I won't Allow You to Have a Romantic Comedy With Someone Else

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 05 LN ( Đã hoàn thành ) - Interlude 2

Sau giờ ăn nhẹ, mọi người rời khỏi phòng khách. Tôi cũng định quay về phòng nghỉ giọng thì Hanabishi-kun gọi lại.

“Miyauchi-san, chúng ta nói chuyện thật lòng một chút được không?”

“Về chuyện gì?”

“Tớ hiểu là cậu đang muốn trút giận lên tớ, nhưng với tư cách là thành viên cùng ban nhạc, tớ mong chúng ta có thể hòa hợp hơn một chút.”

“Cậu đang hiểu lầm à? Tớ chẳng có cảm xúc gì đặc biệt với cậu cả, Hanabishi-kun.”

“Ít nhất thì cho tớ xin lỗi đi.”

“…..”

Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện riêng với Hanabishi-kun kể từ buổi lễ bế giảng năm nhất.

“Tớ vẫn hối hận về chuyện khi đó, lúc tớ thấy cậu khóc trong hành lang và lại gần.”

“Chuyện cũ rồi,” tôi đáp, cố tỏ ra dửng dưng.

“Nếu tớ không khuyến khích, có lẽ cậu đã chẳng đi tỏ tình với Sena-chan, đúng không?”

Sau lễ bế giảng, tôi nhìn thấy SumiSumi tỏ tình với YorYor dưới cây anh đào nổi tiếng sau trường — một nơi được biết đến là chỗ tỏ tình linh thiêng.

Khi YorYor bất ngờ bỏ chạy, tôi bị cuốn theo cảm xúc, ngồi sụp xuống hành lang, hoảng loạn. Hanabishi-kun tình cờ đi ngang qua.

“Cậu ổn chứ? Trông như sắp khóc vậy. Nếu muốn nói chuyện, tớ nghe đây,” cậu ấy nói, đưa cho tôi một chiếc khăn tay.

Tôi kể rằng mình vừa thấy người mình thích tỏ tình với một cô gái dưới gốc anh đào, nhưng cô gái đó đã bỏ chạy.

“Nếu vậy thì cậu vẫn còn cơ hội mà. Tớ khuyên nên lấy hết can đảm mà tỏ tình đi.”

Tôi nghe theo và tỏ tình với SumiSumi vào kỳ nghỉ xuân.

“Cho dù tớ không tỏ tình, SumiSumi và YorYor vẫn sẽ đến với nhau thôi. Lời xin lỗi của cậu chẳng thay đổi được gì cả, nên đừng bận tâm — tớ không giận cậu đâu.” Khi ấy, SumiSumi nhìn tôi bằng vẻ mặt đau lòng nhưng trả lời rất chân thành. Tôi đã không thể chịu nổi ý nghĩ mất cậu ấy hoàn toàn, nên đã xin được làm bạn. Giờ nghĩ lại, thật xấu hổ khi mình lại bấu víu vào lòng tốt của người ta như vậy.

Sau khi thất tình, đầu óc tôi chẳng còn tỉnh táo nữa. Nhưng Sena Kisumi là kiểu người dù tôi có nói gì đi nữa, cậu ấy vẫn đối xử như bình thường.

“Nhưng Hanabishi-kun này, sao cậu biết tớ bị từ chối? Tớ đâu kể với ai.”

“Không khó để nhận ra đâu. Mỗi lần đi ngang, cậu đều tránh nhìn tớ.”

“Thế sao cậu đoán được người đó là SumiSumi?”

“Từ lúc chúng ta cùng tập trong R-inks, tớ đã có linh cảm rồi.”

“Cậu quan sát con gái kỹ thật đấy. Bảo sao được nhiều người thích.”

“Thật ra tớ cũng bị người mình thích từ chối rồi.”

“Ra là bị Asaki-chan từ chối nên cậu hiểu cảm giác của tớ hả?”

“Đại khái thế,” Hanabishi nhún vai. “Mà cậu có biết cây anh đào sau trường trở thành nơi tỏ tình nổi tiếng từ bao giờ không?”

Câu hỏi ấy như lôi tôi ngược về quá khứ.

“Không rõ nữa. Chẳng phải từ trước giờ vẫn thế sao?”

“Thật ra mới vài năm gần đây thôi. Anh trai tớ từng tỏ tình với chị của Arisaka-san ở đó — và bị từ chối.”

“Hả, sao cơ?”

Câu chuyện của Hanabishi-kun nghe thật khó tin.

“Ban đầu nó không phải là nơi tỏ tình thành công đâu. Nhưng lời đồn lan ra, câu chuyện bị bóp méo, và rồi nó trở thành điểm tỏ tình nổi tiếng như bây giờ.”

“Vì chị của YorYor từng là chủ tịch hội học sinh huyền thoại, có lẽ ai đó đã thấy họ và truyền miệng lại.”

Arisaka Aria cũng quyến rũ và hoạt bát chẳng kém gì YorYor. Chị ấy rất được yêu mến và từng nhận vô số lời tỏ tình. Dễ hiểu khi người khác muốn bắt chước và hy vọng có kết quả tương tự.

Tình yêu luôn là một phần không thể tách rời của thời học sinh.

“Khi cậu nói cô gái đó bỏ chạy, tớ thực sự nghĩ cậu có cơ hội,” Hanabishi-kun nói. Cậu ấy vốn là người tốt bụng, có lẽ khi ấy cũng chỉ khuyên tôi với ý tốt mà thôi.

“—Dù vậy, hai người đó vốn dĩ là định mệnh của nhau,” tôi khẽ mỉm cười.

“Ừ, nhìn họ, tớ cũng nghĩ vậy. Tớ mong Sena-chan và Arisaka-san sẽ luôn hạnh phúc bên nhau.”

“Lần đầu tiên chúng ta đồng ý với nhau đấy.”

Lúc đó, tôi mới có thể nhìn thẳng vào mắt Hanabishi-kun.

“Thực ra cũng dễ hiểu thôi. Tớ lùn, hơi kỳ lạ, và chẳng có nét gì khiến con trai chú ý cả.”

“Miyauchi-san, cậu là một cô gái đáng mến mà. Có thể hơi dè dặt, nhưng cậu mạnh mẽ, tốt bụng, và cách thể hiện riêng của cậu rất đặc biệt.”

“Cậu khen khéo thật. Làm người nổi tiếng chắc mệt lắm nhỉ.”

“Tớ biết rõ mình nông cạn mà. Tớ không giỏi bộc lộ cảm xúc mãnh liệt. Đó là điều Mimei từng nhận ra nhờ sự tinh ý của cô ấy. Cô ấy cũng thấy rằng cậu sợ bộc lộ cảm xúc thật. Tớ nói đúng không?”

Hanabishi-kun đưa tay vuốt tóc.

“Coi như đây là cơ hội đi. Hay là chúng ta biến những điều Mimei nói thành cuộc thi xem ai vượt qua được trước?”

“Ý cậu là sao?”

“Buổi phát trực tiếp tối nay. Tớ sẽ dồn hết nỗi thất tình vào phần trống của mình. Cậu có thể trút mọi bực bội với tớ vào giọng hát.”

“Nghe tiêu cực thật đấy.”

“Còn hơn là giữ trong lòng chứ? Biết đâu lại khiến buổi biểu diễn thú vị hơn.”

MeiMei cũng từng bảo tôi hãy hát mà

đừng kiềm chế.

Dù chỉ là một buổi phát sóng, nhưng có lẽ cậu ấy nói đúng — biết đâu sẽ vui hơn thật.