Just because I have narrow eyes doesn't make me a villain

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 883

Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện! - Chương 68 - Khởi đầu của cuộc hành trình.

Chương 68 - Khởi đầu của cuộc hành trình.

“…Mọi người muộn quá.”

[Đúng vậy đó~]

“Sao không có ai đến hết vậy?”

[Ai mà biết~]

Lạ thật.

Lẽ ra giờ này chúng tôi đã phải gặp nhau rồi.

Nhưng chẳng thấy ai đến cả.

Đến cả Tác giả cũng có vẻ thấy chán rồi, nói lê thê từng chữ.

Nhìn lại đồng hồ, rõ ràng là đã đến giờ hẹn rồi. 2:10 chiều.

Để phòng hờ, tôi lấy điện thoại ra để kiểm tra lại cuộc hội thoại, chắc chắn rằng giờ hẹn là 2 giờ chiều thứ bảy, và rồi lại kiểm tra ngày.

Chuẩn rồi. Thứ bảy, 2 giờ chiều. Không còn gì để nghi ngờ.

…Hmm, mình đoán có lẽ họ sẽ tới muộn. Mình có nên đứng đợi không?

Tôi định gửi một tin nhắn hỏi xem bọn họ rốt cuộc khi nào mới tới nhưng rồi quyết định không đi xa tới mức đó.

Họ sẽ đến sớm thôi mà.

“Tôi đoán là mọi người sẽ đến muộn một chút. Tôi kì vọng rằng Siwoo sẽ là người có mặt đầu tiên cơ.”

[Huh? Tại sao?]

“Không, ừ thì… Dù sao cũng là một thằng con trai mà, chẳng lẽ cậu ấy không phấn khích sao?”

Thứ đang chờ đợi cậu ta không phải chỉ là ai đó xa lạ đâu, mà là các nữ chính trong bộ đồ bơi của họ đấy.

Độ hở hang của một bộ đồ bơi về cơ bản chẳng khác gì đồ lót cả, đúng chứ?

Có lẽ bởi vì họ đều là nữ chính, nên cả Amelia và Dorothy đều rất xinh đẹp.

Hầu hết các siêu năng giả đều có vẻ ngoài ưa nhìn cả, nhưng không biết liệu có phải vì hai người họ là nữ chính không?

Mà cả hai thật sự nổi bật hơn hẳn so với các học viên khác.

“Hmm, với Amelia và Dorothy cùng ở đây, chẳng phải cậu ấy nên đến sớm và thầm tạ ơn vận may của bản thân sao?”

[…Vậy sao~?]

“Đương nhiên rồi! Cả hai cậu ấy đều rất xinh mà!”

Amelia là kiểu mỹ nhân tóc vàng mắt xanh năng động điển hình.

Cô là một thiếu nữ xinh xắn, với những lọn tóc được tết gọn dọc theo mái, càng làm nổi bật nét tươi tắn trên gương mặt.

Thân hình cô mặc dù không được khêu gợi cho lắm nhưng lại khá cao ráo, càng khiến cho cơ thể với tỷ lệ siêu mẫu của cô càng đẹp hơn.

Còn Dorothy thì sao?

Cô ấy là một thiếu nữ xinh xắn, với mái tóc màu nâu mang vẻ rụt rè và đôi mắt xanh lục đầy cuốn hút.

Không như của Amelia, vòng một khủng của cô ấy thật sự rất ấn tượng.

…Thế mà Siwoo nỡ bỏ rơi những cô nàng này mà trốn đi đâu mất luôn?

“Bộ cậu ấy không tò mò xem Amelia và Dorothy sẽ mặc kiểu đồ bơi gì sao…? Tôi thậm chí còn đã nhắn nhủ cậu ấy hãy mong chờ đi rồi đấy.”

Lúc đó cậu ấy có vẻ do dự, vậy nên tôi đã nhắc đến một chủ đề mà sẽ kích thích bất kì chàng trai nào.

