Chương 67 - Một lời hứa.
“…Cậu thật sự không làm gì hết à?”
“Tớ đã bảo là không rồi mà!”
Siwoo than vãn trước sự bất công của Amelia.
Nếu cậu thật sự có làm gì đó, thì giờ cậu ít nhất đã phải biết lý do cho sự thay đổi này rồi.
Cậu chẳng làm gì hết, nhưng Arte vẫn túc trực bên cạnh cậu hàng giờ đồng hồ.
Và còn đến thăm mỗi ngày nữa.
‘…Huh? Nghĩ kĩ lại thì, hình như cũng chẳng khác mấy so với bình thường mà nhỉ?’
“…Chẳng có gì thay đổi cả.”
“Sao cơ?”
“Không, ý tớ là tớ đã giật mình lúc đầu, nhưng khi nghĩ lại, tớ nhận ra mọi thứ vẫn như mọi khi thôi. Dù sao thì ngày nào cổ cũng nhìn tớ chằm chằm như vậy, nên có gì khác biệt đâu, đúng không? Cơ mà tớ cũng hơi biết ơn cổ vì đã đến thăm. Cũng khá cảm động đấy.”
‘Chúng ta đang ăn mừng chả vì cái gì cả.’
Cậu hẳn đã bị dọa đến lú lẫn khi nhìn thấy khuôn mặt của Arte ngay khi mở mắt.
“…Cậu, cậu. Cậu thật sự ổn với chuyện đó sao?”
“Huh? Chuyện gì cơ?”
“Không, không có gì… Phải rồi, nếu cậu với chuyện đó, thì sao cũng được…”
“?”
Amelia im lặng nhìn Siwoo, nhưng cậu không thể hiểu lý do cho hành động này của cô.
Ngay từ đầu Arte đã luôn theo dõi cậu rồi.
Cậu đã quá quen với việc nhìn thấy cô đi lang thang quanh nhà mình hàng đêm trước khi đi ngủ, đến nỗi nó đã trở thành một thói quen.
Trong khoảnh khắc cậu đã hơi rùng mình khi thấy cô ấy nhìn chằm chằm mình lần này, nhưng thật ra cũng có gì khác lắm trừ khoảng cách hơi gần ra.
Siwoo thấy chuyện này không có gì phải sợ cả.
Cậu chỉ hơi bối rối trước tình huống mới lạ này mà thôi, nhưng rồi nghĩ kĩ lại thì chẳng việc gì phải sợ!
“Đó là tất cả những gì cậu muốn nói sao?”
“Oh, thì. Vốn dĩ ban đầu chúng ta đã lên kế hoạch đi biển…”
“Biển?”
“Ừm. Cậu quên rồi sao? Tớ đã nhắc đến chuyện đó hồi lễ sơ kết rồi đó. Rằng chúng ta sẽ cùng đi chơi ấy.”
“…Ah, phải rồi.”
Cậu đã hoàn toàn quên béng mất chuyện đó do vụ tấn công ngay sau khi buổi lễ kết thúc.
Hình như chúng ta đã có nói về nó thì phải?
Cậu chẳng còn lại tí ký ức nào về cuộc trò chuyện ấy sau buổi lễ, và thứ duy nhất còn lại chỉ là những mảnh vỡ vụn vặt về việc đi biển.
“Nhưng chân cậu…”
“Ah, ổn thôi mà. Qua tuần là hồi phục rồi… Nhưng còn cậu thì sao?”
“Hửm?”
“Không có cậu thì còn gì vui nữa…”
Ah.
Cậu chợt nhận ra điều khiến Amelia ngập ngừng đến vậy.
Cô ấy rõ ràng đang nghĩ rằng nếu cậu không thể đi thì chẳng có lý do để đi nữa cả.
Hẹn hò thì làm sao chỉ có một người đi được cơ chứ.
“Chà, có lẽ để khi khác đi…”
Cậu đang định đề xuất rằng nên bỏ chuyến đi do các vụ việc gần đây.
Nhưng rồi cậu bất chợt ngậm miệng.
Rồi cậu nói với Amelia, người vẫn đang làm vẻ mặt khó hiểu khi thấy cậu tự dưng im bặt, một thứ hoàn toàn trái ngược so với những gì cậu định nói.
“Tình trạng của tớ không tốt lắm, nhưng tớ cũng nghĩ nghỉ ngơi một tuần là ổn thôi. Tới lúc đó hẳn là tớ xuất viện được rồi.”
