Chương 17: Kẻ khả nghi mang sắc màu cầu vồng (1)
“Xin lỗi… cậu là ai vậy?”
Ngay giữa phố thị sầm uất, một cậu trai tội nghiệp đã bị lãng quên ngay cả khi cậu ta vừa mới cất lời.
Tôi—Momo Hatsune—đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó.
“A, Momo. Cậu về rồi à.”
“Ahaha, vừa nãy tớ thấy có ai đó bắt chuyện với cậu kìa.”
“Ừm. Không biết tớ có làm gì sai không nữa…”
“Chắc không có gì to tát đâu.”
Sự thật là, tôi vốn có biết về cậu ta.
Từ năm nhất, thỉnh thoảng cậu ta vẫn chào hỏi Ayanon, nhưng cả hai chưa bao giờ thực sự trò chuyện.
Dù ngồi ngay cạnh cô ấy, cậu ta cũng chẳng mấy khi nỗ lực giao tiếp.
Thành thật mà nói, nhìn cậu ta cứ như một kẻ khả nghi vậy.
Tên cậu ta là Hajime Toumachi.
Tôi từng nghĩ cậu ta rồi cũng sẽ trở thành một trong những "nạn nhân" bị sự hiện diện mờ nhạt của chính mình làm cho tan biến khỏi trí nhớ của Ayano mà thôi.
“Hả?”
Một ngày nọ ngay tại lớp học.
Tôi nhìn thấy một mái tóc bảy sắc cầu vồng nổi bật không thể lẫn vào đâu được.
Chính là cậu ta. Ngay lập tức, cái tên đó bị tôi điền thẳng vào danh sách "những kẻ kỳ quặc".
Lúc ấy, tôi còn trộm nghĩ hay là cậu ta gặp cú sốc tâm lý nào đó rồi biến chất thành thành phần bất hảo rồi không chừng.
“…Cà ri… rẻ tiền…”
“?”
Thế rồi.
Vào giờ nghỉ trưa, tôi bắt gặp cậu ta đang lẩm bẩm những lời khó hiểu ngay trước mặt Ayanon.
Tôi thầm nghĩ: Thôi hỏng bét rồi. Có khi nào cậu ta đang rình rập cô ấy vì một mối thâm thù cá nhân nào đó không—
“Tầm này bắp cải đang rẻ, nên làm món cà ri kiểu Nhật chắc là ổn đấy—”
“—! Cảm ơn cậu nhé.”
“Vậy nhé!”
“? Ơ kìa.”
Nhưng, có lẽ hào quang thiên thần của Ayanon đã thanh tẩy cậu ta… cuộc đối thoại đột ngột xoay chiều theo một cách vô cùng bình thường.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, tôi vẫn tin rằng đây là đối tượng cần phải dè chừng.
Với những hành vi đáng ngờ như thế, không khéo có ngày cảnh sát phải vào cuộc mất—mấy viễn cảnh tồi tệ nhất cứ thế hiện ra trong đầu tôi.
Với mục tiêu đó trong tầm mắt.
Tôi cần phải bảo vệ Ayanon bằng mọi giá.
Và rồi, vào ngày thứ Bảy. Lần này, lại xuất hiện một kẻ khả nghi đang cố gắng lộn người trên thanh xà đơn.
Cậu ta chẳng lộn nổi vòng nào cả.
Cứ xoay vần theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen… ừm, mình vừa có một nhận xét khá thông minh đấy chứ.
Nhưng tại sao lại là sáng sớm—vào tầm này?
Liệu cậu ta có biết Ayanon và bé Kanon thường xuyên ra đây chơi không?
Hay là cậu ta đã phục kích sẵn từ sớm rồi?
Tôi không biết.
Nhưng chẳng hiểu sao trông cậu ta lại có vẻ rất nghiêm túc—
“—Cho hỏi một chút được không?”
“A, ơ, vâng.”
“Dạ~ người này là bạn cùng lớp của cháu ạ—”
Trông cậu ta quá đỗi thảm hại.
Khi thấy cậu ta bị cảnh sát thẩm vấn, tôi đã không kìm lòng được mà phải tiến tới giải vây.
