Just because I have narrow eyes doesn't make me a villain

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 883

Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện! - Chương 70 - Chỉ là một con rối mà dám...

Chương 70 - Chỉ là một con rối mà dám...

Tiếng vải cọ vào vải liên tục truyền đến tai Siwoo.

Âm thanh đó lẽ ra phải bị nhấn chìm bởi tiếng nhạc phát ra văng vẳng trong cửa hàng bách hóa và cả tiếng nói cười của Amelia và Dorothy.

…Thế nhưng, nhờ ơn cái thính giác tốt đến mức không cần thiết, mà cậu vẫn tiếp tục nghe thấy nó.

Nó chẳng phải âm thanh gì kì lạ.

Chỉ là tiếng từng thớ vải cọ vào nhau thôi. Chỉ vậy thôi.

Ấy vậy mà, nó lại kích thích trí tưởng tượng của cậu.

“Rốt cuộc đó là kiểu đồ bơi gì…”

“Tớ sẽ không tiết lộ trước đâu vì phản ứng của cậu có thể sẽ ba chấm lắm.”

“Nhưng cậu nhất định phải khen cô ấy bất kể thế nào, nghe rõ chưa?”

Cậu đã hy vọng sẽ nhận được chút manh mối nhỏ nhoi, nhưng vô vọng rồi.

Bởi vì hai người kia muốn thấy phản ứng chân thật nhất của cậu, điều đó chỉ càng khiến sự tò mò của cậu về bộ đồ bơi tăng lên gấp bội.

Đến nước này rồi thì việc trốn tránh đã không còn là một lựa chọn nữa.

… Chắc chỉ là bộ đồ bơi trường thôi nhỉ? Arte vẫn thường xuyên mặc leotard mà. Với cô ấy thì có lẽ một chiếc leotard sẽ thoải mái hơn là một bộ đồ lót.

Không, có lẽ nó sẽ là một bộ bikini nhằm tôn lên khe nứt thần thành của cô.

Nhưng Arte mới là người chọn đồ bơi mà. Amelia và Dorothy có thể sẽ chọn bikini, nhưng mình không nghĩ Arte sẽ chọn nó đâu.

Siwoo cuối cùng kết luận lại là cô ấy sẽ một bộ đồ bơi thi đấu giống với những gì cô ấy thường mặc, nhưng trí tưởng tượng của cậu ta thì đã bay lên tận mây xanh rồi.

Hình ảnh Arte cởi từng món đồ rồi mặc lên bộ đồ bơi dần dần hiện lên sau cánh cửa phòng thay đồ dù cho cậu chẳng thể nhìn thấy.

Cậu muốn ngừng suy nghĩ về nó, nhưng lại không thể ngăn bản thân lại.

Cái cảm giác mềm mại và mùi hương nhẹ nhàng mà cậu cảm nhận được hồi trước…

“Aaaargh!”

“Cậu đang làm cái gì vậy?”

“…Cứ kệ tớ đi.”

Cậu đập đầu vào tường trong sự ghê tởm bản thân.

Không thể tin được là cậu lại có suy nghĩ đồi bại như thế với bạn mình.

‘Được rồi, bình tĩnh lại nào. Siwoo.’

Người ta thường có xu hướng chọn những gì mà họ thường hay mặc.

Cậu đã thấy cô ấy trong bộ leotard nhiều lần rồi, vậy nên tỉ lệ sai lệch là rất thấp.

Thế nên hẳn sẽ không có vấn đề gì đâu…

“Thế nào?”

“Wow, xinh quá đi!”

Trong lúc cậu vẫn còn đang dựa đầu vào tường để làm nguội, Arte có vẻ đã bước ra khỏi phòng thay đồ.

Amelia và Dorothy nhốn nháo hết cả lên, nói rằng cô trông xinh lắm.

“Ah, haha… D-Dù tớ có trông đẹp thật đi nữa, thì cũng không tới mức đó đâu…”

“Không đâu, cậu thật sự siêu đẹp luôn ấy? Tớ thích cái cảm giác khác hẳn với thường ngày này của cậu.”

“T-Thật sao…”

“Ừm, mắt nhìn của tớ quả nhiên không sai mà. Chỉ cần thay đổi hình ảnh một chút khác với mọi khi thôi là đã khác hẳn rồi, đúng không?”

…Hình ảnh khác ư?

Khoảnh khắc đó, Siwoo chợt nhận ra.

Arte đang không mặc chiếc leotard như thường lệ.

“Siwoo? Cậu không định nói gì sao? Tớ biết là cậu xấu hổ, nhưng mà…”

“Ah, biết rồi mà…”

Bị Amelia thúc giục, cậu không còn lựa chọn nào khác đành ngoái đầu lại nhìn.

…Và rồi ngay lập tức lại cắm mặt vào tường. (Yếu thế =)))

“…?”