Đến cả tôi cũng sẽ không thể cưỡng lại việc được nhìn thấy Amelia và Dorothy trong bộ đồ bơi đâu. Tôi cũng sẽ như vậy thôi.

Đúng như dự đoán, cảnh cậu ấy gật đầu như thể bị thôi miên khi tôi thoáng nhắc đến chuyện đó thật sự khá ấn tượng.

Con trai ở tuổi này không thể kiềm chế bản thân đâu.

Tôi biết rất rõ bởi vì chính tôi cũng từng trải qua giai đoạn đó. Mặc dù bạn không muốn quan tâm, nhưng rồi cũng phải để ý đến nó thôi.

[Tại sao cô lại nghĩ cậu ấy chỉ quan tâm đến hai người đó?]

“Là sao?”

[Độc giả-nim à, giờ cô cũng là con gái đấy. Có khi nào Siwoo thực ra lại bị thu hút bởi cô không?]

“Haha, trí tưởng tượng của cô khá bay bổng đấy. Không đời nào.”

Tác giả quả thật rất biết đùa đấy.

Không đời nào.

“Dù tôi nghĩ bản thân cũng khá xinh xắn, nhưng nhiêu đó chưa đủ để làm lu mờ hai nữ chính kia đâu, cô biết mà?”

[…Hmm, vậy sao?]

“Với cả tôi với Siwoo cũng chẳng thân thiết gì mấy. Kể cả khi cậu ấy có nhìn về phía tôi, cũng chẳng có lý do gì để cậu ấy bị thu hút bởi tôi cả.”

[T-Thật sao?]

“Đã nói rồi mà.”

Tôi đã vướng vào những vụ việc gì với Siwoo nhỉ…?

Cái gì nhỉ?

Lần chạm trán đầu tiên, an ủi cậu ấy khi cậu ấy đang suy sụp vì cú sốc sau lần đầu tiên giết người, trở thành đối thủ của nhau trong kì thi cuối kì.

Chỉ có thế thôi, đúng không ta?

Ah, còn mấy hoạt động câu lạc bộ nữa.

Chúng tôi là kẻ thù trong lần chạm trán đầu tiên và trong kì thi cuối kì. Khi đó cậu ấy là một vật cản với tôi.

Còn với hoạt động câu lạc bộ, cả ba bọn tôi hầu như luôn đi cùng nhau, và thậm chí Amelia và Siwoo còn dành nhiều thời gian ở riêng với nhau hơn nữa.

Mối quan hệ giữa cậu ấy với Dorothy hẳn cũng đã gần gũi hơn nhanh chóng qua trận đấu tập 2v2 đó.

Lần duy nhất mà tôi có thể gần gũi hơn với cậu ấy hẳn chỉ có lần tôi an ủi cậu ấy sau khi tôi giết con tắc kè hoa đó, đúng không nhỉ? …Tôi thật sự không thể nghĩ ra được cái gì khác.

Cả ấn tượng tốt đó hẳn cũng đã bị tự tay phá hỏng sau khi tự dưng phát điên khi chúng tôi cùng ngồi vòng đu quay.

Cậu ấy hẳn đã nghĩ con điên này tự dưng lên cơn cái gì thế.

“Mỗi khi có sự việc lớn, tôi luôn phải ở cạnh cậu ấy, nhưng chúng tôi cũng không thật sự có tương tác gì mấy ngoài mấy chuyện đó.”

[Hmm, vậy sao…]

“Đã bảo rồi cơ mà.”

Phản ứng của Tác giả khá là mơ hồ, nhưng tôi không sai, đúng không?

“Nếu chỉ có tôi là người xinh đẹp nhất ở đây, thì mọi chuyện có thể sẽ khác, nhưng mà có tới vài cô gái xinh đẹp và thậm chí là hai nữ chính còn gần gũi với cậu ấy hơn tôi nhiều.”

Khách quan mà nói, không có điều gì khiến Siwoo bị thu hút bởi tôi cả.

Kể cả việc an ủi cậu ấy cũng là việc mà một người bạn sẽ làm.

“…Cơ mà, Tác giả-nim. Có một điều mà cô cần phải cẩn thận đấy.”