“Thật ư? Vậy tớ cũng nên hỏi Arte xem liệu cô ấy có muốn–“
“Tớ đi cũng được thôi.”
“?!”
Arte, người vừa bất thình lình xuất hiện, mỉm cười với Amelia đang giật thót.
“Đi biển nghe cũng vui đấy, phải không? Tớ không ngờ các cậu lại bàn chuyện này sau lưng tớ đấy.”
“Arte. Cậu đến lúc nào vậy…?”
“Mới tới thôi. Tớ cứ nghĩ có gì đó không đúng vì các cậu mất thời gian hơn dự kiến. Nếu là bàn về chuyện này thì các cậu cứ để tớ nghe chung từ đầu cũng được mà.”
“Ah, ahaha… V-vậy sao…?”
Amelia liếc nhìn như thể đang hỏi tại sao cậu không chịu nói gì hết thế hả.
Cô ấy hẳn đã nhận ra rằng Siwoo đã chú ý đến sự hiện diện của Arte bởi vì cậu đang né tránh câu hỏi của cô.
‘Tại sao cô ấy lại phải nhạy bén một cách không cần thiết đến vậy chứ.’
Nhưng cậu có thể làm gì đây?
Arte đã ở trong phạm vi nghe được lúc cậu nhận ra cô ấy rồi.
“Hãy mời cả Dorothy nữa, và rồi cả bọn cùng nhau đi nhé.”
“…Oh, cả Dorothy nữa sao?”
“Ừ. Đi với bạn bè sẽ vui hơn mà đúng không? Để ai đó lại một mình thì ác lắm đó, cậu biết mà.”
“Hmm. Được thôi.”
Amelia nghiêng đầu như thể phản ứng vừa rồi khác với tưởng tượng của cô.
Cổ hẳn đang nghĩ tới thứ gì đó kì lạ nữa rồi.
Thứ gì đó kiểu như Arte hẳn đã mê Siwoo như điếu đổ rồi, nên là cô ấy sẽ không muốn cậu đưa cô gái khác theo.
Trái với những gì cô nghĩ, Arte lại chính là người chủ động đề xuất dẫn Dorothy theo, vậy nên cô ấy có vẻ bối rối.
…Nhưng tại sao chứ?
Siwoo thầm thở dài trong lòng.
‘Mình hẳn đã bị lây cái tính của Amelia rồi.’
Cả cậu cũng thậm chí không thể tưởng tượng rằng Arte sẽ đề xuất dẫn Dorothy theo.
Lo rằng Arte có thể sẽ nhận ra có gì đó kì lạ ở họ, cậu vội vàng chuyển chủ đề.
“…Cơ mà tiếc thật đấy. Đã qua một tuần rồi cơ à?”
“Huh? Ừ, đúng thế, sao lại hỏi vậy?”
“Tớ đã lãng phí mất cả một tuần nghỉ lễ quý giá rồi… haiz…”
Dù chính cậu là người đã nhắc tới chuyện này để đổi chủ đề, nhưng cậu cũng không khỏi thở dài sau khi nhắc về nó.
Kì nghỉ, kì nghỉ của ta ơi.
Bất kể việc mạnh lên có mang lại cảm giác thành tựu đến đâu, cứ lặp đi lặp lại việc đấu tập, lên lớp, rồi lại tập luyện mỗi ngày rồi cũng sẽ khiến tinh thần mệt mỏi.
Dù cho thực chất thời gian chưa trôi qua được bao lâu, nhưng biết rằng bản thân có thể được nghỉ ngơi thì bất kì ai cũng sẽ phấn chấn lên thôi.
Nhưng cả một tuần quý giá đã trôi đi.
Mà cậu còn chưa làm gì cả.
Thậm chí giả sử cậu có thể di chuyển tự do ngay bây giờ, thì họ hẳn cũng sẽ bắt cậu phải trải qua một buổi kiểm tra toàn diện cho chắc ăn.
Nếu cậu may mắn, thì nó cũng sẽ mất ít nhất cả một tuần.
Nửa tháng sẽ trôi qua một cách vô nghĩa.
“Kì nghĩ vốn đã ngắn rồi cơ mà…”
“Ah, tớ nghe nói kì nghỉ lần này sẽ dài hơn một chút đấy.”
“Sao cơ?”