“Này, này?!”

Đầu cậu nóng bừng. Nó khác hẳn so với những gì cậu tưởng tượng.

Cậu đã sẵn sàng đối mặt với một chiếc leotard hay thứ gì đó ít hở hang nhất có thể.

Cậu đã nghĩ bản thân sẽ có cơ hội đứng vững khi mà giờ đây sức chịu đựng của cậu đã tăng lên.

…Nhưng vì lý do gì đó, Arte lại đang mặc một bộ bikini.

Cùng với một chiếc pareo quấn quanh eo và một chiếc áo croptop màu trắng.

Chúng là quần áo nhằm che đi cơ thể cô, nhưng điều đó trái lại càng khiến nó khêu gợi hơn nữa.

Bởi vì chúng không thể che đi bộ bikini màu đen mà lẽ ra phải được giấu kín.

Cậu không nhìn nổi nữa, cảm giác như cậu đã phản bội cô vì đã lén lút nhìn một thứ mà lẽ ra cậu không nên nhìn.

“Trông, trông… đẹp lắm, Arte…”

“Cảm ơn cậu.”

Lời khen thốt ra từ cậu nghe yếu ớt đến buồn cười, và đến cả cậu cũng nhận ra điều đó.

Nếu như người nhận lời khen đó là cậu, cậu cũng sẽ nghĩ đó chỉ là mấy lời sáo rỗng mà thôi.

Nhưng đã là lời khen tốt nhất cậu có thể thốt ra rồi.

Đây chính là thành quả của việc kiềm chế bản thân đến mức tối đa, cảm giác như thể nếu tiếp tục nhìn thì cậu sẽ tuôn ra mấy lời vô nghĩa mất.

Cậu không thể nhìn vào mặt cô, nhưng cậu có thể cảm nhận được Arte đang cười.

***

“Vậy thì, hẹn gặp lại vào thứ Hai nhé!”

“Hẹn gặp lại!”

Tôi vẫy tay lại với Amelia và Dorothy cũng đang vẫy tay chào từ trong xe.

Chiếc xe dần khuất khỏi tầm mắt tôi và biến mất, nên tôi hạ tay xuống và thở dài.

“Haiz…”

“Haiz…”

Cùng lúc đó, tôi nghe thấy một tiếng thở dài khác ngay bên cạnh.

Siwoo đang đứng cạnh tôi.

“Bộ hôm nay buồn chán đến mức cậu phải thở dài sao?”

“Không, không phải vậy… Chỉ là tớ chưa bao giờ đi mua sắm lâu đến thế này thôi. Mệt thật đấy.”

Tôi cười nhạt trước những lời đó.

Bởi vì lý do của cậu ấy cũng y hệt tôi.

“Tớ cũng vậy. Đây là lần đầu tiên tớ đi lang thang lâu đến như vậy chỉ để mua đồ đấy.”

“…Thật sao?”

“Ừm.”

Vì hồi trước, tôi chỉ cần chọn đại một món trông bắt mắt một chút hoặc là những món có vẻ thoải mái.

Có lẽ đó là lý do chăng? Cảm giác tôi gần như bị Amelia và Dorothy kéo đi khắp nơi vậy.

Và Siwoo cũng vậy.

Hẳn vì vậy mà cậu ấy cũng thở dài giống tôi.

“…Cơ mà, chẳng phải đó là trải nghiệm vui vẻ sao?”

“Huh?”

“Tớ từng bảo cậu rồi mà, đúng không? Cậu đã thấy mấy bộ đồ bơi rồi mà, phải chứ? Thấy thế nào?”

Bọn tôi không chỉ đi mua mỗi đồ bơi, nhưng nếu phải chọn ra sự kiện đáng nhớ nhất trong tất thảy, thì chắc chắn là nó.

Amelia và Dorothy hào hứng thử đủ loại đồ bơi, đến nỗi nhìn người ngoài nhìn vào có khi còn tưởng là buổi trình diễn thời trang nào đó cơ.

Nhờ thế mà tôi cũng được no đã con mắt luôn. Không hổ là nữ chính, nhìn mà tôi cứ tưởng bọn họ là người mẫu không đấy.

“…Ừ, đẹp lắm.”

“Nhẹ nhõm thật đấy!”

Còn tôi ư? Tôi không thực sự thử mấy. Tôi không có nhu cầu tham gia vào chuyện đó.

Lúc đầu thì cả hai người đó đều cố chấp thuyết phục tôi, nhưng khi họ nhận ra tôi hoàn toàn không có tí hứng thú nào, thì họ lùi lại như thể đã từ bỏ.

Sau lần đầu tiên vô thức mặc lên người đủ kiểu trang phục kì lạ kể từ lúc có cơ thể này, tôi hoàn toàn không muốn mặc thêm bất kì thứ gì nữa.