[Đây là một lời cảnh báo à?]

“Phải. Một lời cảnh báo.”

Trong một vài bộ tiểu thuyết nổi tiếng, nhân vật chính là một người nổi tiếng, và đôi khi, các nhân vật phụ hay thậm chí là làm nền sẽ tìm cách để thân cận với cậu ta.

…Tôi không thể cho phép điều đó.

“Tốt nhất là không nên có vài cô gái lạ mặt nào đó cố tiếp cận cậu ấy, hiểu rồi chứ? Cô đang lên kế hoạch thêm vào một tập đi biển, đúng không?”

[Huh? L-Làm sao cô…]

“Tôi sẽ không tha cho bất kì con ả nào như thế tiếp cận cậu ấy đâu.”

Đúng vậy, không thể tha thứ được.

Siwoo là nhân vật chính. Là sự tồn tại độc nhất và duy nhất trên thế giới này.

…Và, là một trong hai con người duy nhất trên thế giới.

“Amelia và Dorothy… Và có thể là những ứng viên nữ chính khác trong tương lai thì được.”

Tôi có thể phần nào tha cho họ.

Trừ khi Tác giả bị điên, cô ấy không thể cứ thế vứt bỏ một nữ chính đã xuất hiện nhiều như này và rồi bảo cổ là gián điệp từ một tổ chức bí ẩn nào đó được.

…Bạn có thể nghĩ tới Lyla, nhưng chuyện đó khác.

Cô ấy không có bất kì mối quan hệ thực sự nào với tôi và Siwoo cả, và lúc đó cũng mới chỉ là mở đầu năm học.

Đó là thời điểm mà ta còn chưa thật sự biết cô ấy là loại người gì.

Thật lòng, sâu trong tâm can, tôi thật sự hy vọng sẽ không có nữ chính nào khác xuất hiện một ngày đó.

Bởi vì Tác giả có thể dễ dàng thay đổi thiết lập của họ theo ý cô ta muốn.

Đó là một câu truyện hoàn toàn khác với Amelia và Dorothy, những người mà tính cách và bối cảnh của họ về cơ bản đã rõ ràng.

Như là đột nhiên nói cô ta đến từ một tổ chức ác nhân nào đó và rồi bắt cóc Siwoo…

Grrr.

[…Độc giả?]

“Ah, không có gì đâu.”

Dù sao thì, loại biến cố đó tuyệt đối không được xảy ra.

Bởi vì cậu ấy là sự tồn tại không thể bị thay thế bởi bất kì ai trên thế giới này.

Cả Tác giả và tôi đều muốn Siwoo sống sót, nhưng…

Liệu chuyện gì sẽ xảy ra nếu Siwoo, nhân vật chính, chết?

Chính miệng Tác giả đã nói rằng cô ấy không thể động vào Siwoo.

…Một con người mà luôn phải đối mặt với đủ mọi loại hiểm nguy. Bạn sẽ không bao giờ biết được khi nào sẽ có tai nạn xảy ra và lấy mạng bạn.

Tôi không biết chính xác rốt cuộc Tác giả là loại tồn tại gì.

Liệu cô ấy có thực sự làm công việc sáng tác, cách cô ấy tùy ý thao túng thế giới này, hay liệu cô ấy có thật sự là con người hay không.

Điều duy nhất mà tôi có thể chắc chắn là cô ấy gần như là một thực thể toàn năng.

Cô ấy cũng sẽ muốn Siwoo sống sót…

Nhưng lỡ như–chỉ là lỡ như thôi–Siwoo thiệt mạng thì sao?

Liệu Tác giả có vứt bỏ thế giới này không?

Nếu chuyện đó xảy ra, liệu điều gì sẽ xảy đến với thế giới này đây?

Liệu nó sẽ sụp đổ? Hay là nó sẽ tiếp tục tồn tại như thể không có gì xảy ra?

Cậu ấy là con người duy nhất tôi tìm thấy trong thế giới này.

Con người duy nhất ngoài tôi.

