Chương 13: Đối mặt
Tôi rời khỏi phòng chiếu như thể đang chạy trốn
Cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, tôi lại xếp hàng trước máy bán vé để mua một suất chiếu khác.
Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời (trong nhà).
“…Ừm, Cá mập, cá mập… chẳng có ai cả.”
Thật đáng buồn, số ghế trống chiếm tới 4/5 sơ đồ phòng vé.
Mấy loại phim kiểu này thường chỉ hút khách vào mùa hè.
Chứ tầm này đúng là chả có mấy ai xem.
“Của em hết 1800 yên.”
“…Dạ vâng.”
Tôi nhận lấy tấm vé.
Chà, đây là thứ do định mệnh quyết định, nên chẳng còn cách nào khác. Tôi không hối hận.
Dù trong đầu tôi đang nhảy ra một danh sách dài dằng dặc những thứ có thể làm với 1800 yên, nhưng tôi tuyệt đối không hối hận.
Một danh sách những việc có thể làm trong hai tiếng đồng hồ (phần sau xin được lược bỏ).
Nhân tiện thì, ngay lúc đó—
“—Vậy chúng ta về thôi nhỉ?”
“Dạ!”
“Xin lỗi nhé Momo. Cảm ơn bà vì đã đi cùng.”
“Có gì đâu, tại Ayanon vốn mù công nghệ mà, tôi có tin là bà biết cách tự mò máy mua vé đâu.”
“K-Khoan đã, đừng nói nữa, xấu hổ chết đi được…”
Ba người bọn họ bước ra khỏi sảnh chờ. Phải làm gì đây? Mình có nên tiến lại gần không…?
—[Cậu là ai vậy?]—
Giọng nói của cô ấy trong quá khứ đâm xuyên qua tôi như một nhát dao.
—Nhưng mà.
Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa.
Tôi đã thay đổi rồi. Với mái tóc bảy sắc cầu vồng và kế hoạch chinh phục 20 sở thích (hy vọng là thế).
Tự tin lên nào, Hajime. Chào hỏi bạn cùng lớp chỉ là chuyện nhỏ thôi.
“Ồ? Trùng hợp quá nhỉ!”
““…?””
“Chào mọi người.”
Tôi giả vờ như đây chỉ là một cuộc chạm trán ngẫu nhiên. Tôi cất lời với họ.
“Cũng lâu rồi không gặp nhỉ?”
“Hahaha, vâng… Chào cậu, Hatsune-san. Và cả Kisaragi-san nữa—”
“…Cầu vồng kìa!”
“Hả?”
“K-Khoan đã—Kanon!”
“Cầu vồng! Đẹp quá đi mất!”
“À, cảm ơn em… K-Khoan đã—”
Kisaragi phiên bản trẻ con… bé Kanon-chan đang giơ cả hai tay lên và chỉ trỏ vào đầu tôi.
Tôi tưởng con bé muốn nhìn rõ hơn, nên tôi cúi người xuống nhưng con bé bắt đầu vò rối tóc tôi bằng đôi bàn tay nhỏ xíu ấy.
…Tôi phải làm gì bây giờ?
“C-Cầu vồng!”
“—Ôi! Xin lỗi Toumachi-kun nhé, bé Kanon đang hơi hiếu động quá.”
“Tớ thực sự xin lỗi…”
Hatsune-san bế Kanon-chan lên và dỗ dành con bé.
Và đứng cạnh họ là Kisaragi-san với vẻ mặt đầy hối lỗi.
…Phản ứng này chẳng phải là hơi khó xử sao?
“Không sao đâu.”
Nếu tôi cười quá tươi thì trông sẽ giống một gã biến thái thích được trẻ con chạm vào người, nên tôi cố giữ một nụ cười điềm tĩnh, dù có hơi gượng gạo.
May mà tóc tôi không vuốt keo. Đúng là làm "người vô hình" cũng có cái lợi của nó.
“Vậy thì—Toumachi-kun, cậu đến đây để xem phim gì à?”
“Hả?”
“Hay là ông vừa xem xong suất trước đó?”
Một câu hỏi rất đỗi tự nhiên từ Hatsune-san.
Dĩ nhiên là họ không thể biết tôi xem suất nào.
Dù vậy, mồ hôi vẫn bắt đầu chảy ròng ròng sau lưng tôi. Nói dối chút chắc họ không biết đâu.
Tôi nên đánh trống lảng sang bộ phim cá mập—
“Xin lỗi cậu nhé, Toumachi-kun… vì đã làm phiền cậu trước giờ xem phim. Cậu có kịp giờ không?”
“—!”
Chắc chắn đó chỉ là một câu xã giao bình thường thôi.
Nhưng vừa rồi—Kisaragi-san đã gọi tên tôi.
—“Cậu là ai vậy?”—
Mọi chuyện đã khác trước rồi.
Cô ấy đã nhớ tên tôi. Tôi thấy hạnh phúc. Và… tôi không muốn nói dối.
Dù cho điều đó có thể gây ra bầu không khí khó xử. Tôi muốn nói sự thật—đó là tất cả những gì tôi nghĩ lúc này.
“Thực ra, lúc nãy tôi vừa xem xong ○× Cure đấy.”
“Hả?”
“Ơ, sao ông lại tự khai ra luôn thế—”
“—Cầu vồng!”
Tôi sợ phải đối diện với ánh mắt của hai người họ khi họ đang đứng hình tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc tôi nhìn đi chỗ khác, Kanon-chan đã thoát khỏi vòng tay của Hatsune-san và chạy lại phía tôi.
Tôi cũng ngồi thụp xuống để trốn tránh ánh nhìn của hai người kia và trò chuyện với cô bé.
Tôi không thấy quá lo lắng khi tiếp xúc với trẻ con.
Nên tôi sẽ cứ ở lỳ đây thôi…
“Phim ○× Cure vui lắm đúng không em.”
“○× Cure!”
“Mọi người đều đã cố gắng hết sức nhỉ.”
“Dạ đúng ạ!”
“Đoạn giữa phim hồi hộp kinh khủng luôn.”
“Sợ lắm ạ!”
“Cái cảnh cuối mọi người cùng ăn với nhau trông cảm động thật đấy.”
“….Cảm động?”
Cuộc trao đổi cảm nhận của chúng tôi diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Nhưng… tôi nên làm gì trong tình cảnh này đây?
“Kanon! Đến lúc phải về nhà rồi!”
“Hả!?”
À, giờ thì Kisaragi-san đã bế Kanon-chan lên. Thật nhẹ nhõm. Mà nói thật, tôi có thể chém gió về phim ○× Cure suốt 50 tiếng liên tục nếu muốn .
“Ồ. Tôi cũng phải đi xem bộ tiếp theo đây!”
““Hả?””
“Vậy nhé, chào Kanon-chan, Hatsune-san, Kisaragi-san—”
“Bye-bye anh cầu vồng!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
