Just because I have narrow eyes doesn't make me a villain

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 883

Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện! - Chương 69 - Tất cả bắt đầu với bộ đồ bơi.

Chương 69 - Tất cả bắt đầu với bộ đồ bơi.

“…Rồi sao?”

“Huh? Sao gì cơ?”

“Phản ứng của Arte như thế nào?”

Amelia hỏi Siwoo trong khi liếc nhìn Arte.

Như thế nào à?

Sau khi ngẫm nghĩ xem ý đồ đằng sau câu hỏi này là gì, cậu cuối cùng cũng nhận ra.

Chẳng trách cô ấy lại giữ tay Dorothy lại và tỏ ra chần chừ khi lên xe; cổ đang cố để cậu và Arte ở cạnh nhau.

Cổ không thể nói ra chuyện đó trong xe vì có thể Arte sẽ nghe được, vậy nên cổ mới cố ý nhắc tới chuyện này ngay khi họ vừa bước vào cửa hàng bách hóa.

“… Đừng bảo đây là lý do cậu để tớ với Arte ở cạnh nhau đấy nhé?”

“Bộ còn lý do nào khác sao?”

“Haiz…”

Bảo sao cậu cứ cảm nhận được ánh mắt của cô ấy mãi.

Có vẻ Amelia lại bắt đầu như thế rồi, tuyệt vọng tìm cách gán ghép cậu với Arte.

“Chẳng có phản ứng gì mấy.”

“K-Không thể nào…?”

“Thật đấy. Cậu cũng đã chứng kiến từ đầu đến cuối rồi mà, phải không?”

“Đúng là thế, nhưng…”

Cô ấy tưởng họ đang có một cuộc trò chuyện bí mật.

Cậu khá kinh ngạc khi thấy Amelia dỏng tai lên cố nghe ngóng được gì đó.

Nếu cô ấy đã tập trung đến vậy, thì không đời nào cổ không nghe thấy cuộc hội thoại đó.

Việc Amelia luôn cố gán ghép cậu với Arte cũng chẳng mới xảy ra ngày một ngày hai, nhưng sâu trong thâm tâm, Siwoo ước gì cô hãy dừng lại.

…Bởi vì cậu cảm thấy ngược hẳn với việc đổ cậu, Arte có lẽ sẽ còn phản đối dữ dội cơ.

Cậu chắc chắn cô ấy lúc trước cũng không nghĩ gì nhiều, dù cho họ có gần gũi với nhau đến vậy.

Khi Arte ngồi bên cạnh cậu, cậu chỉ có thể mân mê ngón tay đầy căng thẳng.

“Đành chịu vậy. Thế thì chúng ta phải chuyển sang kế hoạch tiếp theo thôi.”

“…Tớ thật sự phải theo sao? Không đi được không?”

“Cậu nghĩ chúng tớ dành thời gian chải chuốt cho cậu để làm cái gì hả? Bỏ cuộc lúc này chỉ khiến mọi thứ chúng ta đã làm trở nên lãng phí mà thôi.”

“Đúng là vậy, nhưng…”

Siwoo không thể phản bác.

Ừ thì, thực ra là cậu bị ép phải ăn diện, nhưng sự thật là cậu đã làm vậy.

Chắc chắn là cổ sẽ không vui khi thấy cậu từ bỏ trước khi kịp làm bất kì điều gì rồi.

Bất kể cậu có tỏ ra không muốn đến thế nào, cô ấy cũng sẽ cảm thấy thất vọng khi mà bản thân đã bỏ ra hàng giờ đồng hồ để chuẩn bị cho cậu thật chỉn chu.

Đặc biệt là Dorothy, cô ấy đã rất phấn khích đến độ tuôn ra một tràng đủ loại kiến thức về trang phục cho cậu. Cô ấy có vẻ là một người rất hứng thú với thời trang.

Nếu giờ cậu đột nhiên trốn mất, bảo rằng mình không thể làm được, họ sẽ có phản ứng như thế nào chứ…?

Dù khoảng cách giữa cả bọn đã gần gũi hơn nhiều, nhưng cậu vẫn cảm thấy tội lỗi khi làm thế với Amelia.

“Nhưng làm thế nào mà cậu thuyết phục được Dorothy thế?”

“Huh?”

“Đừng bảo là cậu đã kể với Dorothy rồi đấy nhé? Về thân phận của Arte ấy.”