Nếu tôi đánh mất một sự tồn tại quan trọng như vậy, liệu tôi còn có thể tỉnh táo được không?

…Nếu tôi không chú ý đến sự tồn tại của cậu ấy ngay từ đầu, có lẽ tôi sẽ không biết, nhưng giờ thì tôi có thể dám chắc.

Tôi sẽ không thể chịu đựng nổi chuyện đó.

“…Dù sao thì, để mấy nhân vật nền đó tiếp cận nhân vật chính thì rập khuôn quá, vậy nên không được để chuyện đó xảy ra. Hiểu chưa?”

[Hmm… Vậy sao…? Độc giả-nim vẫn luôn đúng… Được thôi! Tui đã rõ!]

May mắn thay–hoặc cũng có thể là thật không may–Tác giả không phải là loại người tỉ mỉ.

Cô ấy là kiểu người sẽ làm mọi thứ một cách qua loa để rồi chỉ nhận ra sai lầm của bản thân sau khi có chuyện xảy ra.

…Liệu chuyện gì sẽ xảy ra nếu như cô ấy vô tình giết nhân vật chính chứ?

Điều đó tuyệt đối không được phép xảy ra.

Tôi sẽ cứu cậu ấy. Chắc chắn là vậy.

Tôi không thể để mặc Siwoo gặp nguy hiểm được.

Chẳng hạn như có một vài nhân vật nền cố tiếp cận cậu ấy, và rồi tự dưng Tác giả nổi hứng rồi thêm vào thiết lập rằng bọn họ thực chất là những tên ác nhân thích đánh lén thì sao?

…Không!

Ai thèm quan tâm chuyện cậu ấy sở hữu năng lực có thể hoàn toàn ngăn chặn chuyện đó chứ?

Điều duy nhất hiện lên trong đầu tên chính là thế giới này rất nguy hiểm.

Ít nhất thì hiện tại tôi có thể tin tưởng những người ở cạnh cậu ấy. Nhưng những kẻ khác thì không.

Không được, tôi cần phải bình tĩnh lại…! Tuyệt đối, tuyệt đối không có sự cố nguy hiểm nào có thể…

Trong khi đầu óc vẫn còn đang đi chơi xa, tôi đột nhiên ớn lạnh.

…Tại sao bọn họ vẫn chưa đến?

Tác giả lại âm thầm làm gì đó sau lưng tôi nữa sao?

Hay là ở một nơi nào đó mà cô ấy vẫn chưa thiết lập, có khi nào nhân vật chính đã bất ngờ bị đâm lén rồi bị tấn công không?

Đừng nói là cậu ấy đang gặp nguy hiểm…!

“Ừm, Arte này.”

“Chuyện đó tuyệt đối, tuyết đối không thể xảy ra… Ở đâu…!”

“Arte?”

“Ah.”

Tôi nghe thấy giọng nói của Siwoo đăng sau mình và vội vàng quay đầu lại.

Tôi có hơi thất thần trong khi chờ đợi, vậy nên tôi đã không nhận ra có người đang tiếp cận đằng sau mình.

May thay, giọng nói đó là thứ mà tôi rất quen thuộc.

Siwoo. Nhân vật chính.

Tôi đã rất đắn đo suy nghĩ xem liệu có nên cử thuộc hạ đi tìm kiếm khắp thành phố không, nhưng may mà cậu ấy trông vẫn ổn.

“Xin lỗi nhé, tớ có hơi lơ đễnh một chút…”

“Không, bọn tớ mới là người nên xin lỗi. Xin lỗi nhé, bọn tớ tới hơi muộn phải không?”

“…”

Trong một thoáng, tôi đã cảm thấy hơi ngượng.

Và rồi tôi nhận ra lý do cả ba người bọn họ đều đến trễ.

“Rốt cuộc cậu dành nhiều công sức đến thế để làm gì vậy?”

“…Ah, cậu nhận ra à?”

“Không nhận ra thì có mà là đồ ngốc à?”

Bất kể có nhìn thế nào, họ rõ ràng là trông khác hẳn so với thường ngày.

