dụng.”
“…Chết tiệt.”
‘Mình chỉ nôn khan một chút mà ả lại có thể suy ra ngần ấy thứ sao?’
Điều ấy khiến đầu cậu quay cuồng theo một nghĩa khác với cái do tác dụng phụ kia.
‘Liệu mình có thật sự cầm cự nổi không?’
…Không, cậu lập tức xua tan suy nghĩ đó.
Mình sẽ hạ cô ta.
Chỉ nhiêu đây thì chưa thấm vào đâu đâu.
Từ lúc nào ấy nhỉ? Cậu đã từng có một cuộc trò chuyện với Amelia về nỗi sợ những điều chưa biết.
Rằng lý do con người sợ chết là bởi vì họ không biết thứ gì đang chờ đợi họ sau cái chết.
Trong trường hợp đó, cậu không cần phải sợ ả ác nhân kia.
Nhưng lưỡi đao vô hình khiến người khác phải sợ hãi kia hiện lên rất rõ ràng trước mắt cậu.
Cậu có thể cảm nhận được từng chuyển động nhỏ nhất và phản ứng với những thứ mà người khác không thể nhận ra.
Cậu biết thứ gì đang đến,
Đã vậy thì có gì mà phải sợ?
Nếu nỗi sợ lớn nhất của nhân loại chính là những thứ chưa biết, vậy thì mình sẽ trở thành kẻ gan dạ nhất thế giới này.
“Chúng ta không có nhiều thời gian, vậy nên kết thúc nhanh thôi.”
Ả ác nhân phóng ra một lưỡi đao gió.
Một lần nữa, nó vô hình, nhưng Siwoo có thể nhìn thấy nó.
Cậu né tránh ngọn gió đầy uy lực đang lao xuống từ phía trên.
“?!”
“Xin lỗi nhé, nhưng ta thấy hết đấy. Trò đánh lạc hướng sẽ không tác dụng với ta đâu.”
“…Ngươi thú vị hơn ta nghĩ nhiều đấy. Nhưng bớt ra vẻ đi. Trông mi đang chật vật lắm đó.”
“…”
Cô ta nhận ra rồi, huh?
Phải, đầu cậu giờ đang đau như búa bổ.
Kể cả khi đã được nghỉ ngơi đầy đủ, cậu cũng không thể chịu đựng năng lực của Dorothy quá lâu.
Thậm chỉ ngay cả khi cậu trong tình trạng tốt nhất, bộ não của cậu cũng không thể xử lý một lượng thông tin khổng lồ đến thế được, chứ đừng nói là khi cơ thể cậu đang tàn tạ như này.
Đầu của cậu đã bắt đầu ong ong rồi. Có vẻ như cậu không thể trụ được lâu nữa. Cậu có thể cảm nhận được năng lực của mình đang cảnh báo liên hồi.
…Nhưng không phải là không có cách.
“Dorothy, tớ cần thứ gì đó mạnh hơn!”
Cậu hét lớn.
Dorothy chắc chắn đã nghe thấy, nhưng lại không có gì xảy ra.
Cô ấy đã từ chối.
“Dorothy, cứ đà này, tớ sẽ chết chắc đấy. Thà dùng nó và thử cố gắng làm gì đó còn tốt hơn.”
Ả ác nhân kia vẫn rất bình thản. Cô ta hẳn đã xác định rằng có thể giết cậu bất kì lúc nào.
Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của cô ta, trông chờ xem cậu sẽ làm gì.
…Rồi cô ta sẽ phải hối hận vì quyết định đó.
Như thể nghe thấy lời nói khẩn thiết của cậu, cậu lại cảm thấy cả thế giới như đảo lộn.
Sức mạnh bắt đầu tràn ra từ cơ thể cứ như cơ thể của cậu đã hoàn toàn khôi phục. Cậu cảm thấy như thể bản thân có thể làm được bất cứ thứ gì.
Nhưng cảm giác toàn năng đó không kéo dài lâu. Cơn đau khủng khiếp đập thẳng vào người cậu, khiến cậu nhận ra tình hình bản thân nguy hiểm thế nào.
