I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 45

WN ( 1-100) - Chương 33 Tôi khen mái tóc của nàng Gyaru

Thứ Hai. Vào một buổi sáng u ám.

“Chào buổi sáng─!”

Tôi bị chào đón bằng một giọng nói vô cùng tràn đầy năng lượng. Mái tóc tro xám quen thuộc… ủa?! Mái tóc đó—khác rồi!

“Màu tóc đó.”

“Hê hê, thế nào? Đẹp không?”

“Ừ! Đẹp lắm!”

Đó là những lời xuất phát từ tận đáy lòng tôi. Màu xanh lục trong veo, phảng phất ánh xanh lam. Tôi vô thức muốn chạm vào nên đưa tay ra, nhưng lập tức rụt lại. Nguy hiểm, nguy hiểm thật. Tôi suýt nữa đối xử với nó như một tác phẩm nghệ thuật do chính mình vẽ. Nhưng cũng vì tôi thích màu đó đến mức ấy.

“Thật sự rất đẹp, Seika-san.”

Tôi nói, chuyển ánh nhìn từ mái tóc cậu ấy lên khuôn mặt.

“A… u… a…”

Mặt cậu ấy đỏ bừng. Hôm nay không khí hơi ẩm, như thể sắp mưa, nhưng vì trời nhiều mây nên cũng không quá nóng. Xem ra khả năng say nắng là rất thấp. Ngay khi tôi định lên tiếng lo lắng thì Seika-san đột nhiên quay mặt đi, trốn vào bóng râm của cột điện.

“Ơ? S-Seika-san?”

“Đợi một chút. Giờ tớ không được.”

Không được là sao chứ? Dù sao thì bây giờ cũng đang trên đường đến trường. Nếu chần chừ quá sẽ trễ mất. Trường hợp xấu nhất thì tôi cho cậu ấy mượn xe đạp để kịp giờ… khoan đã.

“Seika-san, xe đạp của cậu đâu rồi?”

Tôi không thấy nó đâu cả.

“…Cậu cũng đang đi bộ mà. Vậy nên tớ nghĩ tớ cũng đi bộ luôn. Lần sau mua cái mới vậy.”

“À, làm vậy thì tốt hơn.”

Chiếc xe đó dù có nói nhẹ cũng không phải là xe tốt. Nó là hàng rẻ tiền, chất lượng thấp, được bán đại trà ở một cửa hàng lớn chứ không phải cửa tiệm xe đạp chuyên nghiệp. Tôi thậm chí còn nghe nói có mấy chiếc loại tệ nhất sẽ hỏng giữa đường. Có lẽ nó thuộc dạng đó.

“Dù sao thì cũng không ổn nếu có chuyện gì xảy ra trên đường.”

“…Cậu lo cho tớ à?”

“Đương nhiên rồi.”

Không ai muốn người mình thân thiết gặp tai nạn cả. Cuối cùng Seika-san cũng có vẻ đã bình tĩnh lại, cậu ấy bước ra khỏi bóng cột điện với nụ cười rạng rỡ.

“Vậy thì đi thôi. Cùng đi bộ với nhau nhé.”

“Ha ha.”

Seika-san đi trước tôi, bước chân cứ như đang nhún nhảy. Hôm nay cậu ấy có vẻ rất vui. Nhưng nghĩ đến việc cậu ấy hẳn đã bị mô hình thu nhỏ của tôi truyền cảm hứng đến mức còn đổi cả màu tóc, tôi cũng thấy vui theo.

.

.

<Góc nhìn của Seika>

Không ổn rồi, không ổn rồi không ổn rồi. Mặt tôi đang cười nhiều đến mức không dám để Kousei nhìn thấy. Tôi đi trước với đầy năng lượng, nhưng cảm giác như sắp nhảy múa đến nơi. May là tôi không tiết kiệm mà che lại bằng tóc nối. Đúng là tay nghề chuyên nghiệp, không phải lấy tiền cho có. Tốt lắm, Hikawa-san.

Nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì đúng là không đáng. Tốn bao nhiêu thời gian và tiền bạc chỉ để nghe người mình thích nói một câu “Cậu đẹp lắm”. Vậy mà vẫn không thể không làm. À, ra đây là yêu. Con người ở khắp nơi, từ xưa đến nay, đã nói đủ thứ về nó. Nào là phi lý, người yêu trước là người thua, là mù quáng. Nhưng đồng thời, họ cũng nói những điều như “Cả thế giới sẽ bừng sáng”, “Trái tim sẽ được lắp đầy”, “Đó là hạnh phúc của đời người”.

Tôi hiểu hết cả hai. À, tôi thật sự rất thích Kousei. Chỉ cần được đi chung thế này cũng đủ hạnh phúc rồi, nhưng nghĩ đến khi đến trường sẽ không thể nói chuyện được nữa lại thấy đau lòng.

“Mà này, Seika-san, xong rồi.”

“Hả?! Gì cơ?! X-xong cái gì?!”

Tôi đang mải mê làm thơ trong đầu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói phía sau làm tôi giật mình. Khi quay lại, Kousei hơi giơ tay lên xin lỗi. Không, là lỗi của tôi vì cứ mải mê chìm trong thế giới riêng trong lúc đi cùng cậu ấy tới trường.

“Ừm… tâm trạng tớ khá phức tạp khi làm nó, nhưng đó là thú bông hình tớ...”

Kousei đưa cho tôi một túi giấy mà cậu ấy mang riêng. Nghĩ lại thì tôi cũng thắc mắc bên trong có gì, nhưng không ngờ lại là thú bông phiên bản Kousei.

“Thật sao?! Nhanh vậy luôn à! Xong rồi hả?”

“Ừ. Tớ muốn làm xong nó trong hôm qua. Nếu để dang dở đến hôm nay để bố mẹ thấy khi đi học thì chắc tớ muốn chết mất.”

“A-ha ha.”

Ra vậy, đúng là cậu ấy sẽ ghét chuyện đó thật. Giờ nghĩ lại tôi thấy áy náy vì nhờ cậu ấy quá đột ngột. Nhưng nếu gấp mà làm nhanh được vậy thì cũng chứng tỏ là tay nghề của cậu ấy rất giỏi.

Dù sao thì. Tôi bắt đầu sốt ruột. Tôi cho tay vào trong túi giấy. Một cảm giác mềm mềm chạm vào lòng bàn tay. Khi rút ra—

“A, dễ thương quá!”

Đó là một con thú bông tái hiện rất đúng các đường nét của Kousei. Chiếc mũi thẳng và đôi mắt lờ đờ được làm khá chuẩn. Ừ, Kousei đúng là hơi mang nét mặt giống chim. Dễ thương, và tôi cực kì thích

“Cảm giác như đang tái hiện lại chính những điểm tự ti của mình, nên tâm trạng tớ khá lẫn lộn.”

Kousei nhìn xa xăm, nhưng tôi thì vô cùng mãn nguyện.

Cuối cùng, tôi đã mua nó với giá 3.000 yên—là mức giá cậu ấy tự báo cho hai tiếng rưỡi làm việc.