“Ngày nào tớ cũng chạy bộ tầm này, nhưng chưa thấy cậu bao giờ cả.”
“…Tớ mới bắt đầu từ hôm nay thôi. Tập xà ấy.”
“…Hửm?”
“Chỉ là tớ ng hứng lên thôi…”
“….Mà nghĩ lại thì, sao cậu biết tớ là ai?”
“Vì có một ‘kẻ khả nghi’ đã bắt chuyện với Ayanon mà.”
“Hả?”
“Hơn nữa, tớ không nghĩ là chỉ vì cái màu tóc đó mà cậu dễ bị nhận ra đến thế đâu.”
“…À.”
“Cậu đúng là một người kỳ lạ đấy Toumachi-kun. Tự nhiên lại đi thao thao bất tuyệt về cà ri.”
“…Hự.”
Ngay cả khi bị vặn hỏi, trông cậu ta vẫn như đang che giấu điều gì đó. Cực kỳ khả nghi.
Nhưng, lạ thay, cậu ta trông không giống một ‘người xấu’.
Tôi cũng chẳng rõ nữa.
“—Cảm ơn cậu đã giải vây cho tớ nhé, Hatsune-san. Một ngày nào đó tớ nhất định sẽ báo đáp ơn này.”
“!?”
Cậu ta đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc, làm tôi thấy hơi rợn người.
Dù sao thì… trong mắt tôi, cậu ta vẫn cứ là một kẻ khả nghi.
Và hôm nay.
Theo lời nhờ vả của Ayanon, tôi có mặt ở rạp phim cùng bé Kanon.
Và rồi tôi lại "tóm" được cậu ta thêm lần nữa.
Vào khoảnh khắc đó, tôi một lần nữa tin chắc rằng Toumachi-kun chính là kẻ bám đuôi Ayanon không sai vào đâu được.
“Cố lênnnnnnnnnnn!!”
…Thế nhưng, khi nghe tiếng cậu ta hòa chung với dàn đồng ca cổ vũ của những khán giả nhí từ phía sau—sự tin chắc của tôi bắt đầu lung lay dữ dội.
“Vậy thì—Toumachi-kun, cậu vừa xem bộ phim gì đó à?”
“Hả?”
“Ồ, có phải cậu đang định vào xem không?”
Tôi trêu trọc cậu ta một cách tinh nghịch.
Không phải là tôi ghen tị vì thấy cậu ta có vẻ thân thiết với thiên sứ nhỏ Kanon-chan đâu nhé.
Chỉ là, ngay cả khi cậu ta không phải kẻ bám đuôi, nếu cậu ta thừa nhận mình đang xem cái bộ phim (thiếu nhi) đó… chắc chắn hình tượng của cậu ta sẽ sụp đổ hoàn toàn trong mắt Ayanon.
Khoảnh khắc cậu ta nói: “Tớ chuẩn bị xem đây,” tôi đã lên sẵn kế hoạch sẽ "tra khảo" cậu ta sau. Dù sao thì mắng mỏ cậu ta ngay trước mặt Ayanon thì cũng hơi tội nghiệp.
Thế nhưng.
“Thực ra, tớ vừa mới xem xong ○× Cure.”
“Hả?”
“Ơ, sao cậu lại tự mình khai ra luôn vậy—”
“—Màu cầu vồng!”
“Bộ phim thú vị lắm, ○× Cure ấy.” “○× Cure muôn năm!”
“Mọi người đều đã cố gắng hết sức.”
Cậu ta đã tự mình thừa nhận. Không hề do dự.
Thậm chí còn ngồi thảo luận cực kỳ rôm rả với bé Kanon.
“Ồ. Tớ phải chuẩn bị xem suất tiếp theo ngay đây!”
“Hả?”
“Vậy nhé. Chào Kanon-chan, Hatsune-san và Kisaragi-san.”
“Bye-bye!”
Nói rồi, cậu ta biến mất hút vào phòng chiếu.
…Giờ thì tôi hoàn toàn rối loạn rồi. Chẳng hiểu cậu ta là loại người gì nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
