I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 28

WN ( 1-100) - Chương 74 Hai điều cần chuẩn bị cho buổi hẹn hò ( Part 2 )

Chương 74 Hai điều cần chuẩn bị cho buổi hẹn hò ( Part 2 )

Trong vài ngày cho đến cuối tuần, cả tôi lẫn Seika-san đều có chút bồn chồn. Không phải là vì quá để tâm mà chúng tôi dành ít thời gian cho nhau hơn. Chúng tôi vẫn cùng nhau đi học rồi về nhà như thường lệ, vẫn ghé cùng siêu thị mua đồ ăn vặt, cho nhau xem bài thi đã được trả, rồi cùng tổng kết và ăn mừng. Nhưng ngay cả trong những lúc đó, tôi thỉnh thoảng vẫn nghĩ: “Cuối tuần này mình sẽ đi hẹn hò với cô ấy.” Tôi lại vô thức liếc nhìn góc nghiêng xinh đẹp của cô ấy. Hoặc ngược lại, tôi cảm nhận được ánh nhìn của cô ấy từ bên cạnh.

Trong khi trải qua những ngày như vậy, tôi âm thầm tiến hành công việc sau lưng : hoàn thiện bộ chuông trang trí nội thất.

Đầu tiên, tôi cắt phẳng phần trục phía dưới và phủ lớp sơn lót. Tôi sơn bề mặt đó rồi trộn thêm những viên sỏi làm từ nhựa để tái hiện mặt đường nhựa. Sau đó, tôi đặt lên trên các mô hình thu nhỏ của tôi, Seika-san và chiếc xe đạp Mizoguchi. Tôi cẩn thận chọn một khung có hình dáng gần giống chiếc xe thật, mua về rồi tô màu trong khi đối chiếu với đồ thật. Với những phần bị hỏng của xích và trục bánh, tôi dùng màu để tái hiện chi tiết lớp gỉ đỏ.

Tôi nặn các mô hình thu nhỏ của Seika-san và tôi bằng đất sét. Nhân tiện nói luôn, khi nặn phần ngực, tôi cảm thấy vô cùng áy náy vì đã làm theo tỉ lệ quá mức chân thực. Xin lỗi… có lẽ lòng bàn tay tôi vẫn còn nhớ.

Về bố cục của hai mô hình, tôi quyết định chọn tư thế Seika-san hơi khom người, hai tay đặt lên đầu gối, nhìn tôi đang sửa xích xe. Ban đầu tôi định làm cảnh tôi đỡ cô ấy lúc sắp ngã, nhưng vì tay tôi lại đang nắm cái giỏ xe nên trông giống như tôi đang cố trộm xe, thế là tôi bỏ phương án đó. Và kết quả là hình dạng hiện tại.

Sau tất cả những công đoạn ấy, cuối cùng tôi cũng hoàn thành được thứ khiến tôi hài lòng, vừa kịp thời hạn, vào tối thứ Năm.

Món đồ trang trí nội thất này được thiết kế sao cho phần trên và dưới của chiếc chuông được cố định như một vỏ sò mở, cho phép nhìn thấy bên trong bất cứ lúc nào. Ở phía dưới là chiếc xe đạp Mizoguchi bị hỏng và hai chúng tôi. Đây là một tác phẩm tái hiện lại hoàn cảnh khi đó. Tôi cẩn thận cất nó vào một hộp trong suốt.

Khi làm xong đến mức đó, tôi không kìm được mà giơ cao cả hai tay trong phòng và tự nói “Yosh!”. Cảm giác thành tựu cùng với sự mong chờ rằng cô ấy sẽ vui khiến tôi chẳng hiểu sao lại chạy vòng quanh phòng ba vòng.

“Cậu ấy sẽ vui chứ?”