…Nói sao đây ta? Cứ như bọn họ vừa bước ra từ một tiệm tạo kiểu chuyên nghiệp vậy.

Hơi khó để giải thích bởi vì tôi chưa từng đến nơi như vậy bao giờ, nhưng có vẻ như họ đã phải vung tiền không ít.

“Thưa cô Dorothy, rốt cuộc cô đã làm gì mà không ngăn họ lại thế…”

“Tớ có cố ngăn họ lại mà, rằng tụi mình sắp trễ giờ hẹn rồi, nhưng chẳng ai chịu nghe cả.”

“Haiz…”

Chỉ có một người duy nhất có thể giật xích hai người này đi khắp nơi thôi.

Khi tôi liếc sang Amelia, cô ấy vội vàng viện cớ.

“T-Tớ xin lỗi vì bọn tớ đến muộn! Nhưng mà họ trông đẹp mà?! T-Tớ đã thử ăn diện một tí vì dù sao chúng ta cũng sắp đi chơi mà! Mọi người hóa ra lại đến sớm hơn tớ nghĩ…!”

“…Và hai người còn lại không hề được chau chuốt tí nào luôn?”

“Lúc đó chúng tớ sắp hết thời gian rồi! V-Vậy nên tạm thời, chúng tớ chỉ làm cho mỗi Siwoo thôi! Tớ cũng sẽ chải chuốt cho cậu sau nhé, Arte. Thế nào?!”

“Haiz.”

Nghe cứ như đang bao biện, nhưng tôi quyết định sẽ không hỏi thêm nữa.

Dù sao thì nó cũng phần nào thuyết phục, và đây còn là Amelia nữa.

Tôi có cảm giác rằng cô ấy sẽ không làm gì kì lạ với Siwoo.

“T-Thôi nào! Đã trễ rồi đấy, nên đi lẹ thôi! Tớ đã chuẩn bị xe rồi!”

“Phải đó! M-Mau đi thôi nào!”

“…Hmm.”

Bị Amelia và Dorothy đẩy từ phía sau, tôi bước lên một chiếc xe mà vừa nhìn đã biết là hàng đắt tiền.

Và đến lúc này tôi mới thật sự cảm nhận được.

…Chuyến đi đã bắt đầu rồi.

Tác giả đã nói rằng sẽ không có bất kì phân cảnh đánh nhau nào trong chuyến đi này.

Tôi cũng quyết định sẽ thả lỏng và nghỉ ngơi thật tốt.

Dù sao đây cũng là một kì nghỉ thật sự sau một thời gian dài.

Note của Tác giả

Nhiều độc giả của tôi đang phát cuồng lên, bảo rằng “từ hồi trước là tôi đã biết chuyện này sẽ xảy ra mà.”

Vẫn chưa quá muộn đâu!!! Hai người đó đã nói rằng họ vẫn chưa đổ nhau mà. Đây mới chỉ là sự ám ảnh mà thôi!

Nhân tiện thì, tôi vẫn chưa nhận được tin tức gì về mấy cái emoticons, mặc dù tôi đã dành rất nhiều tâm huyết cho chúng. Mới đó mà đã qua một tuần rồi ư…?

Novel-chan… trời lạnh rồi…tại sao bạn vẫn chưa xem xét bản phác thảo của tôi thế.

Trans: Chúc mừng năm mới! Tính đăng ngay mùng một mà họ hàng về đông quá, nên sr nha. Năm mới trans chúc mọi người phát tài phát lộc, vạn sự như ý nha, mong mọi người tiếp tục ủng hộ!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

(ý là hồi chị còn là đàn ông ấy) (Thiện cảm +1) (Thiện cảm +1) (Chị suốt ngày canh anh bên ngoài nhà mà không gần gũi gì. Thiện cảm +1) (Chị yan quá) (TN: ??? Chắc chắn rồi?) (Trans: Hẳn là chị không ghen đâu) (Không quản chị là coi chừng chị nhốt luôn anh xuống hầm)