I’m Going To Change At A Low-Priced

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Hai ngày dài nhất cuộc đời - Chương 18: Kẻ khả nghi mang sắc màu cầu vồng(2)

Chương 18: Kẻ khả nghi mang sắc màu cầu vồng(2)

Và mới gần đây thôi.

Tôi đã dùng "vũ lực" để tách bản thân khỏi Ayano và giờ đang mai phục ngay tại quầy bán vé.

“A… ra ngoài rồi.”

Cậu ta lẩm bẩm với khuôn mặt trông chẳng khác gì xác sống.

Vì vốn là người khá mê phim ảnh nên tôi rất hay ghé rạp.

Thế nên tôi thừa hiểu danh tiếng của cái bộ phim "đó".

Nó nổi đình nổi đám trên mạng như một "siêu phẩm" hạng Z.

… Tôi thật chẳng hiểu nổi cậu ta.

Vừa mới xem phim thiếu nhi xong đã nhảy phắt sang phim rác hạng Z, rốt cuộc ý đồ của cậu ta là gì đây?

Vì thế—tôi quyết định bám đuôi cậu ta.

Thậm chí tôi còn theo chân vào tận quán cà phê đó. Và rồi.

“…Xong rồi.”

Ngay dãy ghế quầy, cậu ta đang miệt mài viết lách vào sổ tay và bấm gì đó trên điện thoại.

Khả nghi cực kỳ. Có khi nào là "Nhật ký quan sát Ayanon" không—

“—Cậu định đi đâu đấy?”

“Hả?”

Cậu ta trông thực sự ngạc nhiên và đứng hình mất vài giây.

Tốt. Có vẻ cậu ta hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của tôi từ nãy đến giờ.

“À, tớ mới đến thôi—”

“À, vậy thì tốt.”

“‘Tốt’ là sao?”

“À không có gì.”

“Cậu đang viết gì xấu xa đấy à?”

“…Cậu xem cũng được.”

Cậu ta đưa cuốn sổ khả nghi đó ra.

Vừa nãy thì rõ là muốn che giấu… giờ thì tôi lại thấy rối bời rồi. Chẳng biết đường nào mà lần.

“? Xem nào… cái gì đây?”

“Chỉ là tóm tắt bộ phim tớ vừa xem thôi. Ồ, coi chừng bị spoil đấy—”

“…À. Dù sao tớ cũng chẳng định xem cái đó đâu, nên không sao hết~”

“V-Vậy à.”

… Thú thật là tôi cũng có chút tò mò về bộ phim. Nhưng vì chẳng có ai khác thèm xem "loại phim này" cùng tôi, nên tôi xem ké sổ tay chút cũng chẳng hại gì.

Thế là tôi mở cuốn sổ ra.

***

Trang 1: Tóm tắt nội dung

[Mở đầu]

Chẳng có một lời giải thích nào hết.

Đùng một cái, nhân vật chính rơi từ tàu vũ trụ xuống Hành tinh Cá mập (tại sao cậu ta biết cái tên này vẫn còn là một ẩn số).

Một nhóm sinh vật mặc đồ hóa trang cá mập, bò lổm ngổm dưới đất, tấn công cậu ta.

Cậu ta đáp trả bằng một thanh kiếm bí ẩn phát sáng (chắc là hàng nhái Lightsaber) và giành chiến thắng.

[Giữa phim]

Nhân vật chính đem lòng yêu Nữ hoàng Hành tinh Cá mập và cầu hôn, muốn đưa nàng về Trái Đất (đến đoạn này mới tiết lộ nhân vật chính là con người Trái Đất).

Tuy nhiên, Vua Hành tinh Cá mập hóa ra là một kẻ cực kỳ tàn ác và có ý định xâm chiếm Trái Đất (lại tiết lộ tiếp là Hành tinh Cá mập nằm rất gần Trái Đất).

Nữ hoàng đề nghị cả hai hãy sống ở đây mãi mãi. Nhân vật chính dằn vặt với quyết định này. Đoạn này xem cũng khá cuốn. Giọng của Nữ hoàng hay phết, dù mặt nàng là mặt cá mập.

[Kết phim]

Nhân vật chính chọn trở về Trái Đất cùng Nữ hoàng.

Trái Đất và Hành tinh Cá mập rơi vào xung đột chính trị.

Góc nhìn chuyển về Trái Đất, dẫn đến một cuộc chiến tổng lực giữa hai hành tinh.

Tuy nhiên, do kinh phí eo hẹp, mọi thứ chỉ được giải thích qua vài trang tài liệu lướt qua màn hình.

Cuối cùng, nhân vật chính thuyết phục được Vua Hành tinh Cá mập ký kết hiệp ước hòa bình hữu nghị.

Nhưng hóa ra Nữ hoàng mới là kẻ chủ mưu, định thống trị cả Hành tinh Cá mập lẫn Trái Đất.

Vua Hành tinh Cá mập nhận ra điều này, lao vào tấn công Nữ hoàng, gây ra một vụ nổ (?) và tiêu diệt nàng ta.