Chiếc xe đạp đó đã gắn bó với gia đình Mizoguchi từ rất lâu, kể cả từ thời của mẹ cô ấy. Trong số tất cả những ký ức ấy, cảnh ngày chúng tôi gặp lại nhau là khoảnh khắc cô ấy lựa chọn. Đó là một vinh dự, và hẳn là vì cô ấy có tình cảm đặc biệt dành cho tôi. Để đáp lại những cảm xúc đó, tôi đã dốc toàn lực để tạo nên thứ này.

Sẽ ổn thôi. Nhất định sẽ ổn.

.

.

.

< Góc nhìn Seika >

Ngày hôm sau khi tôi rủ cậu ấy đi hẹn hò. Như đã hứa, tôi cho Kousei mượn các số tạp chí cũ. Tôi có dán giấy ghi chú giới thiệu những bộ đồ mà tôi tự tin, nhưng bộ cậu ấy chọn lại là bộ xuất hiện thoáng qua ở cuối tạp chí, nơi tôi mặc một chiếc váy liền trắng.

Tôi đã muốn khéo léo hướng cậu ấy về một trong những bộ tôi tự tin, nhưng tôi lại nghe thấy lời lẩm bẩm rất nhỏ của cậu ấy (chắc là không định để tôi nghe): “Trông giống váy cưới.” Sau câu đó, tôi không thể rút lui được nữa. Tôi cũng vui vì cậu ấy đã lục đến tận góc đó để tìm tôi.

Chỉ là… tôi hầu như không bao giờ mặc những bộ đồ nữ tính như thế này. Nó không hợp với tôi. Và tôi luôn cảm thấy màu trắng với xám tro không ổn lắm. Thực tế là lần đó tôi cũng đã thử rồi, nhưng phản ứng từ phía biên tập viên không tốt. Tôi nhớ họ đã nói: “Em mặc nó mà không có sự tự tin.” Dù vậy tôi vẫn từng thắc mắc vì sao họ lại cho đăng.

“Nhưng nếu nghĩ lại bây giờ…”

Tôi nghĩ họ muốn nói rằng bản thân bộ đồ, hay việc thử nó, không hẳn là tệ. Phần còn lại phụ thuộc vào tôi. Thực tế, việc mặc nó với sự tự tin và tự hào có lẽ còn quan trọng hơn tôi nghĩ.

Thời trang bắt đầu từ cảm xúc, nhỉ? Tôi nhớ một đàn chị người mẫu đã từng nói vậy. Có lẽ đúng thật. Dĩ nhiên, nếu mặc thứ gì đó kiểu hoa văn Nobunaga thì khó mà làm gì được.

Ý tôi là, người đó sẽ không mặc đồ mang chủ đề lãnh chúa đâu, đúng không? Tôi không chấp nhận chuyện đó. Vậy mà tôi lại nghiêm túc lãng phí thời gian để lo mấy chuyện như thế.

“Fufu.”

Cậu ấy đúng là luôn làm những chuyện ngoài dự đoán. Đó chính là điều khiến cậu ấy thú vị và giữ chặt ánh nhìn của tôi, nhưng…

“Fuu,” tôi hít một hơi thật sâu. Kousei đã nói là muốn xem. Cho dù nó không hợp với tôi và người trong trung tâm thương mại nghĩ gì thì mặc kệ họ.

Tôi khẽ vỗ vào má mình và nghĩ về tổng thể phối đồ. Tôi cân nhắc đôi sandal và chiếc túi mình có, rồi sắp xếp tất cả trong đầu. Tôi muốn đáp lại cảm xúc của Kousei.

Sau hơn hai tiếng, tôi đã nghĩ ra được một sự kết hợp mà bản thân có thể chấp nhận.

Giày sẽ là sandal cao gót màu đen. Còn túi xách, tôi quyết định táo bạo chọn màu xanh lục bảo. Tôi hơi sợ nó không hợp với màu tóc mình, nhưng cuối cùng tôi quyết định ưu tiên theo sở thích của Kousei.

Quyết định thế này!

Sẽ ổn thôi. Nhất định sẽ ổn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!