Dù sao thì mục đích của ngày hôm nay cũng là một buổi trình diễn thời trang cho các nữ chính, vậy nên có thể xem như đây là một thành công, đúng không?

Vậy nên tôi không cần thiết phải thử thêm.

Phải nói không hổ là nhân vật chính? Bọn tôi ai cũng đều được cậu ấy khen đẹp.

Có lẽ hầu hết sự chú ý của cậu ấy đều đổ dồn vào Amelia và Dorothy, nhưng cậu ấy vẫn khen tôi.

Cách mà cậu ấy tinh tế không để tôi cảm thấy bị bỏ rơi thực sự rất là đúng kiểu ‘nhân vật chính.’

Cậu ấy thật sự rất tốt bụng. Không biết do cậu ấy là nhân vật chính hay do cậu ấy là một con người nữa?

Tôi không chắc. Nhưng dù lý do có là gì, tôi phải bảo cậu ấy.

Vậy nên đành phải chia tay ở đây rồi.

“Ah, tớ cần phải đi rồi…”

“…Huh? Ngã tư ở nằm ở cuối đường lận mà?”

“Không phải vậy, chỉ là tớ quên mất mình còn có việc phải giải quyết một lát!”

“Được rồi. Hẹn gặp lại nhé.”

Tôi bịa ra một cái cớ rằng mình có việc cần làm, rồi quay ngược lại đoạn đường chúng tôi vừa đi qua, và rồi đứng yên.

Kế hoạch ban đầu của tôi là cùng nhau đi về nhà và tiếp tục giám sát cậu ấy, nhưng đã có một biến số bất ngờ xảy ra.

Sau khi đứng chờ trong con hẻm nhỏ, tôi trông thấy một người phụ nữ lướt nhanh qua trước mặt.

Bước chân đầy vội vàng như thể đang đuổi theo thứ gì đó.

…Thật bất cẩn làm sao.

Sử dụng một chiếc găng hở ngón, tôi trói chặt cơ thể người phụ nữ đáng nghi này lại.

Hoàn hảo, không một khe hở, giống như một con nhện đang quấn lấy con mồi bị mắc vào lưới vậy.

“Eek?!”

“Nói. Ngươi là ai? Đến từ đâu? Mục đích là gì?”

Cô ta đã khiến tôi thấy phiền toái được một lúc rồi.

Người phụ nữ này đã bám theo chúng tôi suốt cả quãng đường từ cửa hàng bách hóa đến tận đây.

Dù có hơi nghi ngờ cô ta từ trong cửa hàng bách hóa, nhưng tôi vẫn tạm thời mặc kệ. Tuy nhiên, sau khi thấy cô ta bắt taxi để bám theo chúng tôi, thì tôi đã chắc chắn.

Người phụ nữ này chắc chắn có điều đáng ngờ.

Tại sao? Cô ta đang theo dõi ai? Tôi? Hay là Siwoo?

Không đời nào tôi lại là mục tiêu được.

Nếu là vậy thì cô ta đã không đi qua tôi, giả vờ không để ý rằng tôi đang ở đó? Không đời nào.

Mục tiêu của cô ta là Siwoo. Tôi chắc chắn điều đó.

Vậy thì tại sao?

Có khi nào một tổ chức ác nhân nào đó mà Tác giả không thiết lập trước đang nhắm tới Siwoo không?

Bởi vì cậu ấy nguy hiểm? Hay là để thuyết phục cậu ấy?

Dù là thế nào, thì tôi cũng không thể cho phép điều đó.

Không bao giờ. Trừ khi bước qua xác tôi.

“L-Làm ơn, t-tha mạng! T-Tôi chỉ là một công dân bình thường thôi! Tôi không phải ác nhân!”

“Im đi, con rối bẩn thỉu. Sẽ không có ai đến cứu mi đâu. Còn dám hét một tiếng nữa là ta cắt cổ.”

“Eek…”

Dù tôi cũng không dám chắc liệu ở đây thật sự có người hay không.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Tôi cần phải tìm ra lý do người phụ nữ này bám đuôi Siwoo. Chỉ vậy thôi.

Mọi thứ khác đều không quan trọng.

Tôi khẽ siết chặt sợi tơ để tạo một vết cắt trên cổ cô ta, và có vẻ ả cũng đã nhận ra rằng tôi đang nghiêm túc.

Cô ta trở nên vô cùng hợp tác.

“Tại sao ngươi lại bám đuôi bọn ta?”

“C-Chuyện đó…”

“…”

“Eek! T-Tôi nói mà…! B-Bởi vì cậu ấy rất ngầu! Tôi đi theo vì tôi thấy cậu ấy rất ngầu…!”

Vì cậu ấy ngầu sao?

Tôi hoàn toàn không hiểu cô ta đang nói cái quái gì.