“Ah, cậu không biết nhỉ. Tớ quên mất là cậu chỉ vừa mới tỉnh lại.”
Siwoo không biết cô đang nói về chuyện gì, nhưng cậu biết một điều.
Cô ấy không nở nụ cười độc ác, nên chắc sẽ không có chuyện gì tệ đâu.
“Có tin đồn rằng cơ sở của học viện đã không thể hoạt động được nữa.”
“Không hoạt động được sao?”
“Bọn ác nhân thật sự không hề nương tay chút nào.”
“…Ah.”
Đột nhiên, cảnh tượng trước lúc cậu hôn mê chợt ùa về.
Tòa nhà chính hoàn toàn là một mớ hỗn độn khi ả ác nhân với cặp sừng kì lạ kia kích hoạt năng lực của mình.
“Qua điều tra, họ đã tìm thấy một căn phòng không biết xuất hiện từ đâu ra, và họ cũng hoàn không rõ nguồn gốc của nó.”
“…Phòng?”
“Ừm. Có vẻ như ai đó đã tạo ra nó từ rất lâu trước đây, nhưng nó chưa bao giờ được phát hiện cho tới tận bây giờ.”
“…”
Đó chính là Căn phòng bí mật.
Arte hẳn đã nghĩ bọn họ không hề biết gì về nó và nói với họ, nhưng họ vốn đã biết.
Rằng nơi đó chính là Căn phòng bí mật.
…Nó đã bị lộ.
“Họ đã giả định rằng bọn chúng tấn công học viện để tìm thứ gì đó bên trong đó, vậy nên học viện đã ra một quyết định quan trọng.”
“…Chuyện đó thì có liên quan gì đến kì nghỉ chứ?”
“Có liên quan đấy. Họ sẽ cải tạo lại các tòa nhà.”
“Sao cơ?”
“Về cơ bản thì họ sẽ đập đi xây lại hết. Tớ nghe nói việc tháo dỡ đã bắt đầu rồi.”
Amelia chia sẽ một tin chấn động.
Họ sẽ cải tạo lại toàn bộ các tòa nhà ư, thật sao?
“Suốt hàng trăm năm, họ chỉ thực hiện việc bảo trì trên danh nghĩa bảo tồn truyền thống, nhưng có quá nhiều vấn đề đã xuất hiện.”
“Các tòa nhà tuy vững chắc nhưng chúng cũng đã cũ, và sự thật rằng có những thứ đã bị che dấu đến tận bây giờ có thể là một mối đe dọa.”
“Phải. Lần này, lũ ác nhân đã đến để tìm kiếm Căn phòng bí mật một cách đầy trắng trợn, nhưng nếu như có những con đường bí mật tồn tại trong học viện thì sao?”
“…Chuyện đó sẽ còn tồi tệ hơn nữa.”
“Những kẻ xâm nhập có thể tràn vào mà không một ai phát hiện ra. Phía học viện không thể chỉ ngồi đó và cầu nguyện chuyện đó sẽ không xảy ra được.”
Siwoo thậm chí còn không dám nghĩ đến chuyện đó.
Có những thứ mà họ còn không biết là có tồn tại, đang được che dấu ngay trong sân sau của họ.
Nếu đã có một Căn phòng bí mật, thì có thể sẽ còn có cả nhưng con đường nữa. Suy nghĩ đó cũng là điều hiển nhiên.
“Đã có quá nhiều biến cố xảy ra ở học viện mấy ngày này, vậy nên tớ nghe nói là họ sẽ xây mới và cải thiện rất nhiều thứ.”
“Có tin đồn rằng kì nghỉ sẽ được kéo dài thêm hai tuần bởi vì chuyện đó.”
“…Tớ hiểu rồi.”
Với Siwoo, đây rõ ràng là trong họa có phúc.
Dù nghe có hơi lạ khi có suy nghĩ này khi mà vừa trải qua một biến cố lớn như thế…
Nhưng trong thời gian đi học, cậu chỉ có mỗi lên lớp và tập luyện mà thôi.
Trong kì nghỉ, cậu có thể nghỉ nơi hoặc luyện khi cậu thấy cần thiết.
Hai chuyện này có khác biệt rất lớn đó.
“Đừng nói mấy thứ u ám này nữa và thay bằng thứ gì đó vui hơn tí đi… Các cậu có kế hoạch gì cho chuyến đi chưa?”
“Chúng ta có thể tới căn villa mà gia đình tớ sở hữu. Nơi đó thì sao?”
