I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 34 - Món quà dành tặng Hiyori

Chương 34 - Món quà dành tặng Hiyori

Món quà dành tặng Hiyori

Dù việc đụng mặt Kouma có hơi ngoài dự kiện và làm bầu không khí trở nên khó xử nhưng buổi hẹn hò của tôi với Hiyori vẫn diễn ra suôn sẻ và khá vui.

Bọn tôi đi tàu đến trung tâm mua sắm rồi hướng thẳng tới rạp chiếu phim như đã định. Bộ phim quả thật rất tuyệt vời, rất xứng đáng với danh tiếng của nó. Sau khi xem phim thì bọn tôi cùng nhau ăn nhẹ và bàn luận về nó trong một quán cafe gần đó.

Vì nó là phim trinh thám nên bọn tôi cố thảo luận về những cảnh và tình tiết mình thích mà không vô tình spoil cho những người ngồi gần đó. Rồi bông dưng Hiyori khựng lại, nhìn chầm chầm vào tôi và khẽ cười:

“Nghĩ lại thì, hình như đây là lần đầu tớ thấy Yuusuke-kun mặc thường phục như này đó. Dù có thấy cậu mặc đồ ở nhà nhiều rồi mà đây là lần đầu tớ thấy đồ đi chơi của cậu đó__ủa khoan! Là lần thứ hai rồi mới đúng chứ!”

“Phải, lần đầu là khi tớ mời cậu ăn hamburger ấy, lúc đó tớ cũng mặc thường phục mà.”

“Thú thực là lúc đó tớ không để ý lắm….Mà dù sao thì, bộ đồ trông hợp với cậu lắm, trông rất sắc sảo với phong cách!”

“C-Cảm ơn cậu… Tớ không thường hay được con gái khen như vậy nên là có hơi xấu hổ thật đó.”

Tôi chưa từng nghĩ mình là một con người sành điệu, và bộ đồ hôm nay tôi mặc cũng không phải dạng cầu kì gì, nhưng ít nhất trông tôi vẫn đủ ổn để đứng cạnh một cô gái mà không khiến cô ấy thấy khó xử.

Tôi mặc một chiếc áo khoác đen bình thường bên ngoài áo hoodie trắng. Phía dưới thì tôi chọn một chiếc quần jean xám cùng đôi giày thể đơn giản, không có gì quá đặc sắc. Dù sao thì qua được bài kiểm tra thời trang của cô nàng khiến tôi cũng nhẹ nhõm phần nào.

“Tớ nghĩ Hiyori-san hôm nay trông cũng rất đẹp, bộ đồ hợp với cậu lắm.”

“Ahaha! Tớ vui lắm!”

Cố hơi đỏ mặt đáp lại. Đó hoàn toàn là những lời thật lòng mà tôi muốn thốt ra ngay từ khi vừa thấy cô rồi chứ không phải chỉ đáp lại để xã giao đâu.

Hôm nay co nàng diện một chiếc áo tunic có phần ren xuyên thấu dọc theo tay áo và gấu váy. Họa tiết mang nét dân tộc tinh tế, tạo vẻ quyến rũ nhưng không quá phô trương, và phối cùng quần short màu nâu nhạt. Bộ đồ có hơi lộ nhiều da thịt hơn tôi nghĩ nên tôi có hơi bối rối không biết phải nhìn vào đâu.

“Bộ này là một trong mấy bộ tớ thích nhất đó! Nó rất tuyệt vì có phần áo che được cái mông ngoại cỡ này, nhưng bù lại nhược điểm duy nhất là phải buộc nó ở đây như này, không thì vạt áo sẽ xòe ra và làm tớ trông hơi mũm mỉm”

“Ồ, ra đó là vấn đề, có vòng một lớn cũng khổ quá nhỉ?”

“Phải! Phải! Chính nó! Tớ thậm chí còn chẳng muốn để nó lộ thế này đâu, mà mặc quần áo nào lên nó cũng thành thế này….”