Bộ đây là mật ngữ mới của tụi tổ chức ác nhân à?

Tôi siết chặt sợi tơ hơn nữa, ngụ ý rằng cô ta liệu hồn mà giải thích thêm đi.

“Ugh, urk…! L-Lúc ở cửa hàng bách hóa…! T-Tôi đã yêu cậu ấy từ cái nhìn đầu tiên…! Xin lỗi! T-Tôi sẽ không làm phiền cậu ấy nữa đâu!”

“Yêu từ cái nhìn đầu tiên?”

“V-Vâng, vâng! Vâng! Hoàn toàn không có ý gì khác!”

…Hiểu rồi.

Có vẻ như cô ta không nói dối.

Biểu cảm khiếp sợ của cô ta và việc sợi tơ của tôi dễ dàng cắt vào da thịt khác hẳn với siêu năng giả.

Cô ta không phải siêu năng giả.

Vậy thì, người phụ nữ này thật sự chỉ đi theo Siwoo sau khi đổ cậu ấy từ ánh nhìn đầu tiên sao?

…Có nghĩa là, ả đang bám đuôi cậu ấy. Là vậy nhỉ?

“Không thể tha thứ.”

“Eek…!”

“Chỉ là một con rối thấp kém cặn bã mà dám…!”

Ả thậm chí còn chẳng phải nhân vật phụ.

Chỉ là một tồn tại làm nên thấp kém mà dám nhắm tới một trong hai con người duy nhất trên thế giới này ư.

Không thể tưởng tượng nổi.

Điều đó không được phép xảy ra.

“Cậu ấy không phải người mà thứ như mày có thể chạm tới đâu!”

“V-Vâng, vâng! Tôi không dám nữa đâu! L-Làm ơn tha cho tôi!”

“Sao mày dám, sao mày dám, sao mày dám, sao mày dám…! Một thứ làm nền, thậm chí còn chẳng phải nữ chính!”

Một con rối hỗn xược.

Một vật làm nền to gan.

Dám cả gan bước qua lằn ranh giữa con người và lũ rối sao. Thật không thể chấp nhận.

Tôi có thể tha cho Dorothy và Amelia. Tôi thậm chí cũng có thể để yên cho những nữ chính mới có thể được thêm vào sau này.

Nhưng tôi không thể tha thứ cho một kẻ như thế này khi dám tiếp cận Siwoo được.

Nên làm gì đây? Mình nên xử lý ả như thế nào bây giờ?

…Phải rồi, hiện tại đang có một phương pháp rất tuyệt vời mà phải không?

Đột nhiên có ai đó cắt đứt sợi tơ.

“Đủ rồi đấy, Arte.”

“…Ah, là Điều tra viên à.”

“Tôi hiểu rõ rằng người phụ nữ này đã phạm lỗi gì đó, nhưng nơi này rất nguy hiểm.”

Khi tôi chuẩn bị khiến cô ta không bao giờ có thể cử động được nữa, Ha-Yul đã ngăn tôi lại.

…Ah.

Đúng rồi. Nơi này rất nguy hiểm.

Tôi không rõ địa hình khu vực này như khu vực gần nhà Siwoo. Tôi thậm chí còn không biết liệu CCTV đang nằm ở chỗ nào.

Tôi có thể yêu cầu Tác giả xử lý chúng, nhưng thế thì sẽ phiền phức lắm.

Chúng tôi giờ đang trong một kì nghỉ vui vẻ. Nếu án mạng xảy ra ở gần nhà Siwoo, chắc chắn sẽ làm hỏng tâm trạng của cậu ấy mất.

“Chỉ lần này thôi đấy, con rối. Coi như ngươi may mắn.”

“T-Tha… Tha cho tôi…”

“…Nếu như ngươi còn dám tiếp cận người đó thêm một lần nữa, thì tốt hơn hết nên rửa cổ chờ chết đi.”

Mặt mày lem luốc nước mắt nước mũi, kẻ bám đuôi Siwoo gật đầu lia lịa.

…Tôi không thích điều này chút nào.

Một kẻ dám vượt quá phận với người mà nó không nên chạm tới, vậy mà lại được sống tiếp mà còn đủ tứ chi.

“Cảm ơn anh, Điều tra viên.”

“Không có gì.”

Ngay khi tôi nới lỏng sợi tơ, con rối vội vàng chạy đi và rồi tự vấp ngã dập mặt, sau đó lại đứng dậy và chạy tiếp.

Trong chốc lát ả đã hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, tôi thầm nghĩ trong khi nhìn theo hướng mà kẻ bám đuôi kia vừa chạy đi.

Cậu ấy không phải người mà loại như ngươi có thể quá phận đâu.

(Nên thêm tag Yandere không nhỉ =)))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

(Vậy là cứ không phải nữ chính là chị xiên hết à =))