I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1498

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1166

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 368

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8177

WN - Chương 15 Cả hai trở nên khó xử

Sau đó, khi tôi về đến nhà, một lúc sau tôi nhận được tin nhắn Rine từ cô ấy. Tin nhắn chỉ có mỗi từ: [Xin lỗi]. Tôi hỏi tại sao cô ấy lại giận, nhưng cô ấy xem rồi không trả lời.

Cứ thế, năm ngày trôi qua. Đương nhiên là cô ấy cũng không gọi tôi ở trường, còn tôi thì không đủ can đảm để nhắn cho cô ấy liên tục.

Tôi đã nghĩ rằng ― à thì, mình lại quay về với cuộc sống như trước thôi. Nhưng cảm giác lại vô cùng bất an. Có lẽ do tôi thấy có lỗi vì đã khiến cô ấy khóc bằng lời của mình, vậy mà đến giờ tôi vẫn chẳng biết lý do. Và hơn hết… tôi đã bắt đầu cảm thấy vui. Tôi còn từng nghĩ có lẽ mình muốn kết bạn trở lại. Thế nên việc tôi lại trở thành người khiến cô ấy buồn ― khiến lòng tôi rất khó chịu và buồn bã.

“Ah.”

“…”

Khi tôi bước ra khỏi lớp, tôi suýt va vào Mizoguchi-san, người vừa từ nhà vệ sinh quay lại. Trước khi tôi kịp xin lỗi, cô ấy đã tránh sang một bên thật nhanh. Thay vì giận dữ, ánh mắt cô trông cô đơn… giống hệt tôi.

Chẳng lẽ chuyện tuần trước ― khi cô ấy bỏ về trong tức giận ― vẫn còn đè nặng trong lòng? Hay tôi chỉ quá tự tin mà thôi? Lẽ ra tôi nên chủ động trước? Tôi có đáng để đuổi theo cô ấy không? Có đáng để níu lấy cô ấy không? Cô ấy là gyaru xinh đẹp nhất lớp. Dù cô ấy có phớt lờ tôi, dù cả lớp có nhìn tôi như kẻ bám đuôi ― liệu một kẻ nhút nhát như tôi có thể làm được không?

Tôi có nhất thiết phải làm đến mức đó không? Bám lấy một người đã tự mình nổi giận bỏ về, rồi khi tôi hỏi lý do thì lại im lặng không trả lời ― liệu có ý nghĩa gì? Tôi thật sự đã nghĩ như vậy. Nhưng cảm giác tội lỗi và trống rỗng tôi nói lúc nãy vẫn không biến mất. Mỗi sáng trước khi đến trường, tôi đều quyết tâm sẽ nói chuyện với cô ấy, rồi đến lúc về nhà lại tự kiếm lý do bao biện cho sự hèn nhát của mình. Ngày nào cũng lặp lại như vậy.

Nhưng hôm nay sẽ khác.

Khi buổi điểm danh cuối giờ kết thúc, tôi bật dậy đầy khí thế. Cô ấy cũng đứng lên và có vẻ định đi về cùng Sonoda-san. Tôi muốn nói chuyện riêng với cô ấy, nhưng lại không thốt nổi.

Nếu nói một lần mà không được ― thì vậy là xong. Ít nhất tôi đã cố. Nghĩ vậy có lẽ sẽ dễ chịu hơn. Chỉ cần tôi không làm phiền người ta, bạn cùng lớp chắc sẽ không coi tôi như kẻ kỳ quặc. Tôi tự tát mình trong đầu và bước đi.

Đúng lúc đó ―

“Đợi chút.”

Gấu áo tôi bị kéo lại khiến tôi suýt khuỵu xuống. Khi quay lại, tôi thấy Doguchi-san.

“Này.” Cô đưa tôi một lon cà phê. Tôi nhận lấy, vừa nghĩ cứ như cảnh trong phim ấy. Lon nước lạnh buốt, phù hợp với lòng bàn tay đang nóng hầm hập của tôi. Dù mới vào đầu tháng Sáu mà trời đã nóng quá mức. Năm nay chắc sẽ còn nóng dữ dội hơn nữa.

“Để tớ trả.”

“Không cần. Tớ nhờ đến cậu là tớ hơi ích kỷ rồi.”

“…Tớ xin nhé.”

“Cậu chắc biết rồi, chuyện liên quan đến Seika.”

“Vâng.”

“Thực lòng thì, vì tớ luôn đứng về phía cậu ấy, nên cũng hơi khó chịu với cậu.”

Huhh!? Mình sắp bị bắt nạt hả? Hay là sẽ bị hội con gái top-caste ghét? Trước giờ tôi cũng từng sợ chuyện này, nhưng lần này có vẻ nghiêm trọng thật. Tệ nhất thì nghỉ học, lấy bằng bổ túc, rồi lên đại học… không, có khi khỏi đại học luôn mà tập trung làm đồ gỗ cũng được…

“Nhưng, thật ra thì, đứng từ góc độ của Kutsuzawa-kun, chuyện đó đúng là khó xử.”

…Hình như cuộc trò chuyện vẫn bình thường. Có lẽ tôi sẽ không bị đấm.

“Um, Douguchi-san biết rõ mọi chuyện ạ?”

“Biết chứ. Tụi tớ là bạn thân từ tiểu học. Cả lúc Seika bị bệnh tớ cũng biết.”

“…Bệnh?…”

Thật khó tưởng tượng ở con người Mizoguchi-san bây giờ. Lúc nào cũng tự tin, tươi tắn, tràn năng lượng…, dạo này thì chẳng còn.

Doguchi-san nhìn tôi không rời, ánh mắt nghiêm túc như đang tìm kiếm điều gì. Áp lực khiến tôi vô thức lùi lại một bước.

“Không gợi cho cậu điều gì sao?”

“Dù cậu nói vậy nhưng…”

Thú thật tôi chẳng hiểu ý cô ấy chút nào. Tôi tưởng cô sẽ kể về quá khứ của Mizoguchi-san, nhưng có vẻ cô ấy không tiếp tục.

“Này, Kutsuzawa-kun, cậu từng bị nói là hay quên chưa?”

“Chỉ gia đình tớ nói thôi. Tớ đâu có bạn.”

“À… xin lỗi nha.”

Dù có xin lỗi cũng…

“Thôi, vậy tự cậu hỏi trực tiếp Seika đi. Đây.”

Cô đưa tôi một tờ giấy ― là bản sao của một tấm bản đồ. 

“Chỗ khoanh đỏ là nhà Seika.”