Hiyori kéo nhẹ sợi dây dưới ngực để cho tôi thấy cách mà cô điều chỉnh dáng áo và tôi cũng gật đầu ra vẻ thấu hiểu. Bằng cách nào đó tôi có thể thấu hiệu được nổi khổ của mấy cô nàng có thân hình nở nang, đặc biệt là ở vòng 1 và vòng 3. Dù vậy, tôi vẫn đang ngắm nhìn và nghĩ cô nàng trước mắt mình thật dễ thương, cô cũng khẽ mỉm cười thẹn thùng khi bắt gặp ánh mắt đang nhìn chằm chằm của tôi.

“Này…Cậu nhìn nhiều quá rồi đó! Dù điều hòa vẫn đang bật nhưng mà tớ thấy hơi nóng rồi…”

“Oh, xin lỗi, xin lỗi…”

“…Tớ không bận tâm đâu, mà tớ khá vui vì cậu khen tớ dễ thương đó.”

Từng câu từ của cô nàng đang khiến lòng ngực tôi nóng lên, giờ thì tới lượt tôi là người xấu hổ. Hễ nghĩ đến việc hôm nay cô ăn diện như vầy là vì mình thì nổi xấu hổ đan xen vui sướng cứ cuộn trào trong tôi. Rồi Hiyori lên tiếng như để xua tan bầu không khí ngọt ngào sến súa này:

“Vậy thì…ờm…giờ ta làm gì đây? Có nơi nào cậu muốn đi không?”

“Hả? Ờm… Tớ có hơi tò mò với tiểu thuyết gốc của bộ phim lúc nãy nên chắc là ta ghé qua hiệu sách thử ha?”

“Nghe hay đấy! Hình như còn mấy bộ khác cùng series nữa, mà chắc sẽ có cả bản manga đó, cùng đi xem thử nào!”

Lên kế hoạch xong, tôi uống nhanh cho xong phần cafe của mình. Dù tôi không dùng quá nhiều sữa hay siro mà nó vẫn ngọt một cách kỳ lạ. Xong chúng tôi cùng nhau rời quán và hướng tới hiệu sách trong trung tâm mua sắm. Nhưng trên đường đi có một thứ đã thu hút ánh mắt của tôi.

“Ồ, nhìn cái này đi…”

“Hửm? Có chuyện gì vậy, Yuusuke-kun?”

Hiyori cũng khựng lại, nhìn theo ánh mắt của tôi về phía một quầy trưng bày và thắc mắc:

“Phụ kiện tóc sao? Có chuyện gì với chúng à?”

“Chúng làm tớ nhớ tới những gì cậu nói sáng nay rằng tóc cậu đang dài ra, đúng không?”

“Ồ….!”

Tôi bỗng nhớ tới chuyện lúc sáng Hiyori có nói tóc mình khá dài rồi và cô nàng phân vân không biết nên cắt nó đi hay cứ thế mà nuôi tóc dài nữa. Nghĩ vậy, tôi liếc nhìn kệ hàng đầy rẫy dây và chun buộc tóc, chúng có vẻ là giải pháp rất hợp lý lúc này.

“À thì, tớ đang nghĩ biết đâu dùng những thứ này có thể giúp cậu thay đổi phong cách một chút.”

“Câu nói phải! Tớ nghĩ nó là một lựa chọn hay đó!”

Dù tôi không am hiểu lắm về kiểu tóc hay phụ kiện tóc nhưng có vẻ Hiyori cũng thích ý tưởng này. Sau khi liếc nhìn một lượt qua kệ trưng bày, cô này quay sang nhìn tôi với nụ cười tinh nghịch.

“Vậy sao cậu không giúp tớ chọn một cái mà cậu cho là hợp với tớ nhất đi?”

“H-Hả!? Tớ chọn á?”

“Phải, cậu chọn đi.”

