Tòa nhà đối diện xưởng sản xuất Kutsuzawa thực ra là cửa hàng của nhà tôi, nơi bán các sản phẩm hướng tới khách hàng phổ thông, chủ yếu là đồ nội thất mang tính sáng tạo.
Cửa hàng đóng cửa vào thứ Tư và mỗi hai tuần một lần vào Chủ nhật. Hôm nay là ngày nghỉ, bố mẹ tôi đang đi hẹn hò. Những ngày nghỉ táo bạo kiểu này là đặc quyền của các tiệm kinh doanh nhỏ.
“ Mời vào.”
Tôi mở cửa lối vào dành cho nhân viên và mời Seika-san vào. Sau khi bước vào khu trưng bày, cô ấy reo lên:
“Waa~”
“Mùi gỗ tuyệt thật. Nhiều đồ nội thất ghê.”
“Ừ, vì đây là cửa hàng nội thất mà.”
Seika-san tò mò nhìn quanh cửa hàng, nơi bày đầy những sản phẩm mộc cơ bản, rồi hỏi:
“Cái nào là do Kousei làm à?.”
Tôi dẫn cô ấy tới một khu khá kín đáo hơn. Ở đó là góc trưng bày các tác phẩm sáng tạo.
“ Là ở đây.”
“Woaaaa~”
Seika-san như đang nhún nhảy mà tiến lại gần, nhìn quanh mấy mô hình thu nhỏ, ghế, thú nhồi bông và các mặt hàng khác.
“Mô hình này ngầu quá!”
Cô ấy đứng trước mô hình thu nhỏ của thành phố này, phát hiện ra những tòa nhà quen thuộc rồi phấn khích hẳn lên:
“Cái ghế này dễ thương ghê! Hình như cánh hoa vậy!”
Cô ấy ngồi lên chiếc ghế thiết kế và chụp ảnh,
“Thú nhồi bông cũng dễ thương quá! Cậu cũng làm được mấy thứ này sao!”
Ở khu vực thú nhồi bông, cô ấy cầm từng sản phẩm lên bằng cả hai tay để kiểm tra chất lượng,
“……”
Seika im lặng ở khu trưng bày tượng gỗ các võ tướng thời Chiến Quốc.
Seika-san lặng lẽ bước qua khu đó rồi quay lại khu thú nhồi bông.
“Này, cái này bao nhiêu tiền?”
Cô ấy chỉ vào một con cún nhồi bông (Shiba Inu màu đỏ).
“Cậu định mua à?”
“Ừ!”
“…Thêm hai con trắng và đen bên kia nữa thì tổng là 1000 yên.”
“Rẻ vậy sao! Thiệt hả? Cậu không cố tình giảm giá cho tớ chứ?”
“Chi phí vốn không cao, mà vì là hàng làm sẵn nên bán cũng không chạy lắm.”
“Thiệt hả?”
“Nếu là bộ ba thì tượng Mouri Motonari bên kia, có ba mũi tên cắm sau mông, hợp lý hơn.”
“Cậu đang làm cái quái gì vậy? Đừng có cố gọi cái đó là ‘bộ ba' chứ!”
Seika-san với nửa phần giận quay lại nhìn dãy tượng võ tướng. Nếu loại trừ Motonari ra thì trên kệ trống trải thấy rõ.
“Chờ đã, nhìn kỹ lại thì… bán cũng được lắm đó…”
Thật ra vì hiếm mà. Khách nước ngoài còn mua mang về nữa. Phần lớn những món bày bán đều không phải đồ làm cho vui, mà là tác phẩm nghiêm túc.
“Thế cậu thấy sao? Có muốn lấy không?”
“Không. Kiểu gì cậu cũng đưa cho tớ Nobunaga hoặc Yoshimoto thôi.”
“Lấy cả hai cũng được mà.”
“Tớ nói vậy vì tớ không cần cả hai.”
Thật tiếc. Nhưng dù sao cô ấy cũng mua bộ Shiba Inu rồi, tôi coi như thành công. Nói thật thì thu tiền của bạn học cũng hơi kỳ, nhưng nếu tôi cứ giữ kẽ quá thì sẽ khó mà thân với Seika-san.
“À, nhưng cậu có làm thú nhồi bông đặt riêng không?”
“Ý cậu là làm theo yêu cầu hả?”
“Đúng đúng.”
“Đồ nội thất thì có nhận, còn thú nhồi bông thì đây là lần đầu có người hỏi.”
“Vậy là không làm được hả?”
“Không, không phải. Chỉ là mấy thứ quá khó hoặc quá to thì tớ chịu.”
“Làm hình người được không? À, không phải võ tướng Chiến Quốc đâu.”
“Ừ, mấy cái đó tớ có sẵn mẫu, làm ra lại khá dễ.”
“Thiệt hả? Vậy Kousei, làm cái đó đi.”
“Ừ. Hm? Ý cậu là muốn tớ làm à?”
Nghe tới đó, tớ thấy có gì đó không ổn. Dù cô ấy không nói, thì hiển nhiên người làm cũng là tôi rồi, đâu cần phải chỉ đích danh như vậy.
Seika-san lại nở nụ cười hơi ngượng ngùng quen thuộc, rồi nói:
“Kousei, làm một gấu bông Kousei đi.”
Tôi đứng giữa đống gỗ mà trầm ngâm. Không, không được.
“À! Chẳng lẽ cậu định khâu tóc của tớ , thổi tà khí vào rồi làm tớ hói đầu bằng lời nguyền hả…”
“Sao có chuyện tớ dùng được tà thuật kiểu đó. Cậu nghĩ tớ là ninja tâm thần hả?”
“Vậy cái này là sao…”
Không phải khoe, nhưng ngoại hình của tôi ở mức trung bình. Nhưng tôi không nghĩ gương mặt mình lại thú vị tới mức làm thành thú nhồi bông.
“Cậu biết không… thú nhồi bông của bạn bè thì hiếm lắm đó. Tớ định lần sau xin thêm của Chika với mấy người kia, nếu họ cho phép. Hôm nay là của Kousei.”
“Ra là cậu định sưu tập đủ cả nhóm.”
Là khách hàng lớn, khách hàng lớn thật. Nhưng tôi cũng được tính là bạn bè đàng hoàng rồi. Dù hơi ngượng, nhưng tôi cũng thấy vui.
“Đặt làm riêng thì bao nhiêu tiền?”
“Cái này hơi khó, vì giống như đang tự định giá bản thân vậy.”
“Đúng ha. Vậy thì tính theo giờ đi?”
“Vậy cũng được.”
Sau khi bàn bạc, bọn tôi chốt mức 1.200 yên một giờ.
Hình như Seika-san có hẹn làm tóc lúc 4 giờ, nên bọn tôi quyết định kết thúc ở đây.
Mouri Motonari gắn với câu nói nổi tiếng: ‘Một mũi tên thì có thể bẻ gãy, nhưng không thẻ bẻ gãy ba mũi tên cột chặt với nhau"