I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21780

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 28

WN ( 1-100) - Chương 37 Lời cổ vũ từ Gyaru

Chương 37 Lời cổ vũ từ Gyaru

Người đánh đầu tiên, số tám, đến được gôn nhờ một cú đánh trong sân. Người đánh tiếp theo, số chín, bị strike out. Người đánh đầu tiên cũng đánh một quả đến gôn hai. Two out, với hài người bị loại và một người ở gôn một, đến lượt tôi. 

Thành thật mà nói, tôi cảm thấy muốn ói. Tôi là người đánh cuối cùng. Hai lượt đánh, một cú hit, một điểm. Với tôi, đó đã là thành tích quá tốt rồi. Tôi muốn kết thúc mọi chuyện bằng ký ức vinh quang đó. Vậy mà vì sao tôi lại bị xếp ở vị trí đánh thứ hai chứ? Tất cả là tại đội trưởng của câu lạc bộ bóng chày…

“Fumu. Xem ra cậu trở lại đúng lúc đấy.”

Uwaa! Người tôi vừa mới nghĩ tới – đội trưởng Hotta-senpai – đang đứng ngay sau lưng tôi. Lạnh sống lưng luôn, mong anh ấy đừng đứng sát như vậy nữa.

Senpai xin trọng tài tạm dừng và vòng tay qua eo tôi một cách thân mật.

“Xin lỗi nhé. Anh đến trễ vì phải đi quanh mấy đội bên phía đội đỏ. Cậu có thấy cô đơn không?”

Mặt anh ấy ở rất gần. Hơi thở ấm nóng phả vào tai tôi, da gà nổi khắp người. Tôi cứ tưởng anh chỉ đang kiểm tra tình trạng cơ bắp trước trận, ai ngờ lại thành ra thế này. Chẳng lẽ anh là… một dạng biến thái thật sao? Có thứ gì đó đang bùng cháy trong người anh ấy à? C-chết rồi. Tôi phải tách ra mới được. Tôi rút hông về sau, nhưng anh lại kéo tôi trở lại. Sức mạnh kinh khủng thật. Có ai đó cứu tôi với!

“Anh xem qua một chút lượt đánh của cậu rồi, lượt đầu cậu có vẻ đuổi theo bóng quá nhiều. Giống như cú bunt lúc nãy, hãy giữ mắt nhìn theo quả bóng đến tận cùng rồi vung đánh. Hông phải như thế này.”

Bờ mông đầy đặn của anh áp sát vào háng tôi, tôi vội vàng kéo hông lùi lại và cúi người về trước.

“Đúng rồi, cứ thế đó. Giữ trục cơ thể, kéo bóng vào và đánh. Dù cảm thấy hơi trễ một chút cũng không sao. Cậu có cơ bắp khá tốt, chỉ cần tiếp xúc được thì bóng sẽ bay đủ xa.”

Hông anh như thể đuổi theo tôi trong một đòn “tấn công bằng hông”, tôi vừa lùi thì đúng như anh nói, thân người tôi đã thẳng trở lại. T-tài lãnh đạo này đúng là ở một tầm khác… Tôi có cảm giác nó sẽ xuất hiện trong giấc mơ của tôi mất.

“Cú bunt vừa rồi chắc cậu đã nắm được cảm giác tiếp xúc bóng, nên sẽ ổn thôi. Khi bóng đi từ giữa ra ngoài, giữ phần trên cơ thể cố định, kéo bóng vào rồi vung không do dự. Một cú đánh mạnh sẽ đưa bóng bay thật xa sang cánh phải. Sau đó thì cứ chạy hết tốc lực.”

Cuối cùng, Hotta-senpai còn động viên tôi bằng một ký hiệu tay hết sức dung tục: kẹp ngón cái giữa ngón trỏ và ngón giữa. Tôi thật sự nghĩ rằng câu lạc bộ bóng chày nên giải tán thì hơn.

.

.

.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi bước lên vị trí đánh. Đó là một ngày nắng đẹp hiếm hoi giữa mùa mưa. Ánh mặt trời chiếu thẳng xuống, nung nóng phần màu đen trên chiếc mũ bảo hộ của tôi. Khi liếc nhìn khán đài, tôi bắt gặp ánh mắt của Seika-san – cô ấy lại lên ngồi hàng ghế đầu. Cô tạm thời đưa chiếc điện thoại đang sẵn sàng ghi hình sang cho Douguchi-san bên cạnh, chắp hai tay thành hình chiếc loa và hét lớn hết sức.

“Gooo─! Làm điii─! Giết chúng nóoo─!”

Không, “giết chúng nó” thì hơi lạ rồi đó?!

Tôi bật cười khẽ, bả vai thả lỏng ra. Tinh thần tôi tốt đến mức chính tôi cũng thấy bất ngờ.