Đột nhiên bị đặt vào tình huống thế này khiến tôi không khỏi lo lắng. Được giao một trọng trách to lớn thế nên đầu óc tôi cứ quay cuồng khi ngó sang kệ hàng.

“Không nên quá sặc sỡ…. Mà đơn giản quá cũng không tốt…”

“…Fuufuu~~”

Khi đang tự lẩm bẩm cố chọn một cái cho phù hợp, tôi có thể cảm nhận rõ Hiyori đang quan sát mình với vẻ thích thú, điều đó khiến tôi trở nên căng thẳng hơn nữa.

“Được rồi, cái này có vẻ được này!”

“Ồ, cậu chọn được rồi à? Cho tớ xem với~!”

Sau một lúc ngẫm nghĩ, tôi cầm lên chiếc dây buộc tóc màu vàng đơn giản và hộp đưa cho Hiyori xem thử, rồi cô nàng mỉm cười, nghiêng đầu hỏi:

“Vậy đây là lựa chọn của Yuusuke-kun hở? Sao cậu lại chọn nó vậy?”

“…Tớ muốn chọn một cái không quá lòe lẹt mà còn phải hợp với phong cách của cậu nữa. Màu vàng như này khá tươi sáng và trông sẽ rất hoàn hảo với cậu mà đúng không?”

“Ra đó là lý do nhỉ? Tớ cứ tưởng cậu chọn nó vì nó cùng màu với đồ lót tớ mặc hôm qua chứ!”

“Hảaa!?”

Lời cô nói làm tôi không khỏi bật cười thành tiếng. Tôi tự hỏi liệu mình chọn màu vàng có phải là do hình ảnh đó đã hằng quá sâu trong tâm trí mình không…Nhưng khi tôi định chọn màu khác thì Hiyori đã ngăn lại.

“Được rồi! Mình sẽ mua cái này!”

“Chờ đã! Nhân dịp đặc biệt này hãy để tớ mua nó cho cậu!”

“Thiêt á? Như vậy ổn chứ?”

“Nó cũng không đắt lắm, mà dù sao thì việc này cũng là ý của tớ mà. Nên là….ừm…là như vậy đó.”

Tôi cố vắt óc tìm cớ để biến nó thành một món quà, nhưng có vẻ Hiyori cũng đã vui vẻ chấp nhận nó. Tôi nhận hai chiếc dây buộc tóc từ tay Hiyori, mang đi thanh toán và trao lại cô nàng sau khi đã gói chúng một cách đẹp đẽ.

“Cảm ơn cậu! Tớ vui lắm!”

“Haha…nó cũng chẳng phải thứ gì lớn lao cả…với tớ cũng không nghĩ mắt thẩm mĩ của mình tốt lắm…”

“Không đâu! Tớ thật sự rất thích nó!”

Hiyori ôm chặt chiếc túi đựng quà vào ngực và mỉm cười. Khi tôi ngắm nhìn cô nàng tận hưởng niềm vui, rồi cô tiếp tục nói với đôi mắt vẫn đang nhắm nghiền.

“Bởi vì đây là món quà cậu đã tận tâm suy nghĩ để chọn cho riêng mình mà? Đúng không? Tớ vui vì cậu đã đặt nhiều tâm huyết vào nó như vậy, hơn hẳn giá trị vật chất.”

Nói xong, Hiyori siết chặt chiếc túi hơn nữa. Trong khi tôi cảm thấy một luồng xấu hổ đang dần trào, cô mở mắt ra và ngước nhìn tôi với nụ cười rạng rỡ.

“Vậy nên, cảm ơn cậu nhé, tớ sẽ trân trọng món quà này!”

“…Mình cũng rất vui khi cậu thích nó như vậy, Hiyori-san.”

Do đang hơi bối rối nên đó là tất cả những gì tôi có thể nói vào lúc đó, nhưng cảm xúc chân thành thì hoàn toàn là thật. Tôi thấy khá tự hào về bản thân vì đã có thể làm cho Hiyori nở nụ cười hạnh phúc như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!