Cảnh ông vua lao đầu vào như một con cá mập thực thụ khá là ấn tượng.

Hết phim. Sau đó Hành tinh Cá mập ra sao thì không ai hay.

Kiểu kết thúc điển hình để khán giả tự tưởng tượng về cái diễn biến tiếp theo.

Trang 2: Giới thiệu nhân vật

Nhân vật chính—Không rõ tên. Xuyên suốt phim chỉ được gọi là “Người Trái Đất”.

Điều này gây bối rối về cuối phim (do cuộc chiến với chính Trái Đất).

Nhân vật Hành tinh Cá mập:

Nữ hoàng—Nữ chính. Có một cái mào màu hồng hơi dễ thương (đặc điểm của dòng máu hoàng tộc được chọn) (Lưu ý: Đã giải thích ở đầu phim).

Vua—Vua của Hành tinh Cá mập. Chẳng có đặc điểm gì nổi bật; cũng không có mào hồng. Chắc là đoàn phim quên béng mất rồi.

Cư dân—Vô số nhân vật phụ. Vài người có thể có mào hồng, nhưng chẳng quan trọng gì với cốt truyện.

***

Đọc xong mấy trang đó khiến tôi nhức cả đầu. Nhưng, chắc chắn đây là những gì cậu ta đã viết bằng tất cả sự nghiêm túc.

“Chà, đúng là một bộ phim có chiều sâu đấy.”

“Quá sâu luôn ấy chứ!”

Cậu ta cười, như thể đã buông xuôi tất cả.

Rõ ràng là để viết được một cuốn sổ như thế này đòi hỏi nhiều hơn cả một sự nỗ lực bình thường.

Nó cần một "đam mê" thực sự dành cho điện ảnh.

“Vậy thì, tớ phải đi xem suất tiếp theo đây.”

“Cậu vẫn còn định xem nữa á!?”

“Ừ. Bản live-action của bộ ×□.”

“Ồ, đó là bộ đang bị ném đá dữ dội trên mạng đúng không?”

“Ừ.”

Khuôn mặt cậu ta trở lại vẻ lạnh lùng và nói như vậy.

Tôi cạn lời luôn.

Nhưng mà—

“Được thôi.”

“Tớ—tớ cũng đi với!”

“Cậu bị điên à?”

Tôi điên thật rồi.

Lúc đó tôi đã nghĩ thế, nhưng lời nói vẫn cứ thốt ra.

Cái rạp này bán vé đủ loại phim trên trời dưới đất.

Hơn nữa, mấy bộ phim bị gắn mác "mìn" vẫn cứ tìm được đường đến đây.

Ví dụ điển hình nhất chính là cái bộ “Hành tinh Cá mập” ghi trong sổ của cậu ta đấy.

…Nghe nói bộ đó ở nước ngoài lại được yêu thích một cách kỳ lạ theo kiểu "phim dở đến mức huyền thoại".

“Cậu thực sự đã mua vé rồi à.”

“Sao cậu lại nói thế khi mà chính cậu cũng mua rồi~?”

“Tớ mua để phục vụ mục đích review thôi.”

“Tại sao?”

“À thì, nhiều lý do lắm…”

“Lý do gì thế?”

“Sao cậu lại quan tâm?”

“! Bí mật nhé~”

Lý do thực ra đơn giản thôi.

Chẳng có ai khác thèm xem "loại phim đó" cả.

Với tôi, phim ảnh là thứ để thưởng thức cùng người khác.

Tôi yêu cảm giác được sẻ chia những suy nghĩ sau khi xem xong, dù là với gia đình hay bạn bè.

Thế nhưng—chẳng có lấy một ai sẵn lòng xem "cái thứ đó" cùng tôi.

… Thật lòng mà nói, tôi cũng thấy hơi tò mò.

Nhưng sau khi xem xong, nếu không có ai để cùng bàn luận xem nó chán đến mức nào, tôi sẽ thấy bứt rứt không chịu nổi.

Chỉ chia sẻ lên mạng xã hội thôi thì cảm giác là không đủ đối với tôi…

“—Đến giờ rồi, đi thôi.”

“Ừm!”

Nói thực lòng, tôi có thể đi cùng bất cứ ai mà tôi biết.

Thậm chí là một "nạn nhân" tình cờ của Ayanon cũng được.

Đúng vậy.

Những người sẵn lòng xem "loại phim đó" vốn cực kỳ hiếm.

Với tâm thế nhẹ nhõm đó, tôi đã đi theo cậu ta—

Hoặc ít nhất là tôi đã từng nghĩ đơn giản như vậy.

 

“Cảm ơn nhé, tớ rất sẵn lòng nếu cậu thấy ổn.”

“Dĩ nhiên rồi! Lần tới tớ sẽ mang sang cho~! Bye-bye~!”

Vẫy tay chào tạm biệt cậu ta, tôi đi bộ về phía nhà ga.