Dù có nghĩ thế nào thì cũng thật kì lạ.

Dorothy không thể nào biết về thân phận của Arte được.

Cô ấy đã rất phấn khích đến mức làm loạn lên rằng cô cũng muốn giúp.

Nhưng Amelia không giống kiểu người không biết giữ mồm giữ miệng như vậy.

“Ah, chuyện đó… Khi tớ vu vơ hỏi cô ấy, cổ lại bất ngờ dễ dàng đồng ý luôn?”

“Huh?”

“Tớ nói là cậu và Arte không có hẹn hò, nhưng có vẻ như hai người có tình cảm với nhau, nhưng mọi chuyện lại không có tiến triển gì.”

“…Đó chỉ là ảo tưởng của cậu thôi, có đúng không?”

“Tớ chỉ chém ra chuyện đó vì bị bất ngờ thôi. Nhưng kì lạ là, cô ấy lại ngay lập tức chấp nhận chuyện đó.”

Ra là vậy… Bảo sao.

Siwoo cứ ngỡ là cô đã nhẫn tâm kéo Dorothy vào chuyện này và cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng hóa ra là có câu truyện đằng sau…

…Cậu không thể hiểu nổi.

Vì con mẹ nó cái gì chứ?

“Dù sao thì, Dorothy vẫn chưa biết gì về thân phận thận của Arte…”

“Hai người nói chuyện gì mà lâu thế?”

“Ah, Dorothy à. Chỉ là, ừm. Chẳng có gì to tát đâu.”

“Nếu đã không có gì thì lại đây nhanh nào!”

“…Huh?”

“Nhanh lên, nhanh lên!”

Dorothy, vẫn đang nói chuyện với Arte trong khi đi bộ, chạy tới chỗ họ và kéo tay Siwoo.

“C-Có chuyện gì vậy?”

“Ah, nhanh lên nào!”

Không còn lựa chọn nào khác, cậu đành để bản thân bị kéo đi.

Dorothy, người đã chạy xuyên qua cả dãy hành lang trống, cuối cùng cũng buông tay cậu ra.

“Phù, ánh mắt đó như muốn xuyên thủng mình vậy…”

Có lẽ cô ấy đang nhắc đến ánh nhìn của Arte. Thật vậy, cô ấy đang nhìn chằm chằm về phía này đầy mãnh liệt.

Tuy nhiên, cô ấy đi mất khi Amelia nhanh chóng tới để đánh lạc hướng cô.

“…Rồi, vậy thì tại sao cậu lại gọi tớ ra đây thế?”

“Để nhờ cậu giúp một chuyện.”

“Giúp một chuyện ư?”

“Bây giờ cậu sẽ phải đi mua đồ bơi với bọn tớ.”

“…Haiz.”

“M-Mắc gì lại thở dài chứ?”

Không, cậu biết nói gì bây giờ đây?

Cậu chắc chắn đã chuẩn bị tinh thần để đi cùng họ. Một phần cũng vì đã cân nhắc đến sự chân thành của Dorothy, người đã chọn trang phục cho cậu.

Thế nhưng mà nó vẫn…

Dù rằng cậu để chuẩn bị tâm lý, giờ khi thật sự phải làm…

‘Mình không muốn đi chút nào cả…’

“…Nghe này, Dorothy. Tớ có thật sự phải đi không?”

“Làm sao mà không được cơ chứ? Chúng ta tới đây để mua đồ bơi cơ mà.”

“Về chuyện đó… Tớ là con trai đấy, cậu biết chứ? Chẳng phải điều đó sẽ khiến việc này có chút…kì lạ sao?”

“…Gì chứ, cậu đã nghĩ về chuyện đó cơ à?”

Cô ném cho Siwoo một vẻ mặt ghê tởm.

‘Đương nhiên là mình phải nghĩ tới chuyện đó rồi, thì sao chứ hả?’

Nếu có ba cô gái cùng đi chọn đồ bơi ở một cửa hàng bách hóa và một gã đàn ông đứng chờ một mình, kể cả cậu cũng sẽ ngay lập nghĩ tới mấy thứ kì lạ.

Rốt cuộc gã đó là loại người gì mà lại đứng trong đó?

Mối quan hệ của gã với các cô gái kia là gì?

Chẳng phải người bình thường nào cũng sẽ nghĩ như thế sao?

“Tớ là thằng con trai duy nhất ở đay, thế nên giờ mà đứng trong khu đồ bơi phụ nữ sẽ rất kì cục sao?”