Pitcher lấy đà và ném. Thấp. Tôi bỏ qua. Trọng tài hô “ball”.

Catcher trả bóng lại, pitcher đón lấy và lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay. Ở khóe mắt, tôi thấy người đang ở gôn một khụy gối xuống.

Quả thứ hai. Đến đây rồi! Góc ngoài. Nhưng hơi xa quá. “Không được rồi”, ngay lúc tôi nghĩ vậy thì phần trên cơ thể đã lao về phía trước. Bóng sượt qua gậy và lăn ra ngoài vạch biên hạng nhất. Foul. Một ball, một strike.

K-không ổn rồi. Đúng lúc điểm yếu của tôi bắt đầu lộ ra, tôi lại thấy gương mặt Seika-san đang cầu nguyện. Chưa xong đâu. Mày đang bỏ cuộc vì cái gì chứ? Mới có một strike mà thôi.

“Kutsuzawa-kun! Hông của cậu! Chú ý hông kìa!”

Đội trưởng hét lớn. Eek!

Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra pitcher lại đang vào đà ném. Chết rồi. Tôi vội vàng chuẩn bị tư thế. Bóng đến. Góc ngoài lần nữa. Anh ta đang cố khiến tôi đánh giống như vừa rồi, hoặc là foul, hoặc nếu may mắn thì thành một cú đánh lăn trong sân. Nhưng lần này bóng đến gần gôn hơn một chút.

Tôi lại dùng lực quá mức. Nhưng ngay lúc đó, tôi nhớ lại cảm giác về bờ mông của đội trưởng. Hông tôi tự nhiên rút lại, phần trên cơ thể dựng thẳng. Tôi thậm chí còn cảm nhận được thân người thẳng trục và cơ lưng siết lại.

“Cho tớ thấy dáng vẻ ngầu nhất của cậu đi!! KOO─SEE─!!”

“…っ!!” (

Một ngọn lửa bùng lên trong cơ thể tôi. Tôi vung gậy hết sức mạnh, nhắm mạnh về phía cánh phải rồi đánh trúng quả bóng.

Crack!!

Một âm thanh khủng khiếp vang lên bên tai tôi. Quả bóng trắng bay vút lên cao. Tôi thấy right felder của đối phương – đứng khá gần tuyến trước – hoảng hốt chạy lùi về sau. Không kịp nhận ra từ lúc nào, tôi đã gần chạm gôn một. Quả bóng bay qua đầu tay bắt và nảy mạnh trên mặt đất.

“CHẠY─!!”

Giọng của Seika-san như ngọn gió đẩy tôi tiến lên. Tôi vượt qua gôn hai, rồi gôn ba. Tôi thấy người lúc nãy ở gôn một đã về đến home plate. Anh ấy đứng cạnh home plate và vung tay điên cuồng. Tôi làm được rồi. Thật ra tôi đã thở hổn hển, hai chân còn có cảm giác sắp vấp vào nhau.

Chẳng bao lâu, home plate hiện ra trước mắt. Tôi trượt người hết sức, bắt đầu từ hai chân. Và giữa khoảnh khắc đó, tôi thấy quả bóng rơi vào găng của catcher. Rồi như con lắc, toàn bộ cơ thể anh ta xoay mạnh về phía tôi. Ngay khi chân tôi chạm đế, tôi cảm nhận được chiếc găng va vào người mình.

Tôi, catcher đối phương, Seika-san, các đồng đội của tôi – tất cả đều dồn mắt nhìn về phía trọng tài.

"Gôn bóng chày" (bases) là các điểm mốc hình vuông trên sân đấu hình kim cương (infield), gồm Gôn nhà (Home plate), Gôn 1, Gôn 2, và Gôn 3, nơi cầu thủ đánh bóng phải chạy qua theo thứ tự để ghi điểm, với khoảng cách 90 feet (27.4m) giữa mỗi gôn trong giải chuyên nghiệp "Right fielder" (RF) trong bóng chày (baseball) là một trong ba cầu thủ phòng thủ ở khu vực sân ngoài (outfield), đứng ở phía bên phải sân, có nhiệm vụ bắt bóng bổng, cản phá bóng đi xa và ném bóng vào sân để ngăn cản đối phương ghi điểm, đặc biệt quan trọng trong việc phòng thủ các cú đánh về phía cánh phải. Catcher là một vị trí trong bóng chày. Khi người đánh bóng đến lượt đánh, người bắt bóng cúi xuống phía sau khung thành chủ nhà, trước mặt trọng tài và nhận bóng từ người ném bóng. Ngoài nhiệm vụ chính này, người bắt bóng còn phải thành thạo nhiều kỹ năng khác để đảm nhiệm tốt vị trí.