Lên tàu—và cuối cùng cũng về đến nhà.

“A…”

Cơ thể tôi khẽ run lên.

“Vui—vui quá đi mất…”

Tôi vô thức thốt lên thành lời.

Khoảng thời gian bên cạnh cậu ta thực sự rất phấn khích.

Việc cùng nhau "ném đá" không thương tiếc bộ phim địa ngục đó thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời.

Toumachi-kun phản hồi tôi không một chút do dự. Thực tế là chúng tôi càng nói lại càng thấy hợp nhau và hào hứng hơn bao giờ hết.

Trên tất cả.

Ánh mắt chân thành và đầy nhiệt huyết mà cậu ta dành cho phim ảnh thực sự đã để lại ấn tượng mạnh trong tôi.

Cậu ta thậm chí còn nhắc đến chuyện đi mua tiểu thuyết gốc ngay trên đường về, và dĩ nhiên, chúng tôi còn có thể thảo luận say sưa về cả phim ○×Cure nữa.

Mọi thứ ở cậu ta đều toát lên vẻ tràn đầy đam mê.

Thật khó để không thấy vui khi được trò chuyện với một người như thế.

Dù sao thì, tôi cũng là một kẻ cuồng phim ảnh mà.

“Đồ ăn cũng ngon nữa chứ…”

Tôi đã hơi nghịch ngợm một chút khi cứ nằng nặc đòi bàn luận cho bằng được, nhưng cậu ta đã dẫn tôi đến một quán ăn rất tuyệt.

Nhưng mà.

[――“Tớ xin lỗi nhé, Toumachi-kun… vì đã làm phiền cậu ngay trước giờ chiếu. Cậu có kịp giờ không?”――]

[――“!”――]

Lúc đó, phản ứng của cậu ta rõ ràng như ban ngày vậy.

Cậu ta cứ tránh ánh mắt của chúng tôi và trông có vẻ bồn chồn mỗi khi trò chuyện.

Với một Ayanon trong bộ trang phục nổi bật như thế, điều này cũng dễ hiểu thôi.

Mọi chuyện đã rõ mười mươi.

…Chắc chắn là cậu ta thích Ayanon. Chỉ là—

[――“À-ừm, trùng hợp thật đấy”――]

[――“Xin lỗi… Cậu là ai vậy?”――]

Cậu ta của bây giờ trông khác hẳn so với lúc đó.

Có phải chỉ là do màu tóc không? Không, còn có thứ gì đó mang tính bản chất hơn thế…

“Ugh…”

Mình nên làm gì đây?

Nếu cậu ta thích Ayanon, mình chẳng muốn kết bạn sâu đậm với cậu ta chút nào.

…Bởi vì. Tôi không thể ngăn mình nhớ lại quá khứ với những người bạn nam "từng là" bạn.

[――“Cậu cho tớ xin thông tin liên lạc của Kisaragi-san được không?”――]

[――“Kisaragi-san thường làm gì vào ngày nghỉ thế?”――]

[――“Hỏi giúp tớ xem Kisaragi-san có bạn trai chưa nhé”――]

“…Phù.”

Tôi nhớ lại cả rồi.

Tất cả những gã tiếp cận tôi và cố tỏ ra thân thiết đều luôn miệng hỏi về "cô ấy".

Những cuộc trò chuyện, những buổi đi chơi… mọi thứ chỉ là bàn đạp để họ tiếp cận Ayanon mà thôi.

Lỡ như cậu ta cũng như vậy thì sao?

Lỡ như việc nói chuyện với tôi chỉ là "đường vòng" để cậu ta đến gần cô ấy hơn?

…Không đâu.

Có lẽ tôi đang mắc chứng hoang tưởng và mất lòng tin vào con người quá mức rồi.

“Nhưng mà…”

Nếu có thể cùng bàn luận về những thứ tôi yêu với sự nhiệt huyết đến nhường ấy.

Tôi không thể thôi nghĩ về chuyện đó.

Tôi thực sự muốn kết bạn với cậu ta. Muốn nói chuyện nhiều hơn về những tác phẩm sáng tạo.

Không chỉ là phim ảnh. Cả manga, và anime nữa.

“…Hình như cậu ta sống cùng khu với mình.”

Tôi lẩm bẩm.

Chủ nhật vừa rồi, cậu ta đã ở công viên tập thể dục.

Có lẽ cậu ta sẽ lại xuất hiện thôi.

“Nếu gặp lại, mình sẽ chủ động bắt chuyện tiếp—phải rồi…”

Nhịp tim tôi chợt tăng nhanh hơn một chút.

Đã lâu lắm rồi, tôi mới cảm thấy muốn làm bạn với một người con trai đến thế.

Dù cho cậu ta có hơi lập dị, với cái mái tóc cầu vồng chẳng giống ai đó.

Nhưng chuyện đó cũng chẳng sao cả.

“Hy vọng là… cậu ta không thích Ayanon…”

Tôi thở dài và lẩm bẩm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!