I’m Going To Change At A Low-Priced

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Hai ngày dài nhất cuộc đời - Chương 16: Những cuộc gặp gỡ mới

Chương 16: Những cuộc gặp gỡ mới

“Phù~! Chúng ta đã nói chuyện nhiều thật đấy!”

“Ừ, đúng là hơi bị nhiều quá mức bình thường.”

Chúng tôi rời khỏi nhà hàng Ấn Độ.

Lúc này đã quá 5 giờ chiều.

Những quan điểm của cô ấy về cả bộ phim lẫn chương trình truyền hình đều rất sâu sắc

Hơn hết, tôi không thể ngờ mình lại có thể tận hưởng việc thảo luận về cùng một bộ phim đến thế. Ngay cả trải nghiệm "địa ngục" kia giờ nghĩ lại cũng thấy có vẻ ổn… chắc là vậy.

“Tớ định đi mua cuốn tiểu thuyết gốc đây. Có lẽ chúng ta chia tay tại đây thôi.”

“Ê… cậu đáng nể thật đấy Toumachi-kun. Cậu chịu chơi đến mức đó luôn à?”

“Tớ thấy sẽ thật đáng tiếc nếu câu chuyện gốc cũng kết thúc một cách tệ hại như thế, với lại tớ cũng thấy tò mò nữa.”

“Haha, ừ thì, đúng là vậy thật.”

Ánh hoàng hôn đổ bóng lên người Hatsune-san.

Chúng tôi đang trò chuyện bình thường như thế này, nhưng nếu tôi kể chuyện này cho chính mình trong quá khứ, chắc chắn cái thằng "tôi" của ngày xưa sẽ không đời nào tin nổi.

“Vậy nhé, chào—”

“…Này, lần tới, tớ có thể cho cậu mượn vài đĩa DVD ở nhà tớ được không?”

“Hả?”

“Thì, đi xem rạp ba lần liên tiếp chắc là cũng 'đau ví' rồi. Nhà tớ ai cũng mê phim nên có nhiều đĩa DVD lắm.”

Cô ấy nói vậy. …Đây là thật sao? Tôi thực sự đang ở trong tình huống được một cô gái cho mượn đĩa DVD sao?

“Nếu Hatsune-san thấy không phiền thì tớ rất sẵn lòng.”

“Dĩ nhiên rồi! Lần tới tôi sẽ mang đi cho~! Bye-bye~!”

Với một nụ cười rạng rỡ, Hatsune-san vẫy tay chào tạm biệt.

Trời ạ, cứ đà này không khéo mình lại thích cô ấy mất (đúng là gã khờ mộng mơ).

…Thôi, đi mua sách đã.

***

Câu lạc bộ Sách KumaKuma

Tại nhà ga.

Ở đây có một hiệu sách lớn, nên tôi ghé qua luôn.

Vốn dĩ tôi cũng đã định đến đây để gom một ít sách liên quan đến các sở thích mới của mình.

【Nhập môn Ẩm thực Ấn Độ】

【Hướng dẫn học Nhảy】

【100 mẫu Origami】

【Con đường trở thành Barista chuyên nghiệp】

【Tiểu thuyết nguyên tác của các phim Live-action】

“Ugh…”

Năm cuốn sách là một gánh nặng đúng nghĩa đen.

Chính tôi cũng nhận ra đống sở thích này chẳng có tí liên kết nào với nhau cả.

Nhưng đành chịu thôi; tất cả là vì một "tôi" hoàn toàn mới mà.

“…Làm ơn tính tiền giúp tôi.”

“Á…!”

Tôi mang chồng sách đặt lên quầy thu ngân.

Tiếng "thình" khô khốc khi chồng sách nặng nề hạ cánh là không thể lẫn vào đâu được.

Ngay lúc đó, tôi nhận thấy cô nhân viên trước mặt khẽ thốt lên một tiếng nhỏ.

“?”

“Ồ.”

Là Kabura-san. Tôi nhận ra cô ấy ngay nhờ phần tóc mái dài che khuất mắt. Hóa ra cô ấy làm thêm ở đây sao?

“Để mình… tính tiền cho…”

Bàn tay cô ấy run rẩy thấy rõ khi quét mã đống sách.

…Căng thẳng đến thế cơ à!

Đây là lần đầu tiên tôi thấy mặt trái của "đặc điểm nhận dạng" bảy sắc cầu vồng này.

Tôi vốn chỉ là một kẻ hướng nội lầm lì, nên cô ấy cứ việc coi thường tôi nếu muốn.

“…Tổng cộng của cậu là 7.191 yên.”

“À, vâng.”

Tất nhiên, đó là một con số cần phải thối lại tiền thừa.

Làm ơn đi—ôi không.

Tôi chỉ còn mỗi tờ 10.000 yên (tình huống tệ nhất luôn).

Tôi đã xài sạch mấy tờ 1.000 yên và tiền lẻ ở nhà hàng Ấn Độ rồi.

…Có lẽ mình nên lấy hết can đảm để mở lời. Dù sao thì mình cũng vừa mới đi ăn với một cô bạn cùng lớp xong mà…!

“Gửi cậu tờ 10.000 yên.”

“Xin lỗi nhé Kabura-san. Tớ lại làm phiền cậu rồi.”

“!?”

“Hả…”

Sao lại ngạc nhiên thế? Chúng ta là bạn cùng lớp mà.

Ôi, cậu quên rồi sao? Cậu không thấy cái màu tóc nổi bần bật này à?

“…Tiền thừa của cậu là 6.000 yên và 809 yên.”

“Này, cảm ơn nhé, nhưng tiền thừa bị sai rồi.”

“A…”

“Tớ trả lại 4.000 yên đây.”

Sự run rẩy của cô ấy đã giảm bớt vào lúc cuối.

Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc cô ấy thối nhầm tiền cho khách mất.

Tôi nhận thấy tấm thẻ tên ghi chữ “Thực tập sinh” trên đồng phục của cô ấy.

Thảo nào cô ấy chưa quen việc.

“…G-Gửi cậu này…”

Tôi nhận lấy túi giấy được đưa sang.

Cô ấy rất lầm lì trong lớp và không mấy khi trò chuyện với bạn bè.

Giờ nghỉ cô ấy cũng chỉ ở trong thư viện. Nhìn vào đó, chúng tôi có rất nhiều điểm chung.

“Lúc đầu sẽ khó khăn đấy, nhưng rồi cậu sẽ ổn thôi.”

“…!”

Tôi không nói rằng cô ấy cũng giống như tôi ở "đáy xã hội", nhưng nhìn cô ấy, tôi bỗng muốn cổ vũ một chút.

Tôi cũng đã từng rất lo lắng khi lần đầu dùng máy đóng thùng dưa chuột (cái cảm giác của một công nhân nhà máy).

Nhưng rồi cũng quen thôi. Lao động chân tay thường sẽ trở nên dễ dàng hơn khi ta làm đủ nhiều.

“Cố gắng làm việc nhé.”

Tôi nói vậy rồi rời khỏi quầy.

Trên chuyến tàu về nhà, tôi sẽ bắt đầu "cày" đống sách này ngay lập tức.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!