“… Ổn thôi mà. Dù sao cả Amelia và tớ cũng chẳng coi cậu là đàn ông đâu mà.”

“Không hiểu sao nghe vậy còn đau hơn? Bộ cậu cố tình nói thế đấy à?”

“Tớ hoàn toàn không có ham muốn hái hoa đã có chủ đâu nhé.”

Cô ấy nói có chủ sao.

‘Rốt cuộc mối quan hệ giữa cậu với Arte là gì trong đầu Dorothy vậy chứ?’

Amelia đã nhồi cái quái gì vào đầu cô ấy vậy?

Siwoo muốn hỏi nhưng rồi lại không muốn biết câu trả lời.

Bởi vì có lẽ cậu sẽ được nghe một câu truyện còn kì quái hơn.

“Không, không phải thế. Cậu chỉ cần khen Arte khi cô ấy mặc bộ đồ bơi là được. Hiểu chưa?”

“Đ-được…”

“Cậu phải làm. Và nhớ tập trung nhìn Arte đấy, không phải bọn tớ. Được chứ?”

Ngay sau khi nói xong những gì cần nói, Dorothy liền vội vã chạy đi.

Chắc chắn Amelia đã làm gì đó nữa rồi.

Số người muốn can thiệp vào mối quan hệ giữa cậu và Arte lại tăng lên rồi.

***

“Wow, xinh quá đi. Giá nhiêu thế?”

“Không tệ. Nhưng chẳng phải bộ này có hơi lộ hàng quá sao…?”

“Ehh, thì đây là đồ bơi mà, ai quan tâm chứ. Với cả trông cậu cũng đâu có nhiều mỡ bụng đâu. Để tớ kiểm tra nào.”

“S-Sao tự dưng lại chạm vào bụng tớ thế?!”

“Không có gì, tớ cứ tưởng bụng của cậu sẽ nhô ra một chút cơ…”

“Làm thế thô lỗ lắm đấy biết không hả?!”

Amelia và Dorothy lại đang đùa giỡn với nhau rồi.

Không đủ can đảm để nhìn tiếp, tôi đành khép chặt mắt lại. Nhưng bởi vì không nhìn thấy, mà tiếng trò chuyện của họ lại càng ồn ào hơn.

“Arte này, cậu không chọn đồ bơi sao?”

Có lẽ bởi vì tôi chỉ yên lặng ngồi đó.

Amelia đã hỏi tôi với giọng khó hiểu.

“V-vâng…? Ah, tớ không rành về mấy thứ này cho lắm…”

“Thật sao? Vậy để chúng tớ chọn cho cậu nhé?”

“Cảm ơn.”

“Được thôi, cứ giao cho bọn tớ!”

May thay, Amelia và Dorothy không nhận ra rằng tôi đã nhắm mắt lại.

Tôi đoán đôi khi có một đôi mắt híp cũng khá tiện lợi.

Bởi vì người ngoài sẽ khó mà phân biệt được liệu bạn có đang mở mắt hay không.

Tôi đã thử hỏi Tác giả về chuyện này trước đây.

Rằng rốt cuộc là vì sao cô ấy lại đưa tôi vào một cơ thể như này?

Câu trả lời rất đơn giản… Bởi vì nó ngầu.

Nếu cô nói vậy thì là vậy đi!

“…Đây, Arte! Bộ này thì sao? Cậu có thích không?”

“Ah, ừm. Cảm ơn cậu. Tớ thích lắm.”

“Mặc thử đi! Lẹ lên!”

Tôi nhanh chóng vào phòng thay đồ khi bị Amelia thúc giục.

Phew, may thật đấy.

Có lẽ bởi vì tôi chưa bao giờ tới cửa hàng đồ bơi phụ nữ bao giờ, tôi không biết phải nhìn vào đâu và gặp khá nhiều khó khăn khi cứ nhắm mắt liên tục.

May thay, có vẻ như Amelia đã quyết định chọn đồ bơi cho tôi.

“Tôi sẽ xử lý cô sau, Tác giả…”

[Nhưng mấy chương trình thời trang áo tắm cũng xuất hiện khá thường xuyên mà, đúng chứ?]

“Im đi.”

Tôi biết có những bộ web novel bị ảnh hưởng nặng bởi những bộ light novel có tình tiết như này.

Và tôi biết Tác giả đang muốn sử dụng loại tư liệu đó.