“Nghe tuyệt đấy!”
‘…Mình cứ quên mất rằng gia đình cô ấy giàu đến mức nào.’
Cô ấy không phải loại người sẽ đi khoe khoang về gia đình của mình, vậy nên Siwoo đôi khi quên mất rằng cô ấy là con gái của một gia đình giàu có.
Thỉnh thoảng khi cậu nhớ lại chuyện đó, cậu cứ cảm thấy sai sai thế nào.
Mặc cho có nghĩ thế nào, cô trông chẳng có vẻ gì là một tiểu thư đài các giàu có cả mà giống như một cô bạn hàng xóm năng động hơn…
Cô ấy thi thoảng cũng toát ra vẻ cao quý trong vài tình huống ngặt nghèo, như một minh chứng cho sự giáo dục đầy chính trực mà cô nhận được.
Và rồi, cô ấy sẽ quay trở về dáng vẻ thường ngày của mình.
‘Rốt cuộc thì Amelia đã được nuôi dạy thế nào để có kiểu tính cách như thế này vậy…?”
“Chúng ta cần phải mua đồ bơi.”
“Huh? Nghĩ lại thì cậu nói đúng.”
“Đồ bơi?... Ah.”
Siwoo đang định đề xuất bộ đồ bơi mà học viện phát.
Nhưng chúng đang nằm trong tủ đồ ở học viện rồi.
Việc tháo dỡ hẳn đã hoàn toàn bắt đầu rồi.
Kể cả nếu như bộ đồ bơi có còn nguyên vẹn sau những đòn phong kích đó, thì chúng hẳn cũng sẽ bị nghiền nát đến mức không thể sử dụng được nữa.
“Được rồi. Vậy thì hãy dời lại lịch trình và gặp mặt khi mọi người đã khỏe hơn nhé!”
“…Huh? C-chờ đã.”
“Đi mua sắm cùng nhau sẽ vui lắm đấy. Cậu thấy sao?”
“Oh, chà. Tớ không ngại đâu.”
Nhìn Arte và Amelia trò chuyện vui vẻ, cậu lại cảm thấy hơi bất an.
Bầu không khí lúc này đang thay đổi một cách kì lạ.
Nghĩ lại thì, tổ hợp này có những vấn đề rất lớn đấy.
‘…Mình là đứa con trai duy nhất trong cái nhóm này!’
Một chàng trai và hai cô gái đã rắc rối lắm rồi, giờ mà thêm Dorothy nữa thì sẽ là ba người.
Dù cậu thường không bận tâm, nhưng nếu đi biển thì chẳng phải có hơi nguy hiểm sao?
Không, kể cả khi bọn họ bằng cách nào đó tới được bãi biển, nhưng chẳng phải là rất có vấn đều nếu như cậu đi mua đồ bơi cùng ba cô gái sao?
Được rồi, không còn lựa chọn nào khác.
Ngay tại đây, mình sẽ chạy trốn như một người đàn ông.
Amelia sẽ hiểu cho cậu thôi.
“T, tớ...”
“Cậu cũng sẽ đi cùng, phải không?”
“Tớ xin lỗi, nhưng–“
Trước khi cậu kịp từ chối Amelia, Arte lén lút tiếp cận và thì thầm vào tai cậu.
“Cậu không muốn nhìn thấy mấy bộ đồ bơi xinh xắn sao?”
“…Huh?”
“Hô hô, cậu có thể trông đợi về nó đấy.”
“…Gì cơ? Huh?”
‘Mình có bị lãng tai không thế?’
…Cô ấy hỏi cậu có muốn nhìn thấy những bộ đồ bơi xinh đẹp không.
Tại sao? Cô ấy có ý gì vậy?
Huh? Huh???
_____________________
Note của Tác giả
Một độc giả nào đó: Chuyện này thật vô lý. Từ những mô tả, học viện này phải rất rộng lớn. Làm thế quái nào mà nó có thể tháo dỡ và xây mới lại trong vòng một tháng cơ chứ!!
Tác giả-nim: Nhờ siêu năng giả đó.
(Không hoàn toàn đúng với những gì thực sự xảy ra, nhưng về đại khái là thế.)
_____________________
Trans: Cuối cùng tới Arc đi biển rồi!!! Sướng nhất anh Siwoo rồi.
P.S: Về bom tết năm nay thì hên xui nhé
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
