I’m Going To Change At A Low-Priced

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Hai ngày dài nhất cuộc đời - Chương 12: Kẻ khả nghi (Cú ném thẳng)

Chương 12: Kẻ khả nghi (Cú ném thẳng)

“Cố lênnn—!!!”

“Đừng thua nhé—!!”

“Bieeeeeeeee!!”

“…”

9 giờ sáng. Tại rạp chiếu phim.

Trên màn ảnh, các nhân vật hoạt hình trong những bộ trang phục idol lộng lẫy đang chiến đấu với kẻ thù.

Ngay từ đầu cảnh chiến đấu, tiếng hò hét của lũ trẻ đã vang dội khắp phòng vé.

Hóa ra với những loại phim như thế này, việc nói chuyện và hò hét là hoàn toàn được phép. Trước đây tôi chưa từng biết điều đó.

Trong ấn tượng của tôi, rạp phim luôn phải là nơi giữ im lặng tuyệt đối.

“Lên đi lên đi lên đi!!!”

“Đừng thua nhé, ○×! Đừng thua nhé, ○×!!”

“Chúng tôi luôn ở bên các bạn—!!!”

Dù vậy, việc những “người trưởng thành” (các ông chú) cũng gào thét theo thế kia liệu có ổn không nhỉ?

Mà thôi, thấy lũ trẻ cũng đang hưởng ứng nhiệt tình cùng họ nên chắc cũng chẳng sao, nhưng mà…

…Thật ức chế khi phải thừa nhận, nhưng thành thực mà nói, bộ phim này hào hứng kinh khủng. Đừng bao giờ coi thường phim thiếu nhi.

Các nhân vật trên màn ảnh đang bị đẩy vào một tình cảnh cực kỳ bi đát. Đồng đội cũ đều bị tẩy não và sa ngã vào bóng tối. Nhân vật chính không thể ra tay, thời gian cứ thế trôi đi trong vô vọng. Tất cả đồng minh đều bị bắt giữ, và dĩ nhiên, cũng bị "hắc hóa" nốt.

Nhưng ngay lúc này, nhân vật chính đã thức tỉnh.

Hạ quyết tâm đánh bại chính những người bạn của mình dưới ngọn cờ chính nghĩa. Một mình đối đầu với thế trận áp đảo 1 chọi 5.

Đó là lý do tại sao—

“Cố lênnn—! (Lũ trẻ)”

“Đừng thua nhé…!! (Lũ trẻ)”

“Tiến lên, chúng tôi sẽ chiến đấu cùng bạn!!! (Các ông chú)”

“Cố lênnn—!! (Tôi)”

Giây phút này, cả rạp phim như đã hòa làm một.

“…Vui thật đấy…”

Tôi thở không ra hơi nhưng lòng đầy thỏa mãn.

Phân đoạn tiếp theo, kể về cuộc sống thường ngày sau khi các đồng đội đã thoát khỏi vòng vây tẩy não, cũng tuyệt vời không kém.

Những cảnh cả hội cùng nhau nấu ăn trông thật ấm cúng. Nó hay đến mức suýt chút nữa là tôi đã bật khóc (vì quá hạnh phúc).

Nhịp phim quá xuất sắc.

☆ Đánh giá: 10/5 sao (vượt mọi thang đo).

“Hàaa…”

Phần credits cuối phim kết thúc khá nhanh.

Khi màn hình tối dần và ánh đèn trong rạp bừng sáng, tôi bỗng thấy lòng mình dâng lên một nỗi hoài niệm khó tả.

Cảm giác cứ như vừa từ trong giấc mơ trở về với thực tại vậy—

“—!?”

Ngay khi định đứng dậy rời đi, tôi chợt nhận ra "ba người bọn họ" đã ở đó từ lúc nào không hay.

Theo bản năng, tôi cúi gầm mặt xuống và nép chặt người vào ghế ngồi.

“Hàa~ vui quá đi mất, Kanon-chan nhỉ. Ayanon cũng đã vất vả rồi.”

“Dạ!”

“Tớ kiệt sức luôn rồi đây này…”

Kisaragi-san, Hatsune-san, và một người nữa… một đứa trẻ trạc tuổi đám nhóc xung quanh.

Kisaragi-san diện một bộ thường phục cực kỳ dễ thương, khác hẳn với vẻ ngoài khi mặc đồng phục trường.

Hatsune-san, giờ đang khoác một chiếc áo khoác da, trông nữ tính hơn hẳn so với bộ đồ thể thao hồi sáng—

Nhưng giờ không phải lúc để chìm đắm trong việc ngắm nhìn mỹ nhân!

Tại sao họ lại ở đây!?

Không, đó phải là câu của tôi mới đúng!

Hỏng rồi. Sự hiện diện của mình tuyệt đối không được để bị phát hiện.

Lúc vào rạp vì tối quá nên tôi không để ý.

Họ ở đây từ khi nào—Không, chắc chắn họ đã ngồi đó trước khi tôi đến rồi!

Vậy thì ổn! Phải làm gì đây? Làm gì đây—trốn đi? Hay là chạy?

Không, trốn vào mắt à? Chuồn lẹ là lựa chọn duy nhất!

“—”

Tôi nhanh chóng vơ lấy đồ đạc của mình và tháo chạy.

Tôi liếc nhìn ba người họ—tốt rồi. Họ đi cùng trẻ con nên chắc chắn sẽ còn nán lại lâu hơn. Mình có thể tẩu thoát êm đẹp mà không gặp vấn đề gì.

“Được rồi…”

Tôi vứt rác rồi rời khỏi rạp—thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Thậm chí còn chưa đầy một phút.

Cho dù sau này họ có bắt gặp tôi ở đây, họ cũng sẽ chẳng bao giờ mảy may nghi ngờ việc tôi đã ngồi xem cái bộ phim này.

Nhiệm vụ hoàn tất. Quá hoàn hảo, mình đúng là thiên tài mà… (đang sướng âm ỉ).

“…Có chuyện gì thế, Momo-chan?”

“Hửm? chị chỉ đang tự hỏi không biết cậu ta có đang nghĩ rằng mình chưa bị phát hiện hay không thôi—”

“? Cậu đang nói gì thế?”

“Chị đang nói gì vậy ạ?”

“E hì, không có gì đâu. Kanon-chan thấy vui không?”

“Dạ vui lắm!”

“Ôi, đáng yêu quá đi mất, chị yêu em!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!