Đó là lý do tôi đã đề xuất rằng chúng tôi nên cùng đi chọn đồ bơi.

Điều tốt ở đây là tôi là người dẫn dắt mọi chuyện theo hướng đó vì cô ấy muốn sử dụng tư liệu này. Nó tốt, nhưng…

Nếu có điều gì đó mà tôi đã bỏ qua, thì đó là tôi cũng cần phải mua một bộ đồ bơi nữa.

“Không còn cách nào khác. Mình sẽ mặc thật lẹ rồi… Huh?”

[…Wow. Bikini kìa.]

“…”

Cái gì đây?

Tôi cố mặc nó vào mà rời khỏi đây nhanh nhất có thể, nhưng kích thước của mảnh vải trong tay tôi lại quá nhỏ.

Phải rồi, người ta gọi nó là bikini.

Khi tôi cầm lấy nó, tôi chắc chắn là mình đã cảm nhận được rất nhiều vải trong tay mình, vậy nên tôi đã nghĩ nó sẽ là kiểu đồ bó hay đồ bơi high-leg, nhưng tôi đã bị lừa…!

Nó không chỉ đơn giản là bikini.

Như thể muốn giúp tôi xác nhận đống vải tôi cảm thấy là gì, một chiếc pareo có thể quấn quanh eo đang nằm ngay bên cạnh.

Ngoài ra cũng có cả phần trên nữa. Nó được dùng để mặc bên ngoài bộ bikini.

Sẽ tốt biết mấy nếu tôi có thể che từ dưới ngực trở xuống thay vì để lộ rốn.

Phần áo ngoài phía trên có màu trắng, và chiếc pareo cũng được làm từ vật liệu nhìn xuyên thấu, nên chúng chẳng che được cái gì cả.

…Thế thì có áo ngoài với pareo làm quái gì hả?

“Arte, cậu xong chưa?”

“…T-Tớ ra ngay đây.”

Ah, chết tiệt.

Mình thật sự phải mặc cái này sao? Nghiêm túc à?

Amelia hẳn cũng đã quan tâm tôi theo cách của cô ấy.

Tôi là người duy nhất mặc đồ bơi trường trong lớp học bơi trong khi mọi người đều mặc bikini.

…Nhưng nếu cậu đã chịu nghĩ cho tớ đến thế, thì tớ ước gì cậu chịu nghĩ thêm một chút.

Bất kể có nhìn thế nào, thì mấy thứ đồ này trông thật vô nghĩa để mặc.

“Arte?”

“…C-Chờ chút đã. Gần xong rồi.”

***

“Cậu thấy thế nào?”

“Tớ muốn về nhà.”

Siwoo thành thật trả lời câu hỏi của Amelia.

Cậu muốn đi về.

‘Tại sao mình lại ở một nơi như này cơ chứ?’

Chỉ riêng việc bị bao quanh bởi đồ bơi phụ nữ đã đủ khiến cậu xấu hổ đến mức không nói nên lời rồi.

“Được rồi, tớ sẽ để cậu đi.”

“Thật ư?!”

“Phải. Với điều kiện là cậu chịu ngắm Arte và đưa ra cảm nghĩ.”

“Huh?”

“Cô ấy sẽ ra nhanh thôi. Cứ chờ đi.”

Đó là lúc cậu nhận ra.

Cậu có thể nghe thấy giọng của Amelia và Dorothy nhưng tuyệt nhiên không thấy của Arte đâu.

Cậu đã giành hết tâm trí để không tập trung vào mấy bộ đồ bơi kia bởi vì chúng quá xấu hổ, thế nên cậu đã không chú ý những thứ khác.

Sột soạt.

Cảm quan của cậu ngay lập tức mở rộng.

…Bọn họ vừa nói Arte đang ở trong đó sao?

Trực giác và thính giác nhạy đến mức phiền toái của cậu ngay lập tức truyền tải đến tiếng thay đồ của Arte đầy sống động.

Note của Tác giả

Mấy cái emoticons đã xong rồi đó.

Trans: Vì tui cũng không rõ nên mô tả như thế nào nên tui đã dùng AI để tạo ra tấm này đây, cứ coi như là minh họa thôi nhé.

01b5c2a1-9669-4077-8480-a145b25847e8.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

(Thuyền trưởng đang cầm lái, bảo dừng là dừng thế nào hả?) (Phũ vl =)))