“Hộc, hah, haah…”
Cậu không chắc liệu cơ thể cậu đang dần sụp đổ là do lạm dụng năng lực của Dorothy hay là do cơ thể đã quá tàn tạ nữa.
Có lẽ là cả hai.
Mỗi bước chân của cậu đều đi kèm sự đau đơn tột cùng, và cảm tưởng thời gian như đang dần trôi chậm lại.
…Mình không thể cầm cự lâu hơn được nữa.
Cơ thể mình sẽ không chịu được lâu.
Đã vậy thì, hãy dốc hết sức nào.
Với suy nghĩ đó, tầm nhìn của cậu tối sầm lại.
“Ngươi đang nhắm mắt đấy à? Ngó lơ người khác cũng có chừng mực thôi chứ…!”
…Cậu vừa nhắm mắt sao?
Cậu không nhớ bản thân đã làm vậy. Có lẽ chúng đã tự khép lại.
Nhưng cậu không quan tâm. Kể cả khi không nhìn thấy, cậu vẫn có thể cảm nhận.
Từng giác quan trong cơ thể dần mất đi và rồi cậu cũng không còn ngửi thấy mùi đất và máu nồng nặc nữa.
“…! Ta sẽ… giết…!”
Cuối cùng, Siwoo không còn nghe thấy giọng nói tức tối của ả ác nhân, kẻ hẳn đang cảm thấy bản thân bị ngó lơ.
Mọi cảm giác của cậu đã tan biến.
Cậu không thể nhìn, nghe, ngửi, nếm, hay cảm thấy bất kì thứ gì.
Một cảm giác cứ như cậu đã chìm vào bóng tối.
Đây có phải là thứ chờ đợi sau cái chết không?
Cậu khẽ thở dài.
Không, đó có thật sự là thở dài không? Với mọi giác quan đã biến mất, cậu không dám chắc.
Một người bình thường hẳn sẽ cảm thấy hoảng sợ tột độ vào lúc này.
Với việc mất đi năm giác quan, họ thậm chí không thể cử động.
…Nhưng cậu vẫn còn Trực giác của mình.
Giác quan thứ sáu.
Thứ năng lực cho phép người dùng cảm nhận được những gì mà con người không thể.
Năng lực để thấy thứ không thể thấy, nghe thứ không thể được nghe, cảm nhận thứ không thể cảm nhận, và nghe ngửi thứ không thể ngửi.
Dựa vào năng lực này, Siwoo bước tới một bước và bất chợt nhận ra vô số con đường đang trải dài trước mắt cậu.
Trên rất nhiều con đường trong số đó, Siwoo nằm gục trên mặt đất, máu chảy lênh láng từ cơ thể đã bị xé toạc bởi cơn gió.
Nhưng trên một số ít khác, Siwoo lại sống sót. Cậu quyết định sẽ đi theo những còn đường này.
Mỗi khi cậu bước đi, sẽ lại có một ngã rẽ xuất hiện trước mắt cậu.
…Lần nữa, hầu hết các phiên bản Siwoo đều mất mạng, nhưng một số ít thì không.
Cậu chọn bước lên con đường nơi có một phiên bản Siwoo còn sống.
Cậu cứ lặp lại điều này hàng chục lần.
Rồi rất lâu sau, chỉ còn lại hai còn đường trước mặt Siwoo.
Một con đường nơi toàn bộ cơ thể bị xé xác bởi bức tường gió mà ả ác nhân vội vàng giăng ra, và một con đường nơi điều đó không xảy ra.
Siwoo bước lên con đường nơi cậu sống sót đó và vung kiếm.
Cậu không thể cảm nhận được bất kì cảm giác nào. Với ý thức đang dần phai nhạt, Siwoo còn không dám chặc liệu cậu có thực sự vung kiếm hay không.
Đây vẫn chưa phải là kết thúc.
Rồi ý thức của Siwoo cũng tan biến, và cả thế giới chìm vào bóng tối.
Trans: Nay rảnh nên lên chương sớm đây!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
(Phản diện này bá quá)